Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Chương 35
Tim Tạ Thu đập thịch một cái, theo bản năng phủ nhận: “Tôi chưa từng làm gì anh cả!”
Hạ Ti Yến cũng không phản bác, chỉ dùng đôi mắt đầy mê hoặc đó nhìn cậu.
Tạ Thu không khỏi chột dạ, ánh mắt lảng tránh: “Trước đây tôi có lau, lau người cho anh, nhưng đó chỉ là chăm sóc bình thường thôi, tôi đâu có ý đồ gì khác với anh đâu…”
Thực ra cậu có chút không chắc chắn người đàn ông này đã có ý thức từ lúc nào, nhưng đã qua lâu như vậy rồi, đối phương vẫn chưa từng đề cập đến, nên cậu ngầm hiểu rằng những hành động có phần thân mật kia chỉ có trời biết đất biết, và cậu tự mình biết.
Sờ tay, hôn tay, lén lút sờ cơ bụng khi massage, còn có cả ôm người đàn ông ngủ vào buổi tối…
Nghĩ đến đó, mặt Tạ Thu càng đỏ hơn, gò má nóng đến mức như muốn bốc khói đến nơi rồi.
“Nghĩ đến chuyện gì rồi?” Ý cười trong mắt Hạ Ti Yến ánh lên rõ rệt, chậm rãi nói, “Mặt đỏ thế này, xem ra là đã làm chuyện rất quá đáng với tôi rồi.”
“Không hề nhé!” Tạ Thu đâu chịu thừa nhận, ngón tay bấu chặt vào vai người đàn ông, xấu hổ đến mức giọng nói cũng biến điệu, “Anh mau thả tôi xuống.”
“Được, thả em xuống.” Hạ Ti Yến không trêu cậu nữa, quay người đi về phía giường, cúi người đặt cậu xuống giường.
Mông Tạ Thu vừa chạm vào ga giường, đã rụt lùi vào trong, giống như một con thú nhỏ đầy cảnh giác.
Hạ Ti Yến đứng thẳng người dậy, chúc cậu ngủ ngon: “Ngủ ngon, mơ đẹp.”
Tạ Thu ngẩn người, khẽ đáp: “Ngủ ngon, anh cũng mơ đẹp nhé.”
Hạ Ti Yến nhìn cậu thêm một cái, quay người đi về phía cửa.
Tạ Thu ngồi trên giường, cho đến khi nhìn thấy người đàn ông bước ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu nhảy xuống giường, đi vào phòng tắm, chuẩn bị đánh răng rồi đi ngủ.
Ngước mắt lên, khuôn mặt trong gương vẫn còn vương vấn chút hồng hào.
Tạ Thu mở vòi nước, vốc một vốc nước lạnh tạt lên mặt.
Trong lòng cậu, ngài Hạ nên là người cao quý không thể xâm phạm, có lẽ còn là người lãnh cảm, loại người hoàn toàn không có h*m m**n t*nh d*c nào đó, dù có điều kiện phần cứng rất đáng sợ…
Hôm nay cậu mới biết, hóa ra người đàn ông đó còn có một mặt quyến rũ như vậy.
Quá đáng ghét, trên đời này còn có chuyện gì mà Hạ Ti Yến không biết làm không?
Tạ Thu bình tĩnh một lúc trong phòng tắm, rồi trở lại giường.
Cậu lấy điện thoại, mở WeChat xem tin nhắn mới.
Mạnh Tử Diệp: [Tiểu Thu, rốt cuộc là ai đến tìm mày thế?]
Tạ Thu: [Hạ Ti Yến…]
Mạnh Tử Diệp: [Mày nói xem tao đoán có chuẩn không!]
Mạnh Tử Diệp: [Sau này xin hãy gọi tao là Mạnh Bán Tiên, cảm ơn!]
Tạ Thu: [Thất kính.jpg]
Mạnh Tử Diệp: [Nhưng tối muộn thế này mà Hạ Ti Yến đến phòng mày, tìm mày làm gì?]
Tạ Thu: [Đưa sữa cho tao.]
Mạnh Tử Diệp: [Vãi ò! Hạ Ti Yến đang nuôi mày như con trai ấy hả!]
Tạ Thu: […]
Mạnh Tử Diệp: [Phụt phụt phụt! Tao nói gì thế này!]
Mạnh Tử Diệp: [Rõ ràng Hạ Ti Yến là đang nuôi mày như vợ!]
Tạ Thu: [Bọn tao vừa đạt được một thỏa thuận, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên.]
Mạnh Tử Diệp: [Tức là, tạm thời mày sẽ không rời khỏi nhà họ Hạ nữa?]
Tạ Thu: [Chắc là vậy.]
Mạnh Tử Diệp: [Tốt tốt tốt! Sống chung với nhau càng có lợi cho việc bồi dưỡng tình cảm!]
Hai người lại luyên thuyên nói qua nói lại vài câu, rồi kết thúc cuộc nói chuyện.
Tạ Thu nằm ngửa trên giường, suy nghĩ trong đầu vẫn còn lộn xộn.
Nhưng không biết là do cốc sữa tối nay có tác dụng, hay là vì lý do nào đó khác, không lâu sau, cậu đã cảm thấy buồn ngủ.
Tạ Thu trở mình, hơi thở dần dần trở nên đều đặn mà sâu lắng.
**
Những ngày tiếp theo, Tạ Thu mỗi ngày đều đi xe của Hạ Ti Yến đến văn phòng luật, buổi tối lại cùng nhau về nhà.
Hạ Ti Yến nói sẽ cho cậu thời gian chậm rãi suy nghĩ, anh thật sự giữ lời hứa, không ép buộc cậu từng bước.
Ngoại trừ những lúc thỉnh thoảng có vài cử chỉ tiếp xúc cơ thể không quá đáng, hầu hết thời gian ngài Hạ đều giữ phong thái lịch thiệp.
Dây thần kinh căng thẳng của Tạ Thu dần dần được thả lỏng, cũng không còn cảm thấy khó chịu như lúc đầu nữa.
Hôm nay lại là thứ Sáu, Tạ Thu nhận được tin nhắn WeChat từ ngài Hạ trước khi tan làm.
Ngài Hạ: [Tối nay có buổi xã giao, không thể đến đón em về nhà được.]
Tạ Thu: [Vâng ạ, công việc quan trọng hơn.]
Ngài Hạ: [Em quan trọng hơn.]
Tạ Thu ngây người nhìn những dòng chữ trong hộp thoại, không hiểu sao cảm thấy trái tim có chút nhói lên.
Dường như chưa từng có ai nói với cậu những lời tương tự như vậy, thậm chí không phải “em cũng quan trọng”, mà là “em quan trọng hơn”.
“Tiểu Thu, cậu đang nhìn gì đấy?” Lâm Vũ Dương đi tới, tò mò hỏi, “Đờ cả người ra rồi kìa.”
“Không có gì…” Tạ Thu tắt màn hình điện thoại, úp điện thoại xuống bàn, “Anh chuẩn bị tan làm chưa?”
“Chưa, tối nay có lẽ tôi phải tăng ca.” Lâm Vũ Dương dựa người vào bàn làm việc của cậu, “Tôi muốn hỏi cậu, cuối tuần này có thời gian đi ăn cơm cùng nhau không?”
Tạ Thu không biết đang nghĩ đến chuyện gì, cười áy náy: “Xin lỗi, dạo này cuối tuần tôi khá bận.”
Lâm Vũ Dương trầm ngâm một lát, cẩn thận nói: “Tiểu Thu, thực ra tôi thật sự không có ý gì khác, chỉ là muốn kết bạn với cậu mà thôi.”
“Em biết mà.” Tạ Thu gật đầu, “Khi nào rảnh, em sẽ mời anh ăn bữa cơm nhé.”
Kế hoạch của cậu là đợi khi kết thúc kỳ thực tập, sẽ mời tất cả đồng nghiệp trong văn phòng luật đi ăn một bữa, để cảm ơn mọi người đã giúp đỡ cậu trong thời gian qua.
Tan làm, Tạ Thu tự bắt taxi về biệt thự cũ nhà họ Hạ.
Vừa bước vào tiền sảnh, cậu đã nghe thấy một giọng nữ quen thuộc, hóa ra là Hạ Tịnh đã đến, đang ngồi trên sofa nói chuyện với Tô Uyển Dung.
Tạ Thu lễ phép chào hỏi: “Mẹ, cô út.”
“Ôi chao, Tiểu Thu về rồi đấy à!” Hạ Tịnh vẫy tay với cậu, “Lại đây, để cô út xem có gầy đi không nào?”
Tạ Thu ngoan ngoãn đi tới: “Cháu không gầy đâu ạ, cô út.”
Hạ Tịnh đánh giá cậu từ trên xuống dưới: “Chị dâu nói với cô út là cháu đang đi thực tập ở văn phòng luật rất vất vả.”
Tạ Thu cười đáp: “Thực ra không vất vả lắm đâu ạ, mẹ chỉ là thương cháu thôi.”
Hạ Tịnh cũng che miệng cười: “Chị dâu xem kìa, Tiểu Thu đúng là khéo ăn khéo nói.”
“Tiểu Thu, con còn nói không vất vả, ngày nào cũng dậy sớm về khuya, có khi về nhà còn phải tăng ca.” Tô Uyển Dung giọng thương xót, “Tiền của Ti Yến tiêu không hết, của nó cũng là của con, con làm khổ mình như vậy làm gì?”
Tạ Thu chỉ mỉm cười lắng nghe, ngược lại Hạ Tịnh lại giúp cậu nói một câu: “Chị dâu, chuyện này là chị không hiểu rồi, giới trẻ bây giờ ai cũng cần có sự nghiệp riêng, Tiểu Thu có chí tiến thủ là tốt mà, còn hơn mấy cậu ấm suốt ngày ăn chơi chờ chết chứ?”
Tô Uyển Dung ngẩn người, trầm ngâm: “Nghe em nói vậy, hình như cũng có lý…”
Tạ Thu đưa ánh mắt biết ơn về phía Hạ Tịnh, bổ sung: “Mẹ cứ yên tâm, nếu con thực sự vất vả, con nhất định sẽ nói với mẹ.”
“Ừm!” Tô Uyển Dung đáp lời, “Đúng là đứa trẻ ngoan!”
“À đúng rồi Tiểu Thu, cháu và Ti Yến thế nào rồi?” Hạ Tịnh chuyển chủ đề, tò mò hỏi, “Cô út vừa nghe chị dâu nói, hai đứa bây giờ vẫn ngủ riêng à?”
Tai Tạ Thu nóng lên: “Vâng…”
Chuyện gì thế này, chủ đề nói chuyện của hai người này sao cứ xoay quanh cậu vậy?
“Tiểu Thu, cháu xinh đẹp như vậy, cô út không tin Ti Yến có thể chịu đựng được.” Hạ Tịnh cười nói, “Mau chóng chinh phục nó đi, cô út còn chờ uống rượu mừng thật sự của hai đứa đó.”
Tạ Thu không tiếp lời, chuyển chủ đề một cách cứng nhắc: “Mẹ, cô út, con lên lầu cất ba lô trước ạ.”
“Đi đi.” Tô Uyển Dung nhắc nhở, “Lát nữa nhớ xuống ăn tối đấy.”
May mắn thay trên bàn ăn tối, không ai nhắc lại chủ đề đó nữa.
Tạ Thu ăn xong, lại ngồi nói chuyện với hai người một lát, tiễn Hạ Tịnh đi rồi mới về phòng ngủ của mình.
Cậu đi tắm, vừa ra khỏi phòng tắm đã nghe thấy điện thoại rung.
Tạ Thu đi đến bàn, cầm điện thoại lên, mới phát hiện Bạch Hữu đã gọi cho cậu vài cuộc gọi thoại.
Cậu thấy kỳ lạ, sao tự dưng Bạch thiếu gia lại tìm mình?
Đang suy nghĩ, đối phương lại gọi thêm một cuộc gọi thoại nữa.
Tạ Thu nhấn nút kết nối, còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói lo lắng: “Tạ Thu, cậu mà không nghe điện thoại nữa là tôi tự tử mất!”
Tạ Thu: “Có cần phải khoa trương đến vậy không…”
“Tạ Thu, tôi thật sự hết cách rồi mới làm phiền cậu!” Bạch Hữu nói một tràng dài lộn xộn, “Lần trước anh tôi đắc tội với cậu ở bữa tiệc, sau đó công ty nhà tôi cứ liên tiếp gặp chuyện, ông già nhà tôi nói là Tổng giám đốc Hạ đã ra tay, cậu có thể giúp tôi cầu xin Tổng giám đốc Hạ một chút, xin anh ấy giơ cao đánh khẽ được không?”
Tạ Thu mất vài giây mới sắp xếp được lời cậu ta nói: “Khoan đã… Sao các người có thể chắc chắn là Hạ Ti Yến làm?”
“Là thật đó, nhà họ Bạch ở Thành phố A cũng coi như có chút căn cơ, người có thể làm cho nhà tôi thảm hại đến mức này, ngoài Tổng giám đốc Hạ ra không còn ai khác nữa!” Bạch Hữu th* d*c một hơi, “Hơn nữa bây giờ Tổng giám đốc Hạ hoàn toàn không chịu gặp chúng tôi, ngay cả anh Cảnh Thần cũng hoàn toàn không thèm để ý đến tôi nữa, không cho nhà họ Bạch một chút đường lui nào!”
Tạ Thu nhíu mày, nhất thời rơi vào im lặng.
Cậu biết nhà họ Bạch và nhà họ Hạ vốn có qua lại, tiệc mừng thọ ông nội Hạ lần trước, nhà họ Bạch còn được mời tham dự.
Nếu Hạ Ti Yến thực sự không muốn gặp người nhà họ Bạch, thì có nghĩa là, lời Bạch Hữu nói rất có thể là sự thật…
“Tạ Thu, cậu đừng im lặng chứ!” Bạch Hữu ở đầu dây bên kia lại sốt ruột, “Tôi thừa nhận anh tôi rất ngu, còn ngu hơn cả tôi, nhưng tội anh ấy không đáng chết đúng không? Cầu xin cậu cho anh ấy một cơ hội quỳ xuống xin lỗi cậu đi!”
“Tôi…” Tạ Thu sắp xếp lại lời nói, cẩn trọng đáp, “Chuyện này tôi hoàn toàn không hay biết, nhưng tôi sẽ giúp cậu hỏi Hạ Ti Yến, rốt cuộc là chuyện gì.”
“Cảm ơn cậu quá— á!” Bạch Hữu như bị kích động đụng phải cái gì đó, kêu lên một tiếng rồi nén đau tiếp tục nói, “Tạ Thu, thật sự cảm ơn cậu, tôi biết ngay cậu là người tốt mà!”
Tạ Thu nhắc nhở: “Đừng nói sớm quá.”
Bạch Hữu đáp: “Bất kể kết quả thế nào, cậu bằng lòng giúp tôi cầu xin, cậu chính là người tốt.”
Khoảng mười giờ, Tạ Thu ước chừng Hạ Ti Yến đã về đến nhà, mở cửa phòng bước ra ngoài.
Nhưng cậu gõ cửa phòng bên cạnh, không nhận được bất kỳ phản hồi nào, đành quay người đi xuống lầu.
Vừa bước xuống cầu thang, cậu đã thấy Hạ Ti Yến ngồi một mình trên ghế sofa.
Người đàn ông đã cởi áo vest, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, cà vạt vẫn chưa tháo, đang dựa vào sofa nhắm mắt dưỡng thần.
Tạ Thu khẽ nhăn mũi, ngửi thấy một mùi rượu rất nồng.
Cậu rón rén đi tới, cầm chiếc chăn mỏng bên cạnh lên, muốn đắp cho người đàn ông.
Khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay cậu, đôi mắt đen thẳm kia cũng mở ra.
Người đàn ông đã uống rượu, nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường, Tạ Thu bị bỏng rát run lên, khẽ hỏi: “Anh Ti Yến, anh say rồi sao?”
Giọng Hạ Ti Yến rất trầm: “Không say.”
“Người say rượu đều nói mình không say.” Tạ Thu cong mắt cười, “Xem ra anh say thật rồi.”
Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm cậu, đột nhiên kéo cậu vào lòng.
Tạ Thu kêu khẽ lên một tiếng, đưa tay chống lên ngực của người đàn ông.
Cơ ngực dưới lòng bàn tay săn chắc và có sự đàn hồi, dường như còn đầy đặn hơn lần trước cậu nhìn thấy.
Tạ Thu mở to mắt, mất tập trung không đúng lúc.
Trong lịch trình bận rộn như vậy, người đàn ông này vẫn có thời gian và sức lực đi phòng gym tập cơ ngực á?
Hạ Ti Yến một tay kẹp lấy eo cậu, tay kia tách đầu gối của cậu ra, điều chỉnh tư thế của cậu ngồi vắt vẻo trên đùi mình: “Nghĩ gì thế?”
Tạ Thu hoàn hồn: “Tôi đang nghĩ anh chưa hồi phục hoàn toàn, uống rượu không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Không sao, đã khỏe lâu rồi.” Hạ Ti Yến nở nụ cười trầm thấp, “Tạ Tiểu Thu, em đang quan tâm tôi sao?”
Tạ Thu coi như đương nhiên mà trả lời: “Tôi vẫn luôn quan tâm anh mà.”
“Ừm.” Hạ Ti Yến đáp lời, “Tôi biết.”
Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng Tạ Thu là người dời mắt trước: “Anh Ti Yến, anh thả tôi ra trước đi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
“Chuyện gì?” Bàn tay lớn Hạ Ti Yến đặt ở eo cậu siết chặt, “Cứ để vậy mà nói đi.”
Thôi đi, không chấp nhặt với người say rượu.
Tạ Thu tóm tắt đơn giản, nói: “Vừa nãy tôi nhận được điện thoại của Bạch Hữu, cậu ấy nói công ty nhà họ đang bị người ta nhắm vào.”
“Bạch Hữu? Con út nhà họ Bạch?” Hạ Ti Yến hơi nhíu mày, “Cậu ta lấy số điện thoại của em từ đâu?”
“Không phải bây giờ, mà là đã thêm WeChat từ trước rồi.” Tạ Thu giải thích, “Cậu ấy cũng là sinh viên Đại học A, chúng tôi… coi như là quen biết đi.”
Tuy ban đầu rất không vui, nhưng Bạch Hữu đã xin lỗi cậu rồi, còn chủ động đề nghị đưa cậu đi dự tiệc mừng thọ của ông nội Hạ nữa.
Nói chung, đối phương chỉ là một sinh viên đại học trong sáng ngốc nghếch, không có ý xấu gì lớn.
“Tôi đã ra tay.” Ánh mắt Hạ Ti Yến nhìn xuống, dừng lại ở xương quai xanh tinh xảo trắng nõn, “Nhưng em yên tâm, chỉ là cạnh tranh thương mại bình thường, không có hành vi cạnh tranh không lành mạnh, cũng không cấu thành phạm tội.”
Giọng điệu của anh rất nhạt, như thể chỉ đang nói về việc tối nay ăn gì, hoặc thời tiết hôm nay thế nào.
Tạ Thu: “…”
Tốt lắm, ý thức pháp luật rất mạnh mẽ, vậy rốt cuộc giữa hai người bọn họ, ai mới là người học luật?
Tạ Thu có chút bất lực: “Tôi không nghĩ anh phạm tội.”
Hạ Ti Yến đưa mắt lên nhìn khuôn mặt cậu: “Vậy em muốn hỏi tôi cái gì?”
Tạ Thu giọng điệu nghiêm túc, hỏi: “Anh vì tôi, nên mới chèn ép nhà họ Bạch?”
Hạ Ti Yến im lặng vài giây, rồi thừa nhận: “Những uất ức em phải chịu, họ cần phải trả lại.”
Dù trong lòng đã mơ hồ biết được câu trả lời, nhưng khi đối phương tự mình thừa nhận, trái tim Tạ Thu vẫn run lên.
Cậu cụp mi xuống, khẽ đáp: “Thực ra cũng không tính là chịu uất ức gì cả, tôi đã trả lại ngay tại chỗ rồi.”
“Tôi biết.” Hạ Ti Yến hơi nheo mắt, “Nhưng tôi muốn lấy nhà họ Bạch làm gương.”
“Nhưng mà…” Tạ Thu mím môi, “Như vậy có hơi quá không?”
Hạ Ti Yến giơ tay, nhéo vào má mềm mại của cậu: “Mềm lòng?”
“Không phải.” Tạ Thu lắc đầu, “Chỉ là ai làm người đó chịu, người bắt nạt tôi là Bạch Đông Hạo, tôi không muốn trút giận lên những người khác trong nhà họ Bạch.”
Hạ Ti Yến: “Là tôi giận chó đánh mèo.”
Giọng Tạ Thu mềm hơn một chút: “Tôi biết là vì tôi mà…”
“Nhà họ Bạch cũng không sạch sẽ gì, tôi cũng coi như là giúp bọn họ dọn dẹp nội bộ.” Hạ Ti Yến nhượng bộ, “Tuy nhiên, vì em đã mở lời, chuyện này đến đây là kết thúc.”
“Cảm ơn anh, anh Ti Yến.” Tạ Thu mở to đôi mắt long lanh, chân thành cảm ơn, “Cảm ơn anh vì đã làm nhiều điều cho tôi như vậy.”
Người đàn ông trước mặt này là người duy nhất khiến cậu cảm nhận được cảm giác có người chống lưng cho mình là như thế nào, đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen trong lòng, khiến cậu ngoài việc nói lời cảm ơn, không biết nên nói gì khác.
Yết hầu Hạ Ti Yến khẽ động, ngón tay kẹp má cậu siết chặt hơn một chút.
Khuôn mặt chàng trai thật nhỏ, một bàn tay đã đủ che phủ toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp đó.
“Anh Ti Yến…” Tạ Thu bị anh nhìn đến mức căng thẳng, “Tôi, tôi đi nấu canh giải rượu cho anh, được không?”
“Không được.” Hạ Ti Yến di chuyển ngón cái đến bên môi cậu, nhẹ nhàng cọ xát đầu ngón tay có chút thô ráp vào khóe môi mềm mại, “Em muốn cảm ơn tôi bằng cách nào?”
Tạ Thu nhất thời không phản ứng kịp: “Sao cơ?”
“Tôi đang hỏi, em muốn cảm ơn tôi bằng cách nào?” Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm vào nhân trung đỏ hồng ở giữa môi cậu, giọng nói khàn đi vài phần, “Chỉ nói bằng lời thôi à?”
Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Story
Chương 35
10.0/10 từ 50 lượt.
