Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 27


Hạ Ti Yến nhìn chiếc vali đã được thu dọn: “Hành lý thu dọn xong rồi à?”


Tạ Thu ý thức được hành động hiện tại của mình rất giống như đang cuỗm tiền bỏ trốn, lập tức mở lời giải thích: “Tôi vốn định xuống lầu nói với anh, bị điện thoại làm gián đoạn.”


Hạ Ti Yến không nói gì, nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt rất khó diễn tả bằng lời.


Tạ Thu bị nhìn đến tê dại cả da đầu, nhưng chú ý thấy tay người đàn ông chống trên nạng, vẫn cắn răng mời: “Ngài Hạ, anh vào trong rồi nói?”


Hạ Ti Yến chống nạng, từng bước đi vào phòng.


Nạng bằng gỗ gõ xuống sàn nhà phát ra tiếng “cộp” trầm đục, trái tim Tạ Thu cũng đập “thình thịch” không ngừng.


Ngài Hạ thường ngày khi mặt không biểu cảm, khí chất đã đủ mạnh mẽ rồi, lúc này tâm trạng không tốt, trông càng đáng sợ hơn.


Tạ Thu nhanh chân đi đến bên giường, sắp xếp lại vết nhăn trên ga trải giường: “Ngài Hạ, ngồi đây đi.”


Hạ Ti Yến nhìn cậu một cái, ngồi xuống chỗ cuối giường.


“Đầu tiên, tôi muốn xin lỗi anh vì những lời nói bừa vừa rồi.” Tạ Thu sắp xếp lời nói, “Tôi chỉ là không muốn cha mẹ nuôi của tôi đến làm phiền đến bất cứ ai trong nhà họ Hạ, nên mới bịa ra lời nói dối đó, hy vọng có thể dập tắt hoàn toàn một số ý định của bọn họ.”


Hạ Ti Yến tay vẫn nắm nạng: “Tại sao?”


Sự việc đã đến nước này, Tạ Thu đành thật thà nói hết sự thật: “Vì ban đầu họ bắt tôi gả vào nhà họ Hạ, là vì tiền, tôi lo lắng họ sẽ tiếp tục thông qua tôi để vòi tiền nhà họ Hạ.”


Hạ Ti Yến hạ thấp đôi mắt: “Vậy cậu thu dọn hành lý, là để làm gì?”


Tạ Thu nhỏ giọng đáp: “Tôi đang cũng đang muốn chào tạm biệt ngài Hạ, tôi dự định rời đi.”


Ngón tay Hạ Ti Yến nắm đầu nạng bất chợt siết chặt lại, giọng điệu bình tĩnh hỏi lại một lần nữa: “Tại sao?”


“Hả?” Tạ Thu ngước mặt lên, biểu cảm có chút bối rối: “Gì mà tại sao?”


Hạ Ti Yến nhíu mày: “Tại sao muốn rời đi?”


“Tôi biết ngài Hạ không muốn kết hôn với tôi, mà tôi vừa hay cũng không thích đàn ông.” Để đối phương yên tâm, Tạ Thu nói một lời nói dối vô hại nhỏ, “Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là giả, bây giờ chính là thời điểm để kết thúc tất cả.”


Hạ Ti Yến mím chặt bờ môi mỏng, vẻ mặt khó phân biệt vui buồn tức giận.


“Tôi vô cùng biết ơn thời gian này nhà họ Hạ đã chăm sóc tôi, cũng rất biết ơn ngài Hạ đã bảo vệ tôi trước truyền thông, cho tôi chút thể diện.” Tạ Thu khẽ cúi người, “Vì sức khỏe của ngài Hạ đã hồi phục rồi, tôi là người ngoài cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại nhà họ Hạ nữa.”


Hạ Ti Yến ánh mắt trầm tĩnh nhìn cậu, hỏi ngược lại: “Ai nói tôi đã hồi phục rồi?”


Tạ Thu sững sờ: “Anh vẫn chưa hồi phục?”


Hạ Ti Yến thu lại ánh mắt: “Chưa.”


Tạ Thu đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, không khỏi nghi ngờ: “Ngài Hạ chỗ nào…”



Hạ Ti Yến mặt mày như thường: “Là chỗ cậu không nhìn thấy.”


Tạ Thu chớp chớp mắt: “Tôi biết rồi.”


Ngài Hạ nói chưa hồi phục chắc là chưa hồi phục thật, dù sao người đàn ông này không cần thiết phải lừa mình.


Tạ Thu dùng giọng điệu chân thành: “Nhưng tôi không phải hộ lý chuyên nghiệp, có thể không giúp ngài Hạ phục hồi chức năng tốt hơn được đâu.”


Hạ Ti Yến nhìn cậu chằm chằm: “Cậu đối với việc…. phục hồi chức năng của tôi, rất quan trọng.”


Nghe lời này, trong lòng Tạ Thu có chút vui, nhưng vẫn khiêm tốn đáp: “Thực ra tôi cũng không làm gì cả.”


Yết hầu Hạ Ti Yến nhúc nhích, hỏi: “Còn đi không?”


Tạ Thu nghiêm túc hứa hẹn: “Nếu như ngài Hạ cần tôi, vậy thì tôi sẽ ở lại, cho đến khi ngài Hạ hồi phục hoàn toàn.”


Cậu nghi ngờ Hạ Ti Yến bị mẹ ruột mình tẩy não, tưởng rằng cậu thật sự đã đánh thức mình, nên mới cho rằng cậu rất quan trọng.


Nhưng dù sao đi nữa, cảm giác được người khác cần đến rất tuyệt vời.


“Ừm.” Hạ Ti Yến trầm tĩnh đáp một tiếng, lực tay buông lỏng.


Anh lơ đãng nhìn sang chiếc hộp lớn đặt trên bàn: “Đó là cái gì?”


Tạ Thu chột dạ: “Không có gì…”


May mà Hạ Ti Yến không có ý truy cứu, hình như chỉ là hỏi bâng quơ.


Tạ Thu mím môi, cuối cùng vẫn chủ động thành thật khai báo: “Bên trong đó đựng là những món quà mà tôi nhận được.”


Hạ Ti Yến ánh mắt hỏi thăm: “Quà?”


Tạ Thu thành thật khai rõ: “Là quà gặp mặt mọi người tặng tôi khi tôi lần đầu tiên đến nhà họ Hạ, còn có một số thứ khác nữa.”


Hạ Ti Yến: “Ừm.”


“Mặc dù những món quà này tôi đều rất thích, nhưng tôi cũng không nhất thiết phải mang hết chúng đi.” Tạ Thu quan sát thần sắc của anh, “Hay là… tôi chia cho anh một nửa?”


Hạ Ti Yến: “…”


Tạ Thu: “Hai phần ba?”


Cậu mang đi một phần ba, không thể ít hơn được nữa!


“Cậu cứ giữ hết đi.” Hạ Ti Yến chống nạng đứng dậy, “Nhưng bây giờ, cậu có thể cất nó lại.”


Mặt Tạ Thu đỏ bừng: “Ồ…”


Quả nhiên là mình quá hẹp hòi rồi, ngài Hạ không thèm để ý đến những thứ này của mình.



Hạ Ti Yến nhìn khuôn mặt đỏ ửng vài giây, chậm rãi đi về phía cửa.


“À, ngài Hạ.” Tạ Thu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gọi anh lại, “Anh định tìm tôi có việc gì sao?”


“Không có gì.” Hạ Ti Yến lạnh nhạt đáp, “Đi ngang qua.”


Tạ Thu tin: “Vâng.”


Là do cậu quá xui xẻo rồi, lại bị ngài Hạ đi ngang qua bắt quả tang tại trận…


Hạ Ti Yến rời đi, Tạ Thu ngồi xổm dưới đất, kéo khóa vali hành lý, chuẩn bị lấy quần áo đã thu dọn ra.


“Tiểu Thu?” Giọng Tô Uyển Dung đột nhiên vang lên sau lưng cậu, “Con đang làm gì vậy?”


Tạ Thu quay đầu lại: “Mẹ, mẹ nghe con—”


“Tiểu Thu, sao con lại thu dọn hành lý?” Tô Uyển Dung lúc này mới thấy chiếc vali dưới đất, mặt đầy vẻ không thể tin được, “Con định bỏ nhà đi bụi đấy à?”


Tạ Thu: “…”


Cậu năm nay đã hai mươi mốt tuổi, không phải mười một tuổi, cậu mới không làm chuyện ngây thơ như bỏ nhà đi bụi đó!


“Không được! Mẹ không cho phép!” Tô Uyển Dung nhanh chóng đi tới, giọng điệu trách móc: “Tiểu Thu, sao con có thể bỏ chồng bỏ con chứ!”


Tạ Thu uể oải đáp: “Mẹ, bỏ chồng có thể hiểu được, nhưng bỏ con là từ đâu ra ạ?”


“Ừm…” Tô Uyển Dung bị nghẹn một chút, lập tức phản ứng lại, “Oreo không phải con trai con à?”


Tạ Thu: “…”


Xong rồi, cậu nhất thời không bác bỏ được.


“Tiểu Thu, mau cất hết hành lý của con lại!” Tô Uyển Dung ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cậu, khổ sở khuyên nhủ: “Là Ti Yến làm con chịu ấm ức đúng không? Chịu ấm ức thì con nói với mẹ. Mẹ sẽ tìm cách làm chủ cho con!”


“Không phải ạ, anh Ti Yến không làm con phải chịu ấm ức.” Tạ Thu vội vàng giải thích, “Con chỉ thu dọn vài bộ quần áo, chuẩn bị tranh thủ đi du lịch một chuyến.”


Tô Uyển Dung nửa tin nửa ngờ: “Thật không?”


“Thật mà, mẹ.” Tạ Thu trưng ra ánh mắt chân thành, “Dù con có muốn đi, chắc chắn sẽ nói với mẹ, sẽ không đi mà không một tiếng động.”


“Đứa trẻ ngốc này, nói cái gì ngốc nghếch thế hả?” Tô Uyển Dung cuối cùng cũng cười, nhẹ nhàng vỗ cậu một cái, “Đây chính là nhà của con, con rời đi còn có thể đi đâu được nữa?”


Tạ Thu cũng cười theo, nhưng không phụ họa theo bà.


Nhà họ Hạ rất tốt, Tô Uyển Dung đối xử với cậu cũng rất tốt, nhưng đây không phải là nhà của cậu, cuối cùng rồi cũng sẽ có một ngày, cậu phải rời đi.


Tô Uyển Dung kéo cậu đứng dậy, rồi quay người đóng cửa phòng: “Tiểu Thu, mẹ còn có chuyện muốn nói với con.”


Tạ Thu đáp: “Mẹ nói đi ạ.”



Tạ Thu biết nỗi lòng của Tô Uyển Dung, nhưng không thể vạch trần, yên lặng lắng nghe.


“Nói sao nhỉ, kỳ vọng của mẹ và ông nội đối với Cảnh Thần đều là hy vọng nó lớn lên khỏe mạnh vui vẻ, nên chưa bao giờ có quá nhiều yêu cầu đới với nó.” Tô Uyển Dung thở dài, “Nhưng con cái lớn rồi, tất yếu sẽ có những ý nghĩ của riêng mình.”


Tạ Thu im lặng vài giây, khuyên nhủ: “Vì em ấy có ý nghĩ của riêng mình, vậy cứ để em ấy thử xem sao đi ạ.”


Tô Uyển Dung thần sắc phức tạp: “Tiểu Thu, có những chuyện không đơn giản như con nghĩ đâu.”


“Con quả thực không mấy khi suy nghĩ.” Tạ Thu nở nụ cười, “Nhưng con nghĩ, dù mẹ không tin Tiểu Thần, cũng nên tin anh Ti Yến, đúng không ạ?”


Tô Uyển Dung sững sờ, dường như bị đánh thức điều gì đó.


Tạ Thu tiếp tục nói: “Dù sao anh Ti Yến cũng đã đồng ý rồi, mẹ cứ coi như là để Tiểu Thần đi chơi một chút thôi.”


“Tiểu Thu, con nói có lý.” Tô Uyển Dung hoàn hồn, “Là mẹ suy nghĩ quá nhiều rồi.”


“Tình yêu của cha mẹ dành cho con cái, là lên kế hoạch xa.” Tạ Thu nhẹ giọng an ủi, “Con có thể hiểu được sự khổ tâm của mẹ.”


Tô Uyển Dung bị lời nói của cậu chạm đến, giọng nói nghẹn lại: “Tiểu Thu, con thật sự là một đứa trẻ rất rất tốt…”


Tạ Thu cười đáp: “Mẹ cũng là một người mẹ rất rất tốt.”


Mặc dù cậu chưa từng gặp mẹ ruột của mình, nhưng theo cậu thấy, Tô Uyển Dung đã là người mẹ tốt nhất trên đời này rồi.


Cho dù Hạ Cảnh Thần không phải là máu mủ ruột thịt của bà, thậm chí có thể nói là sự tồn tại khiến bà cảm thấy nhục nhã, bà cũng chỉ là không thể đối xử công bằng hoàn toàn, nhưng chưa từng ngược đãi con trai út.


Công bằng mà nói, có được mấy người làm được hoàn toàn không có tư tâm?


**


Một ngày trôi qua yên ắng, vào buổi tối, Tạ Thu xuống lầu ra vườn tìm cún con chơi.


Nhưng cậu gọi mấy lần, cũng không thấy cún con nhiệt tình chạy ra.


Tạ Thu tìm kiếm khắp các lùm hoa: “Lạ thật, Oreo rốt cuộc đi đâu rồi?”


“Đại thiếu phu nhân.” Người làm vườn đội mũ đi tới, “Ngài đang tìm chó con hả?”


“Ừm, tôi đang tìm Oreo.” Tạ Thu hỏi, “Ông biết nó đi đâu rồi không?”


“Tôi vừa thấy có người bế nó vào trong rồi.” Người làm vườn chỉ về phía tiền sảnh, “Ngài có thể quay lại hỏi thử.”


Tạ Thu nhíu mày: “Bế vào nhà rồi?”


Trước đây Tô Uyển Dung đã nói rất rõ ràng là cún con không được phép vào nhà, ai dám bế cún con vào?


“Cảm ơn, tôi đi xem sao.” Tạ Thu có chút lo lắng, nói lời cảm ơn xong liền đi về phía tiền sảnh.


“Oreo?” Cậu vừa đi vừa tìm kiếm, bắt một người giúp việc hỏi, “Xin hỏi có thấy một con chó nhỏ màu đen không?”



“Có ạ, Đại thiếu phu nhân.” Người giúp việc đáp, “Quản gia vừa bế một con chó nhỏ màu đen vào.”


Trong lúc hai người nói chuyện, tiếng “gâu gâu” vang lên trong phòng khách.


Tạ Thu theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy cún con đang vẫy đuôi chạy về phía mình.


“Oreo!” Cậu không kìm được mỉm cười, cúi người thành thạo ôm lấy cún con lên.


Tạ Thu xoa đầu cún con lông xù: “Oreo, sao con lại chạy vào đây hả?”


Oreo không biết nói, chỉ biết vẫy đuôi với cậu.


Tạ Thu ôm cún con quay người đi ra ngoài, trở lại vườn hoa, ngồi xuống xích đu.


Cậu nhớ lại lời nói của Tô Uyển Dung về việc “bỏ chồng bỏ con”, cười nói: “Oreo, ba sẽ không bỏ rơi con đâu.”


Oreo: “Gâu gâu!”


“Con biết mà, đúng không?” Tạ Thu giơ cún con lên cao, “Dù ba ba có nhẫn tâm không cần con nữa, ba cũng sẽ mang con đi.”


Lời vừa dứt, khóe mắt cậu liếc thấy một cái bóng đen.


Tạ Thu: “…”


Ngày hôm nay của cậu thật sự quá đen đủi rồi, không chỉ muốn bỏ trốn bị bắt quả tang tại trận, ngay cả nói xấu lén lút sau lưng cũng bị tóm được…


Hạ Ti Yến chống nạng đi về phía ậu, giọng điệu bình thường hỏi: “Nó tên gì?”


Tạ Thu ngoan ngoãn đáp: “Nó tên là Oreo.”


May quá may quá, xem ra ngài Hạ không nghe thấy lời mình vừa nói.


Giây tiếp theo, Hạ Ti Yến lại hỏi: “Ba ba nhẫn tâm của nó là ai?”


Tạ Thu từ từ cúi đầu xuống, cùng lúc đó giơ Oreo lên, cố gắng che giấu khuôn mặt mình.


Oreo nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt, hưng phấn vùng vẫy xoay người: “Gâu gâu gâu!”


Tạ Thu: “?”


Chuyện gì thế này, sao con trai ngoan của mình đột nhiên trở nên khó giữ hơn cả heo dịp Tết thế này?


Hạ Ti Yến cụp mắt xuống, nhìn quá trình vành tai trắng trẻo xinh đẹp chuyển sang màu đỏ, trong mắt là ý cười không hề che giấu.


Một lát sau, anh thong thả hỏi lại lần nữa: “Ai là ba ba của nó?”


Mặt Tạ Thu cũng đỏ lên, giọng nhỏ đến mức hầu như không nghe thấy: “Anh…”


Ai bảo lúc nhặt cún con, bọn họ đang giả vờ kết hôn chứ, cậu bảo Oreo gọi Hạ Ti Yến là ba ba cũng rất bình thường mà, đúng không?


“Ồ.” Khóe môi Hạ Ti Yến khẽ cong, giơ tay vuốt đầu cún con, “Vậy mẹ của nó đâu?”


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 27
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...