Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 14


Thật bất ngờ, lần này Hạ Cảnh Thần không đưa ra câu hỏi chất vấn quen thuộc “Cậu đang làm cái gì”.


Cậu ta đứng ở cửa, không biểu cảm hỏi ngược lại: “Sao cậu biết tôi đang nghĩ cái gì?”


Tạ Thu: “Ờm…”


Còn nghĩ gì nữa, chẳng lẽ không phải lại tưởng mình định làm bậy với anh trai thực vật của cậu ta sao…


Hạ Cảnh Thần bình tĩnh nhìn cậu: “Mau xuống khỏi người anh tôi.”


Lúc này Tạ Thu mới hoàn hồn, nhanh chóng trèo xuống khỏi người đàn ông, miệng khẽ xin lỗi: “Xin lỗi anh xã, không cẩn thận đè trúng anh rồi…”


Cậu đi chân trần trên dép lê, vội vàng giải thích: “Vừa nãy tôi chỉ muốn trèo vào bên trong giường thôi.”


Hạ Cảnh Thần nhíu mày: “Cậu trèo vào trong giường làm gì?”


“Ngủ cùng chồng tôi chứ sao.” Tạ Thu đáp một câu, nói xong nhận ra câu này có thể gây hiểu lầm, lại bổ sung, “Chỉ đơn thuần là ngủ thôi, không làm gì cả.”


Hạ Cảnh Thần: “…”


“Đây là mẹ yêu cầu.” Tạ Thu trợn trừng đôi mắt, ánh mắt vô tội, “Mẹ nghĩ làm vậy có thể giúp chồng tôi sớm tỉnh lại.”


Mặc dù không có cơ sở khoa học nào, nhưng chỉ là bảo cậu buổi tối nằm sát người chồng thực vật thôi mà, cũng không phải là chuyện gì khó khăn, ngủ thì ngủ thôi.


“Ừm.” Hạ Cảnh Thần đáp một tiếng, đi đến gần giường bệnh, “Tôi đến thăm anh cả.”


Tạ Thu tự giác lùi sang một bên: “Cậu cứ xem đi.”


Hạ Cảnh Thần cụp mắt xuống, khẽ nói: “Mẹ nói tình trạng anh cả đang tốt lên, sẽ sớm phục hồi ý thức.”


Tạ Thu gật đầu: “Bác sĩ nói có khả năng phục hồi ý thức, nhưng còn phải quan sát thêm.”


Thực ra bác sĩ nói rất mơ hồ, có lẽ là sợ lỡ Hạ Ti Yến không tỉnh lại, mình sẽ phải chịu trách nhiệm.



“Tôi biết rồi.” Hạ Cảnh Thần liếc mắt, “Nếu anh tôi có bất kỳ diễn biến mới nào, cậu có thể thông báo cho tôi ngay lập tức không?”


Đây là lần đầu tiên cậu ta dùng kiểu câu cầu khiến này với Tạ Thu, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều so với thường ngày.


“Có thể chứ.” Tạ Thu không nghĩ nhiều, đồng ý ngay lập tức, “Nhưng mà cho dù tôi không nói, có tin tốt mẹ cũng sẽ thông báo cho cậu thôi.”


Hạ Cảnh Thần lại nhìn người đàn ông trên giường bệnh, quay người rời đi: “Tôi đi trước đây, cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi.”


Một tháng, cậu ta nhiều nhất còn có thể đợi thêm một tháng nữa.


Những người thân kia của cậu ta đang như hổ rình mồi cố gắng chia cắt tập đoàn Hạ thị, cậu ta không thể ngồi yên nhìn được.


Nhìn Hạ Cảnh Thần rời đi, Tạ Thu lặng lẽ trèo lại lên giường.


Cậu nằm nghiêng đối diện với Hạ Ti Yến, một cánh tay gối sau đầu, suy tư nói: “Anh xã, em cảm thấy em trai của anh sắp không ngồi yên được nữa rồi.”


Nếu theo diễn biến trong sách gốc, giữa Hạ Cảnh Thần và Tô Uyển Dung rất nhanh sẽ bùng nổ một trận cãi vã gay gắt, ngòi nổ chính là việc Hạ Cảnh Thần muốn vào thực tập tại tập đoàn Hạ thị trong kỳ nghỉ hè, nhưng Tô Uyển Dung lại sống chết không đồng ý.


Trong lòng Tô Uyển Dung, một khi Hạ Cảnh Thần bắt đầu tiếp quản tập đoàn Hạ thị, điều đó có nghĩa là ông nội Hạ cũng đã từ bỏ Hạ Ti Yến, xác định anh ấy sẽ không tỉnh lại được nữa.


Nhưng bà ấy lại cô độc và bất lực như vậy, căn bản không thể ngăn cản sự phát triển của chuyện này.


Còn về lý do Tô Uyển Dung phản đối kịch liệt việc con trai út tiếp xúc với công việc của tập đoàn, đằng sau ẩn chứa một bí mật lớn…


“Anh xã, anh mau tỉnh lại đi.” Tạ Thu theo thói quen nắm tay người đàn ông, nhẹ nhàng xoa các khớp ngón tay của anh, “Giấc ngủ này, đã quá dài rồi…”


Cậu nói chuyện đôi khi kéo dài âm cuối, như thể đang làm nũng, nhưng giọng nói lại không hề kiểu cách, nghe dễ thương như trẻ con.


Tạ Thu lẩm bẩm bên tai người đàn ông một lúc lâu, vô thức ngáp một cái: “Anh xã, em hơi buồn ngủ rồi.”


Cậu rút tay về, vươn cánh tay kéo chiếc chăn nhỏ từ sofa bên cạnh vào lòng, đắp lên bụng.


Thói quen tốt khắc sâu vào máu của người Trung Quốc, khi ngủ nhất định phải che rốn lại.


“Đêm nay em nhất định sẽ nằm thẳng thớm, không vồ vào người anh nữa đâu.” Tạ Thu nhích về phía mép giường, rồi lại nhích thêm một chút, “Ngủ ngon anh xã, hy vọng đêm nay anh cũng có những giấc mơ đẹp.”



Lâu sau đó, bàn tay kia trên giường bệnh nhúc nhích, từng chút một dịch lại gần phía bên cạnh, cuối cùng chạm vào tay cậu.


Vài giây sau, bàn tay to lớn của người đàn ông dò dẫm nắm lấy ngón tay Tạ Thu, lực rất nhẹ, chỉ là nắm chặt không nhúc nhích.


Cứ như vậy, Tạ Thu lại có thêm một nhiệm vụ nữa, ngủ cùng người chồng thực vật mỗi đêm.


**


Nhưng ngủ cùng vài đêm cũng không có tác dụng gì, Hạ Ti Yến ngoại trừ phản ứng mạnh mẽ lúc đầu, sau đó lại trở lại sự tĩnh lặng như thường ngày.


Mặc dù trong lòng Tô Uyển Dung vô cùng sốt ruột, nhưng Tạ Thu gần như ngoan ngoãn vâng lời mọi yêu cầu bà đưa ra, đã làm tất cả những gì mình có thể, bà ấy không thể trách móc gì thêm.


Tạ Thu cũng có chút bất lực, hôn cũng hôn rồi, ôm cũng làm rồi, chẳng lẽ cậu thật sự phải c**ng b*c người chồng thực vật của mình à…


Cùng lúc đó, nhà họ Hạ đón một sự kiện lớn, sinh nhật bảy mươi tuổi của ông nội Hạ.


Ông nội Hạ khi còn trẻ dồn hết tâm huyết vào tập đoàn Hạ thị, sớm đã vắt kiệt sức khỏe, sau khi Hạ Ti Yến nắm quyền thì lui về ở ẩn, luôn tĩnh dưỡng trong biệt thự phía sau, lần lộ diện gần nhất là trong đám cưới chỉ có một mình Tạ Thu.


Lần này ông nội Hạ mừng thọ bảy mươi tuổi, người cháu trai trưởng được trọng dụng nhất vẫn còn đang hôn mê, ông nội vốn không có ý định tổ chức linh đình, nhưng mọi người trong gia tộc Hạ đều yêu cầu tổ chức một buổi tiệc mừng thọ long trọng.


Một là chúc mừng ông nội đã qua được tuổi bảy mươi, hai là nhà họ Hạ đã lâu không tổ chức tiệc công khai, có thể nhân cơ hội này để làm nóng lại.


Ông nội Hạ lười tranh cãi với đám con cháu, liền phẩy tay mặc kệ bọn họ.


Tiệc mừng thọ của gia tộc lớn như vậy rất cầu kỳ, quy trình cũng phức tạp, với tư cách là người tổ chức chính, Tô Uyển Dung trở nên vô cùng bận rộn, Tạ Thu rảnh rỗi cũng giúp đỡ một tay, ví dụ như viết thiệp mời.


Tô Uyển Dung còn hết lời khen ngợi chữ viết của cậu, nói rằng chữ bút máy của cậu viết đặc biệt đẹp, cứ như được sao chép từ tập viết ra vậy.


Hôm đó, Tạ Thu học xong lớp chuyên ngành, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc về nhà, nghe thấy có người gọi tên mình: “Tạ Thu.”


Tạ Thu ngước mắt lên, thấy người đến là Bạch Thiếu Gia từng gây rắc rối cho mình.


“Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?” Bạch Hữu không khách khí ngồi xuống bàn đối diện cậu. “Lần này tôi đã gọi đúng tên cậu rồi mà.”


Mạnh Tử Diệp liếc qua liếc lại giữa hai người, quyết định tạm thời án binh bất động.



“Bạch Thiếu.” Tạ Thu cười cười, “Có chuyện gì vậy?”


Giọng điệu Bạch Hữu thần thần bí bí: “Tôi chỉ muốn hỏi cậu, có biết nhà họ Hạ gần đây có một chuyện lớn không?”


Tạ Thu hơi nhướng mày, giả vờ ngây thơ: “Chuyện lớn gì?”


“Ông nội Hạ sắp mừng thọ bảy mươi tuổi.” Bạch Hữu hạ giọng hỏi, “Cậu không nhận được thiệp mời à?”


Tạ Thu mặt không đổi sắc: “Không nhận được, sao lại nói vậy?”


Đúng là cậu không hề nhận được thiệp mời, chẳng qua tên trên thiệp mời đều do chính tay cậu viết mà thôi.


Bạch Hữu trưng ra vẻ mặt đã hiểu: “Tôi biết ngay là cậu không nhận được thiệp mời mà, cho dù nhà họ Tạ có may mắn nhận được, cũng sẽ không đưa cậu đi mở mang tầm mắt đâu.”


Tạ Thu không nói gì, kiên nhẫn chờ đợi cậu ta nói tiếp.


“Nhưng vì tôi đã biết cậu một lòng si tình với anh cả nhà họ Hạ, nên tôi quyết định giúp cậu một tay.” Bạch Hữu nghiêng người tới, giọng nhỏ như kẻ trộm, “Đến ngày tiệc mừng thọ, cậu lén lút lẻn vào biệt thự cũ nhà họ Hạ cùng với tôi, rồi nhân cơ hội đó đi tìm anh cả nhà họ Hạ.”


Tạ Thu sững sờ, tâm trạng có chút phức tạp: “Tại sao cậu lại muốn giúp tôi?”


Bạch Hữu, người ra sân với nhạc nền pháo hôi ác độc, lại bất ngờ thay đổi thái độ 180 độ, chủ động đề nghị giúp mình?


“Tôi làm vậy còn chẳng phải vì thương hại cậu à.” Biểu cảm Bạch Hữu có vẻ không tự nhiên, “Với lại… tôi thấy cậu cũng được mà.”


Tạ Thu lại cười: “Được thôi.”


“Nói nhiều thế, rốt cuộc cậu có muốn đi cùng tôi không?” Bạch Hữu mất kiên nhẫn hỏi, “Tôi nói cho cậu biết, cơ hội tốt như vậy chỉ có một lần thôi.”


“Cảm ơn lời mời của cậu, nhưng mà—” Tạ Thu dừng lại một chút, “Hôm đó tôi rất bận, nên có lẽ không rảnh đi cùng cậu được rồi.”


Bạch Hữu hiếm khi hạ mình làm chuyện tốt, kết quả đối phương lại không thể hiện lòng biết ơn, lập tức xụ mặt xuống: “Thích đi thì đi, cứ như tôi cầu xin cậu đi cùng vậy.”


Nói xong, giận dỗi quay người bỏ đi.


Tạ Thu: “…”



“Tiểu Thu, rốt cuộc Bạch Hữu có ý gì thế?” Mạnh Tử Diệp cuối cùng cũng tìm được cơ hội mở lời, “Đây là đang thể hiện thiện chí với mày à?”


Tạ Thu lắc đầu: “Tao cũng không biết.”


“Nhưng tao đứng nghe thấy mắc cười quá, bọn họ đều không biết mày đã ở trong nhà họ Hạ rồi.” Mạnh Tử Diệp không nhịn được tưởng tượng, “Tao thật sự rất tò mò, đợi đến khi bọn họ biết Hạ Ti Yến là chồng của mày, vẻ mặt sẽ đặc sắc đến mức nào?”


“Vậy thì mày có thể sẽ thất vọng rồi.” Tạ Thu khẽ nhún vai, “Nhà họ Hạ chưa chắc đã cho tao tham dự tiệc mừng thọ, Hạ Ti Yến tỉnh lại cũng sẽ không thừa nhận thân phận của tao.”


“Tao không nghĩ như vậy đâu.” Mạnh Tử Diệp nắm chặt tay, “Tao nghĩ khi Hạ Ti Yến tỉnh lại, nhất định sẽ bị mày mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo!”


Tạ Thu: “Tao cảm ơn mày vì đã tin tưởng tao đến vậy…”


Buổi tối trở về nhà họ Hạ, Tạ Thu nhạy bén nhận thấy, biệt thự cũ đã lắp thêm không ít camera giám sát.


“Mẹ.” Tạ Thu bước vào phòng khách, chào hỏi, “Con về rồi.”


“Tiểu Thu về rồi à.” Tô Uyển Dung đang ngồi trên sofa xem gì đó, “Bữa tối hôm nay phải dời lại một chút, nếu con đói thì có thể ăn chút gì lót dạ trước nhé.”


“Không sao, con không đói.” Tạ Thu hỏi, “Có gì con có thể giúp được không ạ?”


Tô Uyển Dung cười nói: “Tạm thời không có, con cứ lên nghỉ ngơi trước đi.”


“Vâng ạ.” Tạ Thu đáp lời, quay người chuẩn bị lên lầu.


“À Tiểu Thu, gần đây nhà có nhiều người và nhiều việc, nên mẹ cho người đến lắp thêm vài cái camera giám sát.” Tô Uyển Dung chu đáo nhắc nhở, “Nhưng con yên tâm, phòng của Ti Yến không lắp, camera chỉ lắp ở hành lang thôi.”


Trái tim Tạ Thu vừa nhấc lên, lại đặt xuống: “Con biết rồi, mẹ.”


May mà không lắp vào phòng bệnh, nếu không những lời lẩm bẩm hàng ngày của cậu chẳng phải sẽ bị nghe thấy hết sao?


Tạ Thu lên lầu hai, để balo về phòng mình, rửa tay sạch sẽ, rồi đẩy cửa thông sang phòng bên cạnh.


“Anh xã, em về rồi.” Ánh mắt cậu dừng lại trên giường bệnh, bước chân đột nhiên khựng lại.


Không có bất kỳ sự k*ch th*ch bên ngoài nào, người đàn ông nằm trên giường bệnh, một tay giơ lên, đang nắm chặt lấy không khí.


Tạ Thu: “!”


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 14
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...