Sau Khi Bị Trói Buộc Cùng Tình Địch Trong Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 1

127@-


Editor: Morela
Ánh nắng mặt trời nóng bỏng thiêu đốt mặt đường, mùi nhựa đường lẫn với mùi máu tanh nồng kích thích các giác quan đang dần trở nên mơ hồ của Giang Ngạn Tuyết.
Người qua đường, người hoảng sợ hét lên, người lấy điện thoại ra chụp ảnh, người bất tri bất giác gọi xe cứu thương, tất cả mọi âm thanh đều đang dần trôi đi xa cùng với thân nhiệt của Giang Ngạn Tuyết.

Cậu cảm nhận được cái lạnh thấu xương, đó là triệu chứng của một người sắp chết.
Theo thống kê, số người tử vong do tai nạn giao thông trong nước hàng năm vượt quá 100.000 người, chiếm 1/5 tổng số toàn cầu.
Giang Ngạn Tuyết rất "vinh hạnh" được cống hiến số liệu.
Cũng theo thống kê, số người tử vong trong các vụ án giết người trong nước mỗi năm vượt quá 70.000 người.
Giang Ngạn Tuyết cũng rất "vinh hạnh" được cống hiến số liệu.
Động cơ giết người không nằm ngoài bốn loại: giết người vì tình, báo thù, giết người vì tiền và ngộ sát.
Đương nhiên, còn có cả những kẻ giết người bừa bãi do tâm lý biến thái.
Giang Ngạn Tuyết chưa từng nghĩ tới việc mình có thể sống thọ rồi chết tại nhà, dù sao nghề nghiệp của cậu cũng bày ra đó, không chắc một ngày nào đó vừa ra khỏi cửa đã bị người ta ám sát, sau đó cống hiến số liệu vào mấy triệu người mất tích hàng năm của đất nước.
Đếm kỹ lại, trong suốt 22 năm sống trên đời cậu vẫn là một cẩu độc thân trong sáng tự nhiên không gây ô nhiễm môi trường, vậy mà lại thực sự gặp phải tiết mục tình địch lái xe đâm chết mình trên đường......
Ha ha!
Âm thanh "loảng xoảng loảng xoảng" ngày càng rõ ràng khiến Giang Ngạn Tuyết vô cùng đau đầu, cậu cảm thấy cơ thể mình rất nặng nề, như thể đang bị một tảng đá nặng mấy trăm cân đè lên, ép tới mức cậu gần như nghẹt thở.
Cảm giác áp lực như bị ép giữa hai bức tường này chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi.
Giang Ngạn Tuyết đột nhiên mở bừng hai mắt, há miệng hít từng hơi từng hơi không khí.
Lưng cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh, một cơn gió từ cửa sổ tràn vào, Giang Ngạn Tuyết không nhịn được mà run rẩy.
Các giác quan được khôi phục khiến cảnh vật xung quanh phóng đại đến vô hạn, Giang Ngạn Tuyết ngây ngẩn cả người.
...Cậu đang ngồi trên một chiếc tàu hỏa đang chạy.
Nói đúng hơn là một chiếc tàu hơi nước màu đỏ tươi.


Loại đồ cổ này hiện nay chỉ còn có thể nhìn thấy ở các studio chụp ảnh, hơn nữa đều là mô hình, căn bản không thể sử dụng trên đường.


Bên trong toa tàu cực kỳ xa hoa, giống như một tòa cung điện nguy nga tráng lệ, dưới sàn trải thảm Ba Tư, trên cửa sổ treo những tấm rèm gấm, nội thất trong toa tàu là những chiếc tràng kỷ làm từ gỗ gụ, ngồi vô cùng thoải mái.
*Thảm Ba Tư là một loại thảm truyền thống của người Iran, được tạo nên hoàn toàn thủ công, giá thành có thể lên đến hàng trăm triệu đồng thậm chí nhiều tỷ đồng và mất nhiều năm hoặc nhiều thập kỷ để hoàn thành một sản phẩm.

Và trong đoàn tàu nguy nga lộng lẫy, từng ngóc ngách đều lộ ra vẻ xa hoa quý tộc này, lại có một chậu Mạn Châu Sa Hoa đặt trên chiếc bàn gỗ vuông màu đỏ vô cùng chói mắt và không hài hòa.
Hoa Bỉ Ngạn, loài hoa mọc ở chốn Hoàng Tuyền, một loài hoa xinh đẹp, quyến rũ và tượng trưng cho cái chết.
*Hoa bỉ ngạn - Mạn Châu Sa Hoa:

...Tại sao lại thế này?
Giang Ngạn Tuyết chớp mắt một cái đầy mờ mịt, không phải cậu đã chết vì tai nạn xe rồi sao?
Đúng lúc này, một giọng nam gầm lên đầy tức giận: "Các người là ai? Đây là trò chơi khăm đúng không? Hay là chương trình thực tế nào? Cảnh cáo các người đừng có giả thần giả quỷ, coi chừng ông đây một phát bắn chết các người!"
Giang Ngạn Tuyết hơi giật mình, đứng lên quay đầu lại thì mới thấy hóa ra trong đoàn tàu này vẫn còn có người khác, cậu ngồi ở hàng ghế đầu tiên nên mới không phát hiện ra.
Những người đó muôn hình muôn vẻ, có lớn có nhỏ, từ bác gái hơn năm mươi tuổi cho tới đứa trẻ vừa mới đầy tháng, bọn họ có người ngồi có người đứng, vẻ mặt có người tức giận có người sợ hãi.
Giang Ngạn Tuyết nhìn sơ qua một lượt, có khoảng hơn chục người, từ trang phục và khí chất của bọn họ, không khó để nhìn ra, đủ tất cả các loại người đều có, hơn nữa trên tay người đàn ông mới nổi giận vừa rồi còn đang cầm một khẩu súng ngắn!
Kết hợp với thân hình cao lớn vạm vỡ, hình xăm con báo trên ngực và cánh tay, vòng vàng trên cổ, mái tóc nhuộm vàng chóe và khẩu súng đang cầm – Hắn chắc chắn không phải là người tốt!
Vẫn chưa hiểu rõ tình huống trước mắt, Giang Ngạn Tuyết đứng tại chỗ bất động.
Nghe xong lời gắt gỏng của người đàn ông kia, bác gái trung niên tầm năm mươi tuổi cũng nổi giận, đập bàn một cái, ra sức hét lên: "Làm cái quái gì thế, tôi còn phải về nhà nấu cơm cho con trai tôi! Nếu các người tiếp tục im lặng tôi sẽ báo cảnh sát!"
Cùng lúc này, một giọng nữ máy móc vang lên từ chiếc loa treo bên trên:
[ Cuộc sống giống như một đoàn tàu, có người lên tàu, cũng có người cần phải xuống tàu —— Chào mừng các hành khách đến với Chuyến tàu Hoàng Tuyền ]
[ Tàu chuẩn bị đến ga "Ám Dạ Du Hồn", các hành khách xuống tàu tại ga "Ám Dạ Du Hồn" vui lòng kiểm tra kỹ cộng sự và vũ khí của mình, chuẩn bị xuống tàu ]
Sự im lặng bị phá vỡ bởi một cô gái có vẻ ngoài như học sinh: "Không phải tôi đã chết rồi sao, tại sao tôi lại ở đây?"
Một người khác cũng chậm chạp phản ứng lại: "Đúng vậy, bây giờ tôi còn sống hay đã chết?"
Đột nhiên, cánh cửa ngăn cách giữa các toa tàu với nhau bị mở ra, một cô bé khoảng mười tuổi bước vào.


Cô bé mặc một chiếc váy lolita xinh đẹp, mái tóc đen dài chấm eo, đầu đội mũ bảo hộ lao động, trong tay cầm một đồ vật từa tựa như máy chơi game.

Cô bé loli cực kỳ đáng yêu, đôi mắt to long lanh sáng như lưu ly, khuôn mặt xinh đẹp căng bóng, giống như một con búp bê tinh xảo, giọng nói non nớt và mềm mại như một đứa trẻ: "Tôi là nhân viên soát vé tàu số 1101, mời các hành khách vui lòng xuất trình vé tàu, cảm ơn sự hợp tác của quý khách."
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đều bị những tình huống liên tiếp xảy ra trước mắt làm cho mơ hồ.
Vẫn là người đàn ông nóng nảy đã trải qua nhiều chuyện lớn kia phản ứng lại đầu tiên, giơ chân đá văng tràng kỷ, thô lỗ chỉ tay vào cô bé: "Con nhóc chết tiệt này, bố mẹ mày đâu?"
Cô bé loli ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái, vươn tay ra nói: "Thưa ngài, vé tàu, cảm ơn."
"Vé tàu con mẹ mày!" Người đàn ông nóng nảy không thể nhịn được nữa, lên đạn, họng súng đen ngòm như mực nhắm thẳng vào đầu cô bé: "Đây rút cuộc là chỗ nào! Cái gì mà Chuyến tàu Hoàng Tuyền, cái gì Ám Dạ Du Hồn, muốn dọa ông đây?"
Cô bé loli không sợ lời uy hiếp này chút nào, bình tĩnh nói: "Chuyến tàu Hoàng Tuyền đi xuyên qua địa ngục, Ám Dạ Du Hồn chỉ là một trò chơi nho nhỏ, hành khách trên chuyến tàu này đều là người chết, nếu muốn tiếp tục sống, hãy ngoan ngoãn tham gia vào Trò chơi Hoàng Tuyền, thắng sẽ giành được cơ hội bắt đầu cuộc sống mới, cho dù chết cũng không lỗ gì cả."
Một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt thanh tú của cô bé: "Cũng chỉ thê thảm một chút mà thôi, não và thịt cùng nát bét, cánh tay và chân gãy giống như cây củi gãy vậy."
Sắc mặt mọi người trắng bệch, nổi da gà toàn thân.
Giang Ngạn Tuyết ngồi tại chỗ, không nói chuyện, mơ hồ có một loại dự cảm xấu.
"Mẹ kiếp! Mày cho là ông đây chỉ dọa suông thôi à? Ông đây chính là phụ tá của XX hội!" Người đàn ông nóng nảy kia cũng không vì cô bé chỉ là một đứa trẻ mà hạ thủ lưu tình, vừa nói ngón tay vừa nhấn xuống cò súng, chỉ nghe thấy "pằng" một tiếng, viên đạn bay xuyên qua thái dương của cô bé, máu tươi trộn lẫn với não màu trắng ngà phun ra, bắn tung tóe trên cửa kính.
Mọi người mặt cắt không còn giọt máu, hét lên thảm thiết, ôm đầu ngồi xổm xuống đất.
Cơ thể cô bé loli mềm nhũn, ngửa đầu ngã xuống bên chân Giang Ngạn Tuyết.
Trong lòng Giang Ngạn Tuyết hơi khựng lại, đang định đứng dậy đi ra chỗ khác thì cánh cửa gỗ gụ kia lại một lần nữa bị đẩy ra, một cô bé khác bước vào, từ ngoại hình đến trang phục, từng cử động, biểu cảm đều giống hệt với cô bé loli vừa bị đạn bắn vỡ đầu, không sai một ly!
Người đàn ông nóng nảy trợn to mắt: "Sinh đôi?"
"Tôi là nhân viên soát vé tàu số 1102." Cô bé khom lưng nhặt cô bé loli dưới đất lên, rõ ràng có chiều cao và dáng người giống nhau, nhưng cô bé lại có thể nhặt cô bé dưới đất lên dễ như trở bàn tay, trực tiếp ném thẳng ra ngoài qua cửa sổ.
Trong nháy mắt, cơ thể của cô bé loli kia nổ tung, máu tươi và thịt nát dán lên cửa sổ toa tàu, một đóa hoa máu khổng lồ bị đoàn tàu đang di chuyển bỏ lại phía sau.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
Đây không phải phim, cũng không phải hiệu ứng bom tấn đặc biệt, đây là sự việc chân thật diễn ra trước mắt, máu thịt tung tóe là sự thật, mùi máu tanh nồng trong không khí cũng là sự thật...!Dường như còn sợ có người hoa mắt không nhìn rõ, nhân viên tàu tiến lên một bước, nắm lấy cổ áo của người đàn ông nóng nảy đang trợn mắt há hốc mồm kia, ném hắn ra ngoài cửa sổ.
Theo đúng như lý thuyết, người đàn ông nóng nảy kia nổ tan xác mà chết.
"Trò chơi Hoàng Tuyền mang tính cưỡng chế, các người chơi tuyệt đối không nên ôm hi vọng hão huyền có thể xuống tàu." Nhân viên tàu ôn hòa nhắc nhở, đối mặt với một đám người đã bị dọa vỡ mật, cô bé nhẹ nhàng đi tới chỗ người đứng ngay đầu tiên – Giang Ngạn Tuyết: "Xin mời xuất trình vé."

Ánh mắt Giang Ngạn Tuyết trầm xuống, nhìn nhân viên soát vé như được nhân bản trước mắt, vô thức đút tay vào túi áo, lại vô tình chạm phải một tấm thẻ.
Không đợi Giang Ngạn Tuyết nhìn rõ xem đó là cái gì, nhân viên tàu đã nhanh tay nhanh mắt lấy mất, cắm tấm thẻ vào "máy chơi game", sau khi thực hiện vài thao tác đơn giản thì trả lại cho Giang Ngạn Tuyết.

Cô bé chớp chớp mắt, dường như có gì đó muốn nói, nhưng lại vì kiêng dè lí do nào đó mà nuốt ngược trở nào, chỉ nói: "Ngài Giang, chúc ngài có một chuyến đi vui vẻ, thuận buồm xuôi gió."

Chẳng lẽ trong tấm vé tàu không biết từ đâu xuất hiện này có thông tin của mọi người?
Cậu nhìn kỹ lại, cái gọi là vé tàu thực ra là một tấm card rất mỏng màu bạc, bên trên viết:
[ Ga xuất phát —— Ám Dạ Du Hồn ]
[ Xuất phát lúc 20:00 ngày 9 tháng 9 năm 20XX ]
Lật lại nhìn mặt sau của tấm vé, có một đóa hoa Bỉ Ngạn đã nở rộ, sờ vào có cảm giác lồi lõm.

Đóa hoa Bỉ Ngạn có màu trong suốt, như thể đang chờ đợi ai đó nhuộm lên màu máu.
Trong sợ hãi, mọi người cố gắng duy trì một chút tỉnh táo cuối cùng của bản thân, lần lượt trông bầu vẽ gáo, lục lọi hết túi áo túi quần của mình, cuối cùng cũng vượt qua quá trình soát vé.
Nhân viên tàu nhắc nhở một câu hữu nghị: "Xin hãy giữ gìn vé tàu cần thận, mất sẽ không được bổ sung, nếu mất, hậu quả tự mình gánh chịu."
Mọi người đều bị dọa sợ cun cút, Giang Ngạn Tuyết suy nghĩ một lúc, hỏi: "Có phải chỉ cần vượt qua trò chơi này là có thể quay về không?"
Nhân viên tàu nghiêng đầu, dáng vẻ ngây thơ trong sáng: "Vấn đề này, đợi tới khi ngài vượt qua trò chơi thì nói tiếp."
Cũng đúng.
Giang Ngạn Tuyết ngồi thẳng người lại, cùng lúc đó, âm thanh cứng nhắc lạnh băng một lần nữa vang lên qua chiếc loa trên trần toa tàu: [ Đã tới ga Ám Dạ Du Hồn, chúc các hành khách xuống xe gặp nhiều tai họa, chết nơi đất khách! ]
Đoàn tàu đột nhiên phanh gấp không hề có dấu hiệu báo trước, cả toa tàu rung chuyển dữ dội, mọi người bị bất ngờ không kịp phòng bị, bị xô ngã tại chỗ.
Cửa toa tàu mở ra chừng nửa phút, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng và bóng tối thay nhau đảo lộn trước mắt, những tia sáng bảy màu khiến người ta hoa cả mắt, đến khi nhìn lại, cảnh tượng xung quanh mình đã thay đổi hoàn toàn, Giang Ngạn Tuyết thấy mình đang đứng trong một hành lang trống trải.
[ Leng keng ~ ]
Giọng nói non nớt giống y như của nhân viên tàu vang lên trong không trung: [ Chào mừng đến với Trò chơi Hoàng Tuyền — Ám Dạ Du Hồn.

]
[ Địa điểm trò chơi: Trường học
Điều kiện qua cửa: Sống sót trong 12 giờ.
Tuyến nhiệm vụ ẩn giấu:???

Phúc lợi của trò chơi: Người gần nhất với ngài trước khi chết sẽ tự động trói buộc với linh hồn của ngài, trở thành cộng sự đồng sinh cộng tử.
Thông tin của cộng sự đã được gửi tới vé tàu của ngài, mời ngài chú ý kiểm tra.


]
Quả nhiên, đây là một trò chơi sinh tồn bản thực tế.
Trong nửa giờ ngắn ngủi, tư tưởng duy vật của Giang Ngạn Tuyết liên tục bị đập thành một đống đổ nát.
Cũng may còn có thể hợp tác tổ đội, hai người phối hợp với nhau, cũng tốt hơn chỉ có một mình đơn thương độc mã.
Về phần đối phương là thần trợ công hay là đồng đội heo...
Một luồng sáng trắng tỏa ra từ chiếc vé tàu, một màn hình ảo xuất hiện giữa không trung.
[ Cộng sự của ngài: Lâu Độ.
Tọa độ: Ký túc xá học sinh.
Chú thích: Cộng sự là người duy nhất ngài có thể tin tưởng về cả thể chất và tinh thần trong trò chơi, chỉ cần một người còn sống, cả hai người đều có thể qua cửa.

Hãy nhanh chóng gặp cộng sự của ngài, cùng nhau khám phá bí ẩn, tận hưởng trò chơi nào! ]
Giang Ngạn Tuyết: "..."
Trùng tên?
Dòng họ Lâu này vốn rất hiếm thấy, hơn nữa lại còn là người ở gần mình nhất trước khi chết...
Cho nên Lâu Độ này chính là người mà khi học tiểu học là đối thủ một mất một còn của Giang Ngạn Tuyết sau mười hai năm gặp lại lại trở thành tình địch sau đó lái xe đâm chết cậu...
Phúc, lợi, của, trò, chơi?
Mày con mẹ nó lừa tao!
[ Leng keng ~ ]
[ Người chơi Giang Ngạn Tuyết, tuyến nhiệm vụ ẩn giấu của ngài đã được mở khóa: Phản bội cộng sự của ngài.

]
~~~~~~~・゚: *・゚:* *:・゚*:・゚~~~~~~~.



Sau Khi Bị Trói Buộc Cùng Tình Địch Trong Trò Chơi Chạy Trốn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bị Trói Buộc Cùng Tình Địch Trong Trò Chơi Chạy Trốn Truyện Sau Khi Bị Trói Buộc Cùng Tình Địch Trong Trò Chơi Chạy Trốn Story Chương 1
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...