Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu

Chương 148: Ngoại truyện - Nhật ký theo đuổi vợ


Khi Tống Chân vừa phân hóa đã bị đánh dấu, khiến tuyến thể phân bố Pheromone trong cơ thể có chút hỗn loạn.


Mà biểu hiện trực tiếp của sự hỗn loạn này đó là kỳ đ*ng t*nh đầu tiên tới sớm hơn bình thường.


Tại bữa tiệc của Trúc Nghi, kỳ đ*ng t*nh dữ dội kéo đến, may mà cuối cùng vẫn khống chế được.


Sau khi kỳ qua đi, Tống Chân nói tuyến thể của mình đã ổn định hơn, chỉ cần qua một hai lần nữa thì có lẽ sẽ trở về bình thường.


Trúc Tuế nhạy bén nắm bắt trọng điểm, "Vậy là bây giờ vẫn còn chút vấn đề?"


"Không nghiêm trọng lắm."


Lúc ấy Tống Chân chỉ đáp vỏn vẹn bốn chữ này.


Mùa đông năm đó, sau trận truyết đầu tiên, linh cảm của Trúc Tuế đã thành hiện thực.


Kỳ đ*ng t*nh lần thứ hai của Tống Chân bất ngờ kéo đến, không hề báo trước.


Khi đó thử nghiệm lâm sàng thuốc thử Z vừa kết thúc, Trình Lang cũng thuận theo lời đề nghị của Trúc Tuế mà đến một vùng nông thôn nơi Giang Thành xa xôi ở phương nam không có tuyết, ngày hôm trước Trúc Tuế còn nói 'Tuyết rơi báo hiệu một mùa màng bội thu', Tống Chân ngơ ngác ngước nhìn bầu trời rất lâu.


Đôi mắt hạnh trong veo hướng lên cao, hòa vào sắc trắng của bông tuyết rơi xuống, không biết là người làm cảnh đẹp hay cảnh tôn vẻ người, chỉ là hình ảnh ấy thuần khiết vô ngần, khiến Trúc Tuế ở bên cứ đứng nhìn thật lâu.


Có lẽ vì mải mê ngắm tuyết rơi, tối đó về nhà, Tống Chân nói mình cảm thấy nóng.


Trong nhà đã bật hệ thống sưởi, gương mặt Tống Chân đỏ bừng, Trúc Tuế sờ trán nàng, "Hôm nay tuyết rơi, trời lại hạ nhiệt, có phải ra gió nên về nhà chưa quen không?"


Lúc tan làm, gió cũng thổi khó mạnh.


"Có thể vậy."


Ăn tối xong, Trúc Tuế thấy Tống Chân không khỏe, bèn bảo nàng tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm chút.


Ở trong phòng làm việc xử lý xong nhiệm vụ Vưu Thần Tinh giao cho mình, còn đang họp online, giữa chừng thì Trúc Tuế vào phòng ngủ lấy đồ, trên đường đến phòng ngủ cô lập tức nhận ra có gì đó không đúng.


Là mùi cam quýt nồng đậm lan tới, nhưng không gay mũi, mà xen lẫn chút ấm áp quen thuộc.


Như một quả quýt chín vào mùa thu hoạch, chỉ cần cắn một miếng là tràn đầy vị ngọt thơm mọng nước.


Trúc Tuế mở đèn lên, thấy Tống Chân đang đỏ mặt nằm cuộn tròn trên giường.


Cô lại gần, khẽ vỗ mặt Tống Chân, đôi mắt long lanh ánh nước của nàng mở ra, ngây ngô nhận ra người trước mặt rồi ngay lập tức đưa tay quấn lấy Trúc Tuế.


Họ đã từng tiếp xúc thân mật.



Nhưng kiểu chủ động này của Tống Chân, Trúc Tuế chưa từng thấy.


Ít nhất là ở trên giường.


"Nóng..." Môi răng khép mở, hơi thở Tống Chân cũng trở nên nóng rực.


Trúc Tuế: "Đây là... Chị đến kỳ?"


Tống Chân nghe vậy thì hốt hoảng cố gắng mở to mắt, mơ màng chạm vào tuyến thể, nhíu mày, "Nóng lắm."


Tuyến thể nóng ran, đại khái là đến rồi.


"Sao lại vậy được?" Trúc Tuế ôm lấy Tống Chân, còn nàng liên tục dụi vào người cô.


Biết Tống Chân muốn gì, Trúc Tuế liền giải phóng Pheromone của mình, làn hương mát lạnh lan ra, Tống Chân vòng tay ôm chặt cổ Trúc Tuế, vùi đầu vào hõm vai, hít sâu một hơi.


Mùi hương của bạn lữ làm cô Tống tìm về chút tỉnh táo.


"Có thể, là do, đánh dấu vĩnh viễn."


Giọng nói ngắt quãng, từng chữ từng chữ nối lại, "Tuyến thể của chị vốn không đủ ổn định, đánh dấu vĩnh viễn làm ảnh hưởng đến Pheromone, làm kích phát kỳ đ*ng t*nh lần hai."


Đúng vậy, đây là lần thứ hai trong năm nay.


Lần đầu tiên ập đến rất dữ dội, nhưng về nhà là ổn.


Còn lần này...


Trúc Tuế sờ mái tóc đã ướt mồ hôi của Tống Chân, cả người nàng nóng bức, đầu óc cũng không còn tỉnh táo, xem ra, Pheromone không ổn định đã bùng phát hoàn toàn.


Trúc Tuế lớn lên trong một gia đình AO, đương nhiên hiểu rõ lần này không thể cưỡng ép đè nén được.


Tuyến thể có khả năng tự điều chỉnh rất mạnh mẽ, qua thời gian bùng phát này, mọi thứ sẽ tự nhiên ổn định trở lại.


"Khó chịu lắm sao?"


Cuộc họp của Trúc Tuế vẫn còn một nửa.


Tống Chân mím môi, dụi mặt vào vai Trúc Tuế, thật lâu sau mới khe khẽ nói ra hai chữ.


Trúc Tuế nghe xong còn có chút hốt hoảng.


"Chị muốn."


Giọng mũi mang chút cầu xin.



Lúc tỉnh táo, Tống Chân tuyệt đối sẽ không thốt ra lời này, Trúc Tuế biết chắc là do cơn sốt cao khiến đầu óc nàng mất lý trí, chắc chắn rất khó chịu.


"Chờ em đi xin phép một câu rồi lập tức quay lại."


Tống Chân nắm chặt áo Trúc Tuế, cảm giác được người sắp rời đi, nàng ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn cô.


Trúc Tuế không nhịn được, cúi đầu véo gương mặt mềm mịn của Tống chân, hôn thật sâu rồi mới nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra, dỗ dành, "Em đang họp dở, phải xin nghỉ đã, ngoan nhé."


Không rõ là có nghe hiểu không, Trúc Tuế vẫn kiên nhẫn nói vài câu, dù không muốn, Tống Chân cũng chịu buông tay.


Trước khi cô rời đi, nàng còn gọi với theo, giọng mũi nũng nịu, khẽ khàng nói, "Vậy em về nhanh nhé."


"Chị khó chịu lắm."


Hiếm khi nàng lại làm nũng như vậy.


"Ừm." Trúc Tuế khẽ cười, vuốt má Tống Chân.


*


Tối hôm đó, phản ứng của Tống Chân rất mạnh, nửa đêm trước còn biết mình ở cùng với ai, nửa đêm sau thì gần như chỉ theo bản năng mà dán chặt vào người Trúc Tuế.


Trúc Tuế sợ nàng chịu không nổi nên đẩy ra mấy lần, nhưng rồi Tống Chân lại hôn lên tuyến thể cô.


Cánh môi mềm mại nhẹ nhàng chạm vào, Trúc Tuế rùng mình một cái, hai người lại quấn lấy nhau.


"Tuế Tuế... khó chịu."


"Tuế Tuế... ưm..."


"Haa --"


Ban đầu vẫn còn thều thào vài câu ngắn gọn, yếu ớt cầu xin, sau đó chỉ còn lại những âm thanh vỡ vụn trong cổ họng, ngoài hai chữ 'Tuế Tuế' ra, Trúc Tuế không còn nghe được đôi môi đỏ mọng kia thốt ra một câu hoàn chỉnh nào nữa.


Đến bốn giờ sáng, Tống Chân vừa khóc vừa quấn chăn bọc mình lại, nói Trúc Tuế quá hung dữ.


Cơn sốt do Pheromone dao động vừa tản đi, Tống Chân lấy lại được vài phần lý trí.


Trúc Tuế ôm Tống Chân đã bọc thành cái kén trong lòng, ngủ say.


7 giờ sáng, báo thức vang lên, Tống Chân vẫn ngủ rất sâu, Trúc Tuế đứng dậy mở hệ thống thông gió trong nhà, gọi điện cho dì giúp việc rồi ra ngoài lấy một cốc nước.


Omega trong kỳ rất dễ mất nước.


Gọi mãi Tống Chân không tỉnh, Trúc Tuế vỗ mặt nàng vài lần rồi dứt khoát ngậm nước trong miệng đút cho nàng từng ngụm một.



Giữa tiếng nước nhỏ vụn khe khẽ, một cốc nước đã cạn sạch.


Tống Chân ngủ một mạch đến trưa, lúc được Trúc Tuế đánh thức, nàng dụi mắt ngồi dậy, cả người lại bắt đầu nóng lên.


Xem ra lần đ*ng t*nh này sẽ thực sự kéo dài ba ngày.


Bữa trưa dì giúp việc nấu xong rồi về, cũng không có người ở lại dọn dẹp, một bát cháo thanh đạm, Trúc Tuế kiên nhẫn đút từng thìa cho Tống Chân.


Ăn xong, dạ dày được thõa mãn, Tống Chân lại ngủ tiếp.


Buổi chiều Trúc Tuế mới rảnh tay xử lý công việc còn đang dang dở.


Vừa kết nối cuộc họp online, Vưu Thần Tinh đã đưa tay chỉ vào cổ mình, Trúc Tuế ngẩn ra, cầm điện thoại bật camera trước, im lặng một lúc.


Không biết từ lúc nào, trên cổ cô đã bị Tống Chân cắn đến bầm tím chằng chịt, dấu vết rõ ràng đến mức Vưu Thần Tinh cười cong cả mắt.


Trúc Tuế thay một chiếc áo cổ cao rồi quay lại hoàn thành buổi họp.


Sau bữa tối đến tận khuya, cơn sốt cao của Tống Chân lại bùng lên không thể kiểm soát.


Ngày thứ hai thường là thời gian khó chịu nhất.


Nhưng cho dù kỳ đ*ng t*nh có dữ dội đến đâu, sang ngày thứ ba cũng sẽ dần lắng xuống, chỉ cần vượt qua được ngày thứ hai.


Sáng hôm sau, dì giúp việc không đến, rèm cửa cũng đóng suốt một ngày không hề mở.


Trong cơn mơ màng, đầu óc và tai Tống Chân toàn vang lên tiếng nước dính nhớp nhỏ vụn.


Khi hoàng hôn buông xuống, hai chân Tống Chân run rẩy, ôm lấy Trúc Tuế mà lên án, "Đau."


Trúc Tuế thở ra, tiếng thở trầm đục, vòng tay ôm lấy vòng eo đã mỏi nhừ của Tống Chân, khẽ cười, "Lúc chiều chị đâu có nói như vậy."


Chút lý trí còn lại giúp Tống Chận nhận ra mình vừa nói gì, không lên tiếng nữa.


Lát sau, lại lí nhí nói, "Nhưng mà chị đau thật."


"Lại làm nũng."


Tối đó tình hình không mấy khả quan, chút tỉnh táo còn lại của nàng cũng tan biến, khóc rất dữ dội, quấy đến tận nửa đêm thân nhiệt mới từ từ hạ xuống.


Trúc Tuế rót nước, đỡ Tống Chân vừa tắm xong lên, cho nàng uống nước.


Tống Chân đã buồn ngủ rã rời, về sau phải đút từng ngụm một mới uống hết.


Xong xuôi, Trúc Tuế trở lại giường, Tống Chân đã quấn mình lại như con sâu, nằm trong chăn ngửi thấy mùi bạc hà, dù cơ thể mệt mỏi nhưng vẫn nhích từng chút một, cuối cùng ủi sát vào người Trúc Tuế.



Nàng nắm lấy áo Trúc Tuế, lẩm bẩm, "Ngủ."


Giờ lại biết nói rồi. Trúc Tuế hỏi nàng, "Đỡ hơn chưa?"


Tống Chân nhíu chặt mày, nhỏ giọng, "Đau lắm."


"..."


Trúc Tuế: "Em hỏi tuyến thể cơ."


"Bị cắn tê hết rồi, không biết."


"..."


Ừ thì cũng đúng.


Lúc sắp ngủ, Trúc Tuế bỗng hỏi một câu, "Ngày mai chị sẽ giận sao?"


Tống Chân chỉ khẽ hừ một miếng, sắp ngủ rồi còn bị gọi dậy, nàng nghiêng đầu.


Trúc Tuế đổi cách hỏi, "Ngày mai chị sẽ ghét em à?"


Tống Chân ngái ngủ, chẳng biết nghe lọt được mấy chữ, khẽ lắc đầu, lẩm bẩm, "Không ghét em, thích em."


Tim Trúc Tuế đập lỡ một nhịp, "Chị nói gì?"


Tống Chân lại nghiêng đầu, xem chừng là tư duy đang rối bời rồi.


Trúc Tuế suy nghĩ một chút, hỏi nàng, "Thích Tả Điềm không?"


"Thích Điềm Điềm." Tống Chân trả lời không cần suy nghĩ.


So với câu trả lời này, lời nàng vừa nói trước đó dù là vô tình hay cố ý, cũng đều chẳng còn mấy ý nghĩa nữa.


Trúc Tuế khẽ thở dài một tiếng, "Ngủ đi."


Đôi mắt hé hờ của Tống Chân khép lại.


Giây lát sau, giọng Trúc Tuế cũng thật nhẹ, như lơ lửng giữa không trung, nói:


"Em cũng thích chị."


"Chỉ thích chị."


Nếu có một ngày chị cũng chỉ thích mình em thì tốt biết mấy.


Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu Story Chương 148: Ngoại truyện - Nhật ký theo đuổi vợ
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...