Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu

Chương 129: Đại xá


"Khi nào sẽ mở phiên xét xử?" Đồng Nhu hỏi trợ lý.


Trợ lý nhìn đồng hồ, cẩn thận trả lời: "Hai tiếng nữa ạ."


Vậy là Tòa án Tối cao chỉ mất hai tiếng để xem xét lý do yêu cầu tái thẩm.


"Tôi biết rồi."


Đồng Nhu mở máy tính bảng trên tay, trong ánh mắt muốn nói lại thôi của trợ lý, bà lại tiếp tục đọc các bình luận trên mạng.


Từ sau khi công bố thành quả nghiên cứu, Tống Chân không còn vào các nền tảng mạng xã hội nữa, ban đầu là vì muốn yên tĩnh lại, sau này quyết định quề quê, nàng lại lo lắng cho trạng thái tinh thần của bố Tống, sợ ông quá đau lòng, nên vô thức bỏ qua chuyện này, càng lúc càng quên mất.


Tống Chân có thể quên, nhưng ba mẹ con Đồng Nhu, Đồng Vân và Đồng Hướng Lộ thì ngày nào cũng dán mắt vào đó.


Hôm nay mở phiên xét xử đấy


Đi làm ngang qua, thấy trước Tòa án Tối cao toàn người là người, các dì nghỉ hưu múa ở quảng trường, các bác đánh thái cực quyền, đều đi vòng qua vòng lại muốn biết kết quả phiên tòa thế nào


Giờ có biết được gì đâu, lần trước xét xử mất bao lâu chứ, lần này chắc cũng phải đến trưa mới biết được


Hôm nay tôi không có việc gì làm, nhà cũng gần, muốn đi qua hóng mà sợ lại bị phong tỏa như lần trước quá


Chủ yếu là lúc điều trị cho nam Omega kia quân đội nổ súng thôi, không rõ lúc đó xảy ra chuyện gì, nhưng nghe nói Hội nhân quyền bị cấm hoạt động công khai trong một năm rồi, dù sao thì cũng do bọn họ gây chuyện cả


Bạn trên kia nói chuyện thì nhớ đưa bằng chứng rõ ràng nhé!


Tôi thì cảm thấy phiên tòa lần này không có gì đáng chờ, mọi thứ như ván đã đóng thuyền hết rồi còn gì?


Bạn là người nội bộ à? Bật mí một chút được không?!


Không phải người nội bộ, chỉ là chút chuyện ngoài lề thôi, trước kia thuốc thử Z thử nghiệm lâm sàng thành công, giờ đang trong quá trình sản xuất hàng loạt, nhà nước đã trao huân chương hạng đặc biệt cho cô Tống, lần này lại chữa khỏi cho một nam Omega, sau khi công bố lý thuyết về bình đẳng gen, lãnh đạo cấp cao Quân khu I mở họp mấy lần, có một vấn đề luôn làm họ đau đầu đó là cô Tống đã được trao gần hết các loại huân chương rồi, lần này phải khen thưởng thế nào đây, chỉ trong thời gian ngắn như vậy thì đâu thể nào trao thêm một cái hạng đặc biệt nữa, mà không khen thưởng thì lại không phải lẽ


Vấn đề này tôi biết, lần nào mở họp các lãnh đạo cũng đau đầu, chỉ có Tư lệnh Trúc là lần nào cũng tươi như hoa


Ép duyên AO là gieo lời nguyền!


Rồi rồi tôi biết rồi người ơi, khẩu hiệu của Hiệp hội Beta đúng là đi đâu cũng thấy


Yup, họ in lời phát biểu của cô Tống đầy lên mấy cái băng rôn, trên đường đâu đâu cũng thấy


Cái gì mà rõ ràng chứ? Tội danh mà Viện nghiên cứu Quân khu III tố cáo cũng đâu có vấn đề gì? Sao mọi người lại ủng hộ Tống Chân thế?


Cái gì mà không có vấn đề? Viện nghiên cứu Quân khu III tố cáo Trang Khanh là một vấn đề lớn luôn ấy chứ, người ta hay nói uống nước nhớ công người đào giếng, chuyện mà Viện nghiên cứu đang làm là ăn cháo đá bát, khác gì người đào giếng chết rồi còn bị đào mồ lên đâu!


Nhờ có thuốc ổn định cơ bản mà kinh tế Quân khu III phất lên như diều gặp gió, nhưng mà tôi chẳng ghen tị tí nào, hehe, tôi là người Quân khu I, thuốc thử Z mới chỉ bắt đầu dấn thân vào thị trường thôi, ngày lành của chúng tôi còn đang chờ phía trước


Vừa nghe đã biết bạn là Beta, Tống Chân chưa từng để thai phụ nào sảy thai trong tay mình, lại còn chữa khỏi cho một nam O, bạn nghĩ mấy gia tộc kia còn cây to gốc lớn như mấy trăm năm trước chắc? Cười chết, cây to dễ đổ, nhà nào không có người kế tục, sinh đẻ khó khăn, chỉ cần thiếu một đời thôi là suy tàn ngay được, bạn thấy sao? Họ không cung phụng Tống Chân, chẳng lẽ đi cung phụng bạn à?


Phụ lục của điều luật đã bị bãi bỏ, giờ còn đang định xóa bỏ luật cấm thu thập Pheromone đây, đơn kiến nghị của các đại biểu đã quá nửa rồi, nếu không phải không thể liên tục mở họp trong thời gian ngắn thì nói không chừng giờ luật đó đã bị bỏ rồi


Đúng vậy, còn việc đề nghị tái thẩm vụ án ngay trước phiên tòa xét xử nữa, thái độ của Tòa án Tối cao không phải đã quá rõ ràng rồi sao?


Trên mạng, tình hình hiện tại mà Viện nghiên cứu Quân khu III phải đối mặt có thể nói là hoàn toàn không khả quan.


Móng tay dài của Đồng Nhu vô thức cào lên màn hình, phát ra tiếng rít dài, khiến trợ lý co vai giật mình, nhỏ giọng nhắc nhỏ, "Viện trưởng Đồng, sắp đến giờ mở phiên rồi, đừng đọc mấy thứ trên mạng nữa ạ."


Vì trấn an Đồng Nhu, trợ lý cố ý nói, "Haiz, chỉ là dân mạng không biết gì nói linh tinh thôi! Mấy luồng dư luận này mỗi ngày mỗi kiểu, không đáng để ngài phí sức đâu."


Dưới sự cố gắng của trợ lý, sắc mặt Đồng Nhu có dịu đi đôi chút, nhưng vẫn không bỏ máy tính bảng xuống, bà chuyển sang các từ khóa khác, từ hashtag #Mở lại phiên xét xử vụ Viện nghiên cứu Quân khu III tố cáo Trang Khanh#, nhấn một cái, chuyển hẳn sang #Lý thuyết bình đẳng gen#, cũng chính là hot search luôn đứng đầu trên nền tảng suốt cả tuần nay sau buổi họp báo của Tống Chân, ngày nào cũng được đem ra thảo luận sôi nổi.


Trợ lý: "..."


Cái ban nãy còn là bình luận nhẹ nhàng rồi đó, Viện trưởng mà mở cái hashtag này ra, tôi thật sự cũng không biết nên khuyên gì nữa.


Này chẳng phải tự ôm cục tức vào người sao!!


Nghĩ vậy, nhưng không dám nói, Đồng Nhu lướt rất dứt khoát, rất nhanh đã tìm được chiến trường trung tâm.


Vừa xem lại buổi họp báo lần nữa, lại khóc rồi, hu hu hu, thật tốt quá đi, mãi yêu cô Tống



Hy vọng chính phủ nhìn thẳng vào vấn đề của Beta, rất nhiều Beta không hề thua kém Alpha hay Omega bình thường khác, mong được đối xử công bằng


Không ngờ cô Trang đã phát hiện ra từ mấy mươi năm trước, hôm nay lại phải cảm thán cô ấy đúng là một thiên tài


Hiệp hội nghiên cứu dược phẩm xếp cô Trang vào top 10 những nhà khoa học vĩ đại nhất của thế kỷ mà, đâu phải tự nhiên mà được vậy, chỉ tiếc là chúng ta biết quá muộn


Chỉ riêng lý thuyết này, cộng thêm bao đóng góp vì quyền bình đẳng mà cô Trang đã cống hiến, chuyện thử nghiệm lâm sàng Alpha năm đó đối với tôi đã là quá khứ rồi, thử nghiệm lâm sàng vốn không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối, không thể trách cô Trang được


Nếu Trang Khanh khi đó mà quyết đoán như Tống Chân thì tốt rồi, trực tiếp thu thập Pheromone rồi dùng nó để chữa trị, thì đã không dẫn đến chuỗi bi kịch sau đó


Đồng Hướng Lộ chẳng phải luôn ra vẻ rất giỏi giang sao, tôi thấy cũng chỉ có vậy, không bằng một ngón tay của cô Trang nữa


Thôi đi, đẳng cấp khác nhau hoàn toàn, thai phụ đến Viện nghiên cứu Quân khu I thì bất kể gia cảnh thế nào đều được điều trị tận tâm, khoa Tuyến tố luôn tận lực chữa bệnh cho họ, còn Viện nghiên cứu Quân khu III thì nổi tiếng là phân biệt giai cấp, giẫm lên kẻ yếu, nịnh bợ kẻ mạnh, chỉ dám thử thuốc lên các Omega xuất thân bình dân, còn với Omega thế gia thì lúc nào cũng thận trọng


Đúng vậy, gần nhất có người đào lại những việc cô Trang đã làm vì quyền bình đẳng, thật sự là quá bất ngờ


Chẳng phải nói Đồng Nhu và Trang Khanh và bạn sao, nhưng theo tôi thấy thì giống kẻ thù hơn ấy


Ghen tị mà ra thôi, ai mà không biết Đồng Nhu không giỏi nghiên cứu khoa học chứ, bà ta lên làm Viện trường là nhờ có Trang Khanh đột nhiên qua đời, Đồng Nhu giỏi giao thiệp, điều phối được áp lực từ các bên, chứ không thì đến lượt bà ta chắc?


Không nói đến chuyện ai tốt hơn ai, nhưng xét về thành tựu đã đóng góp thì một mình Trang Khanh quả thực đủ ăn đứt mấy đời Viện trưởng rồi


Bạn bè cái rắm, nếu được như truyền thông đưa tin, nếu tôi là Tống Chân tôi đã chọn ở lại Giang Thành làm việc cho Viện nghiên cứu Quân khu III rồi, việc gì phải vất vả chạy từ Quân khu III đến Quân khu I cho xa xôi chứ, phí công phí sức, rõ ràng là đang tránh người, mà tránh ai thì giờ cũng thấy rõ rồi


Hôm nay mở phiên tòa, nếu thật sự tái điều tra lại chuyện cái chết của cô Trang năm đó thì nhà họ Đồng có phòng tránh gì được không nhỉ?


Muốn phòng tránh gì cũng không được, muốn điều tra Viện nghiên cứu thì giờ Đồng Nhu là Viện trưởng, sao có thể bỏ qua bà ta được


Trợ lý thấy khuyên không nổi, lấy cớ đi mua nước, cố kéo dài thời gian, khi quay lại xe thì vừa lúc thấy Đồng Nhu đóng máy tính bảng với vẻ mặt tối sầm, bước chân trợ lý khựng lại, Đồng Nhu liếc mắt nhìn sang, anh ta chỉ cảm thấy lạnh cả sống lưng.


"Lên xe đi, đứng đờ ra đó làm gì?" Đồng Nhu lạnh giọng nói.


"À à, vâng, vâng ạ."


Trợ lý vội vàng tránh ánh mắt của Đồng Nhu, cũng không dám ngồi ghế sau mà nhanh chóng chui vào ghế phụ phía trước.


Trợ lý ngồi xuống, vỗ ngực trấn an bản thân, nhìn qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt xám xịt của Đồng Nhu, anh ta chỉ có thế thầm nghĩ: Thấy chưa, xem xong chẳng phải tự ôm cục tức vào người hay sao!


*


Hai tiếng đồng hồ nhanh chóng trôi qua, cuộc nói chuyện của Tống Chân và Trúc Tuế đã kết thúc, tiếp theo là phiên tòa xét xử.


Luật sư của cả hai bên đều là những người từ phiên trước, toàn bộ quá trình xét xử vẫn được phát trực tiếp.


Ba thẩm phán của Tòa án Tối cao ngồi nghiêm chỉnh, người ngồi chính giữa là Chánh án của Quân khu V, gõ búa tuyên bố khai mạc phiên tòa.


Lần này Đồng Nhu không còn giở trò rút đơn sau khi tòa khai mạc nữa mà ngoan ngoãn làm theo quy trình, phía Tống Chân cũng im lặng phối hợp.


Điều kỳ lạ là, lý ra nếu mở phiên tòa lần hai, bên nguyên nếu có thêm bằng chứng thì sẽ bổ sung vào, nhưng lần này nguyên cáo lại không bổ sung gì cả.


Nếu nói rằng Đồng Nhu chuẩn bị không đủ bằng chứng, hoặc lần trước đã tung hết ác chủ bài thì Tống Chân không tin.


Sau khi thì thầm với Trúc Tuế như vậy, Trúc Tuế lại không có phản ứng gì nhiều, chỉ hơi nhướn mày, đôi mắt dài sắc sảo liếc nhìn Tống Chân, nhỏ giọng nói: "Nếu là em thì em cũng không chuẩn bị thêm bằng chứng gì đâu."


"Nếu kết quả đã được định sẵn, vậy thì cứ làm theo quy trình thôi, việc gì phải phí công phí sức làm gì?"


"."


Cũng, có lý.


Dù sao thì, Đồng Nhu cũng là người thông minh.


Nhờ hai bên nguyên - bị hết sức phối hợp, phiên xét xử diễn ra rất thuận lợi, đến phần tuyên án thì tạm nghỉ nửa tiếng để các thẩm phán họp nội bộ.


Sau khi hỏi cả nguyên cáo và bị cáo không có ý kiến, thẩm phán chính thức tuyên bố tạm nghỉ.


Trúc Tuế đi lấy cho Tống Chân một cái ghế, Tả Điềm lo lắng hỏi: "Hôm nay có thể tuyên án xong hết không?"


Những vụ kiện đệ trình lên Tòa án Tối cao thường phải trải qua rất nhiều phiên xét xử, nếu không hài lòng với phán quyết còn có thể tiếp tục kháng cáo.


Trúc Tuế chống tay lên lưng ghế của Tống Chân, hơi nghiêng người dựa vào, điềm tĩnh trả lời: "Có thể chứ."



"Phụ lục điều luật đã bị bãi bỏ, sau khi cô Trang qua đời cũng được công nhận là liệt sĩ, hiện giờ luật về việc thu thập Pheromone cũng sắp bị bãi bỏ, thời thế đã định, hôm nay dù thế nào cũng phải có được một phán quyết rõ ràng."


Dừng một chút, Trúc Tuế khẽ cong môi, nhỏ giọng, "Dù mấy vị thẩm phán kia có muốn xét xử thêm vài lần thì cũng không có ai cho họ nhiều thời gian như thế, vụ này hôm nay chắc chắn phải có kết quả."


Không cần nói đến áp lực dư luận trên mạng.


Cũng tạm thời chưa bàn đến việc hiện tại Tống Chân có ý nghĩa thế nào đối với quốc gia.


Chỉ cần tính đến thái độ của các thế gia thôi, dù mấy vị Chánh án chưa từng cầu cạnh Tống Chân, nhưng cả nước có biết bao nhiêu gia tộc gặp vấn đề về sinh sản, chỉ cần một nửa trong số đó tìm cách gây áp lực gián tiếp lên các thẩm phán thì cũng là quá đủ rồi.


Còn đòi xét xử thêm vài lần? Chưa chắc bọn họ đã chịu được áp lực đâu.


Xung quanh đều có camera, chút suy nghĩ đó không tiện nói toạc ra, Trúc Tuế chỉ khẽ cong môi cười.


Tống Chân vô thức nhìn về phía Đồng Nhu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Đồng Nhu cũng đang liếc nhìn về phía họ, trong đáy mắt Tống Chân lúc này là tĩnh lặng vô biên, sự tĩnh lặng ấy khiến Đồng Nhu sững lại, bất giác nhớ tới rất nhiều năm trước, ngoại trừ chuyện liên quan đến nghiên cứu khoa học, Trang Khanh cũng có ánh nhìn như thế, bình tĩnh, vô cùng bình tĩnh, như thể mọi thứ chẳng liên quan gì đến mình vậy.


Hàng lông mi run nhẹ một cái, tầm mắt Đồng Nhu rơi xuống chiếc ghế Tống Chân đang ngồi, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.


Còn chưa kịp ngẫm nghĩ rõ ràng thì Trúc Tuế đã quay đầu sang.


Bà hiếm khi đối diện trực tiếp với Trúc Tuế, lần này dù gọi là đối mặt, nhưng thật ra chỉ bà đơn phương bị ánh mắt của Trúc Tuế bắt trọn.


Đôi mắt dài sắc lạnh ấy quét tới như ánh thép trên lưỡi dao, sắc bén đến mức khiến Đồng Nhu vô thức lùi lại nửa bước.


Đôi mày Trúc Tuế hơi nhếch, xác nhận Đồng Nhu đã thu ánh nhìn về mới quay đầu lại nhìn Tống Chân, lại là vẻ dịu dàng nói nói cười cười như thường, ánh mắt đầy uy h**p lúc nãy dường như chỉ là ảo giác, Đồng Nhu định thần lại chốc lát mới chợt nhận ra sau lưng mình đã toát mồ hôi lạnh.


Alpha cấp S xuất thân từ thế gia, khí thế quả nhiên không giống người thường.


Có thể khiến một người từng trải qua bao sóng to gió lớn như Đồng Nhu phải lùi nửa bước.


Đúng là một con sói con!


Vừa bực mình vừa cảm khái nhà họ Trúc thật có phúc, Đồng Nhu quay mặt đi, không nhìn lén nữa.


Nửa tiếng sau, các thẩm phán lần lượt quay lại tòa, ngồi vào vị trí.


Sau khi tuyên bố phiên tòa tiếp tục, ba thẩm phán đồng loạt gõ búa, hô lớn.


"Tòa án tuyên án vụ án Viện nghiên cứu Quân khu III tố cáo Trang Khanh, căn cứ theo quy định, phán quyết như sau, tất cả đứng lên --"


Đợi mọi người đứng dậy, ba thẩm phán từ trái sang phải lần lượt đọc.


"Tòa cho rằng, trong vụ án này, bị cáo Trang Khanh trước khi tiến hành thử nghiệm lâm sàng Alpha đã thành thật thông báo hậu quả và các rủi ro cho thai phụ tham gia thử nghiệm, các thai phụ và gia đình cũng đã ký vào bản cam kết chịu trách nhiệm liên quan, do đó, khi thử nghiệm lâm sàng Alpha thất bại, hành vi của bị cáo không cấu thành tội 'Cố ý gây thương tích', bác bỏ đơn kiện của nguyên cáo, tội danh này không thành lập."


"Tòa cho rằng, trong vụ án này, hành vi của bị cáo Trang Khanh trong quá trình giao lưu với các nhà khoa học quốc tế đã tiết lộ thông tin có liên quan đến dự án cấp S, nhưng thời điểm xảy ra hành vi này sớm hơn thời điểm luật có liên quan được ban hành, vì vậy không cấu thành tội 'Cố ý làm lộ bí mật quốc gia', bác bỏ đơn kiện của nguyên cáo, tội danh này không thành lập."


Cũng chính là phụ lục điều luật đã bị bãi bỏ kia.


Không còn phụ lục để căn cứ, tòa sẽ xử theo thông lệ, hành vi xảy ra trước khi luật được ban hành sẽ không bị truy cứu trách nhiệm.


"Tòa cho rằng, trong vụ án này, hành vi thu thập Pheromone của bị cáo Trang Khanh đã cung cấp một nền tảng lý thuyết vững chắc cho nguyên lý rối loạn Pheromone mà Tống Chân công bố sau này, là một thành tựu vĩ đại mang tính đột phá thời đại, dựa trên những cống hiến của bị cáo cho khoa học và cho đất nước, Hoa Quốc ra quyết định đại xá đối với hành vi của Trang Khanh."


Khi bốn chữ "Hoa Quốc" và "Đại xá" được vang lên, cả phiên tòa chấn động.


Căn cứ theo Hiến pháp của Hoa Quốc, ân xá được phân thành hai loại, đó là đại xá và đặc xá.


Thường thấy là đặc xá, do nhà nước ra quyết định ban hành vào các dịp lễ lớn, sự kiện trọng đại, nhưng đặc xá chỉ miễn thi hành án chứ không xóa tội danh, nghĩa là sử dụng quyền hành chính để miễn cho tội phạm một phần hoặc toàn bộ hình phạt.


Đại xá thì khác, đại xá không chỉ miễn thi hành án, mà còn xóa bỏ hoàn toàn tội danh đã phạm.


Người được đại xá, nếu chưa bị truy tố thì sẽ không bị truy tố nữa; nếu đã bị truy tố thì hủy bỏ truy tố; còn nếu đã bị tuyên án thì bản án sẽ bị vô hiệu hóa, không phải chấp hành hình phạt.


Từ khi lập quốc tới nay, số người được đại xá chỉ đếm trên đầu ngón tay, chưa đến năm người.


Mà hôm nay, Trang Khanh cũng trở thành một trong số đó.


Đây chẳng khác nào quốc gia chính thức đặt dấu chấm hết cho toàn bộ sự việc liên quan đến Trang Khanh.


Hiện giờ Trang Khanh đã qua đời, không thể tiếp tục làm ra hành động gì phạm pháp, nhưng ban hành lệnh đại xá cho hành vi thu thập Pheromone của bà, so với việc đơn giản bãi bỏ điều luật liên quan đến nhân quyền, hay để Tòa án Tối cao tuyên bố Trang Khanh vô tội, thì lại càng thể hiện rõ hơn thái độ của quốc gia, và sự coi trọng của Hoa Quốc đối với Tống Chân hiện tại.


Tuyên án đến đây, Thẩm phán Tào gật đầu ra hiệu cho thư ký tòa án.



Tài liệu chính thức được đóng dấu đỏ được phân phát đến tay nguyên cáo và bị cáo, Đồng Nhu sau khi nghe được 'Lệnh đại xá' thì vẻ mặt đã đen càng thêm âm trầm, khi nhìn thấy văn bản mộc đỏ ấy, cảm xúc đè nén trong lòng lại càng sâu hơn.


Còn Tống Chân, tay cầm văn bản ấy mà không dám tin, run rẩy đưa tay che kín miệng.


Chẳng bao lâu sau, nước mắt không kìm được rơi xuống tờ 'Lệnh đại xá'.


Phía trên in đậm hai chữ 'Đại xá', phía dưới là dấu mộc đỏ của cả ba Quân khu và con dấu đại diện cho Hoa Quốc, một tờ giấy nhẹ tênh như thế, lại như nặng cả ngàn cân.


Trúc Tuế nhẹ nhàng vỗ lưng Tống Chân, nàng không khống chế được, vùi mặt vào vai cô.


Ngón tay Đồng Nhu siết chặt từng đốt, nghiến răng ken két, như có một luồng khí ứ nghẹn nơi lồng ngực, mà không sao thở ra nổi.


Đây là lập trường thống nhất của cả ba Quân khu, một lệnh đại xá được ban hành, từ nay về sau bất kỳ cáo buộc nào nhắm vào Trang Khanh đều sẽ không được Tòa án Tối cao tiếp nhận, cắt đứt mọi khả năng từ gốc rễ, quả thật là -- quá cao tay!


Luật sư của nguyên cáo và bị cáo xác nhận tính xác thực của lệnh đại xá, thẩm phán Tào tiếp tục tuyên án.


"Do đó, hành vi thu thập Pheromone của Trang Khanh, theo quốc gia nhận định, không cấu thành 'Tội chống loài người' hay 'Xâm phạm an ninh quốc gia', yêu cầu khởi tố chính thức bị bác bỏ vĩnh viễn, vụ kiện không được thành lập."


Tuyên bố xong toàn bộ kết quả xét xử, Chánh án lại tiếp tục đọc.


"Về đề nghị của nhân thân Trang Khanh, yêu cầu điều tra lại vụ việc năm xưa cô bị hại, tòa án ý kiến như sau --"


"Trang Khanh là một nhà khoa học vĩ đại của Hoa Quốc, sinh thời từng đạt được huân chương hạng hai, hạng nhất và hạng đặc biệt, sau khi mất được công nhận là liệt sĩ, cô đã có những phát hiện và đóng góp mang tính cách mạng trong nghiên cứu về thuốc ổn định Pheromone và rối loạn Pheromone, có ảnh hưởng rất sâu rộng, tinh thần cống hiến cho khoa học đáng để đời sau tưởng nhớ và noi theo."


"Căn cứ theo ý kiến của cả ba Quân khu, tòa tuyên bố --"


"Từ hôm nay, Hoa Quốc sẽ mở lại cuộc điều tra về vụ việc Trang Khanh bị hại năm đó, khi điều tra kết thúc, toàn bộ kết quả sẽ được công bố công khai trên bảng thông báo và trang web chính thức của Tòa án Nhân dân Tối cao."


"Đồng thời đồng ý với đề xuất của nhân thân Trang Khanh, để phục vụ công tác điều tra, sẽ dỡ bỏ phong tỏa phòng thí nghiệm trung tâm của Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III đối với các điều tra viên có liên quan."


Hàng mi Đồng Nhu khẽ run rẩy.


Tảng đá đè nặng trong lòng Tống Chân cuối cùng cũng rơi xuống, nàng kích động đến mức siết chặt tay Trúc Tuế, còn Trúc Tuế thì ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ về an ủi.


Sau một hồi im lặng, khi đã quét mắt qua toàn bộ phòng xử án, ba vị thẩm phán đứng lên tuyên bố.


"Tòa tuyên án xong."


"-- Bế mạc."


*


Khi mọi người bắt đầu rời khỏi tòa, Đồng Nhu một tay đỡ trán như vừa bị đả kích nặng nề.


Tống Chân lúc này lại đặc biệt quan tâm đến việc giữ lại bản gốc của 'Lệnh đại xá', nàng chủ động đến hỏi các vị chánh án xem có thể mang hai bản có mộc đỏ về không.


Một bản để ở nhà.


Bản còn lại, nàng muốn đốt cho Trang Khanh.


Mong muốn đó giản dị mà đầy xúc động, Thẩm phán Tào nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tống Chân, không tài nào từ chối được, ông quay đầu nói với thư ký tòa án: "Đưa cho cô Tống bản tôi đang cầm đi, có con dấu và chữ kí, không phải bản sao."


Nghe Thẩm phán Tào nói vậy, Chánh án Quân khu V cũng đưa bản gốc có mộc đỏ của mình cho Tống Chân mang về.


"Cảm ơn, cảm ơn."


Tống Chân vừa nói vừa không kìm được nước mắt, Tả Điềm ở bên cạnh giúp nàng cất giữ cẩn thận.


Khi những người dự thính trong phòng xét xử đã rút gần hết, Đồng Nhu đang định rời đi thì bị một người chặn lại.


Không biết xui xẻo thế nào lại là Trúc Tuế đang chặn đường.


Cô đứng thẳng lưng, mỉm cười nói: "Không biết đây có phải là lần cuối tôi gặp Viện trưởng Đồng tại tòa án không nhỉ."


"..." Đồng Nhu.


"..." Trợ lý.


Lệnh đại xá đã được ban hành, sự ủng hộ đối với Tống Chân đã rõ ràng đến mức đó, làm gì còn phiên tòa nào sau này?


Trợ lý mím môi, cảm thấy Trúc Tuế khinh người quá đáng, Đồng Nhu lại nhạy bén nhận ra hàm ý sâu xa trong lời nói của cô, nếu còn có lần sau gặp lại trong tòa án, thì đó chắc chắn không phải vụ bọn họ tố cáo Trang Khanh, vậy là gì đây? Trúc Tuế đang ám chỉ...



Trúc Tuế cũng cười, "Chuyện đó thì khó mà nói trước được."


Trợ lý: "......"


Bầu không khí vừa lúng túng vừa ngột ngạt, sau một hồi im lặng, Đồng Nhu lạnh mặt, "Trung tá Trúc còn chuyện gì muốn nói sao?"


"Không có gì, chỉ muốn hỏi Viện trưởng Đồng định khi nào về Quân khu III, đặt vé rồi chứ?"


Trợ lý vội đáp, "Chuyện đó tôi sẽ thu xếp cho Viện trưởng Đồng, Trung tá Trúc không cần bận tâm."


Trúc Tuế: "Tôi đâu có bận tâm, chỉ là thấy Quân khu I dễ chịu thế này, Viện trưởng Đồng ở thêm vài ngày cũng tốt."


Đồng Nhu: "Ngày mai chúng tôi sẽ đi."


Ngày mai?


Vậy thì e là không được.


Đồng Nhu: "Trung tá Trúc, xin tránh đường, chúng tôi phải đi rồi."


Trúc Tuế nghiêng người tránh ra, vẫn mỉm cười, nhưng ngay lúc Đồng Nhu bước ngang qua, cô lại nhỏ giọng thì thầm, "Viện trưởng Đồng trông không được thoải mái lắm nhỉ, là do tức giận, hay là sợ đây?"


Bước chân Đồng Nhu khựng lại, nhưng không nói thêm gì nữa, chỉ dẫn đoàn luật sư và trợ lý rời đi.


*


Lãnh đạo không hổ là lãnh đạo, ai nghĩ ra cái lệnh đại xá này vậy, tôi thấy cô Tống khóc luôn rồi, quá đỉnh


Đúng là đỉnh thật, nhưng Trang Khanh quả thật xứng đáng được như vậy


Cũng xem như nhà nước đã cho một câu trả lời rõ ràng rồi, cô Tống cũng xứng đáng nhận được


Tôi để ý thấy hình như Đồng Nhu và Trang Khanh thật sự có thù oán gì đó, lúc tuyên bố đại xá, bà ta là nguyên cáo, không vui thì còn miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng sao đến khi tuyên bố điều tra lại vụ án mà mặt vẫn cứ cứng đờ vậy? Rất đáng ngờ luôn


Chị chị em em ngoài mặt thôi, nghe đâu bao năm nay vẫn đi viếng mộ cô Trang, mà không biết cô Trang dưới mộ có thấy ghê tởm không?


Chắc không đâu, nghĩa trang liệt sĩ sẽ tham khảo ý kiến gia đình mà, chắc gì tro cốt có ở đó, nói không chừng chỉ là cái bia tưởng niệm thôi


Nói đến vụ án năm đó, tuy rằng hung thủ bị bắt rồi, diễn biến cũng tương đối rõ ràng, nhưng tôi vẫn không hiểu sao phải phong tỏa toàn bộ phòng thí nghiệm trung tâm, bao nhiêu thiết bị nghiên cứu trong đó, chẳng lẽ không lấy ra dùng tiếp được sao?


Viện nghiên cứu Quân khu III thực ra đã nộp đơn xin mở lại nhiều lần rồi, nhưng mà đều bị quân đội từ chối, đừng hỏi tại sao tôi biết, tin chuẩn đấy


Đồng Nhu đặt máy tính bảng xuống, day trán.


Viện trưởng khăng khăng muốn theo dõi dư luận, trợ lý bên cạnh chỉ dám lặng lẽ đứng nhìn.


Bỗng nhiên, chuông cửa vang lên, trợ lý nhanh chóng đứng dậy: "Tôi đi mở cửa."


*


Tống Chân và Trúc Tuế trở về nhà, Tống Chân đưa văn bản lệnh đại xá có mộc đỏ và chữ ký cho bố Tống xem, bố Tống cũng rơi nước mắt.


"Tốt rồi, tốt quá rồi, chuyện năm đó, cuối cùng cũng có một lời giải thích rõ ràng rồi."


Bố Tống lau nước mắt, "Mẹ con mà thấy được chắc cũng sẽ vui lắm."


"Không uổng công cô ấy cống hiến bao nhiêu thời gian cho thuốc ổn định."


"Thật tốt quá, thật sự tốt quá."


"Chân Chân à, bố vui lắm."


Bố Tống ở nhà mừng đến rơi lệ, còn trợ lý của Đồng Nhu thì sắc mặt tái nhợt, dẫn một nhóm người vào phòng làm việc của Đồng Nhu.


Nhân viên của Cục V Bộ Quốc an xuất trình giấy tờ, lạnh nhạt nói.


"Có người nặc danh tố cáo nhà họ Đồng liên quan đến hành vi làm lộ bí mật quốc gia, mời ngài theo chúng tôi về hợp tác điều tra."


Gần như ngay lập tức, Đồng Nhu liên tưởng đến câu nói đầy ẩn ý của Trúc Tuế lúc trước khi rời khỏi tòa án, rằng Quân khu I rất tốt, bà nên ở thêm mấy ngày.


Hít một hơi thật sâu, Đồng Nhu nghiến răng nhìn mấy người trước mặt, căm giận đứng dậy.


Thời gian họ đến quả chuẩn xác, người tố cáo là ai, không cần đoán cũng biết.


Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu Story Chương 129: Đại xá
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...