Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma

Chương 53: Kết cục


Gần đây, Kiều Nguyệt thường xuyên giúp Chu bà bà xử lý các công việc liên quan đến phi nhân loại. Tiếp xúc nhiều, cô dần hiểu ra những bí mật mà người thường không hề hay biết.


Trước đây, cô luôn nghĩ rằng một khi đã trở thành phi nhân loại, người ta phải cắt đứt hoàn toàn với thế giới sống, dù có loại dược tề chuyên dụng hỗ trợ cũng không thể tự do ra vào thế giới loài người. Nhưng giờ cô phát hiện ra thực tế không hẳn vậy. Có một số phi nhân loại, nếu có đủ tiềm lực tài chính và vượt qua được sự kiểm duyệt khắt khe của các cơ quan chuyên môn, họ có thể xóa bỏ hồ sơ tử vong của mình. Tuy nhiên, con đường này rất ít người biết vì nó tiềm ẩn không ít rủi ro.


Kiều Nguyệt phải làm việc ở đây vài ngày mới nghe được bí mật này từ Chu bà bà. Ngay lập tức, cô bắt đầu nảy sinh ý định.


Trong tay cô có một khoản tiền lớn do Giang Như Thu tích góp từ khi còn sống, con số này không hề nhỏ và vẫn đang tăng trưởng ổn định mỗi ngày. Cộng với công việc ổn định hiện tại, thu nhập tuy không quá cao nhưng đủ để nuôi sống cả hai. Nếu Giang Như Thu có thể xóa bỏ hồ sơ tử vong... Tuy anh vẫn là người của cõi âm, nhưng thế giới bên ngoài sẽ không hay biết. Đối với mẹ cô, đây chắc chắn là một lời giải thích thỏa đáng.


Thực ra, Kiều Nguyệt vẫn chưa tìm ra cách nào để Mạc Xuân Hồng thôi lo lắng về chuyện hôn sự của mình. Không chỉ kết hôn, mà tương lai còn là chuyện con cái và hàng loạt rắc rối khác không thể lừa dối mãi được. Nếu hồ sơ tử vong của Giang Như Thu được xóa bỏ, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Anh có thể dùng thân phận cũ để kết hôn với cô, giải quyết dứt điểm sự thúc giục từ gia đình.


Kiều Nguyệt đã suy nghĩ rất nhiều và gửi cho Chu bà bà một khoản tiền lớn nhờ vả. Chu bà bà vốn là nhân viên kỳ cựu, quen biết rộng rãi. Cầm thẻ ngân hàng trên tay, bà nghiêm túc dặn dò: "Bà không dám chắc sẽ thành công, cháu đừng quá kỳ vọng nhé."


Ngoài tiền bạc còn cần phải đáp ứng các tiêu chuẩn xét duyệt.


Để một kẻ đã chết trên mặt giấy tờ tái hòa nhập xã hội, điều kiện tiên quyết là cái chết của họ phải thật kín đáo, không thể có quá một người nhìn thấy họ lìa đời.


Quy định này vốn dĩ tồn tại lỗ hỏng rất lớn.


Tất nhiên lỗ hỏng đó có thể dùng tiền để bổ khuyết.


Giang Như Thu tử vong ngay tại hiện trường tai nạn xe cộ, lúc đó tài xế đã rơi vào trạng thái hôn mê. Người duy nhất còn tỉnh táo ở hiện trường chính là Kiều Nguyệt. Sau đó, Giang Như Thu được tuyên bố tử vong tại bệnh viện, thi thể được chuyển vào nhà tang lễ thành phố Lâm An. Theo đúng nghĩa hẹp, người duy nhất có liên hệ trực tiếp và tận mắt chứng kiến quá trình anh ra đi chỉ có mình Kiều Nguyệt.


Hơn nữa anh cũng chưa từng được tổ chức lễ tang. Cái chết của anh chủ yếu lan truyền qua lời đồn thổi.


Khi một người chết đi, đầu tiên là sự chấm dứt của một thực thể sống rời bỏ nhân gian. Tiếp theo chính là danh tính xã hội của họ, dù là nhân viên hay ông chủ, là con cái hay vợ chồng — tất cả những sợi dây liên kết xã hội ấy sẽ bị xóa bỏ.


Lễ tang là nghi thức tiễn biệt cuối cùng của một người với nhân gian và xã hội. Đó cũng là nghi thức mà người thân, bạn bè tổ chức để miễn cưỡng an ủi phần nào nỗi đau mất mát.


Nhưng Giang Như Thu chưa từng trải qua điều đó.


Cái chết của anh chỉ có mình Kiều Nguyệt tận mắt chứng kiến. Người thân duy nhất của anh là cha anh, vào thời điểm anh mất, ông ta vẫn còn nằm viện trong tình trạng bất tỉnh nhân sự. Mà cho dù Giang Hải Sinh có tỉnh lại thì cũng chẳng thèm ngó ngàng đến đứa con đã bị mình bỏ vứt từ lâu.


Hơn nữa, Kiều Nguyệt cũng rất hiểu Giang Như Thu, anh có lẽ chẳng thiết tha gì việc quay lại làm một con người mẫu mực sống theo quy tắc xã hội. Cô cũng vậy, mục đích duy nhất của cô chỉ là để mẹ mình yên lòng.



​Nhưng nếu việc này cuối cùng không thành, Kiều Nguyệt chỉ còn cách dùng biện pháp cực đoan nhất, đó là kiên quyết không kết hôn để biểu đạt ý chí của mình.


​Hiện tại khi vẫn còn hy vọng, cô không muốn phải đi đến bước đường cùng đó. Cô luôn mong mẹ mình có thể thấu hiểu, không ép buộc cô làm những điều cô không thích.


​Vì vậy, kết hợp các yếu tố trên, khôi phục thân phận cho Giang Như Thu thực chất là để dành tặng cho cô một hôn lễ danh chính ngôn thuận. Sau đó, họ vẫn sẽ quay về Lâm viên Tây Giao để tiếp tục cuộc sống ẩn dật của mình.


​Tỷ lệ xét duyệt thông qua là rất lớn.


Mấy ngày nay Kiều Nguyệt cứ mải suy nghĩ chuyện này. Cô định bàn bạc với Giang Như Thu, nhưng mỗi lần nhìn vào mắt anh, cô lại thấy một tia kỳ quái. Anh chẳng đợi cô kịp mở lời đã vội vàng lao đến hôn cô, không chút dịu dàng, để lại đầy dấu hôn ướt át trên mặt cô.


Kiều Nguyệt lau đi ngay trước mặt anh, Giang Như Thu lại lặp lại hành động đó. Ánh mắt âm trầm và ủy khuất nhìn cô chằm chằm, siết chặt cổ tay không cho cô lau nữa.


Người đàn ông xinh đẹp đến mức quá đáng này lúc này lại giống như một loài dã thú, cố gắng dùng nước bọt để chứng minh cô thuộc về hắn.


​Giống như cách các loài động vật dùng mùi hương để tuyên bố: “Người này là của tôi, ai cũng không được cướp đi.”


Kiều Nguyệt sau khi nộp tiền và tài liệu, mãi không thấy Chu bà bà phản hồi, cộng thêm việc bị Giang Như Thu làm loạn, đã sớm ném ra sau đầu.


Cô chống Giang Như Thu không ngừng thò tới, thậm chí bị anh dùng lưỡi l**m láp, kinh hãi đến nói không ra lời.


"Anh, anh làm gì vậy?!"


​Giang Như Thu không dừng lại. Kiều Nguyệt đang nằm trên ghế dài ngoài sân, Giang Như Thu một tay chống xuống, tay kia giữ chặt đôi tay đang lộn xộn của cô, bắt đầu hôn từ trán, sau đó ghé sát hít hà và l**m hôn đầy tỉ mỉ.


Anh đứng dậy, ánh mắt lướt qua bụng phẳng của cô, lộ vẻ giãy giụa quỷ dị.


"Anh hôn em một chút cũng không được sao..."


​Anh chen cả thân hình to lớn vào chiếc ghế dài chật chội. Chẳng biết từ lúc nào, phía sau lưng Kiều Nguyệt không còn là lưng ghế mà là lồng ngực lạnh lẽo của Giang Như Thu.


​Sau khi ôm Kiều Nguyệt vào lòng, Giang Như Thu lại bất an đan chéo hai tay đặt lên bụng dưới của cô. Chỉ dừng lại một chút, anh lại nhanh chóng dời đi như thể chạm phải thứ gì đó đáng sợ, chân mày nhíu chặt thành một rãnh sâu.


Kiều Nguyệt không thấy rõ biểu cảm của anh, chỉ cảm thấy dạo này anh dính người lạ thường. Ánh mắt nhìn cô lúc nào cũng đầy vẻ ủy khuất, như một chú chó nhỏ sợ bị chủ nhân bỏ rơi.


​Cô không biết trong đầu anh đang suy diễn những gì. Cô cố gạt bàn tay đang siết chặt bụng mình ra nhưng không lay chuyển được, đành bỏ cuộc.



"Anh sao thế? Dạo này có chuyện gì không vui à?" Kiều Nguyệt cẩn thận nhớ lại, không thấy có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.


​Cô đi gặp Chu bà bà anh cũng đi cùng, thậm chí Chu bà bà còn tâm lý để cô mang tài liệu về nhà làm vì biết tính chiếm hữu của anh quá lớn.


​Rốt cuộc là có chuyện gì chứ?


​Giang Như Thu không muốn để lộ suy nghĩ ích kỷ của mình trước mặt cô, anh rầu rĩ đáp: “Không có, anh rất vui.”


​Vừa nói, anh lại liếc nhìn bụng cô. Anh đang nghi ngờ bên trong đó đã nảy mầm một sinh linh bé nhỏ. Lẽ ra anh phải vui, nhưng thực tế là anh cười không nổi.


​Thậm chí có đôi khi nhìn vào vùng bụng ấy, anh lại nảy sinh một nỗi ghen tị đầy đê tiện mà nghĩ mọi thứ chỉ là giả thì tốt biết bao?


Không sao, anh vô cùng xấu hổ lại đê tiện khi nảy sinh lòng ghen tị với chính đứa con còn chưa chào đời của mình.


​Anh không bình thường.


​Thực sự không bình thường chút nào.


​Nhưng giống như bao lần anh cố gắng kiềm chế trước đây, anh hoàn toàn không khống chế được bản thân.


​Giang Như Thu thừa nhận mình vẫn luôn là kẻ âm u. Khi còn sống anh che đậy giỏi hơn chút, luôn cố giữ hình tượng người bình thường. Nhưng cái chết đã l*t tr*n mọi lớp ngụy trang.


Anh nghĩ, nếu không có Kiều Nguyệt. Anh có lẽ đã làm ra chuyện vô cùng tội lỗi. Cái chết khiến d*c v*ng khát máu tăng cao, chẳng qua vì Kiều Nguyệt, nó đã chuyển thành một sự chiếm hữu mãnh liệt đặt lên người cô.


Một loại chiếm hữu khiến anh muốn ngừng mà không được.


​Kiều Nguyệt dĩ nhiên không tin lời anh. Cô nghiêng người nhìn anh đầy hoài nghi: "Đừng gạt em, rốt cuộc là có chuyện gì?" ​Cô bắt đầu nhớ lại những thay đổi của anh gần đây. d*c v*ng của anh mãnh liệt đến mức không muốn rời Kiều Nguyệt nửa bước. Nhưng vài ngày qua, anh chỉ dừng lại ở ôm hôn chứ không tiến xa hơn.


​Giang Như Thu vòng tay che chở hai bên người cô, ánh mắt u ám dán vào bụng cô:


"Kiều Kiều, em yêu anh nhất đúng không?"


... Lại nữa rồi.


Kiều Nguyệt mặt không đổi sắc: "Dĩ nhiên." Sau hơn nửa tháng luyện tập, giờ cô đã có thể nói lời ngọt ngào một cách trôi chảy: "Anh là người em yêu nhất mà. Thấy anh vất vả em cũng xót lắm, bảo anh nghỉ ngơi mà anh không nghe. Hay là hôm nay để em làm việc nhà cho nhé?"



"Anh không mệt, để anh làm là được rồi." Giang Như Thu đáp đúng như cô dự đoán.


​"Vậy được rồi." Kiều Nguyệt mỉm cười, tranh thủ lúc anh đang ngẩn ngơ liền thoát khỏi vòng tay anh. Cô không muốn chen chúc trên cái ghế nằm nhỏ xíu này, nhỡ nó không chịu được sức nặng của hai người thì sao? Cô thích nằm trên sô pha mềm mại hơn.


​Khi cô định kéo anh vào nhà, bước chân hơi loạng choạng khiến cô lảo đảo. Giang Như Thu lập tức bật dậy, mặt biến sắc vì hoảng sợ, vội vàng đỡ lấy eo cô.


"Sao... sao thế?"


"Em..." Giang Như Thu ảo não thở dài, rồi mặt tối sầm, nhưng vẫn ôm eo cô dặn dò: "Giờ em không được như trước đâu, lỡ ngã thì sao? Đến lúc đó không chỉ bị thương thôi đâu, vạn nhất, vạn nhất sảy thai thì người đau là em đó. Sau này phải cẩn thận một chút, hay là đừng ra khỏi nhà nữa..."


Kiều Nguyệt ngẩn người


"Anh sẽ không nghĩ... em mang thai chứ?!"


Giang Như Thu cẩn thận quan sát biểu cảm của Kiều Nguyệt, ánh mắt dừng ở bụng cô vài giây rồi dời đi, nỗ lực áp chế niềm vui sướng sắp phun trào, nhỏ giọng hỏi: “Chẳng lẽ không phải sao?”


Kiều Nguyệt lắc đầu.


Giang Như Thu vội hỏi: "Sao em chắc chắn thế?"


Cô ngập ngừng một lát rồi nói giải thích: "Anh đã là... người của cõi khác rồi, dù có thể làm chuyện đó nhưng không còn khả năng sinh sản nữa, nên chúng ta vĩnh viễn không thể có con đâu."


Kiều Nguyệt bỗng không chắc chắn liệu Giang Như Thu có thích trẻ con không. Tuy tính cách anh không giống người thích trẻ con, nhưng lỡ như thì sao? Biết tin này anh có bị kích động không? Cô trở nên cẩn thận, sợ anh lại nổi điên.


​Đến lúc đó chẳng biết dỗ dành anh thế nào nữa.


Kiều Nguyệt nghiêm túc đánh giá Giang Như Thu, phát hiện anh lộ ra biểu tình vô cùng cổ quái.


​Khóe miệng anh run rẩy mấy cái, sau đó không nhịn được mà nhếch lên, rồi như nhận ra điều gì liền nhanh chóng thu lại. Đáy mắt làm ra vẻ bi thương, phối hợp với khóe môi cứ muốn cong lên, anh cúi xuống ôm lấy Kiều Nguyệt, nhẹ nhàng trấn an cô.


​Với giọng nói rõ ràng là đang nỗ lực nén cười: “Ồ, thật là tiếc quá.”


​Kiều Nguyệt: “......”


Kiều Nguyệt đem chuyện hai người sau này không thể có con nói rõ cho anh. Giang Như Thu ngoài việc cố nhịn cười ra thì không có biểu hiện gì khác.



​Lúc này mới giống tính cách của anh chứ.


​Kiều Nguyệt thuận tiện nói luôn chuyện xin xóa hồ sơ tử vong dạo gần đây.


​Giang Như Thu suy nghĩ một chút rồi hỏi vấn đề anh quan tâm: “Nếu hồ sơ tử vong của anh không xóa được thì sao?”


Vậy cô định ăn nói thế nào với mẹ mình?


​Giang Như Thu hiện tại đang chìm đắm trong cảm giác Kiều Nguyệt chỉ thuộc về một mình anh, sự ghen ghét bấy lâu nay với Mạc Xuân Hồng cũng theo đó mà tiêu giảm.


​Kiều Nguyệt không cần nghĩ ngợi nói: “Nếu không xóa được thì đúng là vấn đề, nhưng dù sao chúng ta cũng có hai người, cùng nhau nghĩ cách thôi. Hoặc là thuyết phục mẹ em rằng em vẫn đang đau buồn vì cái chết của anh nên không muốn gả cho ai. Hoặc là anh đóng giả làm bạn trai mới của em, dù sao bà cũng chưa gặp anh mấy lần, chắc sớm quên mặt Giang Như Thu trông như nào rồi......”


​Dáng vẻ nghiêm túc của cô như thể được trao cho một loại ma lực nào đó, nhanh chóng vuốt phẳng tâm tình lúc vui lúc buồn của anh. Biểu cảm của anh cũng theo đó mà nhu hòa hơn.


​“Ừm, Kiều Kiều nói đúng, luôn có cách mà.” Anh cười, đôi mắt sáng lấp lánh, “Dù sao chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau.”


​Vòng ôm của Giang Như Thu khiến cơ thể Kiều Nguyệt cũng hơi lành lạnh, cô tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh rồi nhắm mắt lại. Gần đây làm việc với máy tính nhiều nên mắt cô hơi mỏi.


​“Đúng vậy, luôn có cách thôi,” Kiều Nguyệt duỗi tay dụi mắt, “Ngày mai đi siêu thị nhé, anh giờ không sợ ánh nắng nữa rồi, lâu lắm anh không đi dạo trung tâm thương mại với em, em không muốn mua quần áo trên mạng nữa......”


​Giang Như Thu bắt lấy đôi tay đang dụi mắt của cô, để Kiều Nguyệt nằm lên đùi mình. Ngón tay ấn nhẹ lên hai bên lông mày cô, xoa nhè nhẹ.


​“Trong nhà cũng nên mua thêm thức ăn rồi.”


​“Ừm,” Kiều Nguyệt mơ màng sắp ngủ, cảm giác được xoa bóp mắt thật dễ chịu, cô không nhịn được mà oán giận: “Hơi nặng tay chút, ấn phía dưới mắt ấy, chỗ đó cũng không thoải mái.”


​Giang Như Thu làm theo, dùng giọng điệu như sợ làm Kiều Nguyệt giật mình nói: “Vậy sau khi em tỉnh dậy, anh muốn thật nhiều phần thưởng đấy. Anh cứ tưởng em... anh đã nhịn mấy ngày rồi, em không được từ chối, nếu không anh nghẹn chết mất.”


​Kiều Nguyệt đẩy cái đầu đang sáp lại gần ra, thực sự quá mệt mỏi, anh nói gì cô cũng ừ hử cho qua: “Được rồi được rồi, em ngủ một giấc đã, ngủ dậy cái gì cũng đồng ý với anh.”


​“Anh nhớ kỹ rồi đấy.” Lực đạo trên tay Giang Như Thu ngày càng nhẹ, ánh mắt dừng trên gương mặt ngủ say của Kiều Nguyệt, dần dần hiện ra nụ cười thỏa mãn.


​Anh nghĩ, không còn ai tốt hơn Kiều Kiều nữa, anh làm sao nỡ buông tay.


Vĩnh viễn, không bao giờ buông tay.


Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma Truyện Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma Story Chương 53: Kết cục
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...