Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Chương 51
Kiều Nguyệt cũng không rõ mình đã chạm vào dây thần kinh nào của người đàn ông này. Khóe miệng anh cứ thế nhếch lên, sắp kéo đến tận mang tai, rồi bỗng nhiên lại mím chặt vì lý do nào đó. Đôi mắt anh vẫn sáng lấp lánh, nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, như muốn thông qua biểu cảm trên mặt cô để tìm ra dù chỉ một chút dấu vết của sự nói dối.
Kiều Nguyệt bất đắc dĩ, định mỉm cười đáp lại nhưng lúc này cô thực sự quá mệt mỏi, chỉ muốn nằm xuống giường ngủ một giấc. Những lời bộc bạch vừa rồi dành cho Giang Như Thu quả thực là lời thật lòng, cô muốn dùng chúng để trấn an tâm trạng vốn luôn bất ổn của anh.
Dường như... hiệu quả quá mức mong đợi.
Tốt đến mức, Kiều Nguyệt buộc phải tiếp tục cuộc đối thoại có phần nhàm chán nhưng lại khiến gã đàn ông đang cười như kẻ ngốc trước mặt cảm thấy an tâm.
"Kiều Kiều, em phải trả lời anh thật nghiêm túc, là mẹ em quan trọng hơn hay anh quan trọng hơn?"
Giang Như Thu lộ vẻ nghiêm trọng, giọng nói trầm xuống như thể đang hỏi một vấn đề sống còn. Đôi tay đang ôm eo Kiều Nguyệt cũng vì sự nghiêm trọng ấy mà siết chặt, hơi run rẩy, để lộ sự căng thẳng và bất an.
Kiều Nguyệt đã quá quen với điều này. Suốt cả buổi tối, anh đã hỏi vô số câu tương tự kiểu "ai quan trọng hơn". Lúc đầu cô còn nghiêm túc suy nghĩ, nhưng dần dà cô đã nắm rõ kịch bản để đối phó với anh.
Cô mặt không đổi sắc trả lời: "Dĩ nhiên là anh rồi, anh là quan trọng nhất."
Nếu Kiều Nguyệt trả lời một cách công tâm, đáp án có lẽ không phải thế này. Với cô, bạn đời và cha mẹ quan trọng ngang nhau, nhưng tính chất khác nhau, không thể dùng vài câu so sánh là rõ ràng được. Cô thiên về hướng dùng hành động cụ thể để phán đoán nên làm gì, nhưng dĩ nhiên những lời lý trí ấy không thể nói với Giang Như Thu.
Cách tốt nhất để đối phó với anh chính là dỗ dành, tốt nhất là dùng lời ngon tiếng ngọt. Nhưng Kiều Nguyệt vốn da mặt mỏng, không thể nói năng trôi chảy như anh, cô chỉ có thể rèn luyện dần dần.
Ví dụ như lúc này.
Sau khi cô trả lời, biểu cảm của Giang Như Thu lộ rõ vẻ nghi ngờ. Anh không hài lòng với đáp án đó, cho rằng cô đang lừa gạt mình. Nhưng anh không nỡ biểu hiện ra ngoài, chỉ giữ gương mặt cứng đờ, ánh mắt đầy vẻ bồn chồn.
Kiều Nguyệt thầm than phiền cái tính khó chiều của anh. Cô không thể hiện ra mặt, trái lại còn vòng tay qua cổ anh, mặt đối mặt nói: "Anh và em là bạn đời, là người sẽ đi cùng em cả đời. Còn mẹ em, bà cũng rất quan trọng, nhưng bà cũng có bạn đời của riêng mình, họ mới là người quan trọng nhất của nhau. Anh hiểu em mà, bình thường em có bao giờ nói dối không? Phải tin lời em chứ, sao em nói anh là người quan trọng nhất mà anh lại hoài nghi vậy?"
Kiều Nguyệt thở dài, ôm lấy đầu anh: "Anh thực sự là quan trọng nhất mà. Rất quan trọng, rất quan trọng luôn đó."
Xong rồi.
Anh thực sự xong đời rồi.
Nghe xong những lời này, Giang Như Thu lại một lần nữa đờ người ra. Anh cảm thấy lồng ngực mình như nổ tung. Cảm giác này khiến anh không thoải mái, toàn thân bắt đầu đau nhức, đau đến mức tưởng chừng sắp chết đi. Anh nhớ lại lúc còn rất nhỏ, mỗi khi bị đánh, anh đều ôm chặt con thú bông vào lòng. Đó là sự an ủi duy nhất của một đứa trẻ nhỏ bé khi phải đối mặt với những tổn thương từ người thân.
Giang Như Thu hiểu rõ, nỗi đau anh đang cảm nhận lúc này không một con thú bông nào có thể xoa dịu được. Khi còn nhỏ, anh đã vươn đôi tay mập mạp cố gắng nắm lấy chút tình thân nhạt nhòa chỉ mang lại đau khổ, nhưng anh không nắm bắt được. Ngay cả một giấc mộng đẹp giả dối, họ cũng tuyệt không cho anh cơ hội.
Anh bị bỏ rơi một lần rồi lại một lần...
Ngay giây phút Kiều Nguyệt nói "Anh quan trọng nhất", anh lại cảm thấy nỗi đau khiến người ta muốn chết đi ngay lập tức ấy. Ở nơi cô không nhìn thấy, gương mặt anh trở nên dữ tợn vì đau đớn. Nhưng anh lại được cô ôm vào lòng, hơi thở toàn là hương thơm ngọt ngào của cô, nó không ngừng tràn vào khứu giác, xoa dịu lục phủ ngũ tạng đang sắp vỡ vụn.
Kiều Nguyệt vẫn thấp giọng thở dài: "... Sao anh lại không tin em chứ. Anh luôn là người quan trọng nhất mà."
Trong cơ thể Giang Như Thu đan xen hai loại cảm xúc cực kỳ phức tạp: một loại là nỗi đau xé nát tâm can, loại còn lại là dòng nước ấm đủ để trấn an mọi cảm xúc tiêu cực.
Anh cứ thế được cô ôm chặt. Trước mắt như bừng lên một luồng ánh sáng trắng, một thiếu nữ bước qua vũng máu tiến về phía anh, đôi môi mấp máy. Giang Như Thu không nghe rõ cô nói gì, nhưng anh biết, kể từ giây phút đó, cô đã nắm lấy tay anh và chưa bao giờ buông ra. Dù cho là sinh hay tử.
"Anh cũng vậy, Kiều Kiều là người quan trọng nhất của anh."
Kiều Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng cuối cùng cũng được đi ngủ rồi. Cô thực sự mệt rã rời. Lúc này chắc đã nửa đêm, cô mệt đến mức không muốn nhấc đầu ngón tay, nhưng để trấn an anh, cô vẫn dịu dàng xoa đầu và thỉnh thoảng gãi nhẹ vào phần tóc mái của anh.
Thế nhưng cô đã đánh giá thấp Giang Như Thu.
Sau khi có được câu trả lời vừa ý, anh vẫn không chịu buông tha. Anh rời khỏi lồng ngực cô, lại dùng đôi mắt ướt át đáng thương nhìn cô, hỏi thêm một câu: "Kiều Kiều sẽ không gạt anh chứ? Anh thực sự là người em thích nhất sao?"
Nụ cười trên môi Kiều Nguyệt cứng đờ. Cô vốn tự nhận mình là một cô gái tính tình tốt, nhất là sau khi được anh chiều chuộng, cô vẫn thấy mình thật thiện giải nhân ý, dù đôi khi có chút tính tiểu thư nhưng đó là tình thú.
Bây giờ cô muốn rút lại nhận định đó. Cô bị anh chọc cho tức đến mức muốn cắn anh một cái cho bõ ghét.
Kiều Nguyệt ấn hai tay lên mặt anh, cố thoát khỏi vòng tay anh. Dĩ nhiên Giang Như Thu không để cô toại nguyện. Hai người giằng co một hồi, sức Kiều Nguyệt nhỏ, dĩ nhiên không thể thoát ra được.
"Em muốn đi ngủ! Ngủ! Ngủ!" Kiều Nguyệt tỏ vẻ hung dữ: "Giang Như Thu! Em buồn ngủ lắm rồi!"
Giang Như Thu chưa nghe được câu trả lời vừa ý nên ủy khuất đến mức vòng tay đang ôm cô cũng run lên. Thấy ý muốn đi ngủ của cô quá mãnh liệt, ánh mắt đã bắt đầu hiện lên tia giận dữ, anh mới nhìn xuống quầng thâm nhạt dưới mắt cô. Khí thế của anh xẹp xuống, đôi tay vô lực trượt khỏi eo cô, chuyển sang dắt tay cô vào phòng.
Vừa vào đến phòng ngủ, Kiều Nguyệt mệt đến mức chẳng buồn đánh răng rửa mặt, vội vàng thay đồ rồi chui tọt vào chăn. Giang Như Thu lầm lũi đi theo sau, nhìn chằm chằm vào cái đầu duy nhất lộ ra ngoài chăn.
Chờ một lúc, anh không cam lòng hỏi: "Kiều Kiều, em ngủ rồi à?"
Không có tiếng đáp lại.
Anh ngồi bên mép giường, nhìn hàng lông mi đang rung rinh của cô, biết thừa cô đang giả vờ ngủ nhưng không nỡ kéo cô dậy. Chờ thêm một lúc vẫn không thấy hồi âm, anh thất vọng cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.
"Được rồi, em nhớ nhé, em nợ anh một cái hôn chúc ngủ ngon đó."
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm, sợ cô ngủ dậy sẽ quên sạch, anh hơi nâng tông giọng: "Ngày mai nhất định phải bù lại đó, anh sẽ nhớ kỹ đấy."
Kiều Nguyệt kéo chăn trùm kín đầu, hai tay bịt chặt tai. Lúc này cô chẳng hơi đâu mà lo anh nghĩ gì, cô mệt đến mức chỉ muốn đánh người. Nếu là tính khí trước kia, ai mà cản trở giấc ngủ của cô thì nhất định cô sẽ nổi trận lôi đình.
Giang Như Thu thấy cô động đậy thì mắt sáng lên: "Quả nhiên em chưa ngủ!" Rồi anh lại dịu giọng: "Thôi được rồi, bây giờ đã khuya, là tại anh làm phiền em. Nhưng em phải nhớ kỹ lời vừa nói nhé, anh là quan trọng nhất đối với em, nhất nhất nhất luôn đó!"
Trong chăn phát ra một tiếng "Ừm" nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Lúc này Giang Như Thu mới chịu yên ổn.
...
Ngày hôm sau, Kiều Nguyệt nhanh chóng ăn xong bữa sáng do Giang Như Thu chuẩn bị. Hôm nay cô cần qua nhà Chu bà bà để giúp bà xử lý vài việc.
Chu bà bà tuổi đã cao nên không thạo dùng các thiết bị hiện đại. Gần đây thành phố Lâm An có thêm một đợt "phi nhân loại" mới chuyển đến, ai cũng cần đăng ký hộ khẩu và làm hồ sơ. Trước đây bà toàn ghi chép thủ công vào sổ, nhưng từ khi biết Kiều Nguyệt định cư lại đây, bà đã chủ động nhờ cô giúp đỡ và ngỏ ý muốn xin biên chế công việc cho cô.
Kiều Nguyệt rất biết ơn Chu bà bà, nên việc bà nhờ cô đều chủ động giúp, chỉ là cô khéo léo từ chối ý tốt về việc làm chính thức. Nhưng có vẻ bà không nghe lọt tai, còn thể hiện quyết tâm phải xin được việc cho cô bằng được.
Kiều Nguyệt không phải người có chí lớn, tiền bạc hiện tại cũng đủ tiêu, nên cô không quá lo lắng chuyện tìm việc. Vả lại, dù cô có muốn đi làm, chưa chắc Giang Như Thu đã đồng ý. Cô hỏi thêm Chu bà bà vài câu: "Công việc này có bận lắm không bà?"
Cô rất để ý chuyện này, vì cô biết Giang Như Thu còn để ý hơn cả cô.
Cuối cùng bà bồi thêm một câu: "Là Tiểu Giang dính cháu quá phải không?"
Kiều Nguyệt chỉ cười không giải thích. Bà lại hỏi: "Bà nhớ lúc còn sống Tiểu Giang là bác sĩ phải không?" Cô gật đầu.
Chu bà bà vỗ tay đét một cái: "Thế thì tốt quá! Gần đây phi nhân loại sống ở Lâm viên Tây Giao ngày càng đông, ai mà chẳng có lúc đau ốm. Nếu Tiểu Giang có tay nghề, bà sẽ báo cáo lên trên xin kinh phí xây một bệnh viện cho phi nhân loại. Lúc đó hai đứa đều có biên chế chính thức, có lương lậu đàng hoàng, Tiểu Giang vừa được ở bên cháu, vừa không lo cháu bị kẻ khác bắt nạt."
Kiều Nguyệt thấy đề nghị này khá khả thi. Cứ ở mãi trong nhà tuy nhàn hạ nhưng lâu dần cũng chán. Nếu công việc không bận lại được ở bên Giang Như Thu, chắc chắn anh sẽ đồng ý. Mà kể cả anh không đồng ý, cô cũng có cách khiến anh phải gật đầu. Suy cho cùng, những việc cô muốn làm, chưa bao giờ anh ngăn cản thành công, cùng lắm chỉ lẩm bẩm sau lưng vài câu mà thôi.
Kiều Nguyệt đối chiếu sổ tay của Chu bà bà, nhập liệu toàn bộ vào máy tính và lập bảng biểu rõ ràng. Chu bà bà đứng bên cạnh không ngớt lời khen ngợi, còn kéo cả Chu ông ông vào xem cùng.
Hai ông bà có một người con trai làm việc ở xa, anh ta không hề biết tin cha mình vẫn còn tồn tại dưới dạng này. Anh chỉ biết sau khi cha mất, mẹ đòi chuyển đến đây sống đã nhiều năm. Lâm viên Tây Giao cách xa nội thành, cư dân toàn là phi nhân loại, Chu bà bà lại già yếu, khả năng tiếp thu cái mới kém, dù Kiều Nguyệt dạy nhiều lần bà vẫn không học được, chỉ biết thở dài ảo não. Chu ông ông cùng hai con chó lớn cứ vây quanh dỗ dành bà.
Kiều Nguyệt mỉm cười nhìn cảnh đó, thầm nghĩ Giang Như Thu cũng đối xử tốt với mình như vậy. Sáng nay lúc cô ra cửa, anh cứ đòi đi theo cho bằng được, nhưng vì thiếu ngủ lại bị anh quấn lấy hỏi chuyện đêm qua nên cô đã nổi giận từ chối.
Tự dưng thấy nhớ anh quá đi mất.
Chu ông ông thấy bạn già buồn phiền, liếc nhìn Kiều Nguyệt đang cúi đầu làm việc, liền ngồi xổm trước mặt Chu bà bà làm mặt quỷ. Hai con chó cũng dán vào chân bà l**m láp khiến tâm trạng bà tốt lên ngay lập tức. Bà cười nói với chồng vài câu, rồi như sực nhớ ra điều gì, sắc mặt bỗng trở nên cổ quái. Bà nhìn chằm chằm vào bụng Kiều Nguyệt vài lần rồi gọi: "Tiểu Kiều à."
"Dạ? Có chuyện gì thế bà?"
Chu bà bà đuổi Chu ông ông đi chỗ khác, dùng giọng điệu sợ làm tổn thương cô mà nói: "Lúc ông nhà bà mất, con cái tụi bà đều đã lớn rồi. Ông ấy có thể trở thành phi nhân loại bà không cầu gì khác, chỉ cần ông ấy ở bên cạnh là đủ. Nhưng cháu còn trẻ, cháu nên hiểu rõ, nhiệt độ cơ thể phi nhân loại rất thấp, đối với phụ nữ mà nói, việc nhiễm lạnh lâu ngày sẽ gây tổn thương rất lớn cho cơ thể..."
Khi nghe những lời ấy, nụ cười trên môi Kiều Nguyệt không hề thay đổi, vẫn dịu dàng và ôn hòa như trước. Cứ như thể những gì Chu bà bà nói chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Thực tế, đối với Kiều Nguyệt, đó đúng là chuyện nhỏ đến mức có thể bỏ qua khi so sánh với việc không thể có Giang Như Thu ở bên cạnh.
Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Story
Chương 51
10.0/10 từ 50 lượt.
