Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Chương 48
Khi Kiều Nguyệt tỉnh lại, cô cảm thấy xương cốt mình như sắp đông cứng. Cô bị Giang Như Thu ôm chặt trong lòng với tư thế bao bọc hoàn toàn. Một bàn tay to của anh ấn sau gáy, ép cả khuôn mặt cô vào lồng ngực cứng ngắc của anh.
Không khí trở nên loãng dần, cô cũng không biết mình đã chống chọi qua đêm nay như thế nào.
Phản ứng đầu tiên sau khi tỉnh táo là đẩy Giang Như Thu ra. Mặc kệ ánh mắt mất mát lộ liễu của anh, cô ngồi dịch ra xa, tiện tay lấy một chiếc áo khoác lên người rồi lạnh lùng trừng mắt nhìn anh.
Giang Như Thu ngồi thẳng dậy, dè dặt hỏi: "Anh... anh lại chọc em giận sao?" Trong giọng nói tràn đầy vẻ thăm dò, sợ hãi bị cô ghét bỏ.
Sau khi tự kiểm điểm vào ngày hôm qua, anh càng trở nên bất an hơn. So với trước đây, sự bất an này còn kèm theo vẻ cẩn trọng đến hèn mọn. Trước kia, anh bất chấp tất cả, dùng cả những thủ đoạn đe dọa cứng rắn để giữ cô lại. Nhưng khi biết điều đó khiến cô không vui, trải qua cảm giác tuyệt vọng đến nghẹt thở, anh rốt cuộc không thể giữ vẻ mặt lạnh lùng trước mặt cô được nữa.
Nhờ tiêm dinh dưỡng, đôi môi của Giang Như Thu đã trở nên hồng nhuận hơn. Anh khẽ mím môi, đôi mắt to đượm vẻ hoảng loạn vì sợ Kiều Nguyệt phiền chán, rồi nhích từng chút một về phía mép giường. Khi ánh mắt chạm phải chiếc còng tay trên cổ tay, anh lập tức giơ tay lên cho Kiều Nguyệt thấy, như muốn chứng minh mình rất nghe lời.
Giang Như Thu nở nụ cười lấy lòng: "Anh vẫn luôn đeo nó, nếu em không muốn anh lộn xộn thì anh sẽ không lộn xộn. Khi nào em muốn tháo thì tháo." Anh dừng lại một chút rồi nhanh chóng bổ sung: "Dù có đeo mãi cũng không sao."
Lời nịnh nọt của anh khiến cơn giận đang dâng lên trong lòng Kiều Nguyệt không cách nào phát tiết được.
Giang Như Thu sở hữu một gương mặt rất đẹp nhưng đường nét lại vô cùng lạnh lùng, sắc sảo. Anh giống như một đóa hồng sinh trưởng ở nơi cực ác, mang vẻ đẹp mê hoặc lòng người nhưng tâm địa lại máu lạnh vô tình. Thế nhưng đóa hồng này khi ở trước mặt Kiều Nguyệt lại tự nhổ đi những chiếc gai trên người, dùng khuôn mặt mỹ lệ nhất để bày ra vẻ phong tình, khẩn cầu sự thương hại từ cô.
Kiều Nguyệt thở hắt ra, hung dữ nói: "Vậy thì cứ khóa mãi đi!"
Cái gọi là "bắt nạt kẻ yếu" đã được Kiều Nguyệt vận dụng một cách nhuần nhuyễn. Khi Giang Như Thu tỏ ra nguy hiểm, cô khép nép như chú chim cút nhỏ, không dám thở mạnh. Nhưng khi đã nắm thóp được bản chất "vô hại" của anh, cô lập tức xoay người, chống nạnh bày ra tính cách ngang ngược, chẳng thèm nói lý lẽ.
Kiều Nguyệt quay người vào phòng vệ sinh để rửa mặt.
Giang Như Thu ngoan ngoãn ngồi trên mép giường, mắt trông mong nhìn theo bóng lưng cô, lầm bầm: "Rõ ràng đêm qua vẫn còn tốt đẹp..." Anh cũng cảm thấy rất ủy khuất, sáng sớm thức dậy cứ ngỡ ôm bạn gái sẽ nhận được một nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào, kết quả là chẳng có gì cả. Anh lẩm bẩm oán trách: "Sao lại đối xử với anh như vậy chứ!"
Sau khi tắm nước nóng, hơi lạnh trên người Kiều Nguyệt mới tan biến. Cô thở phào mãn nguyện, trở lại phòng, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt nhão nhão dính dính của Giang Như Thu, tìm một bộ quần áo dài tay mặc vào.
"Em đi đâu vậy?" Thấy cô mặc đồ rồi đi xuống lầu, Giang Như Thu lập tức đứng dậy định đi theo. Bất chợt cổ tay bị sợi xích kéo lại, anh định dùng sức giật đứt nhưng lại sợ làm thế là tự vả vào mặt mình sau những lời hứa hẹn lúc nãy, nên đành mặt xanh mét dừng lại.
Anh gọi với theo: "Em quay lại đây!"
Kiều Nguyệt chỉ là đang giận dỗi chút ít vì sáng ra thấy mình bị đông lạnh đến phát sầu. Trước kia anh không bao giờ như thế, chỉ ôm cô một lát rồi thôi, nhưng đêm qua không hiểu sao anh cứ ôm chặt cô suốt cả giấc ngủ. Điều này khiến cô cảm thấy anh hơi "vô tâm".
Cô cũng biết mình đang giận cá chém thớt, nhưng nhìn vẻ mặt vừa tức vừa phải kìm nén của Giang Như Thu, tâm trạng cô nháy mắt sáng hẳn lên.
Cô quay lại nhìn anh, cười vô tâm vô phế : "Em đi làm bữa sáng. Em vẫn biết chiên trứng đấy, tuy không ngon bằng anh làm nhưng đủ no bụng là được. Ăn xong em sẽ sang nhà Chu bà bà lấy đồ cho anh, nên anh cứ ngoan ngoãn ở đây đợi nhé."
Giang Như Thu đỏ mắt nhìn cô trân trân, đứng chết trân ở cửa phòng ngủ. Bàn tay bị còng không ngừng xoay chuyển, ý đồ thoát khỏi gông cùm nhưng không dám làm động tác quá lớn.
Anh thấp giọng cầu xin: "Để anh nấu cho, em quên lần trước em chiên trứng cháy đen rồi sao? Sáng sớm sao có thể chỉ ăn mỗi trứng chiên chứ..."
"Em ăn được mà, giờ em đang thấy thèm đây."
Giang Như Thu nghẹn lời, đành đổi lý do: "Để anh đi cùng em, em nghe Chu bà bà nói rồi đấy, xung quanh đây toàn là quỷ, nguy hiểm lắm."
Kiều Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp: "Nhà Chu bà bà ngay gần đây, vài bước là tới rồi. Hơn nữa, hình như anh vẫn chưa ra ngoài được đúng không? Đừng có lộn xộn nhé, đã nói là trong 24 giờ không được tiếp xúc với ánh sáng mà."
Kiều Nguyệt cũng sợ ép anh quá mức anh sẽ phát điên, nên cô tiến lại tháo còng tay cho anh, không quên lẩm bẩm: "Thấy chưa, chẳng ai thích bị xích lại cả, thế mà trước kia anh còn định làm vậy với em!"
Vừa thấy cô lại gần, Giang Như Thu đã định quấn lấy cô nhưng bị cô lạnh lùng đẩy ra. Vẻ mặt anh chỉ thất vọng một chốc rồi lại đưa mấy ngón tay ra khều khều, mãi đến khi móc được ngón tay cô vào lòng bàn tay mình mới hớn hở cười rộ lên.
Anh phản bác: "Anh không có định xích em."
Kiều Nguyệt tức mình vì cái vẻ mặt không thừa nhận của anh, định rút tay ra nhưng lại bị bàn tay to của anh bao trọn lấy. Sức lực không bằng anh, cô đành dùng miệng: "Anh thật không biết xấu hổ, em thấy rõ ràng bộ còng tay này là anh mua, thế mà còn chối!"
Giang Như Thu cúi mặt xuống, trông như một nàng dâu nhỏ bị ức h**p, nhưng thực chất khóe miệng anh lại cong lên vì những lời phàn nàn của cô. Chờ cô nói xong, anh mới đúng lý hợp tình đáp: "Anh không định xích em lại, anh chỉ muốn buộc hai đứa mình với nhau để em không rời xa anh thôi, thực tế vẫn vận động được mà. Nhưng em lại xích anh vào chân giường, đó mới là giam cầm sự tự do của anh."
Anh vô cùng nghiêm túc thảo luận về "động cơ hành vi" khác nhau giữa hai người, hoàn toàn không để ý đến khuôn mặt đã đỏ bừng của Kiều Nguyệt.
...Anh đang nói cái quái gì vậy! Ai thèm giam cầm anh chứ!
Kiều Nguyệt gào thét trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh. Xuống đến tầng một, cô ngồi vào bàn ăn, dùng chân đá nhẹ vào Giang Như Thu đang bám đuôi phía sau: "Anh mau đi nấu cơm đi."
Giang Như Thu không hề giận, trái lại còn thấy phấn chấn hơn vì lời nói của cô. Kiều Kiều đang công nhận tài nấu nướng của anh đấy! Khi đó anh cố ý học nấu ăn vì cô, vì anh không nỡ để cô phải làm gì nên đã ôm đồm hết mọi việc, lâu dần điều đó trở thành chấp niệm của anh.
Kiều Nguyệt cần sự chấp niệm này của anh.
Nếu cô không ăn cơm anh làm, nghĩa là cô không cần anh nữa.
Giang Như Thu hiểu rõ mối liên kết giữa hai điều này rất b*nh h**n, nhưng anh không thể khống chế não mình ngừng suy nghĩ theo hướng đó.
Anh vui vẻ vào bếp chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn để nắm giữ dạ dày của cô.
Rốt cuộc, Kiều Nguyệt vẫn không thể sang nhà Chu bà bà đúng hẹn, tất cả là tại Giang Như Thu!
Anh trưng ra vẻ mặt dịu dàng vô hại, vẫy đuôi lấy lòng, nói nào là mấy ngày rồi không được chạm vào cô, không hôn một cái chắc anh nghẹn ch·ết mất; rồi lại bảo dược tề làm anh khó chịu, nếu cô không cho anh gần gũi anh sẽ đau đớn mà ch·ết...
Cuối cùng anh còn đe dọa: "Nghẹn hỏng rồi sau này em có hối hận cũng không kịp đâu!"
...
Mặt cô đầy hối hận, đúng là sắc đẹp hại người a.
Bên ngoài trời đã tối sầm. Họ "vận động" từ sau bữa sáng, rồi ngủ thiếp đi đến tận trưa muộn. Bụng cô đói đến mức kêu biểu tình, còn Giang Như Thu có lẽ do tác dụng của dược tề nên bụng cũng xẹp lép và phát ra tiếng kêu râm ran.
Chu bà bà từng nói dược tề sẽ khiến hành vi của phi nhân loại dần giống với con người. Tuy không thể biến thành người thật sự, nhưng ở mức độ lớn, nó giúp họ có thể sinh hoạt bình thường trong xã hội loài người.
Đã lâu rồi Kiều Nguyệt mới có cảm giác chắc chắn như thế này. Trước đây Giang Như Thu ở bên cạnh cô với thân phận tâm linh, khiến cô luôn cảm thấy mơ hồ, sợ rằng một ngày thức dậy sẽ thấy đó chỉ là một giấc mơ.
Sự tồn tại của tổ chức phi nhân loại này chính là một liều thuốc an thần cho cô.
Kiều Nguyệt dùng ngón tay chọc chọc vào cái bụng mềm mại của Giang Như Thu, cảm thấy vô cùng mới lạ. Cô lại vén áo mình lên, chọc vào cái "bụng bia" nhỏ của mình, rõ ràng là nhiều mỡ hơn của anh.
Vẻ mặt cô lập tức xị xuống.
Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ, Giang Như Thu mở mắt nhìn cô lấp lánh: "Chơi vui không?"
Chẳng vui chút nào!
Kiều Nguyệt dùng hai ngón tay véo vào cái bụng gần như không có mỡ của anh, ác ý kéo lên trên rồi nhanh chóng rụt tay lại, lùi ra xa.
"Anh... anh không được trả thù đâu đấy." Cô cuộn tròn người lại để anh không có cơ hội ra tay.
Giang Như Thu rũ mắt, bộ dạng uể oải buồn bã, nhỏ giọng lên án: "Em véo đau quá," giọng điệu như thể vừa chịu uất ức tột cùng.
Kiều Nguyệt thấy hơi hối lỗi, lén nhìn anh, thì bất ngờ bị anh nhào tới. Trên mặt anh đâu còn chút buồn bã nào, hoàn toàn là vẻ đắc ý khi lừa được cô: "Anh phải véo lại cho bằng được!"
Rầm! Rầm!
Kiều Nguyệt vốn đã nằm sát mép giường, Giang Như Thu thì mải mê đùa giỡn, chẳng thèm để ý xung quanh. Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là nụ cười rạng rỡ của cô, như muốn thiêu đốt cả người anh thành tro bụi. Máu trong người sôi trào khiến anh không kiềm chế được mà động tay động chân, kết quả là cả hai cùng lăn xuống đất.
"Sao anh lại thế hả!" Kiều Nguyệt bị đập đầu xuống đất, lại còn bị Giang Như Thu ngã đè lên, tâm trạng tệ đến cực điểm.
Giang Như Thu vội vàng ngồi dậy. Anh thực ra không bị đau vì lúc ngã xuống Kiều Nguyệt đã nằm ở dưới làm đệm, tuy anh đã cố bám vào ga giường để giảm trọng lực nhưng nghe giọng cô là biết cô bị va chạm không nhẹ.
Anh không dám nói mình không đau, chỉ lo lắng hỏi: "Mau để anh xem có bị sưng ở đâu không? Không sao, không sao, không đau nhé..."
Kiều Nguyệt bĩu môi, tức giận nói: "Anh tất nhiên không đau rồi, anh có bị đập đầu đâu."
Thực ra cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là bất ngờ ngã nên cô hơi choáng váng, nằm im một lúc là ổn. Cô mở mắt ra thì thấy Giang Như Thu đang bò lên giường.
"Anh làm cái gì vậy?"
Giang Như Thu bò lên nằm đúng vị trí cũ của cô, cười ngây ngốc: "Kiều Kiều em tránh ra chút đi, anh ngã thêm lần nữa cho đau cùng em."
"Anh... đồ ngốc này!" Kiều Nguyệt không tránh ra mà ngồi dậy đẩy anh một cái, "Đừng có quậy nữa, em đói rồi. Ăn xong trời tối hẳn, anh đi cùng em sang nhà Chu bà bà lấy đồ nhé."
Kiều Nguyệt ôm đầu đứng dậy, liếc nhìn cái bụng phẳng lì của anh: "Bụng anh đói đến xẹp lép rồi kìa."
Có lẽ vì biết mình sẽ thấy đói, nên đặc biệt là trong lúc Kiều Nguyệt ăn tối, đôi mắt người đàn ông không chỉ nhìn cô chằm chằm như trước mà cứ thỉnh thoảng lại dán vào thức ăn trong miệng cô, nuốt nước miếng ừng ực.
Bữa cơm này Kiều Nguyệt ăn thấy ngon lạ thường.
Lần đầu tiên Giang Như Thu đáng thương thúc giục cô: "Kiều Kiều, anh đói quá, đói đến không còn sức lực nữa rồi..."
Kiều Nguyệt mỉm cười, nhanh chóng kết thúc bữa tối.
Hai người cùng nhau đi sang nhà Chu bà bà. Vừa mới bước vào cửa, họ đã nghe thấy tiếng khóc thê lương, chấn động trời đất của nữ quỷ A Văn.
Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Story
Chương 48
10.0/10 từ 50 lượt.
