Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 6


Cả người anh cứng đờ, quay phắt đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.


Cậu trai xinh đẹp đang mơ màng, mắt còn chưa mở hết đã nở nụ cười thuần khiết đáng yêu với anh.


Giản Tinh Lạc giật bắn mình, vô thức tóm lấy chăn lùi sang phía bên kia: “Cậu là ai? Tại sao lại ở trên giường của tôi—”


Chưa dứt lời, cơ thể tr*n tr**ng dưới lớp chăn lộ ra, anh nhanh chóng quay mặt đi, ném phắt cái chăn trả lại.


“Anh ơi? Anh… anh không nhớ gì ạ?” Giọng nói của cậu trai nghe như bị đả kích nặng nề: “Đêm qua chúng ta…”


Giản Tinh Lạc nhíu mày, cố gắng tìm lại ký ức bị đứt đoạn đêm qua, nhưng dù anh nhớ thế nào, ký ức vẫn thiếu một đoạn, trái lại anh đã tìm thấy tên của cậu nhóc.


“Trình Thư Dục?” Anh quay mặt lại, buộc phải đối diện với cậu trai trẻ đáng yêu, và cả…


Những dấu vết thảm hại trên người của cậu.


Làn da cậu trai trắng trẻo, phần thân trên phủ một lớp cơ bắp săn chắc, nhưng trên cánh tay, trên cổ, thậm chí là trước ngực, tất cả đều bị bao phủ bởi những vệt đỏ ám muội không thể nhìn nổi…


“Tôi… đêm qua chúng ta…” Lưỡi Thầy Giản bỗng nhiên líu lại: “Đêm qua chúng ta không… đấy chứ?”


“Thầy không nhớ gì hết sao?” Trình Thư Dục mở to mắt, đuôi mắt hơi hạ xuống cùng đôi mắt chó con ướt át mang theo vẻ ấm ức tự nhiên: “Đêm qua thầy nói muốn em… rồi ấn em xuống giường, hôn chỗ này… còn cắn chỗ kia của em nữa…”


“Hít…” Giản Tinh Lạc hít một hơi lạnh, không nhịn được đưa tay lên che mặt.



“Thầy ơi…” Cậu nhóc đêm qua một tiếng “anh ơi” hai tiếng “anh ơi”, giờ đây bỗng nhiên thay đổi cách gọi: “Không sao đâu ạ, em đã mười chín tuổi rồi, cũng sẽ không đòi thầy phải chịu trách nhiệm gì đâu…”


“Mười chín tuổi?” Giản Tinh Lạc bỏ tay đang che mắt xuống, trong lòng không muốn tin mình lại làm ra chuyện cầm thú như vậy, nhưng vì say quá không nhớ được gì nên chỉ có thể hỏi khô khốc: “Cậu… sao cậu không kháng cự?”


“Sức của thầy lớn quá, với cả…” Cậu nhóc đột nhiên ghé lại gần, hôn nhẹ một cái lên má anh: “Với cả em cũng rất thích thầy mà, sao nỡ để thầy khó chịu được chứ?”


Giản Tinh Lạc hoàn toàn ngây người.


“Thầy ơi?” Trình Thư Dục tha thiết nhìn anh.


“Dừng—” Giản Tinh Lạc vươn tay với lấy chiếc quần tây rơi cạnh giường, đè nén cơn bệnh sạch sẽ mà mặc vào: “Đừng gọi tôi là thầy nữa.”


Cảm giác tội lỗi quá lớn, may mà đứa trẻ này không phải học sinh do anh dạy.


“Vậy thì… em có thể gọi là anh không ạ?” Phía sau truyền đến tiếng hỏi han dè dặt.


“Nghe cho kỹ đây, Trình Thư Dục.” Giản Tinh Lạc không muốn làm một gã tồi, nhưng anh vẫn quay người lại, giọng điệu trở nên lạnh lùng: “Thứ nhất, chúng ta đều là người trưởng thành, cậu tình tôi nguyện, không tồn tại chuyện gì khác—”


“Nhưng mà—” Trình Thư Dục không nhịn được khẽ ngắt lời: “Đêm qua anh nói rồi, sau này sẽ thương yêu em thật tốt cơ mà.”


“Tôi nói thế á?” Giản Tinh Lạc giật mình.


Tửu lượng của anh xưa nay đều rất tốt, rất hiếm khi say đến mức mất đi ý thức, vì vậy anh hoàn toàn không thể kiểm chứng được hành vi của mình đêm qua.


“Không sao đâu, đều là đàn ông cả, lời trên giường không đáng tin cậy, em hiểu mà.” Trình Thư Dục cố tỏ ra mạnh mẽ mỉm cười, xoay người xuống giường, nhặt quần áo rơi vãi dưới đất: “Trên bàn có thuốc giải rượu, anh uống xong rồi hãy đi nhé.”



Mí mắt Giản Tinh Lạc khẽ động, ánh mắt rơi vào dấu bàn tay trên eo đối phương, rồi ngượng ngùng dời mắt đi.


Đêm qua anh thực sự… cầm thú đến vậy sao?


Trình Thư Dục cao hơn cả anh, vậy mà thực sự không có sức kháng cự để mặc anh làm xằng làm bậy sao…


Điều quan trọng nhất chính là, chướng ngại của anh, cứ thế mà khỏi một cách dễ dàng như vậy ư?


“Anh ơi, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ ạ?”


Giản Tinh Lạc hoàn hồn lại, phát hiện cậu nhóc đang nhìn mình đầy mong chờ.


Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ ạ?


Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, Giản Tinh Lạc thề rằng tối qua mình nhất định sẽ không bước chân vào Không Sắc, càng không buông thả bản thân uống đến mức thần chí không tỉnh táo.


“Đệch đệch đệch!” Thẩm Phi Hàng như vừa bị sét đánh ngang tai, “Cậu nói thật đấy à? A Lạc, cậu thực sự đã ngủ với một thằng nhóc?”


“Thành niên rồi.” Thầy Giản tựa người vào ghế, hơi ngửa đầu lên nhìn trần nhà, đường quai hàm căng ra một nét cực kỳ đẹp mắt, nhưng thần sắc lại có chút dáng vẻ sống không bằng chết.


“Không phải! Đó không phải trọng điểm! Trọng điểm là một thằng nhóc vừa mới quen mà cậu đã ngủ với người ta rồi? Cậu còn là A Lạc mà tôi quen biết không vậy?” Thẩm Phi Hàng dùng sức nhéo mạnh vào đùi mình một cái để xác định mình không phải đang nằm mơ giữa ban ngày.


Giản Tinh Lạc tiếp tục thả hồn treo ngược cành cây: “Cũng không phải vừa mới quen, đứa trẻ đó tôi đã thấy từ sớm rồi.”


“Khi nào?” Trong sự kinh ngạc của Thẩm Phi Hàng xen lẫn mấy phần hiếu kỳ, “Tôi có quen không? Tên là gì?”



Thẩm Phi Hàng: “…”


“Cái đệch?!” Vài giây sau, anh ta đột nhiên nhảy dựng lên khỏi ghế, lực mạnh đến mức đâm sầm làm cái bàn dịch chuyển khỏi vị trí.


Nhưng lúc này anh ta cũng chẳng màng tới đau đớn, nhe răng trợn mắt xác nhận với bạn thân: “Em trai? Đứa em trai cùng cha khác mẹ đó của Trình Hạo?”


Giản Tinh Lạc khẽ nhướng mày, “Chẳng lẽ hắn còn đứa em trai nào khác nữa?”


Anh đúng là đã từng gặp Trình Thư Dục, vào khoảng hơn nửa năm trước.


Lần đó Trình Hạo uống quá chén tại nhà chính, nhưng hình như có xích mích không mấy vui vẻ với người nhà, cuối cùng buồn bực gọi điện thoại bảo anh đến đón.


Khi đó Trình Hạo vẫn còn trong giai đoạn nồng cháy với anh, chưa từng vì anh từ chối tiếp xúc thân mật mà nổi cáu, chuyện nhỏ này anh có thời gian nên đã đi.


Nhà họ Trình là hào môn có máu mặt trong thành phố, nhưng anh không có ý định gặp người nhà của Trình Hạo, mà chỉ đỗ xe trước căn biệt thự biệt lập của nhà họ Trình, xuống xe gọi điện thoại cho Trình Hạo.


Chẳng bao lâu sau, Trình Hạo lảo đảo đi ra, miệng lẩm bẩm chửi thề, phía sau là một thiếu niên dáng người cao ráo.


Ánh đèn sáng rực trước cửa biệt thự giúp anh nhìn rõ đứa trẻ đó ngay từ cái nhìn đầu tiên, rất sạch sẽ và ngoan ngoãn, giống như một chú chó nhỏ không biết lạ người, vừa thấy anh đã nở nụ cười xinh xắn đáng yêu.


“Trình Thư Dục, mày cút xéo cho tao!” Trình Hạo đột nhiên quay người lại, túm chặt lấy thiếu niên, “Mả mẹ mày bớt diễn trước mặt tao đi! Mày tưởng tao không biết tâm tư nhỏ mọn của mày chắc?”


“Anh hai, anh đang nói gì thế ạ?” Thiếu niên có chút ngỡ ngàng, đôi mắt chó con mở to như bị kinh sợ.


Giản Tinh Lạc khẽ nhíu mày, bước tới đỡ lấy người bạn trai say khướt, dịu dàng nhưng dứt khoát gỡ bàn tay đang túm cổ áo thiếu niên xuống: “Có chuyện gì thì bình tĩnh nói chuyện.”



“Anh không có gì để nói với thằng con hoang này hết!” Trình Hạo tức giận đẩy mạnh cậu ra.


“Trình Hạo!” Giản Tinh Lạc thấp giọng quát một tiếng, giọng điệu đột nhiên lạnh xuống, “Nếu anh không muốn đi, vậy thì ở lại đây đi.”


Nói xong, không chút do dự quay người đi ngược lại.


“Lạc Lạc!” Trình Hạo vội vàng lảo đảo đuổi theo, “Lạc Lạc, em đừng bơ anh mà!”


Đêm đó trước khi rời khỏi nhà họ Trình, qua khung cửa sổ xe mở hờ, anh đã đối mắt với thiếu niên đứng ở cửa một cái. Tuy không nhìn rõ thần sắc sâu trong mắt cậu, nhưng lại ghi nhớ gương mặt thuận mắt đó…


“Thế thì ai mà biết được? Cha của Trình Hạo quan hệ nam nữ loạn xạ thế kia cơ mà.” Thẩm Phi Hàng bĩu môi, “Dạo trước tôi còn nghe nói ông ta—”


“Dừng lại đi, tôi không hứng thú với chuyện nhà họ.” Cơn đau đầu sau trận say sỉn vẫn rất khó chịu, Giản Tinh Lạc đứng dậy, vừa dùng đầu ngón tay day thái dương vừa đi vào trong phòng, “Người trưởng thành, tình một đêm, hai bên không nợ nhau, giang hồ không gặp lại.”


Lời thì nói như vậy, nhưng trong lòng thầy Giản thực ra có chút thấp thỏm.


Ánh mắt đứa trẻ đó nhìn anh thực sự quá nóng bỏng, quá thuần khiết, nhưng lại ngoan ngoãn đáng yêu như thế. Cho dù toàn thân đều là những vết xanh xanh tím tím, đau đến mức đi đứng không vững, cậu vẫn cười với anh ngọt ngào như vậy, còn lấy băng cá nhân dán quả dâu nhỏ trên cổ cho anh…


Giản Tinh Lạc nhìn mình trong gương, đưa tay bóc miếng băng cá nhân trên cổ ra.


Một vết đỏ nho nhỏ, trước đây anh chưa từng cho phép bất kỳ ai để lại dấu vết trên người mình, nhưng lúc này lại không hề cảm thấy tức giận chút nào.


Có lẽ là vì anh đã hành hạ đối phương thảm hại hơn chăng?


Chỉ là anh hoàn toàn không nhớ nổi chi tiết xảy ra đêm qua, lần đầu tiên vậy mà lại mơ hồ như thế.


Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, mùi hương trên người cậu thiếu niên đó thực sự rất dễ chịu…


Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Story Chương 6
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...