Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 32


“Mày — mày, mày mày nói cái gì?” Trình Hạo sửng sốt, quá đỗi chấn động đến mức quên cả đứng dậy.


Hôm nay, Trình Thư Dục đã vuốt phần tóc mái ngoan hiền lên theo kiểu wolf cut ngược ra sau, để lộ xương chân mày cao sắc sảo, mang đầy tính công kích. Thế nhưng trước trán vẫn rủ xuống vài lọn tóc rối, khiến cậu trông vừa thanh tú vừa quý phái.


Lúc này cậu đứng ngược sáng, khóe môi mỉm cười nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt. Đôi mắt khẽ nheo lại đầy vẻ âm trầm, trông giống như một loài dã thú khát máu, sẵn sàng vồ tới cắn đứt cổ họng đối phương bất cứ lúc nào.


“Tôi nói là, nếu anh hai đã muốn quỳ thì cứ việc quỳ ở đây cả đêm đi.” Cậu ôm lấy Giản Tinh Lạc định xoay người rời đi: “Anh ơi, mình đi thôi.”


“Giản Tinh Lạc! Em nghiêm túc đấy à?” Trình Hạo đột nhiên đứng phắt dậy, gầm lên mất kiểm soát: “Em thà ở bên nó còn hơn là hồi tâm chuyển ý? Nó có điểm nào mạnh hơn anh? Anh không hiểu nổi em đang nghĩ cái gì nữa!”


Trình Thư Dục nhíu mày, đáy mắt lập tức hiện lên sát khí nồng đậm.


Nhưng giây tiếp theo, bàn tay cậu đã được một bàn tay lành lạnh nắm lấy.


Là tư thế mười ngón đan chặt mà cậu thích nhất.


“Tôi rất nghiêm túc.” Giản Tinh Lạc siết chặt tay bạn trai nhỏ, bình thản đáp: “Trong lòng tôi, em ấy ở phương diện nào cũng mạnh hơn anh.”


Sát khí nơi chân mày tan biến sạch sành sanh chỉ trong tích tắc, khóe môi Trình Thư Dục không kìm được mà nhếch lên. Cậu nhìn thầy Giản với vẻ mặt nghiêm túc, hận không thể lập tức bế thốc anh lên mà hôn đến mức nghẹt thở.


Cậu quá đỗi yêu thích dáng vẻ thầy Giản bảo vệ mình — sự thiên vị lộ liễu, sự che chở công khai khiến cậu cảm thấy bản thân mình thực sự là duy nhất.


Lần này Trình Hạo hoàn toàn chết lặng, không dám tin mà lùi lại một bước.


“Chúng ta đi thôi.” Giản Tinh Lạc kéo con sói con quay lại bữa tiệc.


“Trình Thư Dục, mày tưởng mày thắng rồi à?”


Họ mới đi được vài bước chân, phía sau lại vang lên giọng nói của Trình Hạo, lần này nghe lại bình tĩnh đến lạ thường: “Tao nói cho mày biết, Trình Thư Dục, Giản Tinh Lạc là người không có trái tim. Bây giờ cậu ta ở bên mày cũng chẳng khác gì một năm trước ở bên tao, chẳng qua đều là kết quả của việc chúng ta đeo bám dai dẳng mà thôi.”


Bước chân Giản Tinh Lạc khựng lại một chút.


Trình Hạo vẫn tiếp tục độc thoại: “Cậu ta không yêu tao, nhưng cũng chưa chắc đã yêu mày đâu. Không tin thì mày bảo cậu ta nói một câu ‘Anh yêu em’ thử xem.”


Trình Thư Dục vô cảm siết chặt bàn tay đang đan vào nhau của hai người.


“Kết cục của mày sẽ giống hệt tao mà thôi, Trình Thư Dục. Cậu ta sẽ sớm không chịu nổi mày đâu, tao đứng đây chống mắt đợi mày.” Trình Hạo trông như phát điên, nói xong liền cười ha hả.


Tôi với anh mới không giống nhau.


Trình Thư Dục không quay đầu lại nhìn hắn lấy một cái, trong lòng không ngừng lặp lại một câu: Tôi với anh không giống nhau…


Hai người quay lại hội trường, nhân vật chính của buổi tiệc lại bị Tần Diễn gọi đi. Giản Tinh Lạc tìm một chiếc sofa trong góc ngồi xuống.


“A Lạc!” Thẩm Phi Hàng gọi từ xa: “Vừa nãy cậu đi đâu thế? Tôi tìm cậu mãi!”


“Không đi đâu cả, đi dạo loanh quanh thôi.” Giản Tinh Lạc ngước mắt lên, phát hiện lần này Thẩm công tử không dẫn theo cậu nhóc Tiểu An kia nữa, mà đổi thành một nữ sinh xinh đẹp quyến rũ.


“Bảo bối, em đi ăn chút gì đi, anh nói chuyện với thầy Giản mấy câu.” Thẩm Phi Hàng nựng bờ vai thơm nức mũi của cô nàng, thấp giọng dỗ dành.


“Người ta cũng muốn trò chuyện với thầy Giản mà~” Cô nàng đưa mắt liếc nhìn Giản Tinh Lạc, giọng nũng nịu.


Sắc mặt Thẩm Phi Hàng lạnh xuống: “Ngoan nào.”


Cô nàng cũng là người biết nhìn sắc mặt, thấy tình hình không ổn liền cười duyên rồi rời đi.


“Tiểu An của cậu đâu?” Giản Tinh Lạc thuận miệng hỏi.


“Đừng nhắc nữa, thằng bé dạo này cứ nghi thần nghi quỷ bảo tôi có người khác.” Thẩm Phi Hàng ngồi xuống cạnh anh, cứ nhắc đến là đau đầu: “Quả nhiên không nên ở bên người nhỏ tuổi mà. Nói đi cũng phải nói lại, Trình Thư Dục nhà cậu bám người như thế, sao cậu chịu nổi hay thế?”


Thầy Giản không trả lời, chỉ thốt ra hai chữ: “Cặn bã.”


“A Lạc, cậu đừng oan uổng cho tôi!” Thẩm Phi Hàng lập tức phản bác: “Lúc tôi ở bên Tiểu An, tôi chưa từng ra ngoài chơi bời đâu nhé, ngay cả Dung Tịch gọi tôi cũng—”


Nói đến đây đột nhiên im bặt.


Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.



Người đang bước đi với dáng vẻ thướt tha tiến về phía họ, chẳng phải Dung Tịch thì là ai.


“Cẩn thận chơi với lửa bén thân đấy, Thẩm công tử.” Thầy Giản đứng dậy, định rời khỏi chiến trường trước.


“Anh Giản, sao vừa thấy em anh đã chạy thế hả?” Dung Tịch có chút không vui, kéo tay anh lại: “Em có phải bệnh dịch đâu.”


Thầy Giản nghiêng người sang một bên, giải thích hờ hững: “Không phải trốn cậu, là do chó con nuôi trong nhà quá hay ghen tuông.”


Dung Tịch quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Trình Thư Dục đang xã giao với khách khứa ở cách đó không xa, đôi mắt đang nhìn chằm chằm về phía này. Dù cách một khoảng xa vẫn có thể cảm nhận được sát khí trong ánh mắt đó.


Dung Tịch rùng mình một cái: “… Cáo từ.”


Giản Tinh Lạc khẽ cười, đối mắt với con sói con một cái.


Bữa tiệc sinh nhật xem chừng còn lâu mới kết thúc, anh lặng lẽ lẻn về phòng ngủ của bạn trai nhỏ để nghỉ ngơi. Nằm trên chiếc giường lớn nghịch điện thoại một lúc, anh vô thức ngủ thiếp đi.


Không biết qua bao lâu, anh bị một luồng khí nóng đánh thức.


Có thứ gì đó mềm mại và nóng bỏng cứ rúc vào hõm cổ nhạy cảm của anh. Anh bị làm phiền đến mức phát ra một tiếng rên khẽ rồi tỉnh hẳn.


Phản ứng đầu tiên khi mở mắt là đưa tay xoa xoa cái gáy xù lông: “Kết thúc rồi ưm…”


Con sói con hôn dọc từ cổ lên đến cằm, rồi ngậm lấy đôi môi anh.


Hơi thở thanh sạch hòa lẫn với mùi rượu nồng nàn xâm nhập vào khoang miệng, càn quét khắp nơi. Trong lúc trao đổi nước miếng, anh cảm thấy mình cũng sắp say mất rồi.


“Anh ơi…” Trình Thư Dục hôn anh điên cuồng, còn tranh thủ gọi nũng nịu: “Thích anh quá đi…”


Giản Tinh Lạc bị hôn đến mức khó thở, vùng vẫy muốn thoát ra một chút, nhưng cổ tay lại bị tóm lấy ấn chặt l*n đ*nh đầu, buộc phải ngửa mặt đón nhận tình yêu mãnh liệt của bạn trai nhỏ.


Cho đến khi động tác của con sói con ngày càng trở nên không đúng mực…


“Trình Thư Dục… dừng lại…”


“Anh ơi, em yêu anh quá…” Con sói con ngẩng mặt lên, đôi mắt si mê nhìn anh: “Anh có yêu em không ạ?”


“Ừm…” Giản Tinh Lạc r*n r* đầy khó nhọc, nửa ngày sau mới chợt hiểu ra: “Em… em tin những lời Trình Hạo nói thật đấy à?”


“Em không tin lời hắn nói, nhưng mà anh ơi, em muốn nghe chính miệng anh nói anh cũng yêu em có được không?” Trình Thư Dục giống như một đứa nhỏ không đòi được kẹo thì không chịu bỏ qua, cố chấp muốn nghe thấy ba chữ đó.


Giản Tinh Lạc chống nửa thân trên dậy, đôi mắt đào hoa mờ sương khẽ nheo lại: “Em thà tin vài ba câu của Trình Hạo chứ không chịu tin anh, có đúng không?”


“Em không có ý đó, anh ơi.” Hốc mắt con sói con lặng lẽ đỏ lên: “Nhưng mà anh…”


Nhưng mà anh thực sự chưa bao giờ nói yêu em cả…


Sau một hồi đối kháng ngắn ngủi, cậu như thỏa hiệp mà ôm chặt lấy người dưới thân, lực đạo lớn như muốn khảm anh vào trong cơ thể mình.


“Anh ơi, xin lỗi…” Đôi mắt thẫm màu ngày thường giờ đỏ ngầu, nhưng cuối cùng cậu chỉ kìm nén nói một câu xin lỗi.


Kỳ nghỉ hè nóng bức trôi qua nhanh chóng. Vài ngày trước khi kết thúc kỳ nghỉ, thầy Giản cuối cùng cũng rảnh rỗi.


Và rồi, anh nhạy cảm phát hiện ra bạn trai nhỏ nhà mình có chút bất thường.


Dù vẫn đảm đang và chu đáo như cũ, nhưng con sói con không còn nhiệt tình nhào tới ôm chặt lấy anh không rời, cũng không còn bám lấy đòi hôn, đòi ôm, đòi cọ mãi không dứt.


Tình trạng này chắc hẳn đã kéo dài được một thời gian, nhưng do anh bận tối mắt tối mũi, cộng thêm việc Trình Thư Dục thỉnh thoảng phải về nhà họ Tần để xoay xở, thời gian hai người ở bên nhau giảm đi đáng kể.


Nhưng bây giờ anh đã rảnh rồi, thằng nhãi này vẫn cứ tỏ ra xa cách như vậy. Đáng ghét nhất là cơ thể anh đã quen với việc được ôm hôn, thậm chí ban đêm nằm mơ còn thấy bạn trai nhỏ c** q**n áo của mình chui vào…


Thầy Giản lắc đầu, gạt bỏ những hình ảnh xấu hổ đó ra khỏi trí não. Anh ngồi trên sofa, bắt đầu hồi tưởng lại những việc đã xảy ra thời gian qua, cố gắng tìm ra nguyên do của sự thay đổi bất thường này.


Là vì dạo này anh quá bận nên cậu cảm thấy bị ngó lơ, dùng cách này để chiến tranh lạnh với anh? Hay là vì đã qua giai đoạn nồng nhiệt, cho nên con sói con đã nguội lạnh rồi…


Hạn sử dụng của tình yêu ngắn đến thế sao?


Giản Tinh Lạc khẽ nhíu mày, trực tiếp gọi điện cho bạn học Trình.


Tiếng chuông “tút tút” vang lên một hồi lâu cuối cùng cũng kết nối: “Alo, anh.”



Đầu dây bên kia hơi ồn, giống như đang ở khu vui chơi giải trí nào đó, giọng của con sói con nghe cũng lạnh nhạt một cách lạ thường.


“Em đang ở đâu?”


“Đang ở ngoài với bạn ạ.” Trình Thư Dục giải thích ngắn gọn: “Anh có việc gì không?”


“Anh…” Giản Tinh Lạc khựng lại, đột nhiên không kiềm chế nổi tính khí: “Anh gọi điện cho em, nhất định phải có việc sao?”


“Ôi… anh ơi, em không có ý đó.” Ngừng một chút, Trình Thư Dục đổi chủ đề: “Anh ăn tối chưa ạ? Trong tủ lạnh có canh gà hầm sẵn, anh lấy ra đun lại đi nhé.”


“Anh không biết làm.” Thầy Giản nằm vật ra lưng ghế sofa, hiếm khi nảy sinh tính khí trẻ con: “Không làm nổi.”


Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên giọng nói pha chút bất lực: “Vậy anh xuống lầu ăn chút gì đi, một lát nữa em sẽ về.”


Giản Tinh Lạc cúp máy, hậm hực vùi mình vào sofa.


Đợi mãi cho đến hơn chín giờ tối, cửa chính mới nhẹ nhàng đẩy mở, bóng dáng cao lớn xuất hiện trong tầm mắt.


“Anh ơi, anh… chờ em ạ?” Nhìn thấy người trên sofa, Trình Thư Dục tỏ ra rất ngạc nhiên.


Giản Tinh Lạc ngước mắt lên, lạnh lùng mỉa mai: “Nếu không thì anh chờ ma chắc?”


Trình Thư Dục cởi áo khoác, thay dép đi trong nhà, tiến về phía sofa: “Anh chưa ăn gì thật đấy à?”


“Không muốn ăn.” Ánh mắt Giản Tinh Lạc di chuyển theo đối phương cho đến khi con sói con đứng trước mặt anh.


“Haiz…” Trình Thư Dục nhìn anh, khẽ thở dài, rồi cúi người hôn lên trán anh một cái: “Em đi nấu món ngon cho anh ngay đây.”


Thái độ trông rất tự nhiên.


Giản Tinh Lạc muốn nói chuyện với cậu, nhưng lại không biết phải nói cái gì, đành im lặng nhìn cậu đi vào bếp.


Chưa đầy hai ngày sau, khi Giản Tinh Lạc còn chưa tìm được cơ hội thích hợp, anh đã nhận được một tin sét đánh từ Thẩm Phi Hàng.


Nhà họ Tần muốn đưa Trình Thư Dục đi du học.


“Cậu… đang đùa à?” Giản Tinh Lạc thấy thật vô lý: “Bây giờ cậu ấy sao có thể ra nước ngoài được?”


“Thằng nhóc đó không nói với cậu à?” Thẩm Phi Hàng cũng có chút kinh ngạc: “Tần Diễn là người theo chủ nghĩa độc thân, nên có ý định bồi dưỡng Trình Thư Dục trở thành người kế nhiệm của nhà họ Tần. Tôi cứ tưởng đây là kết quả sau khi hai người đã bàn bạc với nhau chứ?”


Giản Tinh Lạc nhíu mày, giọng điệu đột nhiên lạnh xuống: “Cậu ấy chưa nói gì với tôi cả.”


Thẩm Phi Hàng ngơ ngác: “Không phải chứ… việc lớn như vậy sao thằng nhóc đó có thể…”


Thấy áp suất tỏa ra từ người thằng bạn nối khố ngày càng thấp hơn, Thẩm Phi Hàng vội vàng chữa cháy: “Chắc là chưa kịp nói thôi! Hoặc là nó căn bản không định đi, cậu tốt nhất cứ hỏi rõ ràng đã rồi—”


“Cậu chắc chắn tin này là thật chứ?” Giản Tinh Lạc lạnh lùng cắt ngang.


“Thì… đây là chính miệng Tần Diễn nói với tôi mà…” Thẩm Phi Hàng nhận ra mình có vẻ đã gây họa lớn rồi: “Nhưng mà thực ra tôi cũng không chắc chắn lắm…”


Giản Tinh Lạc im lặng một lúc, đột nhiên đứng dậy đẩy ghế: “Bữa hôm nay tôi mời, nói hộ tôi lời xin lỗi với ông chủ Lộ.”


“Ơ, A Lạc, cậu đi đâu đấy?”


Một tiếng “rầm” vang lên, Giản Tinh Lạc vô cảm đóng cửa xe lại.


“Thầy Giản?” Tần Diễn vừa hay từ trong cổng đi ra, nhìn thấy anh liền nở nụ cười: “Sao cậu lại tới đây?”


Giản Tinh Lạc không rảnh để xã giao, khẽ gật đầu rồi đi thẳng vào vấn đề: “Ngài Tần, tôi đến tìm Tiểu Dục.”


“Thế thì trùng hợp quá, sáng nay nó cũng vừa về nhà, hiện đang ở trong thư phòng trò chuyện với ông cụ nhà tôi.” Tần Diễn làm tư thế mời: “Thầy Giản đến thật đúng lúc, có thể giúp chúng tôi khuyên nhủ nó một chút.”


Giản Tinh Lạc bước vào biệt thự: “Khuyên cậu ấy chuyện gì?”


“Khuyên nó trước khi đi du học thì dọn về nhà ở cho tiện, đỡ phải chạy đi chạy lại, vất vả lắm.”


Bước chân khựng lại hai giây rồi trở lại bình thường, thầy Giản thản nhiên gật đầu: “Được, tôi sẽ cố gắng hết sức.”


“Tiểu Dục, thầy Giản của cháu đến này!” Tần Diễn hoàn toàn không biết gì về hoạt động nội tâm của Giản Tinh Lạc, hô to một tiếng.



“Có chút chuyện muốn nói với cậu.” Giản Tinh Lạc kìm nén cảm xúc tồi tệ đang dâng trào, lịch sự và bình tĩnh hỏi: “Có thể vào phòng cậu nói chuyện không?”


“Tất nhiên là được ạ.” Trình Thư Dục mù tịt thông tin, nhưng vẫn ngoan ngoãn dẫn thầy Giản lên lầu.


Cửa phòng ngủ đóng lại, tiếng “cạch” khóa trái vang lên.


“Anh ơi anh sao—” Lời chưa dứt, cổ áo cậu đã bị một bàn tay túm lấy, giây tiếp theo, cậu bất ngờ bị ép chặt vào sau cánh cửa.


Bàn tay túm lấy cậu trắng trẻo thon dài, đốt ngón tay ửng hồng đẹp mắt. Não bộ cậu vô thức liên tưởng đến việc nếu bàn tay này bao trọn lấy thứ đó của mình…


“Em định đi du học?” Giọng nói lạnh lùng kéo cậu ra khỏi những ảo tưởng đen tối.


“Cái gì ạ?” Cậu hoàn hồn: “Sao anh lại…”


Ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch, Giản Tinh Lạc hỏi lại lần nữa: “Có phải em định đi du học không?”


Trình Thư Dục theo bản năng giải thích: “Không có, anh nghe em nói—”


“Nếu không phải Thẩm Phi Hàng nói cho anh biết, có phải em định lẳng lặng rời bỏ anh hay không?” Giọng nói thanh lãnh trở nên hơi khàn đục, cổ họng Giản Tinh Lạc như nghẹn lại, anh khó khăn hỏi từng chữ một: “Cho nên, đây chính là lý do thời gian qua em cố ý tránh mặt anh?”


Đuôi mắt đào hoa xinh đẹp nhuốm màu đỏ rực, trái tim Trình Thư Dục trong tích tắc như bị bóp nát. Nhưng cậu vẫn cố nhịn thôi thúc muốn ôm chặt người vào lòng, cố ý hỏi: “Anh… là anh không nỡ để em đi ạ?”


“Em đang nói cái quái gì thế?” Giản Tinh Lạc hoàn toàn bùng nổ, hốc mắt đỏ hoe, nghiến răng đe dọa: “Trình Thư Dục, em dám đi thử xem!”


“Tại sao?” Trình Thư Dục nhìn anh chằm chằm, giọng điệu bình tĩnh nhưng tràn đầy thất vọng: “Đối với anh, thực ra em… em là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao đúng không? Từ trước đến nay đều là em đeo bám anh, nhân lúc đi du học này để anh có thể thở phào một cái, như vậy có lẽ đối với anh—”


Âm cuối đột nhiên dừng lại.


Giản Tinh Lạc dùng đôi môi chặn miệng cậu lại.


Thời gian và không gian như thể đóng băng trong khoảnh khắc này.


Một cảm giác ấm nóng khác lạ truyền đến từ đôi môi, Trình Thư Dục đờ đẫn hạ tầm mắt.


Hàng mi dài và dày đang run rẩy đầy mong manh và bất an, giống như một chú bướm đậu xuống trái tim cậu, từng nhịp từng nhịp đập cánh, luồng điện tê dại gần như làm tê liệt trái tim cậu.


Đây là lần đầu tiên Giản Tinh Lạc chủ động hôn cậu.


“Đừng đi…” Giản Tinh Lạc lùi lại một chút, đôi mày như tranh vẽ nhuốm một tầng tủi thân và đau lòng không thốt nên lời, “Trình Thư Dục, anh có thể kiếm tiền nuôi em, anh có thể nỗ lực để nửa đời sau của em sống vô lo vô nghĩ, cho nên em đừng đi, anh… anh rất cần em.”


Tích tắc, tích tắc, tích tắc…


Vài giây sau, Trình Thư Dục hành động.


Cậu đột nhiên bế thốc anh lên, rồi dùng cơ thể ép chặt anh xuống chiếc giường lớn giữa phòng ngủ.


“Em vui quá đi mất… em sắp phát điên vì vui sướng rồi anh ơi…”


Giọng nói của con sói con run rẩy: “Em sẽ không đi đâu, anh… Cả đời này em không bao giờ rời xa anh, cho dù có chết, em cũng tuyệt đối không buông tay anh đâu!”


“Thế thì rốt cuộc em có ý gì hả…” Trái tim Giản Tinh Lạc vừa chua vừa chát, một lần nữa bị hơi thở của con sói con bao vây hoàn toàn, một cảm giác thỏa mãn không tên khiến anh không nhịn được mà thở hắt ra.


Sau một hồi ôm nhau thật lâu, Trình Thư Dục cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút.


“Em chưa bao giờ đồng ý với ai là sẽ đi du học cả, anh.” Cậu dán môi vào xương quai xanh nhô ra, cứ nói một câu lại dính lấy hôn một cái, “Em cũng không trốn tránh anh, chỉ là đang rất cố gắng để kiềm chế bản thân… muốn cho anh thêm không gian hít thở, để anh không chán ghét em nhanh như vậy, và càng sợ mình sẽ không nhịn được mà làm ra những chuyện đáng sợ với anh…”


“Nhưng anh cũng… anh cũng chưa từng nói là ghét em bám lấy anh cơ mà…” Giản Tinh Lạc ôm cổ cậu, lần đầu tiên nói ra những lời bộc trực như vậy, xấu hổ đến mức vành tai đỏ bừng, “Nếu là vì kỳ nghỉ hè anh quá bận rộn mà bỏ rơi em, thì cho anh xin lỗi em.”


“Hửm?” Tai Trình Thư Dục khẽ nhúc nhích, cậu ôm anh lăn một vòng trên giường: “Vậy ý của anh là, rất thích em bám lấy anh ạ?”


Giản Tinh Lạc bị ép nằm trên khối cơ ngực cứng ngắc, bật cười: “Không ghét nghĩa là rất thích à?”


“Chứ còn sao nữa?” Con sói con chậm rãi nghiến răng hàm, x** n*n eo anh đầy ẩn ý, “Em muốn chính miệng anh nói, thích hay là không thích?”


“Ha… nhột quá…” Giản Tinh Lạc muốn lăn khỏi người cậu, nhưng lại bị cậu bạn trai ôm cứng ngắc.


“Để em ôm thêm một lát nữa.” Trình Thư Dục thở dài siết chặt cánh tay, “Có trời mới biết thời gian qua em đã phải nhẫn nhịn đến mức sắp phát điên rồi…”


Một lúc lâu sau, Giản Tinh Lạc khẽ ra lệnh: “Sau này đừng dọa anh như thế nữa, đồ xấu xa. Có chuyện gì thì cứ thành thật nói với anh, không được chắc?”



Anh không có đủ kinh nghiệm, vẫn chưa biết cách xử lý các vấn đề tình cảm một cách điêu luyện, nhưng anh sẽ nỗ lực học tập.


“Ưm hừm~” Trình Thư Dục hừ hừ hưởng ứng, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó, “Nhưng còn anh thì sao? Anh cũng đâu có thành thật hết với em đâu.”


Giọng điệu quen thuộc, vừa giống làm nũng vừa giống phàn nàn.


“Em đang ám chỉ điều gì?”


“Thì cái đó đó…” Con sói con kín đáo cử động, cắn nhẹ vành tai đỏ hỏn, thì thầm như lời nói mê: “Rốt cuộc tại sao anh… không cho em đi vào…”


Đây là điều cậu không thể buông bỏ. Không phải là không làm thì không được, mà là hễ nghĩ đến người mình yêu vẫn còn một nơi đóng chặt cửa với mình, mà cậu thậm chí còn không biết lý do, cậu lại không kìm được mà rơi vào sự tự ti vô tận.


Đối với anh, có vẻ như em cũng chẳng khác gì những người khác.


“Haiz…” Giản Tinh Lạc thở dài một tiếng, khuôn mặt nóng bừng áp vào lồng ngực đang đập rộn rã của cậu, “Em thật sự muốn biết đấy à?”


“Tất nhiên là muốn biết rồi.” Trình Thư Dục hôn l*n đ*nh đầu anh, “Nhưng nếu anh không muốn nói, em cũng sẽ không ép anh đâu ạ.”


Giản Tinh Lạc nhắm mắt lại: “Bởi vì… khi anh còn rất nhỏ, anh đã tận mắt nhìn thấy… thấy mẹ của anh bị… bị người cha dượng hiện tại, đè lên sofa làm chuyện đó. Mà khi ấy, cha của anh vẫn còn đang nằm thực vật cắm máy thở trong bệnh viện.”


Anh không biết những đứa trẻ khác bắt đầu có ký ức từ năm mấy tuổi, nhưng ký ức sớm nhất của anh là từ lúc vừa mới biết đi. Cho nên dù cha đã rời xa từ khi anh mới năm tuổi, nhưng ký ức về cha trong anh vẫn rất sâu đậm.


Đó là một khuôn mặt rất đẹp trai và thâm trầm, luôn thích tung anh lên cao rồi cười lớn đỡ lấy, dùng bộ râu lởm chởm chưa cạo sạch cọ vào má anh, kiệu anh trên vai băng qua đám đông người qua lại. Đó là những ngày tháng hạnh phúc và vui vẻ nhất trong đời anh trước khi gặp Trình Thư Dục.


Cho đến khi một vụ tai nạn xe hơi cướp đi sinh mạng của cha, khiến ông trở thành người thực vật. Trong một thời gian dài, bà Mạnh ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, anh lần nào cũng dùng bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy bàn tay lớn của cha, không ngừng gọi “ba ơi ba ơi”, nhưng người đàn ông đó không bao giờ đáp lại anh nữa.


Sau đó, bà Mạnh dần dần không đưa anh đến bệnh viện nữa, tần suất bà tự đi cũng ngày càng ít. Cho đến một ngày anh từ trường mẫu giáo về sớm, kiễng chân vặn mở cửa chính, rồi nghe thấy trong phòng ngủ phát ra những âm thanh kỳ lạ. Tiếng th* d*c của đàn ông, và tiếng khóc như có như không của phụ nữ.


Sâu trong ký ức của anh, luôn in đậm hình ảnh mà anh tận mắt nhìn thấy ngày hôm đó, dù khi ấy anh còn chưa hiểu họ đang làm gì.


“Ký ức của con người thực ra sẽ bị thêm mắm dặm muối.” Giản Tinh Lạc thấp giọng nói ra bí mật sâu kín nhất trong lòng: “Khi lần đầu tiên anh tiếp xúc với t*nh d*c, cuối cùng cũng hiểu lúc đó bọn họ đang làm gì, trong đầu anh liền hiện ra tất cả chi tiết của năm đó, thậm chí còn phóng đại mọi thứ lên. Cảm giác phẫn nộ và ghê tởm vì bị phản bội từ đó cứ thế ám ảnh khôn nguôi.”


Lần đầu tiên anh nhận thức được bản thân mình có vấn đề là khi học cấp hai, có một lần bị một nữ sinh ôm lấy và cố tình cưỡng hôn đùa giỡn, anh đã suýt nôn mửa ngay trước mặt mọi người. Đó chính là nguồn gốc của chứng chướng ngại tiếp xúc thân mật.


“Anh ơi…” Trình Thư Dục hoàn toàn không ngờ lý do lại là như vậy, nhất thời luống cuống chân tay, chỉ biết lặp đi lặp lại hành động vỗ về lưng anh, “Xin lỗi, em không nên ép anh…”


Giản Tinh Lạc thở ra một hơi dài, “Không sao, nói ra được lại thấy nhẹ lòng hẳn.”


“Chuyện này, anh đã từng nhắc với mẹ chưa ạ?”


“Chưa.” Giản Tinh Lạc lắc đầu, “Bà ấy nghĩ anh còn nhỏ, căn bản không nhớ những chuyện đó, bà ấy thậm chí còn tưởng anh đã quên cha từ lâu rồi.”


Đây là vết rạn nứt kéo dài hơn hai mươi năm giữa hai mẹ con họ, anh vẫn luôn không thể buông bỏ sự phản bội của bà Mạnh — nó đến quá nhanh.


“Anh ơi, anh có thể dành thời gian nói chuyện với bà ấy về việc này.” Trình Thư Dục nhẹ nhàng khuyên nhủ, “Có lẽ ký ức của anh có chút sai lệch, có lẽ một mình bà ấy nuôi anh quá vất vả nên mới nhanh chóng tìm chỗ dựa mới, hoặc có lẽ bà ấy vốn dĩ là người bạc tình bạc nghĩa.”


Cậu ôm người trong lòng đổi một tư thế khác, để họ có thể mặt đối mặt nhìn vào mắt nhau: “Nhưng dù thế nào đi nữa, bây giờ anh đã có em rồi. Em khác với tất cả những người khác, em sẽ mãi mãi bên cạnh anh, anh à.”


“Anh biết tâm lý của mình có vấn đề, nhưng vấn đề này khó nói quá, nên nó ngày càng nghiêm trọng.” Giản Tinh Lạc bất lực sờ mặt cậu, “Mỗi khi đến bước đó, đầu óc của anh lại không thể kiểm soát được, cứ hiện lên những cảnh tượng xấu xí.”


Ngày bắt quả tang Trình Hạo ngoại tình ngay trên giường, vốn dĩ anh đã chuẩn bị thử lại một lần nữa, nếu vẫn không được thì anh đã có kế hoạch đi gặp bác sĩ tâm lý rồi.


“Hửm?” Trình Thư Dục giả bộ ngạc nhiên, “Lúc anh thân mật với em mà vẫn còn sức để nghĩ đến những chuyện không đâu đó ạ?”


Mặt Giản Tinh Lạc lại đỏ lên, “Đôi khi là không thể kiểm soát được mà…”


Nhưng thực ra ngoại trừ lần thử đầu tiên anh có nhớ lại cảnh đó, còn về sau khi thân mật với bạn trai nhỏ, anh luôn bị làm cho mất hồn mất vía, nên rất ít khi hiện ra những hình ảnh kia. Tuy nhiên con sói con lại rất để ý đến cảm nhận của anh, dù có nhịn đến mức vã mồ hôi đầm đìa cũng không ép buộc anh làm đến bước cuối cùng, cho nên mới…


“Vậy xem ra, vẫn là do em chưa đủ nỗ lực rồi…” Trình Thư Dục suy nghĩ, đột nhiên bật dậy khỏi giường: “Anh ơi, chúng ta về nhà thôi!”


“Hả?” Giản Tinh Lạc ngơ ngác để cậu dắt tay kéo ra ngoài, “Sao đột ngột thế?”


Con sói con nở nụ cười rạng rỡ với anh, để lộ chiếc răng khểnh nhỏ sắc sảo: “Mau về nhà thôi, em mới có thể bắt đầu nỗ lực được chứ!”


“Hả? Nỗ lực cái gì?”


“Nỗ lực khiến anh trong vòng tay em quên hết tất cả mọi thứ, chỉ biết yếu đuối khóc lóc cầu xin em tiếp tục…”


Về nhà thôi.


—  Hết chính truyện —


Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Story Chương 32
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...