Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Chương 23
Thầy Giản dạo gần đây vướng vào những tin đồn tình ái lùm xùm.
Mỗi ngày đều có một bó hoa hồng gửi đến phòng bảo vệ, kèm theo những hộp quà cao cấp và những tấm thiệp tỏ tình táo bạo. Chẳng bao lâu sau, toàn bộ sinh viên Đại học A đều biết Thầy Giản, đóa hoa cao quý của khoa Toán của bọn họ đang bị ai đó theo đuổi điên cuồng.
Trong trường lời ra tiếng vào khắp nơi, nhưng lần nào Thầy Giản cũng nhờ bảo vệ xử lý sạch sẽ đống đồ đó.
Cách theo đuổi lỗi thời và phiền phức như vậy, ngoài Trình Hạo ra thì chẳng ai có thể làm nổi.
Quả nhiên mấy ngày sau, Trình Hạo bắt đầu liên tục thay số điện thoại để gọi điện thoại cho anh, hẹn anh đi gặp mặt ăn cơm. Giản Tinh Lạc phiền đến mức dứt khoát cài chế độ tự động lọc số lạ.
Dù sao số cá nhân của anh vốn dĩ cũng chẳng có mấy người gọi.
So với gã bạn trai cũ phiền phức, người anh để tâm hơn lại là Trình Thư Dục.
Sau lần bị từ chối thẳng thừng đó, cậu nhóc không còn tìm riêng anh nữa. Tuy lần nào cũng xuất hiện đúng giờ tại chỗ ngồi, dùng đôi mắt ướt át tội nghiệp đó nhìn anh, nhưng tuyệt đối không mở miệng nói lời nào.
Thời gian dài trôi qua, ngay cả các sinh viên khác cũng cảm nhận được sự u uất của bạn học Trình.
Cậu giống như một chú chó con bị bỏ rơi, sợ làm chủ nhân phiền lòng nên không dám lại gần, nhưng lại không cam lòng rời đi hẳn.
Lại một buổi học lớn kết thúc, buổi sáng trời còn nắng rực rỡ mà giờ lại đột ngột đổ mưa rào.
Giản Tinh Lạc không mang ô, anh từ chối vài sinh viên định nhường ô cho mình, đợi mưa ngớt mới đi ra ngoài.
Nhưng thời tiết này thật quái đản, anh mới đi được nửa đường, mưa lại bất thình lình to lên.
Giây tiếp theo, một chiếc ô màu xanh da trời che trên đỉnh đầu anh.
Mùi hương chanh tươi mát lẫn trong hơi mưa xộc vào mũi, Giản Tinh Lạc không cần quay đầu lại cũng đoán được người đứng sau là ai.
“Thầy ơi.” Trình Thư Dục khẽ gọi, “Em không có ý gì khác, chỉ là vô tình nhìn thấy thầy không mang ô thôi ạ.”
Cơ thể thầy Giản hơi cứng đờ, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, một bàn tay cách lớp tay áo nắm lấy cánh tay anh, rồi nhét cái cán ô ấm nóng vào tay anh.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, anh còn chưa kịp phản ứng thì hơi ấm phía sau đã lùi xa.
Trình Thư Dục tự mình bước đi trong màn mưa lớn.
Giản Tinh Lạc lại nhớ tới chú chó con ướt sũng năm xưa.
Khoảnh khắc này, anh thậm chí có một ý nghĩ rất kỳ lạ: Liệu có phải chú chó con mà anh vô tình đánh mất nhiều năm trước nay đã quay lại tìm anh hay không?
Vài giây sau, anh sải bước đuổi theo, kéo cậu nhóc đang bị ướt vào lại dưới tán ô.
“… Thầy?” Trình Thư Dục ngạc nhiên quay mặt lại, đôi mắt chó con đáng yêu lộ rõ vẻ vui mừng không chút giấu giếm.
“Dầm mưa dễ bị cảm lắm.” Giản Tinh Lạc vẫn không nhìn cậu, khoảng cách giữa hai người cũng có chút xa.
Rất nhanh, Trình Thư Dục đón lấy chiếc ô, không dấu vết nghiêng hẳn về phía thầy Giản, còn bả vai mình thì lộ quá nửa ngoài màn mưa.
Thầy Giản đành phải chủ động nhích lại gần cậu một chút.
Khóe môi Trình Thư Dục len lén cong lên.
Hai người im lặng và ăn ý bước đi trong màn mưa, cảnh tượng này thực sự quá mãn nhãn, đám sinh viên đi ngang qua không nhịn được mà xì xào bàn tán, thậm chí có thể nghe thấy những tiếng kêu khẽ như “Á á á đẹp đôi quá”, “Cuối cùng cũng biết kiểu người như thế nào mới xứng với Thầy Giản rồi”.
Giản Tinh Lạc khó tránh khỏi ngượng ngùng, chỉ đành thúc giục chàng trai bên cạnh: “Chúng ta đi nhanh chút đi.”
Họ đi thẳng ra cổng trường, cả hai đều đang mải theo đuổi tâm tư riêng nên không chú ý thấy chiếc Ferrari đỏ quen thuộc đang đỗ gần đó.
Trình Hạo ngồi trên xe đen mặt chứng kiến cảnh hai người che chung ô rời đi, hắn đấm mạnh vào vô lăng, tiếng còi xe vang lên chói tai.
Xem ra thằng con honagf này hoàn toàn không coi lời cảnh cáo của hắn ra gì.
Đã vậy thì…
Còn Giản Tinh Lạc vẫn chưa nhận ra gã bạn trai cũ lại sắp gây ra sóng gió. Anh mở cửa xe, nhịn không được thấp giọng hỏi: “Dạo này cậu vẫn ổn chứ?”
Mái tóc hơi dài của cậu nhóc còn đang nhỏ nước, bả vai cũng ướt một mảng lớn. Lòng Giản Tinh Lạc lại mềm xuống, nhìn cậu mà không nói nên lời.
Đôi đồng tử sâu thẳm tối sầm lại, Trình Thư Dục trầm giọng: “Thầy ơi, đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, sẽ khiến em không nhịn được mà…”
“Cậu định đi đâu, có muốn đi nhờ xe không?” Giản Tinh Lạc cũng nhận ra mình có chút bất ổn, bắt đầu nói năng lộn xộn để chuyển chủ đề.
“Không cần đâu, anh.” Đôi mày đột ngột giãn ra, độ cong khóe môi chàng trai vừa đẹp vừa dịu dàng, “Em không muốn đem lại phiền phức cho anh nữa.”
Giản Tinh Lạc thở dài, thản nhiên thừa nhận: “Là tự tôi chuốc lấy phiền muộn thôi, không liên quan đến cậu.”
“Anh không phải tự chuốc phiền muộn, anh là thần tiên giáng trần.” Trình Thư Dục giơ tay lên, học theo cách thầy Giản từng an ủi mình, khẽ xoa nhẹ l*n đ*nh đầu bồng bềnh của anh, “Nếu anh thay đổi ý định, hãy cho em biết bất cứ lúc nào nhé.”
Giản Tinh Lạc không biết.
Anh vẫn không hiểu nổi, tại sao đối phương lại có thể âm thầm xâm nhập vào cuộc sống của anh như vậy, từng cử động đều kéo theo cảm xúc của anh?
Nhưng chưa đợi anh sắp xếp lại suy nghĩ, một chuyện khác khiến anh cạn lời đã xảy ra.
Trình Hạo treo băng rôn tỏ tình ngay trong trường, sau đó còn ngang nhiên chặn đường anh ở cổng trường.
Sức chịu đựng của thầy Giản hoàn toàn cạn kiệt, anh tức giận vung một cú đấm thẳng vào mặt hắn: “Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?”
“Muốn theo đuổi lại em.” Trình Hạo quay mặt lại, ánh mắt rực lửa nhìn anh.
“Anh đang nằm mơ đấy à.” Giản Tinh Lạc quay người bỏ đi, “Nếu anh còn dám đến nữa, tôi sẽ báo cảnh sát.”
“Vậy em cùng anh đi gặp một người, anh sẽ không đến làm phiền em nữa.”
Giản Tinh Lạc cười lạnh: “Việc gì tôi phải đi cùng anh?”
“Trình Thư Dục cũng sẽ ở đó.”
Giản Tinh Lạc ngồi trong phòng bao nhà hàng, mất kiên nhẫn gõ gõ mặt bàn: “Trình Thư Dục đâu?”
Gửi tin nhắn hay gọi điện cho cậu nhóc đều không có phản hồi, trong lòng anh có linh cảm không lành.
Rất nhanh sau đó, Giản Tinh Lạc nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phòng bao bên cạnh truyền đến.
Hai phòng bao sát vách của nhà hàng này hóa ra hoàn toàn không cách âm.
“Anh hai, sao hôm nay đột nhiên lại nhớ ra mời em ăn cơm thế? Thật là vinh hạnh quá đi.” Trình Thư Dục vừa vào cửa đã cười nói.
“Ngồi đi.” Trình Hạo giơ tay, “Anh hai chỉ muốn nói chuyện bình tâm với chú một lát thôi.”
Trình Thư Dục giả vờ ngạc nhiên: “Bình tâm?”
Trình Hạo nén giận: “Anh hỏi chú mấy chuyện, chú thành thật trả lời anh.”
“Anh cứ hỏi đi ạ.” Trình Thư Dục cười híp mắt, “Đừng làm quá nghiêm trọng thế chứ.”
“Có phải chú vẫn đang đeo bám Giản Tinh Lạc không?” Trình Hạo đi thẳng vào vấn đề.
Trình Thư Dục nhíu mày: “Chuyện này liên quan gì đến anh đâu?”
“Ngày sinh nhật của anh, con đ* đực đã hạ thuốc rồi quyến rũ anh đó, có phải do chú tìm đến không?”
“Hả?” Trình Thư Dục trợn to mắt, “Anh đang nói cái gì vậy? Anh hai, sao em lại có thể tìm người quyến rũ anh được chứ?”
Trình Hạo không nói hai lời, đẩy điện thoại qua: “Chính nó nói hớ với người khác, có cần anh lôi người đến để đối chất không?”
“Nhưng giờ nói chuyện này có ích gì đâu?” Trình Thư Dục chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, “Anh hai, anh đang gài bẫy em để em gánh cái danh ngoại tình thay anh đấy à?”
“Mả mẹ mày, tao chỉ muốn biết sự thật để chết cho thanh thản thôi!” Trình Hạo đột nhiên nổi đóa, đấm mạnh xuống mặt bàn, “Lần Giản Tinh Lạc đi xem mắt, cũng là mày báo tin cho Lâm Bạch, mượn dao giết người có đúng không?”
“Em không biết anh đang nói gì hết.” Mặc dù lúc này trong phòng bao chỉ có hai anh em, Trình Thư Dục vẫn mang vẻ mặt vô tội, “Anh hai, sao chuyện gì anh cũng đổ lên đầu em vậy?”
“Giả đáng thương, đóng vai vô tội, mỗi lần xuất hiện đều là sắp đặt tỉ mỉ! Trình Thư Dục, có phải mày vẫn đang dùng khổ nhục kế trước mặt Giản Tinh Lạc không? Cậu ta có biết mày đã làm những gì ở nhà họ Trình không?”
Trình Thư Dục nhún nhún vai: “Em làm gì ở nhà họ Trình, cần anh phải nhắc nhở em chắc?”
“Mày làm vậy là để trả thù tao, trả thù vì tao từ nhỏ đã cướp đồ của mày, cho nên giờ mày mới muốn cướp người tao yêu.” Trình Hạo nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, “Nhưng mày đừng quên, ngay từ đầu chính mày là người đến nhà họ Trình tranh giành đồ của tao!”
“Giản Tinh Lạc không phải là đồ vật của anh.” Trình Thư Dục chậm rãi thu lại nụ cười, giọng nói trầm xuống lạnh lẽo: “Anh cũng xứng à?”
“Hừ.” Trình Hạo cười lạnh, “Thầy Giản có biết mày có bộ mặt này không? Mày định diễn trước mặt cậu ta bao lâu nữa, định không để lộ bản chất thật sự đến bao giờ?”
Trình Thư Dục nghiêng đầu: “Anh hai, lấy cái bút ghi âm của anh ra đây đi, em sẽ cho anh câu trả lời.”
Sắc mặt Trình Hạo thay đổi, hồi lâu sau, hắn nghiến răng móc từ trong túi ra một chiếc bút ghi âm.
Trình Thư Dục mãn nguyện cong môi: “Anh hai, điểm khác biệt lớn nhất giữa em và anh chính là – anh chỉ là một loại động vật cấp thấp không quản nổi nửa th*n d***, còn em, em có thể diễn trước mặt Giản Tinh Lạc cả đời.”
Thầy Giản thích kiểu người như thế nào, cậu sẽ biến mình thành kiểu người như thế ấy. Diễn cả đời, thì ai có thể bảo đó không phải là con người thật của cậu cơ chứ?
“Mày hiểu Giản Tinh Lạc như vậy, thế mày có biết cậu ta ghét nhất người khác lừa dối mình không?” Trình Hạo bỗng nhiên bình tĩnh đến lạ.
Trình Thư Dục thu hẹp ánh mắt: “Vậy anh đoán xem, anh ấy sẽ tin anh, hay là tin em?”
Lần này Trình Hạo thực sự cười, hắn vươn tay kéo tấm bình phong ra, căn phòng bao bên cạnh bị ngăn cách bởi cửa gỗ trượt hiện ra trước mắt.
Giản Tinh Lạc ngước mắt lên, nhìn về phía cậu nhóc vừa dõng dạc tuyên bố sẽ diễn trước mặt anh cả đời.
Trình Thư Dục đứng hình.
“Em nghe thấy rồi đó Lạc Lạc, chuyện ngoại tình là do Trình Thư Dục hãm hại anh!” Trình Hạo bước tới, “Nó đã lên kế hoạch từ lâu rồi!”
“Hãm hại anh cái gì?” Giản Tinh Lạc ngồi trước bàn, thần sắc không rõ vui hay buồn, “Người có phải tự anh đưa về không? Quần có phải tự anh cởi không?”
“Anh—” Chỉ với hai câu hỏi, Trình Hạo tức khắc cứng họng, nhưng hắn vẫn không cam lòng vùng vẫy: “Nhưng em cũng nghe thấy rồi đó, nó luôn lừa dối em! Nó căn bản cũng không phải người tốt lành gì!”
Giản Tinh Lạc thờ ơ: “Đây là chuyện giữa tôi và cậu ấy, liên quan gì đến anh?”
Đến lúc này, Trình Hạo hoàn toàn không còn gì để nói.
Kịch hay đã xem đủ, Giản Tinh Lạc đứng dậy đi về phía cửa. Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng gọi dồn dập: “Anh ơi!”
Trình Thư Dục thoát khỏi cơn tĩnh lặng như chết chóc, không nhịn được sải bước đuổi theo.
“Đừng gọi tôi.” Giản Tinh Lạc dừng bước một chút, “Tôi gánh không nổi đâu.”
Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Đánh giá:
Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Story
Chương 23
10.0/10 từ 22 lượt.
