Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 16


Thầy Giản đang cảm thấy xúi quẩy trong lòng, nên không quá để ý đến việc Triệu Cận Hy đang xáp lại gần mình.


Mà câu hỏi của Triệu Cận Hy lại thốt ra quá đỗi tự nhiên, tư thế của hai người tuy không tính là thân mật, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống bạn bè bình thường.


Trình Hạo lập tức không giữ nổi bình tĩnh, tiến lên một bước lạnh giọng nói: “Anh là ai? Buông tay ra.”


Triệu Cận Hy vẫn duy trì nụ cười ôn hòa lịch thiệp: “Tôi tên Triệu Cận Hy, còn anh là?”


“Tôi là—” Vừa thốt ra hai chữ, Trình Hạo bỗng nhận thức được rằng, thân phận của mình đã biến thành bạn trai cũ của Lạc Lạc, tức thì sượng trân tại chỗ.


May mà lúc này Lâm Bạch đã khôi phục lại sự bình tĩnh, nhân cơ hội giới thiệu hai bên với nhau: “Anh Trình Hạo, đàn anh Triệu là bạn em quen khi đi du học ở Anh, anh ấy vẫn luôn chăm sóc em.”


Rồi lại nói với Triệu Cận Hy: “Đàn anh, đây là anh Trình Hạo, người anh trai thanh mai trúc mã của em mà em từng nhắc với anh đấy.”


Thấy bầu không khí sắp sửa biến thành buổi hội ngộ bạn bè, Giản Tinh Lạc lạnh mặt, quay người đi thẳng về phía phòng riêng.


Triệu Cận Hy lập tức phớt lờ sự khó chịu của Trình Hạo: “Ngại quá, xem ra hôm nay Tinh Lạc chỉ muốn hai chúng tôi dùng bữa riêng tư thôi, hẹn dịp khác có cơ hội chúng ta lại gặp.”


Nói xong, anh ta quay người bước theo dấu chân Giản Tinh Lạc.


Trình Hạo âm thầm nghiến răng: “Phục vụ, chúng tôi muốn bàn ngay phía sau bàn kia.”


Thế là trong suốt thời gian sau đó, Giản Tinh Lạc luôn cảm thấy sau những tán cây đào thấp thoáng, có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.


“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” Anh bị nhìn đến mức thực sự buồn nôn, liền vứt chiếc khăn ướt xuống rồi đứng dậy: “Lần này là đi vệ sinh thật đấy.”



Triệu Cận Hy ngồi đối diện bật cười: “Được, tôi đợi em.”


Dưới sự chỉ dẫn của phục vụ, Giản Tinh Lạc đi vào nhà vệ sinh.


Anh dùng nước lạnh rửa mặt, đứng thẳng người nhìn khuôn mặt lạnh lùng trong gương.


Bữa cơm này không tài nào nuốt trôi được nữa, hay là cứ nói thẳng với Triệu Cận Hy đi, nhìn anh ta có vẻ là người rất biết chừng mực, chắc cũng sẽ không bám dai như đỉa.


Tuy nhiên, anh vừa mới sắp xếp xong suy nghĩ thì trong gương bỗng hiện ra một khuôn mặt khác.


“Em đang đi xem mắt với người đàn ông đó à?” Trình Hạo tựa vào khung cửa nhà vệ sinh, đôi mắt đóng đinh lên người anh.


Giản Tinh Lạc không nói hai lời, quay người định ra cửa nhưng bị một cánh tay đưa ra ngăn lại.


“Lần trước tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.” Anh thiếu kiên nhẫn ngước mắt lên: “Trình Hạo, anh có cần thiết phải hết lần này đến lần khác đeo bám như thế không?”


Trình Hạo mím chặt môi, lại nói nhỏ: “Anh không đồng ý chia tay.”


Giản Tinh Lạc mang vẻ mặt kiểu “Anh đang nói cái quái gì thế?”.


“Năm đó anh theo đuổi rất lâu em mới đồng ý ở bên cạnh anh. Bây giờ em đơn phương chia tay, anh không đồng ý.”


Cách nhau hơn nửa tháng, Trình Hạo không còn vẻ hung bạo mất lý trí như lần gặp trước.


Thời gian qua, hắn cuối cùng đã nhận thức rõ ràng rằng, Giản Tinh Lạc thực sự rời bỏ hắn rồi, bắt đầu một cuộc sống mới mà không hề luyến tiếc.


Trước đó, dù biết Trình Thư Dục và Lạc Lạc đã ngủ với nhau, hắn tức giận xong cũng thôi, vì hắn biết Lạc Lạc căn bản sẽ không thích loại nhóc con miệng còn hôi sữa đó.



Nhưng người đàn ông tên Triệu Cận Hy hôm nay đã mang lại cho hắn một cảm giác khủng hoảng tột độ. Đặc biệt là khi biết họ đang xem mắt, hắn thực sự hoảng loạn.


Nếu Lạc Lạc thực sự nhìn trúng người đàn ông đó, hắn không dám tưởng tượng…


Còn Giản Tinh Lạc thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng, đánh cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi, vậy mà còn đến nói với anh là không đồng ý chia tay.


“Dùng chính lời của anh mà nói, đường đường là Nhị thiếu gia của nhà họ Trình, vừa có tiền vừa có sắc, loại người nào mà không có?” Đôi môi đẹp đẽ khẽ mở, giọng điệu anh lạnh lùng đầy châm chọc: “Có đến mức phải rẻ rúng bản thân như vậy không?”


“Lạc Lạc!” Trình Hạo cố nén tính khí xấu, nhìn anh gần như cầu xin: “Em thừa biết anh yêu em nhường nào, anh không thể—”


“Ngài Trình, thật trùng hợp?” Triệu Cận Hy dừng bước, hỏi thăm một câu với giọng điệu rất bình thường: “Tinh Lạc, điện thoại của em có cuộc gọi đến.”


Giản Tinh Lạc thu hồi ánh mắt đang đối đầu: “Tránh ra.”


Trình Hạo rũ tay xuống đầy thất vọng: “Lạc Lạc, em thực sự không thể tha thứ cho anh sao? Anh chỉ một lần thôi, thực sự chỉ duy nhất một lần đó…”


“Anh im miệng đi.” Giản Tinh Lạc phiền không chịu nổi: “Đến bây giờ anh vẫn không hiểu rõ vấn đề nằm ở đâu, tôi với anh chẳng có gì để nói cả.”


Anh nhận lấy điện thoại rồi bước nhanh về phòng: “Xin lỗi ngài Triệu, tôi có chút việc phải về trước. Bữa cơm này nếu anh nhất định muốn mời thì tôi không khách sáo nữa.”


“Vậy… chúng ta còn cơ hội gặp lại không?” Triệu Cận Hy không nhịn được hỏi.


Trình Hạo đang lẳng lặng đi theo sau họ, Giản Tinh Lạc do dự một chút: “Hôm nay tôi không mang xe, có thể phiền ngài Triệu tiễn tôi một đoạn không?”


Có một số chuyện vẫn nên nói riêng tư thì hơn.


“Được.” Triệu Cận Hy lập tức đồng ý: “Tôi đi lấy xe trước, em đợi tôi một lát.”



“Ơ?” Lâm Bạch có chút ngơ ngác: “Chúng ta còn chưa ăn mà anh.”


“Bảo đi thì đi đi!” Người đàn ông đang nén một bụng tức không nhịn được mà quát một câu.


Lâm Bạch bị hắn làm cho giật mình run lên: “Anh Trình Hạo, anh sao thế…”


Nhìn khuôn mặt có vài phần tương đồng với Lạc Lạc này lộ ra vẻ sợ hãi, Trình Hạo lập tức xin lỗi: “Xin lỗi Tiểu Bạch, em muốn ăn gì, lát nữa anh lại đưa em đi ăn có được không?”


Lâm Bạch: “… Dạ vâng.”


Lúc Giản Tinh Lạc đứng đợi ở cửa, Trình Hạo lại như bóng ma xuất hiện sau lưng anh: “Lạc Lạc, người đàn ông đó không xứng với em đâu.”


Giản Tinh Lạc không thèm ngoảnh đầu, coi như không nghe thấy.


“Anh Trình Hạo, anh đừng nói đàn anh như thế…” Lâm Bạch không nhịn được nhỏ giọng biện minh cho Triệu Cận Hy.


“Em đừng nói nữa!” Trình Hạo lại quát cậu ta thêm lần nữa.


Giản Tinh Lạc hơi ngạc nhiên, liếc mắt nhìn hai người phía sau. Mới trôi qua bao lâu mà Trình Hạo đã bắt đầu dùng giọng điệu này nói chuyện với người trong lòng của hắn rồi?


Ánh mắt dịu dàng như nước lúc người vừa mới về đêm đó đâu rồi?


Bản tính độc mồm của Thầy Giản lại trỗi dậy: “Ai là người không xứng với tôi nhất, trong lòng anh không tự biết rõ à?”


“Lạc Lạc, anh—”


Tiếng còi xe cắt ngang lời nhảm nhí của người đàn ông, Giản Tinh Lạc mở cửa ghế phụ ngồi lên, chiếc Volvo đen lướt đi mượt mà khỏi Đào Hoa Nguyên, để lại Trình Hạo đứng tại chỗ giậm chân vì tức giận.



Trên đường về, Giản Tinh Lạc đang ấp ủ lời định nói, nhưng chưa kịp mở miệng thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên.


Lấy ra xem, lại là Trình Thư Dục.


Cậu nhóc này tối nay đã gọi cho anh mấy cuộc rồi, vốn dĩ anh định về nhà mới gọi lại, không ngờ cậu lại gọi tiếp.


Điện thoại kết nối, từ trong ống nghe truyền đến tiếng gió thổi vù vù.


“Alo, bạn học Trình?” Đối phương không nói gì, thầy Giản đành chủ động mở lời.


“Anh ơi, anh đang làm gì thế ạ?” Giọng của cậu nhóc nghe vẫn hay như mọi khi, nhưng lại chứa đựng vẻ tủi thân rõ rệt: “Em gọi mấy lần rồi mà anh cứ không nghe máy.”


“Tôi…” Giản Tinh Lạc như bị ma xui quỷ khiến, thấp giọng đáp: “Hôm nay tôi tăng ca ở trường, điện thoại để chế độ im lặng nên không nghe thấy.”


Vừa dứt lời, người ở ghế lái lập tức liếc anh một cái, may mà sắc mặt không có gì bất mãn rõ rệt.


Nói xong câu này, chính Giản Tinh Lạc cũng thấy cạn lời, tại sao tiềm thức lại lựa chọn nói dối?


“Ồ, dạ vâng ạ~” Cậu nhóc dường như đã tin tưởng: “Vậy thầy ơi, em đến văn phòng tìm thầy nhé, mang đồ ăn khuya cho thầy nhé?”


“Không cần đâu!” Thầy Giản đang chột dạ không chút do dự từ chối: “Hôm nay có thể tôi sẽ ngủ lại trường, muộn thế này rồi, cậu đừng ra ngoài nữa.”


Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, cuối cùng truyền đến giọng nói không giấu nổi vẻ thất vọng: “Vậy anh trai nghỉ ngơi sớm đi ạ, chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng để mệt mỏi quá ạ.”


Giản Tinh Lạc chưa kịp hỏi tại sao cậu đột nhiên biến mất, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi này: “Được, cậu cũng ngủ sớm đi.”


Nói xong liền dứt khoát cúp máy.


Bầu không khí trong xe nhất thời có chút gượng gạo.


Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Story Chương 16
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...