Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị

Chương 14


Năm đó khi anh công khai, bà Mạnh cũng đã trải qua một phen náo loạn. Nhưng từ nhỏ anh đã tự mình quyết định mọi việc, bà Mạnh không quản được cũng chẳng khuyên nổi anh, cuối cùng chỉ đành gạt lệ chấp nhận.


Nhưng không ngờ, dù đã công khai rồi mà vẫn không thoát khỏi cái lời nguyền xem mắt này.


“Lạc Lạc, con đừng từ chối ngay lập tức thế chứ!” Bà Mạnh cuống lên, “Mẹ xem ảnh rồi, đối phương trông rất đẹp trai, điều kiện lại tốt, chỉ là để con gặp mặt một chút thôi, sao con lại bài xích thế?”


Giản Tinh Lạc lạnh nhạt đáp, “Bây giờ con chỉ muốn sống một mình.”


Tiếp theo đó, bà Mạnh lại thực hiện một cuộc thuyết phục dài vài phút, từ chuyện “Dù không kết hôn sinh con thì cũng nên có một đối tượng ổn định”, đến “Ba con mất sớm, một mình mẹ nuôi con khôn lớn, nếu con sống không tốt thì sau này mẹ xuống dưới kia chẳng còn mặt mũi nào đối diện với ba con nữa”, vân vân mây mây, nói đến cuối cùng thì sụt sùi nức nở.


Giản Tinh Lạc bị bà khóc đến phiền lòng, đành phải thỏa hiệp: “Được rồi, mẹ cứ hẹn đi, hẹn thời gian địa điểm xong thì gửi qua cho con.”


“Thật sao?” Bà Mạnh tức khắc phấn khích hẳn lên, “Tốt quá Lạc Lạc, mẹ sẽ trả lời dì Trương ngay là con đồng ý rồi!”


“Chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu.” Ngừng một lát, anh bổ sung thêm: “Nói trước, xem mắt chỉ là xem mắt thôi, con không có dịch vụ hậu mãi đâu đấy.”


Lúc này bà Mạnh đâu có nghe lọt tai anh nói cái gì, vội vã cúp máy để đi lo việc.


Giản Tinh Lạc cầm điện thoại đứng trước cửa sổ, một lúc sau mới quay người lại, bất thình lình va phải một đôi mắt sâu thẳm đen lánh.


Cậu nhóc vừa tắm xong đang tựa người vào khung cửa nhìn anh chằm chằm, không biết đã đứng đó từ bao lâu.


Bốn mắt nhìn nhau, không khí bỗng trở nên ngưng trệ một cách lạ lùng.


“Anh ơi.” Vài giây sau, Trình Thư Dục chủ động lên tiếng gọi anh, “Em tắm xong rồi, anh có muốn đi tắm không ạ?”


Giọng của đứa nhỏ vẫn như thường lệ, tóc mái ướt bết trước trán, ánh mắt nhìn anh vừa sạch sẽ vừa mềm mại.


Giản Tinh Lạc nén lại một tia chột dạ thoáng qua trong lòng, thản nhiên đặt điện thoại xuống, “Ừ, tôi đi tắm đây.”



Nhưng ngay khi anh cầm quần áo định lướt qua vai cậu nhóc, đối phương đột nhiên vươn dài cánh tay ngăn anh lại.


“Anh ơi, trên người anh thơm quá đi~” Trình Thư Dục ngước mặt ghé sát lại gần anh, nhăn mũi như một chú chó hít hít ngửi ngửi, “Mùi gì vậy nhỉ…”


Giản Tinh Lạc bị hơi thở nóng rực làm cho ngứa ngáy, không nhịn được đưa tay đẩy cậu ra, “Làm gì có mùi gì, trên người cậu mới thơm ấy.”


“Trên người em đều là mùi của anh mà!” Trình Thư Dục bật cười vui vẻ.


Giản Tinh Lạc: ……


Chú chó con dùng ánh mắt trong trẻo nhìn thầy Giản, tiếp tục nói: “Dùng sữa tắm của anh, nên trên người đều là mùi của anh!”


Giản Tinh Lạc nghẹn lời, không ngoảnh đầu lại mà bước nhanh về phía phòng tắm.


Tại sao anh lại luôn suy nghĩ xiên xẹo thế này? Chẳng lẽ tư tưởng của mình thực sự đã bị vẩn đục rồi sao…


Còn Trình Thư Dục thì rạng rỡ tiễn đưa bóng lưng thầy Giản, cười rồi nụ cười trên khóe môi lại lặng lẽ tắt ngấm.


Xem mắt?


Khi Giản Tinh Lạc tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm trên giường.


Anh có chút ngơ ngác chớp chớp mắt, vài giây sau, thần trí đột ngột quay về.


Lạ thật đấy, chẳng phải đêm qua anh ra sofa ngủ sao? Lúc đó Trình Thư Dục còn như chú chó con hớn hở lăn lộn mấy vòng trên giường anh nữa mà…


Giản Tinh Lạc đứng dậy bước xuống đất, mở cửa phòng ngủ đi ra phòng khách, thấy cậu nhóc đang cuộn tròn trên sofa ngủ rất ngon lành.


Chiều cao gần 1m85 khiến chân tay dài ngoằng không có chỗ để, tư thế nằm nghiêng co quắp trông vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng thương.


Anh vô thức nhẹ bước chân, lặng lẽ vòng ra phía trước sofa.



Sau một đêm, những vết bầm tím trên gương mặt cậu nhóc trông càng thê thảm hơn, nhưng hàng mi dài dày dặn rủ xuống, gương mặt lúc ngủ trông thanh tĩnh và xinh đẹp vô cùng.


Trông còn ngoan hơn cả lúc tỉnh.


Thầy Giản cúi người nhặt chiếc chăn mỏng rơi dưới đất lên định đắp lên, nhưng ngay khi vừa chạm vào đối phương, cổ tay anh đột ngột bị túm chặt.


Khoảnh khắc đôi mắt kia mở ra, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm được rút ra khỏi bao, đôi mày ép thấp như loài sói tuyết trên bình nguyên băng giá, vừa hung dữ vừa nguy hiểm.


Trái tim Giản Tinh Lạc hẫng một nhịp, nhìn thẳng vào đôi mắt xa lạ ấy.


“Thầy ơi~” Thế nhưng chỉ trong chưa đầy hai giây, lực đạo trên cổ tay đã lặng lẽ nới lỏng, Trình Thư Dục gọi anh bằng chất giọng mềm mỏng nũng nịu, “Sáng sớm ngày ra, anh làm em giật cả mình đấy…”


Chỉ trong cái chớp mắt, đôi mắt chó con tròn trịa đáng yêu đã trở nên mơ màng vì buồn ngủ, dường như ánh mắt đáng sợ thoáng qua vừa rồi chỉ là ảo giác của anh mà thôi.


Giản Tinh Lạc khẽ cau mày, nhưng cũng không nói gì, rút tay mình lại: “Vẫn còn sớm, cậu ngủ thêm lát nữa đi.”


“Anh ơi.” Trình Thư Dục bỗng nhiên siết chặt tay lần nữa, nắm lấy cổ tay thanh mảnh trắng ngần, thuận thế ngồi dậy từ sofa, “Vừa nãy em không làm anh đau chứ ạ?”


“Không.” Giản Tinh Lạc nhìn vào đôi mắt đen thẳm kia, khẽ nhếch môi, “Sức của cậu không lớn như cậu tưởng đâu.”


“Vậy thì tốt quá rồi…” Cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, lại nũng nịu lắc lắc tay anh, “Anh ơi, sofa cứng quá, em ngủ đến đau cả lưng rồi.”


Cậu chủ động nhắc đến, Giản Tinh Lạc mới nhớ ra thắc mắc của mình: “Chuyện này là sao, tối qua chẳng phải cậu ngủ trong phòng tôi à?”


“À chuyện đó… nửa đêm em dậy đi uống nước, thấy anh ngủ trên sofa không thoải mái nên ôm anh về giường thôi mà.” Trình Thư Dục mở to đôi mắt tròn xoe, giọng điệu thoải mái tùy tiện như thể vừa mới ôm một con búp bê vậy.


Giản Tinh Lạc: … Ôm, ôm về giường?


Anh lùi lại một bước, ánh mắt nghi ngờ đánh giá cậu nhóc từ trên xuống dưới.


Dù sao anh cũng là một người đàn ông trưởng thành cao 1m8, đối phương làm sao có thể âm thầm ôm anh về phòng mà không làm anh thức giấc?



Nói đoạn, cậu định giơ tay vén chiếc áo phông trắng lên.


Giản Tinh Lạc vô thức hạ tầm mắt xuống, chỉ thấy một đoạn eo săn chắc mạnh mẽ lộ ra. Khoảng cách quá gần, thậm chí có thể nhìn rõ hai đường gân xanh nổi lên trên xương hông…


“Dừng dừng dừng!” Giản Tinh Lạc xoay người đi với vẻ mặt không chịu nổi, “Tôi tin rồi.”


“Được ạ~” Chú chó con đầy vẻ tiếc nuối buông tay ra, lẽo đẽo đi theo sau lưng thầy Giản.


“… Cảm ơn.” Một lúc sau, thầy Giản khẽ lên tiếng cảm ơn cậu nhóc sau lưng.


Từ lâu nay chất lượng giấc ngủ của anh luôn rất kém, Trình Thư Dục dường như là người đầu tiên nhận ra điều này.


“Anh đối tốt với em như vậy, chuyện nhỏ này không cần nói lời cảm ơn đâu ạ~” Buổi sáng sớm mới ngủ dậy, giọng nói thiếu niên trầm thấp khàn khàn, kéo dài âm cuối nũng nịu nghe gợi cảm đến tê người.


Giản Tinh Lạc trấn tĩnh tinh thần: “Đi vệ sinh cá nhân đi, tôi đi gọi Thẩm Phi Hàng dậy làm bữa sáng.”


“Vâng, anh!” Trình Thư Dục đáp dứt khoát, đi vào nhà vệ sinh rồi lại ló đầu ra ngoài, “Anh ơi, em dùng bàn chải nào ạ?”


“Trong tủ có cái mới đấy.”


“Cốc thì sao? Có thể dùng chung cốc của anh không ạ?”


“Cốc… tôi lấy cho cậu một cái cốc giấy nhé.” Bệnh sạch sẽ của thầy Giản lại tái phát, nhưng anh vẫn kiên nhẫn giải thích: “Dùng chung một cốc không vệ sinh lắm.”


“Ồ.” Trình Thư Dục không phản đối, nhưng trong lòng lại bắt đầu tính toán, sau này ở bên nhau rồi, nhất định phải khiến thầy thích tất cả các mùi vị trên người mình mới được…


Nửa tiếng sau, khi Giản Tinh Lạc từ phòng ngủ bước ra lần nữa, trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng thơm phức.


Sandwich giăm bông trứng cắt đều chằn chặn, bánh khoai tây cà chua vàng ruộm giòn tan, salad rau củ màu sắc rực rỡ, nhìn thôi đã thấy thèm rồi.


“Phi Hàng, tay nghề cậu lại lên đời rồi à?” Giản Tinh Lạc cầm đũa gắp một miếng bánh áp chảo nhỏ.



“Không phải tôi là—”


“Là em làm đó!” Trình Thư Dục ló đầu ra từ trong bếp, vẻ mặt như đang cầu khen ngợi, “Nguyên liệu trong nhà anh Phi Hàng không có nhiều, làm ảnh hưởng đến khả năng thi triển của em rồi.”


“Ừm…” Giản Tinh Lạc cắn một miếng bánh áp chảo, vừa thơm vừa giòn, không nhịn được mà giơ ngón tay cái với cậu, “Ngon lắm.”


Đôi mắt chó con tức khắc cười cong thành hình vầng trăng khuyết, cậu bưng hai ly sữa bước ra, giả vờ vô tình nói: “Nếu có cơ hội, em có thể nấu cơm cho anh ăn mỗi ngày mà!”


Động tác nhai khựng lại, Giản Tinh Lạc không đáp lời cậu, cố ý chuyển chủ đề: “Cậu cũng nếm thử đồ cậu làm đi.”


“A—” Trình Thư Dục há miệng ra.


Thầy Giản ngẩn người một lát, vô thức đưa miếng bánh mình đang ăn dở đến bên khóe môi bầm tím của cậu.


Cậu nhóc tự nhiên cắn lấy một miếng: “Ngon… ngon quá…”


Đặc biệt là miếng bánh thầy đã cắn qua, lại càng ngon hơn.


Thẩm Phi Hàng bưng sữa từ bếp bước ra: … Tôi lại làm sai chuyện gì à?


Ăn sáng xong, Thẩm công tử lại bắt đầu liên tục ám chỉ: Thằng nhóc kia, chú mày đến lúc phải đi chưa?


Lần này Trình Thư Dục không ăn vạ nữa, ngoan ngoãn thu dọn quần áo thay ra, lễ phép chào tạm biệt thầy Giản.


Giản Tinh Lạc dặn dò cậu vết thương trên mặt đừng để chạm nước, nhớ uống thuốc tan máu bầm, cậu đều nhất nhất vâng lời, cuối cùng lại mở to mắt làm trò dễ thương: “Anh lo lắng cho em như vậy, hay là để em ở lại đây thêm vài ngày nữa nhé, được không ạ?”


Giản Tinh Lạc chưa kịp từ chối, Thẩm Phi Hàng đã nhảy dựng lên: “Biến ngay! Còn xa lắm mới tới ruột* nhé!”


(*Ý nói vết thương ngoài da chưa chết được đâu)


“Vâng ạ…” Chú chó con vẻ mặt đầy ấm ức, đi một bước quay đầu nhìn ba lần, cuối cùng bám lấy khung cửa: “Thầy ơi, hẹn gặp lại ở trường nhé.”


Giản Tinh Lạc gật đầu, quay người về phòng mình.


Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị Story Chương 14
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...