Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Chương 10
Giản Tinh Lạc cảm thấy có chút khó tin. Anh vốn dĩ luôn bị người ta mắng là máu lạnh vô tình, nhưng đối diện với chàng trai mười chín tuổi trước mắt này, anh lại hết lần này đến lần khác mủi lòng nhượng bộ.
Nhưng với tư cách là thầy giáo, ai mà chẳng thích những đứa trẻ ngoan ngoãn khả ái cơ chứ? Nếu sinh viên anh dạy đều nghe lời như thế này, anh đã đỡ tốn biết bao nhiêu công sức…
“Đi thôi.” Giản Tinh Lạc nhanh chóng thu lại dòng suy nghĩ đang trôi xa.
“Ôi, đợi một chút đã, anh ơi.” Trình Thư Dục sờ vào túi áo, “Hình như lúc nãy em làm rơi điện thoại rồi, em quay lại tìm một chút ạ.”
Giản Tinh Lạc theo bản năng giữ cậu lại: “Cậu đừng quay lại nữa, để tôi đi tìm cho.”
“Không sao đâu anh, bây giờ chắc anh là anh ấy cũng không còn sức gây rắc rối cho em nữa đâu ạ.” Trình Thư Dục chớp chớp mắt, sau đó lại làm một cái nháy mắt cực kỳ đáng yêu.
Giản Tinh Lạc không chút phòng bị mà bị cậu làm cho bật cười, mỹ nhân lạnh lùng nở nụ cười, trong khoảnh khắc tựa như xuân về hoa nở.
“Anh cười lên trông đẹp thật đấy.” Chú chó nhỏ cũng cười híp mắt nhìn anh, “Sau này hãy cứ cười mãi như thế nhé anh.”
“Khụ khụ…” Giản Tinh Lạc hắng giọng, “Được rồi, mau đi tìm điện thoại đi.”
“Vâng ạ.” Trình Thư Dục đáp một tiếng, quay người đi vào trong.
Giản Tinh Lạc tựa người vào cửa xe đợi cậu, trong lúc chờ đợi tiện tay gửi cho Thẩm Phi Hàng một tin nhắn, dặn dò anh ta chuẩn bị sẵn hộp thuốc y tế.
Vài phút sau, Trình Thư Dục bước ra với bước chân nhẹ nhàng, khi ánh mắt chạm vào dáng người cao ráo thẳng tắp kia, cậu lại lặng lẽ đi chậm lại, đợi đến khi lại gần mới lên tiếng: “Anh ơi, chúng ta đi thôi ạ.”
Giản Tinh Lạc ngước mắt nhìn cậu: “Tìm thấy điện thoại chưa?”
“Tìm thấy rồi ạ.” Trình Thư Dục giơ điện thoại trong tay lên, “Suýt chút nữa thì mất rồi, hú vía thật đó.”
Giản Tinh Lạc “Ừ” một tiếng, mở cửa ghế phụ: “Lên đi.”
Anh cứ nhìn thêm vết thương trên mặt cậu nhóc là lại thấy xót xa. Một gương mặt sạch sẽ thuần khiết thế này không nên vì anh mà xuất hiện những vết thương như vậy. Đặc biệt là lần trước anh đã hành hạ cậu thảm đến thế…
“Anh đang nghĩ gì thế ạ, sao mặt tự nhiên lại đỏ lên vậy?” Trình Thư Dục tò mò nhìn chằm chằm anh.
“Không có gì…” Giản Tinh Lạc hoàn hồn, “Cái đó, vừa rồi Trình Hạo không gây khó dễ cho cậu chứ?”
Trình Thư Dục rõ ràng ngập ngừng một chút: “Dạ…”
“Hắn lại ra tay với cậu à?” Giản Tinh Lạc không nhịn được cau mày, “Cậu không sao chứ?”
“Em không sao đâu anh.” Cậu nhóc ngoan ngoãn đáp một câu, cũng không rõ là để an ủi anh hay là thật sự không sao.
Nhưng Giản Tinh Lạc không truy hỏi thêm, tập trung nhìn đường phía trước.
Ở góc độ mà thầy Giản không nhìn thấy, chú chó con đang cúi đầu, khóe môi lặng lẽ cong lên một độ cong vi diệu.
Lúc nãy khi cậu quay lại, Trình Hạo đã được ông chủ quán bar đỡ dậy ngồi trên ghế, vừa thấy cậu đã kích động định nhảy dựng lên, nhưng bị cậu dùng một tay nhẹ nhàng ấn xuống.
“Trình.Thư.Dục!” Trình Hạo lúc này cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề, yếu ớt chất vấn: “Mày, mày với Lạc Lạc, hai người quen nhau từ bao giờ?”
Trình Thư Dục đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, khóe môi bị rách khẽ nhếch lên: “Chẳng phải anh rất muốn biết, người mà đêm đó anh ấy dắt đi rốt cuộc là ai à?”
Trình Hạo ngẩn ra: “Là ai?”
“Tất nhiên là tôi rồi.” Đối mặt với người anh trai cùng cha khác mẹ, lần đầu tiên Trình Thư Dục nở nụ cười rạng rỡ đầy chân thành: “Người khiến Giản Tinh Lạc cảm thấy vô cùng sung sướng, vô cùng yêu thích, và muốn làm thêm lần nữa, ngoài tôi ra thì còn có thể là ai nữa chứ?”
Khi những chuyện vượt ngoài tầm tưởng tượng cứ dồn dập kéo đến, Trình Hạo hoàn toàn chết lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn cậu: “Từ bao giờ…”
Từ bao giờ mà hai người đã hú hí với nhau? Ngay dưới mí mắt của hắn, thằng con hoang này vậy mà đã cướp mất Lạc Lạc của hắn!
Câu hỏi này Trình Thư Dục không muốn trả lời, hay nói đúng hơn là cảm thấy kẻ trước mặt không xứng để biết đáp án.
“Tao giết mày!” Trình Hạo dùng chút sức tàn cuối cùng lao về phía cậu, rồi lại bị cậu dùng một tay đẩy ngược trở lại.
“Ấy ấy ấy! Nhóc con, sao cậu lại quay lại rồi?” Lúc này ông chủ Lộ cầm thuốc đi tới, suýt nữa thì tưởng hai anh em lại sắp đánh nhau, vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Trình Thư Dục cúi người, nhìn trừng trừng vào mắt kẻ từ nhỏ đã bắt nạt mình, giọng nói vừa nhẹ vừa trầm: “Trình Hạo, từ hôm nay trở đi, anh thử chạm vào Giản Tinh Lạc thêm một cái nữa xem.”
Trong mắt không còn vẻ thuần khiết, mà cuồn cuộn sát khí đáng sợ, Trình Hạo nhất thời bị ánh mắt này trấn áp hoàn toàn.
“À… được rồi.” Lộ Minh ngẩn người, vô thức đáp: “Nên làm mà, nên làm mà.”
Trình Thư Dục mỉm cười cảm kích với ông ta, lúc rời đi lại va phải một người đang vội vã đi tới.
“Xin lỗi, xin lỗi…” Người tới không ngẩng đầu lên, liên tục xin lỗi, “Không va phải cậu chứ?”
“Em không sao, anh đến tìm anh hai ạ?” Trình Thư Dục lùi lại một bước.
Lâm Bạch nghe vậy ngẩng mặt lên: “Thư Dục? Sao em cũng ở đây?”
Trình Thư Dục nhìn gương mặt có đôi ba phần giống thầy Giản kia, trong lòng đồng thời vang lên một giọng nói khinh miệt: Thứ giả mạo rẻ tiền.
“Đúng rồi, anh ơi, lúc nãy em ra ngoài có gặp Lâm Bạch — anh có biết Lâm Bạch không ạ?” Nhớ lại tới đây, Trình Thư Dục giả vờ như vô tình nhắc tới một câu.
Bàn tay nắm vô lăng siết chặt: “Từng gặp.”
Trình Thư Dục cảm thán: “Nói thật, năm đó trước khi anh ấy ra nước ngoài, anh ấy với anh hai thân thiết như hình với bóng, suýt chút nữa em đã tưởng rằng bọn họ—”
“Tôi không muốn nghe thấy cái tên Trình Hạo này nữa, càng không muốn biết bất cứ chuyện gì liên quan đến hắn.” Giản Tinh Lạc lạnh lùng cắt ngang lời cậu, “Nếu không muốn tôi tống cậu xuống xe thì câm miệng.”
“Em không nói nữa, không nói nữa đâu ạ~” Cậu nhóc lại bắt đầu kéo dài giọng làm nũng lấy lòng, “Anh đừng tống em xuống xe mà, anh đừng bỏ rơi em mà.”
Giản Tinh Lạc liếc nhìn cậu một cái: “Đừng có giả vờ đáng thương với tôi.”
Phía trước gặp đèn đỏ tám mươi giây, chiếc Audi đen chậm chãi dừng lại, Giản Tinh Lạc quay sang nhìn cậu thiếu niên ở ghế phụ.
“Sao thế ạ, anh?” Trình Thư Dục dường như bị anh nhìn đến mức hơi xấu hổ, vừa nhe răng ra là chạm vào vết thương, lại đau đến mức hít hà.
Giản Tinh Lạc cân nhắc lời nói, hỏi: “Cậu cũng quen Lâm Bạch?”
“Quen chứ ạ.” Trình Thư Dục không hiểu ý đồ của anh, “Quen từ nhỏ rồi ạ.”
“Vậy cậu có cảm thấy… cậu ta có giống tôi không?”
“Một chút thôi ạ…” Trình Thư Dục đưa ngón tay út của mình lên, làm bộ dạng so sánh một tí xíu.
“Vậy chẳng lẽ cậu cũng…” Chuyện bị người yêu cũ coi là vật thế thân cho người trong mộng, Giản Tinh Lạc vốn luôn kiêu ngạo cảm thấy cực kỳ khó mở lời, “Cậu không phải cũng có tình cảm đặc biệt gì với cậu ta đấy chứ?”
Sự yêu thích của đứa trẻ này dành cho anh đến một cách kỳ quặc, anh không thể bi thảm đến mức bị cả hai anh em nhà này coi là vật thế thân cho cùng một người được…
Tuy nhiên vài giây sau, Trình Thư Dục kêu lên một tiếng đầy vẻ khó tin: “Anh trai? Anh… sao anh có thể có suy nghĩ đáng sợ như vậy được chứ?”
Lông mày Giản Tinh Lạc khẽ động.
Trình Thư Dục dứt khoát xoay hẳn người lại đối diện với anh, đôi tay thon dài đẹp đẽ chống lên đệm ghế, cơ thể hơi ngả về phía trước, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm túc và trang trọng chưa từng có: “Em thích anh, chính là chỉ thích một mình anh thôi.”
Trên thế giới này, người duy nhất em thích chỉ có mình anh.
Giản Tinh Lạc sững sờ. Trong một thoáng ngẩn ngơ, anh dường như thấy sau lưng cậu thiếu niên dựng lên một cái đuôi nhỏ xù lông, đang vẫy vẫy lấy lòng để bày tỏ lòng trung thành với anh.
Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Đánh giá:
Truyện Sau Chia Tay Tra Công, Chó Săn Nhỏ Thượng Vị
Story
Chương 10
10.0/10 từ 22 lượt.
