Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 96: Mất khống chế


Mạch não của Dung Dã vẫn luôn không giống với người bình thường.


Trước khi gặp được người trợ lý toàn năng Sầm Sênh này, hắn đã từng hợp tác với rất nhiều người, nhưng không ai có thể theo kịp mạch suy nghĩ của hắn.


Sầm Sênh không chỉ có thể hiểu được mạch não của hắn, còn thấy ý tưởng của hắn rất không tồi.


Bạch Xảo trong hiện thực là thắt cổ tự sát.


Kỳ thật để Bạch Xảo chết vì thắt cổ trong trò chơi thì càng ổn thỏa hơn.


Sầm Sênh vẫn luôn bị lựa chọn và nhiệm vụ thúc đẩy, bọn họ phát hiện con đường sống này quá muộn.


Lựa chọn mới sắp xuất hiện, Bạch Xảo bị một đám giáo viên nhìn chằm chằm, không có biện pháp cũng không có thời gian tìm nơi thắt cổ.


Nhiều nhất là 30 phút nữa, Bạch Chính Nhân sẽ tới đây, trò chơi nghênh đón kết cục tử vong.


Nhân vật Dung Dã và Sầm Sênh thao tác khác nhau, cốt truyện cũng khác nhau.


Hắn thu thập manh mối thông qua góc nhìn của thầy Lưu, lại không có nghĩ tới, chỉ có để Bạch Xảo tự sát mới là đường sống duy nhất của trò chơi.


Nhưng hắn tin tưởng Sầm Sênh vô điều kiện.


Thấy Sầm Sênh chủ động thao tác Bạch Xảo tự sát, Dung Dã lập tức đoán được suy nghĩ của anh.


Tuy rằng không hiểu, nhưng biết kết quả là đủ rồi.


Dung Dã cố gắng hết sức phối hợp với Sầm Sênh, cũng cố gắng khôi phục cách chết của Bạch Xảo trong hiện thực.


Cơ thể gầy gò yếu ớt bị ô tô kéo trượt. Đầu người bám chặt trên người cô bé, lúc này thành đệm thịt bảo vệ Bạch Xảo.


Đầu người ma sát trên mặt đất, nhanh chóng lộ ra xương sọ trắng bệch.


Tiếng la hét thảm thiết chói tai của trẻ con quanh quẩn bên tai Bạch Xảo, khiến đầu óc cô bé choáng váng.


Xương cốt phát ra tiếng rắc rắc giòn vang, đầu cô bé gần như bị kéo đứt.


Tầm mắt càng lúc càng mơ hồ, đầu óc lại càng thêm tỉnh táo.


Bé Bạch Xảo đắm chìm trong cơn ác mộng dần dần khôi phục ý thức.


Cô bé nhớ mình đã chết, tất cả những thứ trước mắt chỉ là giấc mơ của cô bé.


Khác với những cư dân khác, cho dù bị nhốt ở tòa nhà số 4 không đi đâu được, Bạch Xảo vẫn rất thích tiểu khu Ân Hà.


Sau khi mặt trời lặn, âm khí ở tiểu khu Ân Hà sẽ rất dày đặc, tẩm bổ cho mỗi cư dân ác quỷ.


Âm khi càng mãnh liệt, ác quỷ càng sinh động.


Đến ban đêm, Bạch Xảo sẽ bị tiểu khu Ân Hà "đánh thức", thoát khỏi ác mộng vô tận.


...


5 năm trước, Bạch Xảo 11 tuổi nghênh đón lựa chọn cuối cùng trong cuộc đời.


Rốt cuộc cô bé nên tự sát như thế nào?


Cô bé lo lắng nhảy sông tự tử sẽ có người tốt bụng cứu cô, làm hại những người khác chết đuối. Trên tin tức luôn thấy những thông tin kiểu như thế.


Lo lắng nhảy lầu tự sát, sẽ ảnh hưởng đến việc bán nhà của chú dì, sẽ rơi trúng người qua đường hoặc chó mèo dưới lầu.


Lo lắng cắt cổ tay bình thường sẽ không chết được.


Lại cảm thấy việc cắt cổ tay ngâm nước nóng, nước sẽ rỉ xuống tầng dưới, làm hỏng tường nhà hàng xóm.


Muốn uống thuốc ngủ, lại sợ người bán thuốc sẽ tự trách.


Bị xe đâm chết, bị lửa thiêu chết, đều sẽ liên lụy người khác.


Bạch Xảo suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định im lặng treo cổ tự sát ở trong nhà.


Nhà cô bé đã xảy ra án mạng, chết bốn người. Nếu chết thêm một người nữa, hẳn là sẽ không ảnh hưởng đến người khác.


Bạch Xảo phải rời khỏi thế giới này, cô bé không có bạn bè, không biết cáo biệt với ai.


Vì thế cô bé lục lọi hết mọi ngóc ngách trong nhà, lấy hết tất cả tiền mặt. Mang theo 3200 tệ, tự mời mình cảm nhận thế giới lần cuối cùng.


Cô bé bắt taxi rời khỏi thị trấn vào thành phố. Tim được một cửa hàng thức ăn nhanh, gọi cho mình một phần ăn trẻ em.


Cha mẹ đã từng dẫn bọn họ tới cửa hàng thức ăn nhanh.


Em trai ăn phần ăn trẻ em, chị gái ăn hamburger giảm nửa giá, còn cô bé ăn rau xà lách và dưa leo mà chị với em trai không thích ăn.


Đây là lần đầu tiên Bạch Xảo ăn phần ăn trẻ em thuộc về mình.


Sinh viên nghỉ hè đi làm thêm thấy cô bé vừa gầy vừa nhỏ con, làm một túi khoai tây chiên lớn cho cô bé.


Bạch Xảo ăn sạch sẽ, cẩn thận cất món đồ chơi được tặng vào trong cặp sách.


Cha mẹ hay đưa em trai ra ngoài chơi, Bạch Xảo biết chơi ở đâu.


Em trai cô bé thích chơi ở công viên giải trí nhất, xếp hàng đợi rất lâu.


Tới lượt mình, cô bé mới biết mua vé vào cổng ở đây cần có thẻ căn cước.


Bạch Xảo không vào được.



Cô bé tự thưởng cho mình một cây kẹo bông gòn thật to, ngồi xổm bên ngoài công viên giải trí, lẳng lặng nghe tiếng vui cười bên trong.


Trong thành phố không giống với thị trấn, đi đến đâu cũng cần phải có thẻ căn cước.


Bạch Xảo muốn đi cầu xin Bồ Tát, để kiếp sau mình được đầu thai vào chỗ tốt hơn.


Nhưng vào chùa Ứng Nam cần phải dùng thẻ căn cước và 20 đồng mua vé. Tình nguyện viên ở cửa rất nghiêm túc, Bạch Xảo không trà trộn vào được.


Cô bé thuê một chiếc xe tham quan du lịch, đi tham quan tất cả điểm du lịch ở thành phố cũ phía Bắc trên xe ngựa.


Hướng dẫn viên du lịch kể về những câu chuyện ngắn của điểm du lịch, cô bé nghe rất chăm chú.


Nhờ hướng dẫn viên du lịch giới thiệu, cô bé tìm được một công viên trò chơi cũ sắp đóng cửa, nơi đó không cần vé vào cửa.


Cô bé chơi tàu lượn siêu tốc, vòng quay ngựa gỗ, vòng đu quay, nhà ma. Rất nhiều trò chơi đã ngừng hoạt động, chỉ còn mấy trò này.


Bạch Xảo trải nghiệm hết những thứ mình biết một lần, ăn hết những thứ mình muốn ăn. Hết một ngày, vẫn còn dư rất nhiều tiền.


Cô bé muốn tìm một chỗ ở, nhưng nhà nghỉ khách sạn nào cũng đều tốn tiền.


Thế giới bên ngoài hình như cũng không vui như trong tưởng tượng.


Mãi tới sau nửa đêm Bạch Xảo mới tìm được một chiếc xe đồng ý đưa cô bé về nhà.


Hôm nay không phải sinh nhật của cô bé, nhưng sẽ trở thành ngày giỗ của cô bé.


Bạch Xảo mời mình ăn một cái bánh kem ngày giỗ.


Sau đó trước khi mặt trời mọc, g**t ch*t chính mình.


Nghe nói sau khi chết, con người sẽ biến thành quỷ.


Bạch Xảo không muốn biến thành quỷ, cô bé chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi thế giới này, cho nên cố ý tìm một nơi mặt trời chiếu tới.


...


Có điều hình như vận khí của Bạch Xảo rất kém.


Không chỉ không có đầu thai tốt, còn biến thành quỷ thắt cổ.


Khi khôi phục lại ý thức, cô đã trở thành cư dân của phòng 403 trong tiểu khu Ân Hà.


Bạch Xảo cho rằng tự sát rồi là có thể thoát khỏi đau khổ, xong hết mọi chuyện.


Cô không nghĩ tới, quỷ cũng sẽ bị ác mộng tra tấn.


Ban ngày cô sẽ lâm vào ngủ say. Cho dù động tĩnh bên ngoài lớn cỡ nào, cũng sẽ không đánh thức cô.


Chỉ khi màn đêm buông xuống, cô mới có thể thoát khỏi giấc mộng.


Nhưng sau khi bầu trời tối lại là thời gian hoạt động của quỷ vương. Cô chỉ có thể trốn ở trong phòng, xem đi xem lại bộ phim hài kịch ban đêm.


Bạch Xảo muốn tự sát, nhưng ánh mặt trời không chiếu tới tiểu khu Ân Hà.


Tiếng kêu gào của ác quỷ bị Đổi Vận ăn tươi quá thảm thiết và kh*ng b*, Bạch Xảo không dám tìm Đổi Vận tự sát.


Ngày qua ngày, năm này qua năm khác, Bạch Xảo giống như rác rưởi bị thế giới vứt bỏ trong góc.


Một mình sinh hoạt, một mình chịu đựng tất cả thống khổ.


Không biết bắt đầu từ khi nào, tòa nhà số 4 lại có thêm một chủ nhà họ Vân.


Từ lúc hắn ta xuất hiện, cư dân trong tòa nhà bắt đầu tăng lên.


Một đôi vợ chồng trung niên chuyển vào phòng 403.


Biết được chuyện này, Bạch Xảo rất kích động, rốt cuộc cô cũng có bạn rồi.


Màn đêm buông xuống, Bạch Xảo tỉnh lại từ trong ác mộng. Cô vừa muốn chào đón bạn mới của mình, lại phát hiện đôi vợ chồng trung niên đã chết.


Thân thể của bọn họ cứng đờ, biểu tình hoảng sợ, như là đã trải qua rất nhiều đau đớn.


Tiểu khu Ân Hà tồn tại quy tắc hạn chế, cho dù là quỷ vương, cũng không thể cưỡng ép mở cửa phòng 403.


Bạch Xảo không hiểu bọn họ chết như thế nào, vừa khổ sở vừa sợ hãi.


Vợ chồng trung niên cũng tầm tuổi cha mẹ cô, diện mạo rất hiền lành.


Bạch Xảo dùng sức mạnh của mình, bảo tồn thi thể của hai người, đưa bọn họ cố định lên ghế sofa.


Mỗi đêm cô sẽ gối đầu lên đùi thi thể, kéo tay thi thể của người phụ nữ, đặt lên đầu mình, v**t v* đầu mình từng chút từng chút một.


Ở trong ảo tưởng của cô, hai thi thể này là người nhà của mình.


Bọn họ không giống với cha mẹ cô, không đánh chửi cô, rất dịu dàng, rất yêu thương cô.


Mỗi lần xem một chương trình hài độc thoại thú vị, cô sẽ bắt chước bộ dáng của diễn viên, diễn lại cho thi thể nghe.


Thi thể là bạn của Bạch Xảo.


Chủ nhà họ Vân yêu cầu Bạch Xảo giấu thi thể đi. Nếu ảnh hưởng tới việc hắn ta quảng cáo cho thuê, hắn ta sẽ đưa thi thể cho Đổi Vận ăn.


Trước khi mặt trời mọc, Bạch Xảo sẽ giấu thi thể vào sàn nhà. Đợi trời tối thì lại ôm từng cái ra.


Gần tiểu khu Ân Hà có chợ đêm, trạm giao thông công cộng, trạm tàu điện ngầm và bệnh viện. Tuy vị trí xa, nhưng cơ sở vật chất gần như hoàn thiện.


Hơn nữa tiền thuê nhà rất thấp, thường xuyên có người túng thiếu liên hệ chủ nhà họ Vân.



Nhưng khách thuê nào cũng sống không lâu.


Có người vừa mới vào ở một ngày đã chết.


Có người ở khoảng một tuần, đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, ngay cả linh hồn cũng không còn.


Mùi thi thể nhân loại thật sự quá mê người. Bạch Xảo đói bụng đã lâu, rưng rưng ăn sạch thi thể.


Còn lựa ra hai thi thể thích hợp trong đó, làm em trai và chị gái của mình.


Bạch Xảo có một bí mật chưa bao giờ nói với người nhà.


Mặc dù em trai rất lì lợm, chị gái hay mắng cô, nhưng cô kỳ thật không chán ghét bọn họ.


Lúc anh trai còn sống, chị gái thường đưa cô đi chơi đóng vai gia đình, em trai luôn đuổi theo phía sau cô, luôn miệng gọi chị Xảo Xảo.


Nguyện vọng lớn nhất của Bạch Xảo, là hy vọng thời gian có thể quay ngược lại trước khi anh trai qua đời.


Trong tưởng tượng của cô, nếu lúc trước mình không hại chết anh trai, cô sẽ có được cuộc sống tốt đẹp.


Người thuê chết tới chết lui, Bạch Xảo ăn no, dần dần tỉnh táo lại.


Giấc mơ của cô có thể giết người.


Một vài nhân vật trong mơ thỉnh thoảng sẽ chạy tới hiện thực.


Bọn họ sẽ quên mất sự thật rằng mình đã chết, tự do hoạt động ở phòng 403.


Bạch Xảo cũng không biết rốt cuộc bọn họ rốt cuộc là thứ gì, sẽ tạo thành ảnh hưởng gì với hiện thực.


Cô chỉ biết, một khi người của thế giới thực tiếp xúc với cô đang ngủ say, sẽ tiến vào mộng cảnh của cô.


Bạch Xảo hy vọng phòng 403 có thể có nhiều người thuê một chút.


Cô cố gắng giữ tỉnh táo, rút ngắn thời gian ngủ, có khi chỉ ngủ tầm một tiếng.


Trước khi ngủ, cũng cố hết sức trốn vào trong một góc, tránh để người thuê vô tình chạm vào.


Cho dù Bạch Xảo cố gắng thế nào, vẫn không có người thuê có thể sống quá một tháng.


Một cái lại một cái sinh mệnh tươi sống, mất đi trước mắt Bạch Xảo.


Tất cả những người này, đều chết trong mộng của cô.


Vô lực phản kháng, vô pháp ngăn cản, Bạch Xảo cuối cùng vẫn là từ bỏ.


Tia thiện lương cuối cùng trong lòng hoàn toàn biến mất trong nháy mắt nhìn thấy người thuê tử vong.


Bị ác mộng và cô độc vô tận tra tấn, Bạch Xảo đánh mất lý trí, càng thêm hung bạo khát máu.


Cô bắt đầu tấn công người sống tiến vào phòng 403.


Đứa nhỏ từng đơn thuần thiện lương, cuối cùng vẫn biến thành ác quỷ thật sự.


...


Sau khi chết cũng gian nan như lúc còn sống.


Bạch Xảo không chịu được cuộc sống áp lực đau khổ như vậy, thường xuyên sụp đổ gào thét ở trong phòng 403.


Thời gian dài, cô cũng chết lặng.


Mỗi ngày mơ màng hồ đồ ngồi xổm sau cửa chống trộm, đợi thức ăn mới đưa tới cửa.


Một đêm nọ, tiểu khu Ân Hà yên tĩnh bỗng nhiên trở nên cực kỳ náo nhiệt.


Phòng 404 đối diện quỷ khóc sói gào, tiếng nói của một người đàn ông lảm nhảm mãi không yên.


Thanh âm của anh dịu dàng kiên định, lời nói ra, cũng thật khiến người ta cảm động.


Nhưng Bạch Xảo chỉ cảm thấy ồn ào.


Hình như anh ta là một thám tử, là người thuê mới bị chủ nhà họ Vân lừa thuê phòng 404.


Vì bảo vệ người trong phòng, thám tử vậy mà lại tính kế tới trên đầu Đổi Vận.


Đó chính là ác quỷ mạnh nhất trong tòa nhà số 4.


Lúc trước bốn con ác quỷ cao cấp ở tòa nhà số 5 muốn liên thủ xử lý Đổi Vận, bị Đổi Vận cắn một cái, toàn bộ đều trở thành bữa ăn khuya của nó.


Bạch Xảo treo trên tường, còn chưa xem náo nhiệt đủ, cửa phòng 403 chợt tự động mở ra.


Thám tử xông vào nhà cô, bị Đổi Vận dọa sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, còn cố gắng bình tĩnh chào hỏi cô.


Nếu anh trai còn sống, chắc cũng lớn bằng người đàn ông này.


Ngũ quan của thám tử tinh xảo dịu dàng, rất thích hợp làm người nhà của cô.


Chỉ là trên người thám tử có một con quỷ rất yếu.


Cho dù trọng thương gần chết, vẫn bảo vệ trước người anh ta, giương nanh múa vuốt hù dọa cô.


Chưa từng có người bảo vệ Bạch Xảo như thế.


Ngay cả thầy Lưu cũng vứt bỏ cô.


Ghen tị giống như cỏ dại sinh sôi trong lòng Bạch Xảo.



Cô rất muốn g**t ch*t người đàn ông này, đáng tiếc người đàn ông nham hiểm xảo quyệt, luôn dùng Đổi Vận uy h**p cô.


Anh liên tục nói bọn họ là hàng xóm tốt, anh muốn làm bạn với cô, sẽ mua cho cô nhiều đồ ăn ngon.


Còn đưa một miếng thịt trên người cho Bạch Xảo.


Anh đơn phương làm bạn với cô.


Cuối cùng thậm chí còn mang theo thân thể đầy vết thương, ngủ trong nhà cô.


Chỉ có nam quỷ cực kỳ yếu ớt có thể biến mất bất cứ lúc nào kia canh giữ bên người anh.


Có lẽ là đáy lòng còn ôm một tia ảo tưởng không thực tế, Bạch Xảo buông tha cho tên thám tử kia.


Tòa số 4 khôi phục lại sự yên tĩnh, Bạch Xảo cuộn tròn trên thi thể, bắt đầu chờ đợi người đàn ông tới.


...


Thám tử lỡ hẹn, suốt một tuần anh cũng không xuất hiện.


Ngay khi Bạch Xảo quyết định trả thù anh, cô nhận được một vali bầm thây.


Mới mẻ sạch sẽ, rõ ràng vừa mới chết không lâu.


Người xa lạ đưa thi thể nói, thám tử Sầm ra ngoài du lịch, đây là đặc sản anh tặng cho cô.


Trong vali còn có một phong thư viết tay, thám tử hứa sẽ mang cô đi xem phim.


Đây là lá thư và món quà đầu tiên Bạch Xảo nhận được trong cuộc đời.


Mỗi lần tỉnh lại từ ác mộng, Bạch Xảo đều sẽ nhìn lá thư kia một cái.


Thật giống như, cô thật sự không hề cô đơn.


Bạch Xảo không biết thám tử sẽ mời cô đi xem phim vào ngày nào.


Cô lo mình ngủ quên, thám tử sẽ không tìm thấy cô. Cũng lo anh sẽ giống người thuê khác, tiến vào mộng cảnh của cô.


Cho nên cô hao phí rất nhiều lực lượng, nỗ lực bảo trì thanh tỉnh, mỗi ngày chỉ ngủ hai ba tiếng đồng hồ.


Thời gian dần trôi, thám tử lỡ hẹn.


Cuối cùng Bạch Xảo không kiên trì được nữa, trốn vào phòng tôn lúc còn sống, nặng nề chìm vào giấc ngủ.


Giống như những cơn ác mộng trước đó.


Cô trở về lại năm 8 tuổi ấy, bị cha mẹ bạo lực gia đình, bị bạn học và giáo viên ức h**p, lặp đi lặp lại những thống khổ khi còn sống.


Chỉ là giấc mơ lúc này có chút khác.


Ban đầu bởi vì cô thức dậy quá muộn, bị cha mẹ đánh. Cho dù cô quyết định làm sandwich cho em trai cũng sẽ bị mẹ đánh.


Nhưng lần này cô chạy vào phòng bếp trước khi mẹ đánh, còn dùng vài câu đơn giản làm em trai khóc.


Cha mẹ chỉ lo dỗ em trai, không có thời gian đánh cô.


Trên đường đi học, cô lại mạnh mẽ ngăn một chiếc xe ở giao lộ. Để một người xa lạ tiện đường đưa cô đến trường.


Ác mộng không hề lặp lại, dường như đang phát triển theo hướng tốt hơn.


Nhưng tới trường rồi, hết thảy lại trở về nguyên trạng.


Bị giáo viên dẫn đầu bắt nạt, bị bạn học cười nhạo, bị gọi phụ huynh.


Kế tiếp, Bạch Chính Nhân sẽ đưa cô về nhà.


Cha mẹ vẫn luôn đánh mắng cô, để cô quỳ ở nhà, xin lỗi về cái chết của anh trai.


Tới buổi tối, bụng cô bắt đầu đau, phía dưới lại bắt đầu chảy máu.


Cha nói cô trưởng thành sớm như vậy, chính là dâm phụ. Mẹ nói cô là loại tiện nhân, tại sao lúc trước lại đẩy anh trai.


Em trai lấy xẻng nhựa đánh cô, chị gái ngồi một bên trầm mặc nhìn cô.


Trong ánh mắt giống như dao, cô lau khô hết máu trên đất.


Lại dùng giấy vệ sinh thật dày lót lên, cố gắng để quần ít dính máu hơn.


Thỉnh thoảng vào 10 giờ tối, thầy Lưu sẽ gọi điện thoại quan tâm cô, ám chỉ cha mẹ cô không nên bạo lực con cái.


Cha sẽ khách sáo cúp điện thoại, bắt đầu mắng cô câu dẫn nam giáo viên.


Hôm sau trường học kiểm tra sức khỏe, bởi vì cô trưởng thành sớm, bị đưa đến bệnh viện làm kiểm tra một mình.


Chờ tới khi cô trở lại trường học, từ khám nhi khoa truyền thành khám phụ khoa, từ trưởng thành sớm biến thành "phát sinh quan hệ t*nh d*c sớm".


Thật ra khi còn sống, cuộc sống của Bạch Xảo không áp lực tới mức này.


Cha mẹ sẽ không đánh cô mỗi ngày, bạn học và giáo viên cũng không ức h**p cô mỗi ngày.


Giấc mơ tập hợp hết tất cả đau khổ cô trải qua, gom vào mấy ngày này.


Ác mộng còn đáng sợ hơn hiện thực.


...


Bạch Xảo chết lặng nhìn bản thân trong mộng từng bước một đi sâu vào tuyệt vọng.



Bạch Xảo bỗng nhiên bò lên cửa sổ, không chút do dự nhảy xuống.


Cầm bút máy lấy từ chỗ thầy Lưu, dùng sức đâm vào cổ.


Tuy rằng Bạch Xảo muốn tự sát, nhưng hiện tại rõ ràng còn chưa tới thời gian tự sát.


Các bạn học trong mộng đột nhiên bắt đầu liều mạng ngăn cản cô tự sát.


Miệng vết thương nhanh chóng khép lại, cô phát điên mà đâm vào cổ, hết thảy đều mất khống chế.


Đau đớn lan tràn toàn thân, Bạch Xảo đau tới mức run rẩy cả người.


Ý thức của cô khi thì tỉnh táo khi thì mơ hồ, không rõ bản thân rốt cuộc bị làm sao.


Ngay lúc đau tới sụp đổ, cô nghe được một thanh âm quen thuộc.


Là thám tử Sầm đang nói chuyện với cô.


"Rất xin lỗi, chú không có bảo vệ tốt cho con."


"Không cần xin lỗi, con không làm gì sai..."


"Đừng sợ... Chú vẫn luôn ở bên con..."


Giọng nam đứt quãng, nghe không rõ ràng, lại là tia hy vọng duy nhất Bạch Xảo có thể bắt lấy trong ác mộng.


"Bạch Xảo đừng sợ, chú ở bên cạnh con."


"Chú thề, nhất định sẽ đưa con thoát khỏi ác mộng."


"Tỉnh lại đi! Bạch Xảo, tỉnh lại!"


Cần cổ rốt cuộc không chịu nổi sức kéo quá lớn, vang lên vài tiếng giòn tan, cổ Bạch Xảo vặn vẹo thành một độ cong quỷ dị.


Bộ đồng phục xanh trắng hoàn toàn bị máu tươi nhiễm đỏ.


Trong khoảnh khắc cô gái nhỏ tử vong, ác quỷ đắm chìm trong ác mộng bỗng nhiên mở mắt.


"Đau quá, đau quá aaa!"


"Tôi đã chết rồi, sao các người còn không buông tha cho tôi! Đi chết đi! Tất cả đều đi chết đi!!!"


...


Dung Dã hạ quyết tâm, dùng cách thức này "treo" chết Bạch Xảo.


Trải qua một loạt tính toán kỹ lưỡng, hắn động tay động chân trên dây thừng.


Vừa có thể buộc chết Bạch Xảo, biến cô thành quỷ thắt cổ.


Vừa không túm rớt đầu cô, đảm bảo cô sẽ không trở thành quỷ không đầu.


Đầu học sinh dính trên người cô gái nhỏ đã bị rớt ra ngoài.


Tay chân cô bé vặn vẹo, thân thể nhỏ gầy nhiễm đầy máu tươi, lẻ loi nằm giữa sân thể dục.


Dung Dã dừng xe đúng lúc.


Thấy một màn này, hắn bực bội chậc một tiếng.


Hắn muốn xem xét tình huống của Bạch Xảo, vừa đi được hai bước, thân thể bỗng nhiên mất khống chế. Rõ ràng không phải đưa ra lựa chọn, thầy Lưu lại tự mình hành động.


Kinh ngạc nhìn bóng dáng của thầy Lưu, Dung Dã đột nhiên nâng đôi tay lên.


Bàn tay mập mạp nhỏ bé một lần nữa trở nên khớp xương rõ ràng. Trên làn da tái nhợt tràn đầy đường khâu rậm rạp.


Dung Dã thử nâng tay lên, tơ máu trên mu bàn tay theo động tác của hắn bay vụt lên không trung.


Đây là thân thể của chính hắn!


Một lần nữa khôi phục sức mạnh, Dung Dã còn chưa kịp vui mừng, trên sân thể dục bỗng nhiên vang lên một tiếng rống giận thê thảm đau khổ.


"A a a a —"


"Các người đều đi chết đi! Đi chết đi!!!"


Bầu trời nháy mắt tối lại, máu loãng đỏ tươi nhanh chóng lan tràn trên cỏ, trong không khí nồng nặc mùi máu tươi.


Cả trường tiểu học trung tâm thị trấn đều chấn động rất nhỏ.


Từng đứa trẻ con mất đầu nhảy ra từ cửa sổ. Giống như con nhện, bò theo vách tường khu dạy học bay nhanh tới sân thể dục.


"Đau... Đau quá, đau quá!!!"


"Đi chết đi! Đi chết đi đi chết đi!"


Bạch Xảo ngã trên đất, thẳng tắp đứng lên.


Hai mắt cô đỏ tươi, không ngừng phát ra tiếng gào rống chói tai.


Trong mắt nữ quỷ, tất cả đều là hận ý, không có tia tình cảm nào.


Cô mất khống chế.


Một chàng trai tóc dài ngã bên chân nữ quỷ, không nhúc nhích, sống chết không rõ.


Đầu óc trống rỗng, sương máu nháy mắt bao trùm toàn thân. Dung Dã không màng tất cả, lao về phía chàng trai đang hôn mê.


"Sầm Sênh!!!"


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 96: Mất khống chế
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...