Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 66: Kỷ niệm vui vẻ, Tiểu Sênh


Nghe tin Sầm Sênh bị thương nặng như vậy, nhưng người đàn ông ấy lại không hề hỏi han lấy một câu, mở miệng ra là nhắc đến chuyện vé vào cửa.


Tiêu Khiết Khiết không ngờ bạn của anh Sênh lại là người vô lương tâm đến thế. Cô không khống chế được cảm xúc, sắc mặt lập tức trầm xuống.


"Tối nay tôi sẽ đến bệnh viện thăm anh Sênh, anh có muốn đi cùng không? Tay anh ấy bị mảnh vỡ chậu hoa cắt trúng, đi vệ sinh rất bất tiện. Tôi là con gái, cũng không thể vào giúp anh ấy được."


Đây không phải là lời thoại được Sầm Sênh và Dung Dã dặn dò trước. Là do Tiêu Khiết Khiết ngẫu hứng nói ra, cô thật sự tức giận rồi.


Người đàn ông nhận lấy vé vào cửa, cẩn thận cất vào người.


Anh ta gãi đầu: "Tôi không đi được, tối nay phải về nhà với vợ."


"Vợ anh ốm rồi à? Không thể rời khỏi anh một phút nào à?"


"Không phải, chỉ là... là không tiện, con gái tôi còn nhỏ."


"Con gái anh dù nhỏ cũng có vợ anh chăm sóc, vì sao ngay cả một buổi tối cũng không đi được?"


Người đàn ông trầm mặc không nói, xách hộp quà quay đầu bước đi.


Tiêu Khiết Khiết tròn xoe mắt: "Còn chưa nói xong mà, sao anh đã đi rồi!"


Cô nắm lấy vạt áo người đàn ông: "Anh Sênh nói với tôi, anh là bạn thân nhất của anh ấy, vậy mà anh lại không đến thăm anh ấy!"


Cửa phòng 403 đối diện mở ra một khe hở, Bạch Xảo trốn ở sau cửa, lén lút nhìn ra ngoài.


Người đàn ông hất tay Tiêu Khiết Khiết ra, sắc mặt cực kỳ khó coi. Môi anh ta đóng đóng mở mở, mãi lâu sau mới phát ra âm thanh khàn khàn khó nghe.


"Tiểu Sênh đối xử tốt với tôi, tôi đều nhớ rõ, tôi cũng coi cậu ấy là bạn thân nhất. Chỉ là dạo này tôi thật sự rất bận, nếu có rút ra thời gian đi thăm cậu ấy, tôi nhất định sẽ đi."


"Anh bận cái gì?"


Người đàn ông không trả lời.


Tiêu Khiết Khiết không phải là người có tính cách mạnh mẽ, đối mặt với người đàn ông lạ mặt cao lớn hơn mình, cô cũng có bản năng sợ hãi.


Nếu không phải tức giận trong lòng, muốn bênh vực cho anh Sênh, thêm vào đó còn có Dung Dã vẫn luôn ấn vai cô khiến cô rất có cảm giác an toàn, cô cũng không dám chất vấn Ngũ Bàng.


Bị người đàn ông nhìn chằm chằm, Tiêu Khiết Khiết vô thức rụt người lại, đụng vào một thân hình lạnh lẽo.


Bên tai vang lên một giọng nam lãnh đạm: "Chậc, bọn tôi đều ở đây, cô sợ anh ta làm gì, nói tiếp đi!"


Thanh âm ép rất thấp, chỉ mình cô có thể nghe thấy. Vừa trầm ấm đầy từ tính, còn xen lẫn sự ghét bỏ nồng đậm.


Tiêu Khiết Khiết lại lần nữa lên tiếng:


"Bạn thân của anh bị thương thành như vậy, anh cũng không quan tâm đến anh ấy, trong mắt chỉ có vé vào cửa kia thôi!"


"Không được, trả vé lại cho tôi! Giá thấp nhất của tấm vé này cũng hàng trăm triệu. Loại người như anh không xứng làm bạn của anh Sênh!"


Cô không chỉ nói nặng lời, còn thò tay vào túi áo khoác của Ngũ Bàng, định cướp lại vé.


Người đàn ông vốn hiền lành chất phác, lúc này lại đen mặt đến đáng sợ. Biểu tình anh ta dữ tợn, như thể một giây tiếp theo sẽ giơ tay lên, tát mạnh vào mặt Tiêu Khiết Khiết.


"Đây là chuyện giữa tôi và Tiểu Sênh, Sầm Sênh đã đồng ý cho tôi tấm vé này, không đến lượt cô xen vào!"


Ngũ Bàng tránh bàn tay Tiêu Khiết Khiết, đột nhiên đẩy cô ra.


Tiêu Khiết Khiết kinh hô một tiếng, đụng vào tủ giày bên cạnh.


Tơ máu của Dung Dã vẫn luôn che chở cô, cô chỉ hoảng hốt một chút chứ không bị đụng đau.


Rõ ràng không hề vận động kịch liệt, nhưng Ngũ Bàng lại th* d*c một cách bất thường. Anh ta siết chặt vé vào cửa, giống như một con trâu đực đang nổi điên.


"Sầm Sênh mãi mãi là người anh em tốt nhất của tôi! Không ai có thể phá vỡ tình bạn giữa tôi và Tiểu Sênh! Cậu ấy đang ở bệnh viện, rất an toàn rất khỏe mạnh, thậm chí còn có thể nhắn tin cho tôi, cậu ấy không có chuyện gì lớn. Nếu cậu ấy thật sự không thể tự chăm sóc bản thân, tôi có thể thuê hộ sĩ cho cậu ấy."


"Tôi không phải là không quan tâm đến cậu ấy, mà gần đây tôi thực sự có việc gấp. Chờ tôi làm xong, tôi sẽ đến bệnh viện chăm sóc cậu ấy, mời cậu ấy đi ăn một bữa thịnh soạn."


Sợ Tiêu Khiết Khiết sẽ tiếp tục dây dưa, Ngũ Bàng nói xong, dùng sức đóng sầm cửa chống trộm.


Dung Dã xuyên qua cửa chống trộm, thò đầu thăm dò nhìn ra ngoài.


Ngũ Bàng đứng ở cửa, cẩn thận kiểm tra vé trong tay, vuốt phẳng rồi cất kỹ vào người.



Nhìn vết máu dính trên góc áo, lại nhìn hộp quà tinh xảo trong tay, anh ta sửng sốt lâu, vành mắt bỗng nhiên đỏ lên.


Vài phút sau, Sầm Sênh nhận được điện thoại của Ngũ Bàng.


"Alo, Tiểu Sênh à. Cái kia... Anh vừa đến nhà cậu, lấy được vé vào cửa rồi. Bạn cùng phòng của cậu cũng đã đưa cho anh món quà nhỏ cậu chuẩn bị cho Linh Linh rồi."


Trong thanh âm của Ngũ Bàng mang theo giọng mũi nhàn nhạt, giống như vừa mới khóc xong.


"Anh và bạn cùng phòng của cậu xảy ra chút xung đột, anh nhất thời kích động đã đẩy cô ấy. Lưng cô ấy đụng vào tủ giày, không biết có bị thương hay không. Cậu giúp anh xin lỗi cô ấy nhé, nếu cần đi viện, anh sẽ thanh toán chi phí."


Có anh Dung ở bên cạnh, Tiêu Khiết Khiết không có khả năng bị thương.


Hiện tại, Sầm Sênh càng lo lắng cho Ngũ Bàng hơn.


"Anh, gần đây trạng thái của anh rất kỳ lạ. Nói thật với em, anh có phải đã gặp chuyện gì hay không?"


"Không không không, anh làm sao có thể có chuyện gì được!"


"Anh Mập!" Sầm Sênh thở dài: "Em là thám tử, anh có chuyện gì giấu em hay không, em liếc mắt một cái là có thể nhìn ra."


"Chúng ta là bạn thân nhất, anh có chuyện đừng tự mình gánh vác. Em quen biết rộng, cả hai bên hắc bạch đều có bạn của em. Việc mà anh cảm thấy rất khó giải quyết, với em mà nói đều là chuyện nhỏ."


Đầu dây bên kia an tĩnh hồi lâu.


"Thật sự không có chuyện gì, cậu chỉ lo bậy bạ thôi! Anh đang lái xe, không nói nữa!"


Trước đây, Ngũ Bàng đã từng vì lo lắng an nguy của anh mà cả đêm không dám ngủ, nửa đêm dẫn theo cảnh sát đi tìm anh hết lần này đến lần khác.


Chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, anh Mập đã trở nên xa lạ đến vậy.


Điện thoại vừa tắt, Sầm Sênh sầu đến đau đầu.


Dung Dã bay đến bên cạnh anh: "Nếu em thật sự không yên tâm, anh sẽ bắt anh ta về, trực tiếp dùng tấn công tinh thần thẩm vấn."


Sầm Sênh lắc đầu.


Anh không muốn sử dụng thủ đoạn tra tấn tội phạm lên người bạn bè.


Dung Dã đã sớm đoán được Sầm Sênh sẽ không đồng ý.


"Nhiệm vụ giám sát gia đình Ngũ Bàng đã giao cho Tiểu Bạch. Nó không giỏi chiến đấu, nhưng phản ứng rất nhanh, thông minh lanh lợi. Có nó ở đó, em không cần lo lắng."


Hắn dùng sức ôm lấy bả vai Sầm Sênh, ôm anh vào lòng: "Cả tuần nay em đã không được nghỉ ngơi tử tế, khó khăn lắm mới có thời gian rảnh, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Làm việc vất vả quá độ, không tốt cho sức khỏe đâu."


"Mang hết đạo cụ của em ra đây nào, sáng nay anh không có việc gì làm, đã chuẩn bị cho em vài bất ngờ nhỏ."


Sầm Sênh ngước mắt nhìn lại: "Bất ngờ?"


"Đúng vậy, hôm nay là kỷ niệm ngày đầu tiên chúng ta hôn môi."


"Hôm nay? Không phải là vào mùa thu, xác định..."


"Em nhớ sai rồi."


Dung Dã khẽ đặt lên môi Sầm Sênh một nụ hôn nhẹ.


"Ngày này bốn năm trước, anh bắt giữ tội phạm, cùng hung thủ rơi xuống nước. Em đã cứu anh lên, vừa khóc vừa hô hấp nhân tạo cho anh."


"Anh Dung, hô hấp nhân tạo và hôn môi không phải là cùng một chuyện."


"Vậy sau đó em rõ ràng biết anh đã không có việc gì, tại sao còn tiếp tục hôn anh? Có người đứng đắn nào làm hô hấp nhân tạo mà lại cạy môi người ta ra, luồn lưỡi vào miệng người ta vậy?"


Sầm Sênh ngẩn người, gương mặt lập tức đỏ bừng.


"Anh tỉnh sao? Vậy mà anh lại biết?!"


"Anh chỉ tạm thời mất ý thức chứ không phải chết. Em hôn anh lâu như vậy, anh đương nhiên có cảm giác rồi."


Môi Sầm Sênh hơi hé mở, nửa ngày cũng không nói được câu nào.


"Đó là nụ hôn đầu của em? Khi em hôn anh, môi cứ run lên, kỹ thuật hôn thì vừa tệ vừa ngây ngô. Anh vừa định ngồi dậy, em đã nằm đè lên người anh, vừa khóc vừa xin lỗi. Khóc vừa lớn tiếng vừa đáng thương, làm mấy cảnh sát đến cứu viện đều cho rằng anh chết rồi, bắt đầu cởi mũ tưởng niệm."


"... Tại sao anh không đẩy em ra?"


Dung Dã khẽ nhếch môi cười: "Em rất đặc biệt, bị em cưỡng hôn, anh không cảm thấy tức giận. Ban đầu em thực sự chỉ làm hô hấp nhân tạo. Cho nên anh vẫn luôn tự lừa dối bản thân, em không có cưỡng hôn anh, chỉ là vô tình đưa lưỡi vào thôi. Em tháo thắt lưng anh, chỉ vì muốn giúp anh cởi bỏ quần áo ướt, lo lắng anh bị cảm lạnh."



"Anh thường xuyên bị đàn ông quấy rối, anh rất ghét đồng tính, không hi vọng em là gay. Khi đó anh đã tìm đủ loại cớ để hợp lý hóa chuyện này. Cuối cùng, anh đã tự lừa dối bản thân thành công, giống như em, giả vờ như chuyện này chưa từng xảy ra."


"Hiện tại nhìn lại, mọi sự tự lừa mình dối người đó đều lộ ra một thông tin. Anh đã sớm thích em rồi, chỉ là không muốn thừa nhận."


Tầm mắt của Sầm Sênh mơ hồ, ngày đó khi mới ra trường, lá gan của anh xác thật rất lớn.


Dung Dã bình thường độc mồm kinh khủng, còn hay châm chọc khắp nơi. Như thế nào trước mặt anh miệng lưỡi lại ngọt ngào thế, còn thích nói lời âu yếm như vậy.


Nhẹ nhàng xoa giữa mày Sầm Sênh, ánh mắt Dung Dã dịu dàng: "Đó là nụ hôn đầu tiên của em, anh nhớ rất rõ ràng. Kỷ niệm vui vẻ, Tiểu Sênh."



Tâm trí của Sầm Sênh hoàn toàn đặt trên gia đình Ngũ Bàng. Anh không có hứng thú lắm, chỉ chơi với Dung Dã một tiếng.


Nam quỷ chưa hưởng thụ đủ, dục cầu bất mãn, sắc mặt rất khó coi.


Sầm Sênh giấu một ít thịt Chuột tinh, tối qua đã cho vào tủ lạnh. Anh xé màng bọc thực phẩm, đưa nửa ngón tay trộm được cho anh Dung.


"Anh ăn vụng đi, đừng để quỷ khác nhìn thấy."


Dung Dã nheo mắt lại: "Chỉ mình anh có thứ này, người khác không có?"


Sầm Sênh chia miếng thịt trong tay thành những miếng nhỏ chỉnh tề: "Ngón tay là của riêng anh, thịt thì chia đều cho mọi người. Chuyện em thiên vị anh đừng để bọn họ phát hiện."


Dung Dã nhấc nhấc cằm, rất hưởng thụ sự ưu đãi đặc biệt này.


Nhiều quỷ như vậy, chỉ có hắn là người yêu của Tiểu Sênh, là tồn tại đặc biệt nhất.


Đóng cửa phòng ngủ lại, Tiểu Sênh chia miếng thịt cho Bùi Nguyệt và búp bê Tuế Tuế. Phần của Tiểu Bạch thì được cất vào ngăn đông tủ lạnh.


Tiểu khu Ân Hà này xảy ra quá nhiều chuyện kỳ quái, các cửa hàng không muốn mở ở đây, việc ăn uống cũng rất bất tiện.


Sầm Sênh gọi hai phần cơm hộp, kéo Hà Tuấn Nghiệp ngồi ở cửa tiểu khu đợi shipper.


Hà Tuấn Nghiệp do dự một lúc lâu: "Anh Sênh, sắp tới anh có chuyện gì không? Có cần người làm không?"


Sầm Sênh xoa bóp vòng eo đau nhức, quay sang nhìn anh ta: "Phải về thành phố Tân An à?"


"Tôi không thể tham dự tang lễ của cha mẹ. Hiện tại không còn quái vật đuổi giết nữa, tôi muốn đi gặp bọn họ."


"Không cần ngượng ngùng, tôi hiểu."


Sầm Sênh lục lọi túi xách, lấy ra một chuỗi tràng hạt đưa cho anh ta: "Cái này được khai quang rồi, cầm lấy để phòng thân. Dự định khi nào đi? Tôi và Khiết Khiết sẽ tiễn cậu. Sau khi xong việc cậu cũng không cần gấp gáp trở về, cậu có cuộc sống của mình, không cần phải ràng buộc bản thân với chúng tôi."


Thanh âm của anh dịu dàng thân thiện, không hề có chút không vui nào.


Thần kinh căng chặt của Hà Tuấn Nghiệp dần dần thả lỏng: "Tôi sẽ xem vé máy bay, có lẽ hai ngày nữa sẽ đi."


"Chú ý an toàn, gặp rắc rối thì gọi điện thoại cho tôi. Đừng giống như Ngũ Bàng, cái gì cũng giấu tôi."


Hà Tuấn Nghiệp nhận lấy chuỗi tràng hạt, ngây ngô cười.


Trong lúc chờ đồ ăn mang đến, Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, xem thử bất ngờ mà Dung Dã nhắc đến.


Vừa mở thanh đạo cụ, hàng loạt thông báo liền hiện ra.


Dung Dã phát hiện trên người bạn có nhiều đạo cụ chưa từng được sử dụng.


Trong một góc đầy bụi bặm, Dung Dã tìm thấy đạo cụ: Hộp mù kẹo đủ vị.


Dung Dã rất tò mò.


Cộng sự đang nghiên cứu hộp kẹo.


Nghiên cứu thành công.


Hộp mù kẹo đủ vị (Vật phẩm tiêu hao).


Xếp hạng: Quý hiếm.


Tính cách: Không có (Vật phẩm tiêu hao không có tính cách).


Giới thiệu cơ bản: Kẹo với nhiều hương vị khác nhau, mỗi viên đều mang đến một điều bất ngờ.


Báo cáo nghiên cứu của cộng sự: Kẹo cứng màu đỏ: buff sức mạnh ngẫu nhiên. Kẹo cứng màu xanh: giảm sức mạnh ngẫu nhiên. Kẹo hình động vật: có thể hiểu được tiếng nói của động vật trong 5 phút, có xác suất nhất định biến thành động vật nhỏ, cẩn thận khi sử dụng. Kẹo dẻo hình thức ăn: 50% gây ảo giác, 50% mất ý thức, kéo dài 5-10 phút



Dung Dã phát hiện đạo cụ: Túi xách, bị đồng xu may mắn sử dụng như nệm trong ô vuông của nó.


Cộng sự đang nghiên cứu túi xách.


Nghiên cứu đại thành công.


Túi xách tham ăn.


Xếp hạng cấp bậc: Quý hiếm (xếp hạng cấp bậc ban đầu: phổ thông, sau khi được cộng sự nghiên cứu, xếp hạng cấp bậc được tăng lên).


Tính cách: Dạ dày vương.


Giới thiệu cơ bản: Một chiếc túi xách có thể chứa rất nhiều đồ, sẽ tự tìm kiếm thức ăn.


Báo cáo nghiên cứu của cộng sự: Giống như chiếc nhẫn không gian trong tiểu thuyết, diện tích khoảng năm mét vuông. Không thể để túi xách trống mãi được, phải đặt thứ gì đó vào trong, nếu không nó sẽ ăn linh tinh. Trong quá trình nghiên cứu, nó đã ăn mất ngài Tiền.


Trợ thủ nhỏ cung cấp giới thiệu về đạo cụ quá ngắn gọn, trong khoảng thời gian này Sầm Sênh quá bận rộn, không có thời gian nghiên cứu từng cái một. Ngoại trừ một vài món chủ lực, các đạo cụ khác đều ở trong trạng thái nhàn rỗi.


Không ngờ chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi, Dung Dã đã nghiên cứu kỹ lưỡng như vậy.


Theo ghi chép, đồng xu may mắn cũng đã từng thử nghiên cứu đạo cụ.


Ngài Tiền đã đem túi xách vào ô vuông của mình để tiện quan sát. Chỉ là nó không am hiểu nghiên cứu, còn bị túi xách ăn luôn.


Cộng sự Dung Dã có được hai đặc điểm tính cách nổi bật, chính là lòng hiếu kỳ mãnh liệt, khả năng quan sát nhạy bén và đôi tay "hay nghịch ngợm".


Hắn có ưu thế tự nhiên trong việc khám phá tiềm năng của cộng sự và nghiên cứu các đạo cụ.


Sầm Sênh vô cùng thích thú với món quà bất ngờ này.


Gương mặt anh ửng đỏ, gom hết điểm giá trị ác trong tay, chuyển hết lên trên người Dung Dã.


Cộng sự - Dung Dã phát hiện ra một cánh cửa ở góc phòng.


Dung Dã thử nghiên cứu cánh cửa.


Đồng xu may mắn và hòn đá nhỏ ngăn cản việc nghiên cứu của hắn, đưa ra cảnh báo nguy hiểm.


Thẻ tính cách "lòng hiếu kỳ mãnh liệt" kích hoạt.


Cộng sự bắt đầu nghiên cứu cánh cửa.


Nghiên cứu thất bại.


Cộng sự tiếp tục nghiên cứu cánh cửa.


Nghiên cứu thất bại.


Cộng sự đang phân cao thấp với cánh cửa.


Nghiên cứu thất bại.


...


Sầm Sênh nhanh chóng lật trang ghi chép, đếm được Dung Dã thất bại 13 lần trong việc nghiên cứu cánh cửa bí ẩn.


Thằng đến khi Tuế Tuế bị hắn đánh thức, hắn mới từ bỏ việc nghiên cứu cánh cửa, quay lại chơi với Tuế Tuế.


Dung Dã hỏi qua các đạo cụ khác, chúng nó đều không rõ cánh cửa kia là gì, chỉ là có trực giác rằng nó rất nguy hiểm.


Lòng hiếu kỳ của Sầm Sênh cũng bị câu lên, anh đi đến một góc phòng, thử triệu hồi đạo cụ cánh cửa.


Giây tiếp theo, một cánh cửa gỗ bình thường xuất hiện trên mặt đất. Nó ấn chặt với mặt đất, như thể nó vốn đã luôn ở đó từ ban đầu.


Sầm Sênh chống hai tay vào cửa, tiến đến trước cửa lắng nghe.


Phía sau cánh cửa im lặng.


Anh bước sang một bên, nắm lấy tay nắm cửa. Cùng với động tác của anh, tay nắm cửa phát ra tiếng lách cách.


"Rầm —"


Cửa gỗ bỗng nhiên chấn động kịch liệt, như thể bên trong cánh cửa có thứ gì đó đang đánh mạnh vào trên cửa.


Sầm Sênh vội vàng khóa chặt cửa lại.



Tiểu khu Ân Hà rất an tĩnh, đến cả tiếng côn trùng hay tiếng chim hót cũng không có.


1, 2, 3...


Cánh cửa gỗ chấn động suốt hơn một phút mới dần im bặt.


Xem ra chỉ cần anh không mở cửa, thứ bên trong cửa sẽ không thể phá được cửa gỗ.


Sầm Sênh không biết phía sau cánh cửa rốt cuộc có cái gì. Là một lối dẫn đến một thế giới khác? Hay là nơi giam cầm quái vật đáng sợ nào đó?


Anh không dám nghiên cứu thêm, trở tay thu hồi cánh cửa vào thanh đạo cụ.


Chờ đến khi Dung Dã được nâng cao cấp bậc, có lẽ có thể làm sáng tỏ bí ẩn này.



Ăn xong cơm, Hà Tuấn Nghiệp đặt vé máy bay ngày hôm sau để trở về thành phố Tân An. Tiêu Khiết Khiết rất lưu luyến anh ta, lôi kéo anh ta trò chuyện rất lâu.


Sau khi ăn thịt Chuột tinh, Bùi Nguyệt lại rơi vào giấc ngủ say.


Dung Dã nói, cô sắp thăng cấp thành ác quỷ cấp cao.


Nhưng vì thiếu kinh nghiệm chiến đấu nên mặc dù cấp bậc tăng lên, thực lực vẫn còn rất kém. Hắn dự định chờ cô tỉnh lại, dẫn cô đến phòng 101, dùng khách thuê trong tòa nhà để luyện tập.


Sầm Sênh tích cóp rất nhiều cơ hội quay thưởng, dự định hai ngày nữa lại đến chùa Ứng Nam một chuyến, ké buff may mắn ở đó.


Tranh thủ mở thêm mấy đạo cụ, giúp Dung Dã tích lũy kinh nghiệm và nâng cao kỹ năng nghiên cứu.


Trên bản đồ của thiết bị mô phỏng, chibi của Ngũ Bàng và Tiểu Bạch chồng chéo lên nhau. Bọn họ đang ở trong nhà Ngũ Bàng, không có ra ngoài.


Dung Dã ở ngay trước mắt Sầm Sênh, mọi cảm xúc của hắn anh đều thấy được.


Để tiện quan sát, Sầm Sênh thay Dung Dã ra, treo hình đại diện của cộng sự Ngũ Bàng lên màn hình chính.


Hình ảnh người đàn ông chất phác thật thà xuất hiện trên màn hình. Sầm Sênh bấm hai lần, bên dưới bức vẽ b*n r* một khung thoại.


Cộng sự này không muốn cậu biết chuyện của anh ta.


Sầm Sênh sửng sốt, thử đổi sang hình đại diện của Tiểu Bạch.


Cộng sự này đang giấu giếm điều gì đó với cậu.


Sầm Sênh liên tục thay đổi vài cộng sự, mỗi một cái đều chỉ có thể nhìn thấy một hoặc hai câu.


"Tiểu Âm, tra bug."


Quả cầu ánh sáng chớp động: Không có bug, ngài Sầm. Mỗi người đều có bí mật riêng, sẽ không bởi vì trở thành cộng sự của cậu là cho phép cậu nhìn trộm riêng tư của bọn họ. Những việc và tâm tư bọn họ nguyện ý chia sẻ với cậu sẽ xuất hiện ở khung thoại. Nếu không muốn thì sẽ không hiển thị.


"Nhưng anh Dung vẫn luôn hiển thị tất cả."


Bởi vì hắn hoàn toàn tin tưởng cậu.


Trợ thủ nhỏ giải thích rất rõ ràng, Sầm Sênh vô thức nhìn về phía Dung Dã.


Nam quỷ đang ngồi khoanh chân dưới đất, dạy búp bê Tuế Tuế xếp khủng long.


Bên dưới bức vẽ chibi, hiện ra một khung thoại.


Tiếng lòng: Đáng yêu thật, nhưng không tinh ý lắm. Mình đã ám chỉ với nó mấy lần, sao vẫn không chịu gọi mình là ba nhỉ?


Tiếng lòng: Tiểu Sênh rất lo lắng cho Ngũ Bàng, mình đã thấy em ấy lén khóc trong nhà vệ sinh. Chậc, mình không quen biết Ngũ Bàng, không thể thấu hiểu hoàn cảnh của em ấy, cũng không biết phải an ủi ra sao. Nếu hôn em ấy thì em ấy có dễ chịu hơn không?


Kể từ khi có được thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, Sầm Sênh đã luôn treo hình đại diện của Dung Dã lên trang đầu, hiếm khi nào gỡ xuống.


Anh vẫn luôn cho rằng, chỉ cần treo hình đại diện của đồng đội lên là có thể nhìn thấy mọi bí mật, chưa từng nghĩ tới đây kỳ thật là đãi ngộ đặc biệt mà anh Dung dành riêng cho mình.


Điện thoại hơi rung lên, cắt ngang suy nghĩ của Sầm Sênh.


Là cuộc gọi từ cảnh sát Vương.


"Alo, anh Sênh, tin nhắn mà anh gửi tối qua muốn em kiểm tra vụ án, em đã tìm thấy rồi. Trong hai năm này, ở thành phố công nghiệp cũ quả thực đã xảy ra vài vụ trẻ em bị c**ng b*c m** d*m. Cậu bé Tuế Tuế mà anh nhắc đến chính là một trong những nạn nhân."


"Nghe phía cảnh sát bên đó nói, trong cục có nội gián. Bọn họ đã tìm kiếm rất lâu mà không phát hiện ra hang ổ nhóm tội phạm. Ngày Tuế Tuế trốn thoát đó, toàn thân đầy máu, khóc lóc ầm ĩ trên phố, thu hút rất nhiều người qua đường. Bọn họ đã lần theo con đường chạy trốn của Tuế Tuế mới có thể nhanh chóng tìm thấy khu biệt thự, bắt giữ tội phạm và giải cứu những đứa trẻ bị cầm tù ở đó."


"Cậu bé rất dũng cảm, việc giải cứu các em nhỏ cũng có một phần công lao của cậu bé. Đáng tiếc bọn họ vẫn đến chậm một bước, đứa trẻ kia... Hầy!"


Cảnh sát Vương thở dài: "Tuế Tuế là bị lừa bán tới, quê của cậu bé ở ngoại ô thành phố. Trong cục có thông tin về cha mẹ cậu bé. Anh Sênh, nếu anh cần, em sẽ gửi cho anh."


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 66: Kỷ niệm vui vẻ, Tiểu Sênh
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...