Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 57: Đồng dao
Mặc dù tượng Thánh Hậu sẽ không chủ động công kích người, nhưng nó có thuộc tính phá vỡ phòng thủ 100%. Bất kể là mũ giáp phòng ngự hay là ác quỷ bảo vệ, một cú đập của tượng Thánh Hậu cũng có thể khiến vỡ đầu chảy máu.
Ban đầu bọn họ chỉ định tự vệ, không để Bạch Ngọc Kinh phát hiện tượng Thánh Hậu là do bọn họ trộm đi. Nếu may mắn, có thể tóm được một hai người sống, nghĩ cách đưa Sầm Sênh ra ngoài.
Nhưng bọn họ không thể đóng được lối đi được mở bởi vòng ngọc xanh lục.
Lối đi không ổn định, cần phải có người niệm tên của những người đi qua, mới có thể đảm bảo đối phương sẽ không bị lạc nhầm vào thế giới sương mù.
Vốn dĩ mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, Tiểu Bạch nhớ kỹ ba cái tên của thành viên cấp thấp, thông qua việc giả giọng bắt chước chủ nhân của chiếc vòng, thành công lừa bọn họ vào phòng 302 rồi đánh ngất.
Nhưng thành viên cấp thấp của Bạch Ngọc Kinh cũng không phải lũ ngốc, đồng bọn lần lượt bị mất liên lạc, bên kia chắc chắn phát hiện đã xảy ra chuyện.
Đối diện có người đang gia cố lối đi, cho dù Tiểu Bạch có dùng sức đập nát vòng ngọc, cũng có biện pháp đóng cửa lối đi.
Thành viên của Bạch Ngọc Kinh cuồn cuộn không ngừng tràn ra từ lối đi. Bọn họ mang theo vũ khí khai quang và ác quỷ bên mình, thậm chí có người trong tay còn cầm theo súng.
Một thành viên cấp thấp trước khi hôn mê còn nghiến răng nghiến lợi hô to: "Ngay cả đồ của Bạch Ngọc Kinh mà các ngươi cũng dám trộm, tưởng rằng thành phố Dương Bắc không có ai quản sao! Thành viên nòng cốt sẽ đến ngay lập tức, các ngươi chờ đó!"
Sự kết hợp giữa phòng 302 và tượng Thánh Hậu đã tạo ra phản ứng đặc biệt. Mấy thành viên kia bị mất vòng ngọc bảo vệ, chẳng mấy chốc đã biến mất không còn dấu vết.
Thành viên bị đánh gục tận mắt chứng kiến đồng bọn mất tích. Hắn ta ôm cái gáy đang chảy máu, sử dụng ác quỷ trên người.
"Các người thật to gan! Ngươi là Đồng Minh Thánh Hậu nào, sao lại giúp người ngoài đối phó Bạch Ngọc Kinh! Không sợ con đường thăng tiên của mình bị chặn đứt sao!"
Mặc dù đều là những thành viên cấp thấp nhất, nhưng kinh nghiệm của hắn rõ ràng dày dặn hơn những thành viên khác. Những thành viên bị đập thiếu chút nữa ngất đi đều gọi hắn là anh A Long.
Bọn họ không hiểu những lời anh A Long nói, nhưng thành viên nòng cốt của Bạch Ngọc Kinh có thể đến bất cứ lúc nào. Tiểu Bạch khẽ cắn môi, nhặt cún con đồ chơi dưới đất lên: "Lùi lại!"
Hà Tuấn Nghiệp thở hổn hển: "Vậy bọn họ thì sao!"
"Hiện tại là xã hội pháp trị, nơi này cách khu đại học gần như vậy, người đến người đi, bọn họ không có can đảm tùy tiện giết người!"
"Tổ tông của tôi ơi, tôi không nói đến sự sống chết của chủ khách sạn!"
Hà Tuấn Nghiệp vung tượng Thánh Hậu ra, đập mạnh vào thành viên ở dưới đất: "Những người này đã thấy mặt của chúng ta rồi, bọn họ trở về, nhất định sẽ dẫn người đến bắt chúng ta!"
Tiểu Bạch thân là quỷ, lúc này sự tàn nhẫn hoàn toàn bộc lộ.
Nó nhặt dao găm trên mặt đất, đâm mấy nhát liên tiếp vào mấy thành viên kia: "Giết bọn họ rồi, sau đó ăn linh hồn của bọn họ, người chết sẽ không thể cáo trạng!"
"Giết người? Nhiều vậy sao!"
"Chỉ có ba người, anh đã mềm lòng rồi sao. Bọn họ là thành viên của Bạch Ngọc Kinh, số người bị bọn họ giết còn nhiều hơn số người anh đã từng gặp! Tượng Thánh Hậu khắc chế ác quỷ, mau đập chết lũ quỷ bọn họ mang theo!"
Nhìn vẻ mặt hung ác của anh A Long, lại nhìn súng ngắn trên mặt đất. Hà Tuấn Nghiệp thiếu chút nữa khóc thành tiếng, giết người rồi thì anh ta không còn là công dân lương thiện nữa!
Tiếng động trong phòng quá lớn, Tiêu Khiết Khiết lo lắng sẽ thu hút những người khách khác lại đây, chạy ra ngoài nhấn chuông báo cháy.
Nhân lúc khách trong khách sạn đều chạy xuống tầng, cô đánh ngất nhân viên công tác, luống cuống tay chân xóa camera giám sát của khách sạn.
Sầm Sênh đã từng dạy cô xóa bỏ camera giám sát như thế nào. Bây giờ Sầm Sênh đã mất tích, ký ức của cô bị thay đổi, biến thành Hà Tuấn Nghiệp dạy cô xóa video camera.
Điện thoại hơi rung lên, là Hà Tuấn Nghiệp gửi tin nhắn đến, bảo cô nhanh chóng rút lui. Người của Bạch Ngọc Kinh đã đuổi giết đến đây, anh ta và Tiểu Bạch chuẩn bị nhảy qua cửa sổ rời đi.
Tiêu Khiết Khiết không hiểu vì sao chỉ là một ủy thác lấy tượng thần đơn giản, lại biến thành đối đầu với tổ chức tà ác đuổi giết. Rõ ràng trước đây chưa từng nghe nói về Bạch Ngọc Kinh, nhưng cô lại cực kỳ sợ hãi với ba chữ này.
Xóa bỏ tất cả bản ghi của camera khách sạn, Tiêu Khiết Khiết mở ô che nắng, chạy ra khỏi khách sạn.
Hôm nay trời đầy mây, không có nhiều nắng. Cô cũng không biết tại sao trong thời khắc chạy trốn mấu chốt, việc đầu tiên mình làm lại là mở ô.
Giống như trong tiềm thức của cô, cảm thấy nếu không kịp thời mở ô, sẽ làm thứ gì đó bị thương. Một chút ánh nắng cũng sẽ làm nó khó chịu.
Trên người cô có cái gì, sao lại không chịu nổi việc phơi nắng?
Tiêu Khiết Khiết vừa tự hỏi vừa ngồi lên xe taxi, chạy tới địa điểm hẹn trước với Hà Tuấn Nghiệp.
Bên kia, với sự trợ giúp của Tiểu Bạch, Hà Tuấn Nghiệp đã trộm được một bộ đồ thú hóa trang của một cửa hàng đồ uống.
Hà Tuấn Nghiệp giấu kỹ sinh viên làm thêm đã bị đánh ngất đi, mặc bộ đồ hóa trang vào, đứng phát tờ rơi trước cửa tiệm.
Đồ chơi điện tử và tượng Thánh Hậu đều giấu trong người anh ta, cũng may bộ đồ hóa trang này rộng thùng thình, không bị người ngoài nhìn thấy.
Tuy ngày thường Tiểu Bạch tỏ ra rất vô hại, nhưng dù sao nó cũng là quỷ. Dáng vẻ ăn người của nó khiến Hà Tuấn Nghiệp sợ hãi.
Tốc độ hủy thi diệt tích(*) của Tiểu Bạch quá chậm. Sợ bị cảnh sát chú ý, Hà Tuấn Nghiệp ném hết tất cả thi thể mà nó ăn thừa trở lại trong lối đi.
(*)Hủy thi diệt tích: tiêu hủy xác chết và xóa bỏ dấu vết.
Hành động này đã k*ch th*ch người ở bên kia. Thành viên Bạch Ngọc Kinh đi ra càng lúc càng nhiều, cho dù có tượng Thánh Hậu che chở, bọn họ cũng không phải là đối thủ.
Ăn liền ba người và hai quỷ, Tiểu Bạch đã chìm vào ngủ say.
Tượng Thánh Hậu bị dùng làm búa, còn dính đầy máu. Nó ủy khuất đến mức tự kỷ, từ vũ khí thần cấp phá vỡ phòng thủ 100% biến thành tượng thần bình thường.
Bây giờ người mà Hà Tuấn Nghiệp có thể dựa vào chỉ có Tiêu Khiết Khiết còn phế hơn cả anh ta.
Mấy người đàn ông đeo vòng ngọc xanh lục vội vã đi ngang qua. Không thèm liếc mắt một cái vào người mặc đồ hóa trang bên đường, đã nhanh chân rời đi.
Nghe ý tứ của bọn họ, hình như muốn đến sân bay, tàu điện ngầm, nhà ga và cửa tàu cao tốc để chặn người. Không để người trộm tượng Thánh Hậu có cơ hội rời khỏi thành phố Dương Bắc.
Một trong những thành viên nòng cốt thường trú tại thành phố Dương Bắc có cách xác định vị trí của tượng Thánh Hậu, một người bọn họ cũng không để chạy thoát.
Chạy một đường, Hà Tuấn Nghiệp vừa mệt lại vừa sợ, nghe tin dữ này, anh ta suýt chút nữa bật khóc thành tiếng.
Tác phong làm việc của Bạch Ngọc Kinh cũng không phô trương, thành viên không có đồng phục thống nhất, diện mạo cũng không nổi bật. Thứ duy nhất có thể nhận ra thân phận của bọn họ chỉ có chiếc vòng ngọc đó. Có một vài thành viên không thích đeo vòng tay, sẽ bỏ vòng ngọc vào trong túi.
Hà Tuấn Nghiệp căn bản không dám thả lỏng, sợ bị Bạch Ngọc Kinh bắt được. Tiểu Bạch nói bọn họ đã từng giết rất nhiều người, khẳng định anh ta sẽ bị tra tấn đến chết.
Vốn dĩ anh ta và Tiêu Khiết Khiết không định quản chuyện này, là Tiểu Bạch một hai đòi bọn họ ở lại, còn nói anh Sênh và anh Dung chưa biết sống chết thế nào, không thể mặc kệ bọn họ.
Hà Tuấn Nghiệp căn bản không nhớ rõ anh Sênh và anh Dung là ai, nhưng Tiêu Khiết Khiết lại đồng ý quá nhanh, đầu óc anh ta nóng lên cũng đồng ý theo. Hiện tại nghĩ lại, sự sống chết của hai người xa lạ có quan hệ gì với anh ta chứ.
"Cửa hàng này có hoạt động gì mới sao?"
Giọng nữ trong trẻo cắt ngang suy nghĩ của Hà Tuấn Nghiệp. Một cô gái không biết từ lúc nào đã chạy tới trước mặt anh ta, đang nghiêng đầu nhìn anh ta cười.
Cô gái mặc một chiếc áo trắng ngắn tay và một chiếc quần jean, buộc tóc đuôi ngựa cao, nụ cười trong sáng, như là sinh viên của đại học gần đây.
Nhưng Hà Tuấn Nghiệp chưa từng gặp qua nữ sinh nào lại chạy tới nói chuyện với người mặc thú bông hóa trang.
"Anh ngây ra đó làm gì thế? Em biết anh đến đây làm thêm, cố ý trốn học đến tìm anh, sao anh lại lạnh nhạt như thế!"
Cô gái vừa nói vừa ấn đầu thú bông hóa trang, muốn nhìn vào bên trong miệng.
Hà Tuấn Nghiệp sợ đến mức suýt chút nữa rút súng ra.
Một cô gái trang điểm đậm, thân hình gợi cảm đột nhiên xuất hiện: "Cô làm gì thế, tránh xa anh ấy ra một chút!"
Cô che ô, đội mũ lớn, đôi kính râm đen che khuất đôi mắt.
Cô gái kia còn muốn nói chuyện, người phụ nữ đột nhiên chống nạnh, bắt đầu mắng cô ấy không biết xấu hổ.
Đây là phố thương mại, không ít người qua đường dừng lại xem.
Người phụ nữ che khuất hơn nửa khuôn mặt, thanh âm lại rất quen tai.
Hà Tuấn Nghiệp nghe một lúc, là Tiêu Khiết Khiết tới giúp anh ta!
Dựa theo tính cách của Tiêu Khiết Khiết, cho dù có đang gấp rút chạy trốn, cũng sẽ không tự nhiên nhắm vào một cô gái vô tội.
Cô hùng hổ dọa người, cố tình lớn tiếng kêu la, giống như sợ không có ai vây lại đây xem.
Trong túi quần jean của nữ sinh mơ hồ lộ ra một viền trắng, Hà Tuấn Nghiệp nhìn chằm chằm một lúc lâu, thân thể đột nhiên cứng đờ.
Trong túi cô gái này là một chiếc vòng tay bạch ngọc, cô ta chính là nòng cốt của Bạch Ngọc Kinh.
---
Sầm Sênh không nhớ rõ giọng nói của Hà Tuấn Tiệp và Tiêu Khiết Khiết, nhưng từ cuộc đối thoại của hai người, anh cũng nắm được một thông tin.
Bọn họ mở lối đi, đang chiến đấu với các thành viên cấp thấp. Bảy người bị đưa đến đây đều là thành viên của Bạch Ngọc Kinh.
Phòng 302 không có cửa sổ, "mặt trời" dùng để giám sát các cư dân không thể nhìn thấy cảnh tượng trong phòng 302.
Sầm Sênh và Dung Dã có thể lợi dụng lối đi bí mật, tránh được việc bị sửa đổi ký ức tối hôm qua, chứng minh đứa trẻ lưu lạc không có biện pháp biết toàn bộ tình hình trong chung cư.
Việc bọn họ đến đây không nằm trong kế hoạch, hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Chỉ cần quản lý tạm thời là Sầm Sênh không báo cáo, trong thời gian ngắn, đứa trẻ lưu lạc hẳn là sẽ không biết trong chung cư có thêm vài người.
Ký ức của mấy người này chưa bị sửa chữa, khẳng định còn nhớ rõ không ít manh mối hữu dụng.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Sầm Sênh đã lập tức quyết định. Anh đưa mắt ra hiệu cho Dung Dã, ý bảo hắn đi thẩm vấn bọn họ.
Anh Dung không biết Bạch Ngọc Kinh, nhưng hắn có năng lực khai thác hết giá trị của những người này.
Trao đổi ánh mắt xong, Sầm Sênh ôm Tuế Tuế chuẩn bị rời đi.
Cậu bé vẫn luôn ngoan ngoãn bỗng nhiên nghi ngờ hỏi: "Anh ơi, bọn họ là ai vậy?"
"Con là đứa nhỏ ta nhận nuôi, chúng ta là một nhà ba người, con phải gọi ta là ba. Nếu con thích, cũng có thể gọi ta là mẹ."
Sầm Sênh sờ đầu cậu bé: "Bọn họ là người xấu, sẽ làm ba Sầm và Tuế Tuế bị thương, phá hoại hạnh phúc của gia đình chúng ta. Ba Dung rất mạnh mẽ, có thể bảo vệ chúng ta."
"Nếu là người xấu, vì sao không gọi chú bảo vệ lại đây?"
Giọng nói của cậu bé trong trẻo sạch sẽ, Sầm Sênh lại nghe đến nhảy dựng mày.
Anh lặng lẽ quan sát Tuế Tuế, nụ cười vẫn dịu dàng trước sau như một.
"Bởi vì ba Sầm và quản lý đã giao hẹn trước, hiện tại là quản lý tạm thời, phải tìm cách bảo vệ sự an toàn của chung cư Hạnh Phúc, không thể lúc nào cũng làm phiền người khác."
"Chú bảo vệ dưới lầu cũng là một phần của chung cư, ba cũng hy vọng công việc của chú ấy có thể nhẹ nhàng hơn."
Tuế Tuế ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, nửa hiểu nửa không.
---
Mang Tuế Tuế đến ăn cơm ở nhà ăn xong, Sầm Sênh dựa theo danh sách, tìm đến những gia đình đã nhận nuôi trẻ em trước đó.
Sầm Sênh và Dung Dã thương lượng hồi lâu, chọn ra một số cư dân có tính cách tương đối ôn hòa, cảm xúc tương đối ổn định. Nhưng mặc dù là bọn họ, trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp tiếp thu một đứa nhỏ đột nhiên từ đâu ra.
Sầm Sênh đến trước cửa một cư dân, nghe thấy tiếng cãi nhau kịch liệt qua cánh cửa phòng.
Cặp vợ chồng trung niên chỉ trích lẫn nhau, nói nếu năm đó không đến chung cư này thì sẽ không phải chịu tội.
Đứa trẻ do Sầm Sênh phân đến, cặp vợ chồng trung niên sợ anh, cho dù có cãi nhau đến mức đánh nhau, cũng không dám mắng đứa nhỏ.
Sầm Sênh ôm con gõ cửa: "Quản lý đến rồi đây!"
Trong phòng lập tức im lặng, một người đàn ông trung niên cười nịnh nọt ra mở cửa: "Mới sáng sớm, ngài đến có chuyện gì thế?"
So với người quản lý không bao giờ lộ diện, chỉ ra lệnh cho bảo vệ giết người, bọn họ lại càng sợ cái tên điên hay cười, đi lại khắp chung cư tra tấn tinh thần người khác này hơn.
Sầm Sênh nhìn vào trong phòng thăm dò.
Diện tích căn phòng không lớn, liếc mắt một cái lập tức có thể nhìn thấy từ đầu đến cuối. Cặp vợ chồng trung niên đánh nhau, đồ đạc rơi lộn xộn trên mặt đất.
Cô bé tóc rối tung, ngồi cuộn tròn trong góc tường phát run.
Sầm Sênh suy tư nhìn cô bé, anh đặt Tuế Tuế xuống: "Đi, tới chào hỏi em gái một câu."
Cậu bé quay đầu nhìn anh, nói: "Tại sao ạ?"
"Cha mẹ cô bé cãi nhau, cô bé nhất định sẽ rất buồn và sợ hãi. Chúng ta dẫn cô bé ra ngoài chơi, để cô bé vui vẻ một chút."
"Mặc kệ cha mẹ của em ấy sao?"
"Không cần lo lắng, nếu như người lớn muốn ở bên nhau, cãi nhau xong thì sẽ làm hòa với nhau. Nếu không muốn, bọn họ sẽ đổi một gia đình khác. Chờ chúng ta đi chơi về, có lẽ cha mẹ của cô bé đã làm lành rồi."
Sầm Sênh ngước mắt, cười tủm tỉm nhìn về phía cặp vợ chồng trung niên, "Đúng không, mẹ Đồng Đồng."
Người phụ nữ bị điểm danh sợ đến mức giật mình: "Đúng đúng! Giống như trẻ con thỉnh thoảng sẽ giận dỗi. Hôm nay con giận bạn, ngày mai lại có thể chơi với nhau!"
Bà ta ứng biến tốt hơn mong đợi, Sầm Sênh rất vừa lòng.
Anh đẩy đẩy Tuế Tuế, cậu bé do dự đi đến bên giường, đưa tay về phía cô bé.
Cô bé ngẩng đầu, rõ ràng là Tuế Tuế đang mời cô bé, nhưng cô bé lại nhìn về phía Sầm Sênh.
Sầm Sênh áp sự nghi hoặc trong lòng xuống, tháo dây buộc tóc của mình, buộc lại tóc cho cô bé.
"Em gái nhỏ, có muốn đi chơi cùng chúng ta không?"
Bàn tay anh cực kỳ ấm áp, cô bé ngửa đầu hưởng thụ một lúc, rốt cuộc cũng có phản ứng: "Chơi cái gì ạ?"
"Nhiều trò chơi lắm, chúng ta còn muốn đi tìm rất nhiều bạn nhỏ, muốn chơi cả ngày."
Sầm Sênh nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé, thanh âm dịu dàng như gió xuân: "Chơi đuổi bắt, đại bàng bắt gà con, còn có... trò chơi gia đình."
Đứa trẻ lưu lạc sẽ đưa ra một thỏa thuận đánh cược, chứng minh đề nghị của Sầm Sênh có sức hấp dẫn cực lớn với nó, nó muốn trải nghiệm hạnh phúc.
Lần đầu tiên Sầm Sênh và Dung Dã nhận được danh sách các cư dân của chung cư, trước đó bọn họ không biết rốt cuộc trong chung cư có tổng cộng bao nhiêu trẻ em. Cũng không biết tính cách của từng đứa trẻ là như thế nào.
Đứa trẻ lưu lạc không thể nào biết tình huống của chung cư ngay lập tức, nếu nó muốn xác định tình hình của chung cư Hạnh Phúc, nó cần phải trà trộn vào chung cư.
Đứa trẻ lưu lạc cho rằng chỉ có bé ngoan mới có thể có được hạnh phúc, dựa theo logic của nó, nó hẳn là sẽ nhập vào một đứa trẻ trên dưới mười tuổi.
Kết hợp với những manh mối trước mắt, Sầm Sênh nghĩ đến ba khả năng.
Thứ nhất, ban đầu chung cư chỉ có mười đứa trẻ, trên danh sách mà đứa trẻ lưu lạc đưa ra có thêm một đứa nữa, là nó đã tự nhét mình vào chung cư.
Nó có cách để thay đổi ngoại hình, ngụy trang thành trẻ con.
Thứ hai, số lượng trẻ con không sai, đứa trẻ lưu lạc biết sửa ký ức, còn rất hiểu về điều khiển tâm lý. Nó khống chế một đứa trẻ nào đó trong chung cư, thông qua đôi mắt của đứa trẻ đó để cảm nhận hạnh phúc.
Trước mắt Sầm Sênh đã có đối tượng nghi ngờ.
Trước đây cậu bé Tuế Tuế từng là bạn cùng phòng của Dung Dã, lúc ấy nó yếu đuối nhát gan, vẫn luôn trốn trong ngực Dung Dã.
Sau khi biến thành ác quỷ, mức độ kh*ng b* của người đàn ông mặc quân phục màu đen tương đương với bảo vệ béo. Tuế Tuế không có khả năng không sợ anh ta, càng sẽ không chủ động đưa ra đề xuất tìm bảo vệ để bắt người xấu, tính cách của cậu bé đã thay đổi.
Thứ ba, tất cả những đứa trẻ trong chung cư Hạnh Phúc, đều bị đứa trẻ lưu lạc thay thế ý thức, biến toàn bộ chúng thành tai mắt của quái vật.
Hiện tại Sầm Sênh vẫn còn chưa biết phỏng đoán nào mới là đúng.
Nếu đứa trẻ lưu lạc không chịu lộ diện, vậy anh sẽ dẫn tất cả những đứa trẻ này đi chơi với nhau!
---
Hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, các cư dân cũng không có tâm trạng chơi trò chơi. Phòng giải trí ngày thường đông đúc nhất, nay lại chỉ có lác đác vài người.
Bởi vì chưa thành niên, Quý Manh biến thành con nhà người ta. Lúc này đang cùng vợ trước chơi cờ tỷ phú.
"Manh Manh, bạn gái mới của chị vốn dĩ không phải là đồng tính nữ. Cô ta còn mắng chị ghê tởm, bảo chị cút!"
Đột nhiên mất đi người yêu, bị bắt ở cùng một người phụ nữ khác, cô gái tóc dài khóc rất thương tâm.
Quý Manh kỳ thật rất vui vẻ: "Em nói thật với chị, có thể em cũng không phải là người đồng tính."
"Vậy tại sao lúc trước em lại theo đuổi chị!"
"Ừm... Đại khái là, em không phân biệt rõ được tình yêu và tình bạn."
"Em vẫn luôn gạt chị?"
"Cũng không thể nói như vậy, em thật sự thích chị. Nhưng sáng nay lúc chị hôn em, em hơi không quen."
Hai người cãi vài câu, cô gái tức giận đến mức cho Quý Manh một bạt tai: "Cô là đồ tồi!"
Nhìn bóng dáng cô gái đã đi xa, Quý Manh ôm mặt thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Thật tốt, rốt cuộc cũng trở lại trạng thái độc thân rồi.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, trong phòng tức khắc an tĩnh. Quý Manh ngẩng đầu nhìn lại, quản lý tạm thời giơ lá cờ tự chế, dẫn theo mười một đứa trẻ đi vào trong phòng giải trí.
Anh lấy bút màu ra, đưa cho mỗi đứa trẻ một đồng xu: "Nào, mọi người cùng vẽ quần áo cho đồng xu nhé!"
Có lẽ là sợ anh, những đứa trẻ đều rất nghe lời.
Sầm Sênh mỉm cười với Quý Manh, trở tay móc ra đồng xu may mắn.
"Đứa bé đầu tiên bên trái, có phải là đứa trẻ lưu lạc không? Mặt trên là đúng, mặt dưới là sai."
Ngài Tiền bay lên cao cao, rồi lại rơi xuống tay anh.
Mặt trên.
Rũ mắt nhìn cô bé bên cạnh, Sầm Sênh tiếp tục tung đồng xu, "Cô bé bên cạnh cậu bé đó, là đứa trẻ lưu lạc sao?"
Mặt trên.
"Đứa thứ ba, cũng là đứa trẻ lưu lạc?"
Mặt trên.
"Mười một đứa trẻ này, đều bị đứa trẻ lưu lạc điều khiển."
Đồng xu rơi xuống, vẫn là mặt trên như cũ.
Ý niệm vừa dâng lên, Sầm Sênh hỏi ra suy đoán trong lòng: "Chung cư Hạnh Phúc căn bản không có đứa trẻ thật sự! Mặt trên là đúng, mặt dưới là sai!"
Nhìn mặt trên đồng xu trong lòng bàn tay, khóe miệng Sầm Sênh gợi lên một nụ cười nhạt.
Chẳng trách đứa trẻ lưu lạc rõ ràng rất ít khi lộ diện, lại có thể biết được cư dân trong chung cư rốt cuộc có hạnh phúc hay không.
Nhìn đám trẻ con đang cúi đầu vẽ quần áo cho đồng xu, Sầm Sênh không tiếng động mà thở dài.
Anh có lẽ đã đoán được chuyện xưa của đứa trẻ lưu lạc.
---
Tối hôm qua, đứa trẻ lưu lạc hát tổng cộng ba bài đồng dao, bài hát cuối cùng chính là khát vọng hạnh phúc của nó, cũng là bài hát ru các cư dân.
Đứa trẻ lưu lạc có một sự chấp nhất với "bé ngoan". Những bài hát đồng dao kia, có lẽ chính là chuyện xưa lúc nó còn sống.
Bí mật của nó, giấu ở hai bài đồng dao trước.
Bài hát thứ nhất, nói là "8 giờ khóc, 9 giờ quấy, 10 giờ em bé khóc to".
Sầm Sênh vốn tưởng rằng lời bài hát nói về buổi sáng, nhưng câu thứ hai lại nhắc tới "ồn ào không chịu ngủ".
8 giờ tới 9 giờ, không phải là thời gian buổi sáng. Không có gia đình nào lại bắt đứa trẻ ngủ vào buổi sáng cả.
Cho nên thời gian mà bài đồng dao nhắc đến chính là 8 giờ tối đến 10 giờ tối.
Lại kết hợp với câu thứ ba "không chịu ngủ, đưa kéo, cha khen em bé ngoan".
Có thể nghe ra, bài đồng dao thứ nhất này, kỳ thật đang nói về bạo lực gia đình.
Bài đồng dao thứ hai, câu đầu tiên nhắc đến trời mưa. Hạt mưa rơi vào trong ví tiền của mẹ, rơi vào trong tàn thuốc của cha, rơi vào trong miệng em bé.
Câu thứ hai nói đến tuyết, bông tuyết rơi vào nhẫn của mẹ, rơi vào ly rượu của cha, rơi vào bụng em bé.
Bài đồng dao này, nhắc đến nhân vật chính bị cha mẹ ép làm nghề m** d*m.
Kết hợp hai bài đồng dao lại, là một câu chuyện xưa bi thảm.
Một đứa trẻ không ai thích, bị cha mẹ đẩy cho hết cho người khách này đến người khách khác. Trời vừa tối, khách sẽ tiến vào phòng ngủ của nó.
Nó rất đau, cũng rất sợ hãi, vẫn luôn khóc nháo không chịu ngủ. Vì để nó phối hợp, cha mẹ không ngừng đánh đập nhục mạ nó, thậm chí còn dùng kéo đe dọa.
Dựa vào thân thể của đứa trẻ để đổi lấy tiền, cuộc sống của cha mẹ càng ngày càng tốt. Bọn họ không ngừng tẩy não đứa trẻ còn nhỏ tuổi, để nó tin rằng chỉ cần ngủ với người lớn thì chính là em bé ngoan.
Chỉ có em bé ngoan mới không bị đánh, mới có thể được cha mẹ yêu thương, mới có cơ hội cảm nhận hạnh phúc.
Vì hạnh phúc, đứa trẻ cố gắng hết sức ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng đến cuối cùng, nó vẫn không thể có được một chút tình yêu.
Mỗi lần ký ức được sắp xếp lại, đều sẽ có trẻ em kết hôn cùng người lớn.
Không phải đứa trẻ lưu lạc không nghĩ ra điều này, mà trong nhận thức của nó, trẻ con nên ngủ cùng người lớn, như vậy mới là chính xác.
Nó sắp xếp 11 đứa trẻ vào chung cư làm phân thân, để chúng sống cùng với những người lớn mà mình thích.
Nhưng cư dân ở đây là do Bạch Ngọc Kinh đưa tới, phần lớn bọn họ đều không bình thường.
Từ phản ứng của cư dân sáng nay có thể nhìn ra được, trong 60 người, có ít nhất 20 người có ý định xấu với trẻ em.
Xác suất để những đứa trẻ phân thân gặp b**n th** là rất lớn, đứa trẻ lưu lạc sẽ chỉ càng ngày càng bất hạnh.
Khi vợ chồng trung niên cãi nhau, cô bé kia liền cuộn tròn ở góc tường. Bọn họ rõ ràng là không nhắm vào cô bé, nhưng cô bé lại sợ đến mức không dám động đậy.
Đứa trẻ lưu lạc muốn trải nghiệm sự ấm áp của gia đình đến vậy, nhưng lại không sửa ký ức của các cư dân, để bọn họ coi 11 đứa trẻ phân thân trở thành con cái của mình. Đại khái là bởi vì, nó bị cha mẹ đánh đến sợ rồi.
Đứa trẻ lưu lạc khát vọng gia đình, nhưng lại sợ hãi gia đình.
Trước tối ngày hôm qua, Dung Dã vẫn luôn bảo vệ Tuế Tuế. Sầm Sênh chủ động đề nghị muốn nhận nuôi trẻ con, biểu hiện của anh thực sự rất dịu dàng và yếu đuối, trông không có vẻ gì là nguy hiểm.
Bọn họ khác với cha mẹ trong ấn tượng của đứa trẻ lưu lạc, có lẽ đây cũng là một phần nguyên nhân khiến nó quyết định đặt cược với anh.
Là một nạn nhân bị cưỡng ép làm m** d*m, đến lúc chết đứa trẻ lưu lạc cũng không biết cái gì là hạnh phúc.
Oán niệm mãnh liệt khiến nó biến thành ác quỷ, lại bị Bạch Ngọc Kinh bắt đi, chế tác thành quái vật như hiện giờ.
Mặc dù không có nhiệm vụ, không có mối đe dọa đến tính mạng, Sầm Sênh cũng muốn giúp nó.
"Ba ba Sầm, con vẽ xong rồi!"
Giọng nói trong trẻo của cậu bé Tuế Tuế cắt ngang suy nghĩ của Sầm Sênh.
Tiếp nhận đồng xu từ tay cậu bé, Sầm Sênh nhìn về phía những đứa trẻ khác, ánh mắt lại càng dịu dàng hơn trước.
"Những bạn khác thì sao?"
"Con vẽ xong rồi! Bức tranh của con là công chúa đồng xu!"
"Của con là thỏ con!"
"Con vẽ đồng xu mẹ, còn đây là đồng xu em bé!"
Những đứa trẻ này đều không giỏi vẽ, bọn chúng vẽ đều rất xấu.
Sầm Sênh lấy dây thừng quỷ thắt cổ, "Thế giới ấm áp", hòn đá nhỏ và các đạo cụ khác, bày toàn bộ lên trên bàn.
"Được, tất cả đều là em bé ngoan."
"Đây là bức tranh đồng xu của chú, nó tên là ngài Tiền, là đồng xu xuất sắc nhất. Những đồng xu các bạn nhỏ vẽ, đều là những đồng xu khách."
Đứa trẻ lưu lạc chưa bao giờ chơi trò chơi này, 11 đứa trẻ phân thân rất phối hợp, nghiêm túc cầm lấy đồng xu làm khách.
Sầm Sênh tung đồng xu may mắn lên, chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ ngoại truyện.
"Bây giờ chúng ta sẽ tổ chức một buổi lễ vinh danh hoành tráng cho đồng xu xuất sắc! Nào, mọi người giơ đồng xu trong tay lên, hoan hô ngài Tiền!"
Những đứa trẻ còn chưa kịp nói, trong đầu Sầm Sênh đột nhiên vang lên thanh âm của trợ thủ nhỏ.
Hòn đá nhỏ chê cười ngài Tiền.
Dây thừng quỷ thắt cổ chê cười ngài Tiền.
Ngài Tiền chưa bao giờ thấy xấu hổ như thế, nó cảm thấy thẹn vô cùng.
Đồng xu may mắn tự kỷ, trong 3 - 5 giờ tới, nó sẽ đình công.
Sầm Sênh: ...?
Không phải tiền xu tự mình phát tâm nguyện, muốn có một đại hội khen ngợi sao?
Anh nghiêm túc như vậy, còn tìm 11 đứa trẻ đến phối hợp làm người xem, vì sao lại không vui?!
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Story
Chương 57: Đồng dao
10.0/10 từ 34 lượt.
