Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 53: Thật xin lỗi, là em đánh
Lối đi bí mật giữa các tầng cực kỳ hẹp, căn bản không có chỗ nào để trốn.
Sầm Sênh co người lại hết mức có thể, cảnh giác nhìn về phía con mắt đỏ như máu phía trước.
Quái vật bên ngoài có thân hình khổng lồ, chỉ riêng con mắt đã chặn kín lối ra vào. Một khi bị nó phát hiện, cho dù anh có liên thủ cùng Dung Dã cũng không có khả năng là đối thủ của nó.
Tơ máu dày đặc nhanh chóng bò lên thân thể Sầm Sênh, dệt thành một cái kén bao bọc lấy anh.
Nam quỷ trên lưng dùng sức ôm chặt lấy anh. Một tay che miệng anh lại, một tay khẽ vỗ về gương mặt anh, như thể đang nói với anh "không phải sợ, có anh ở đây".
Giữa hai người tựa như tồn tại một mối liên hệ đặc biệt nào đó, mỗi khi Dung Dã chạm vào, trong cơ thể Sầm Sênh đều sẽ dâng lên khát vọng mãnh liệt.
Mỗi một tấc máu tấc thịt đều đang thôi thúc anh mau hòa làm một với đối phương.
Rõ ràng đang là thời khắc căng thẳng như thế, Sầm Sênh lại bởi vì tiếp xúc quá mức thân mật này mà đỏ bừng cả hai má.
Nam quỷ trên lưng cũng căng chặt thân thể, hô hấp thô nặng vang lên bên tai Sầm Sênh.
Sầm Sênh c*n m** d*** để khôi phục bình tĩnh, đẩy ra một khe hở nhỏ trên kén máu.
Con mắt đỏ như máu ở cuối lối đi vẫn chưa rời đi. Kén máu của Dung Dã làm ảnh hưởng đến phán đoán của nó. Nó nheo mắt lại, tiến gần lối vào hơn một chút.
Dưới sự điều khiển của Dung Dã, trên kén máu hiện ra từng con mắt. Chúng nhìn thẳng vào con mắt kia, không ngừng gây ám chỉ cho nó.
Giằng co chừng hai phút, hô hấp của Dung Dã càng lúc càng dồn dập, trong mắt chảy ra huyết lệ.
Sầm Sênh sốt ruột, nhưng lại không giúp được gì.
Nhớ đến tin nhắn nói, bọn họ ở cùng một thể, tiếp xúc càng thân mật càng có thể giúp bọn họ khôi phục trạng thái.
Khuôn mặt Sầm Sênh đỏ bừng, do dự một lát, vẫn là quay đầu hôn lên môi Dung Dã.
Mùi máu tươi trong tưởng tượng không xuất hiện, trong miệng của nam quỷ rất sạch sẽ.
Quỷ và người không giống nhau, quỷ được ngưng tụ thành từ sức mạnh, không có máu thịt thật sự.
Cảnh tượng Dung Dã ăn bảo vệ nhìn thì có vẻ máu me, nhưng kỳ thực thứ hắn ăn là lực lượng của hắn ta. Hấp thụ sức mạnh xong, dấu vết tồn tại của ma quỷ cũng biến mất.
Nụ hôn này quá bất ngờ, Dung Dã không kịp phản ứng lại.
Hơi thở của hắn rối loạn trong thoáng chốc, con mắt ở lối đi bắt đầu muốn thoát khỏi thôi miên. Hắn lập tức lấy lại tinh thần, hết sức chăm chú điều khiển những con mắt trên kén máu.
Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng ra nhìn thử, trạng thái của nam quỷ không có gì thay đổi.
Chẳng lẽ anh đã hiểu sai ý của lời nhắn, hôn môi không có tác dụng?
Suy nghĩ một chút, đầu lưỡi Sầm Sênh hơi dùng sức, tách môi mỏng của Dung Dã ra. Đối diện với một chiếc răng nanh, anh mạnh mẽ đẩy vào. Răng nanh lập tức đâm thủng đầu lưỡi, máu tươi rơi vào trong miệng Dung Dã.
Thân thể nam quỷ cứng đờ, rũ mắt kinh ngạc nhìn anh.
Sầm Sênh chăm chú nhìn vào thiết bị mô phỏng, hai mắt sáng ngời kỳ lạ.
Thanh trạng thái của Dung Dã hiện lên một dòng chữ "Buff tăng cường toàn bộ thuộc tính".
Tuy rằng không có mô tả chi tiết, nhưng thoạt nhìn có vẻ rất hữu dụng.
Trước đây khi anh hôn Dung Dã trong phòng vệ sinh cũng không kích hoạt loại buff này, xem ra là máu của anh có tác dụng.
Chuyện quan trọng như vậy, sao trong lời nhắn lại không nhắc đến? Trước kia anh chưa từng thử sao?
Không kịp suy nghĩ lại, Sầm Sênh ôm mặt Dung Dã, đầu lưỡi dùng sức lướt qua răng nanh. Miệng vết thương lại lần nữa gia tăng, Sầm Sênh đau đến mức đầu ngón tay run rẩy.
Đầu lưỡi bị thương thật sự rất đau, sau này anh nhất định phải mang theo một con dao gọt hoa quả. Gặp phải nguy hiểm thì lập tức lấy máu, cấp đầy buff cho nam quỷ.
Từng giọt máu tươi chảy vào yết hầu Dung Dã, duy trì buff tăng cường cho hắn. Con mắt đỏ như máu vốn đã thoát khỏi thôi miên, lại bị sức mạnh của Dung Dã mê hoặc.
Sầm Sênh lo không đủ máu liền kéo cổ áo xuống, ý bảo Dung Dã trực tiếp c*n v** c* mình.
Dung Dã không nhúc nhích, ánh mắt liếc nhìn anh một cái, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Sầm Sênh dùng khẩu hình miệng nói: "Đừng khách sáo, máu của em nhiều lắm!"
"Không cần, không sao rồi."
Dung Dã bỗng nhiên lên tiếng trả lời khiến anh giật mình.
Kén máu tản ra, con mắt canh giữ ở lối đi không biết đã rời đi từ lúc nào.
Dung Dã l**m l**m giọt máu dính ở môi dưới, chán ghét cau mày: "Sau này không cần cho anh uống máu."
"Anh lo lắng cho em sao? Một chút máu như thế này không có gì đáng ngại."
Dung Dã hừ lạnh một tiếng, quay đầu không thèm để ý đến anh.
Dưới chân dung chibi nhân vật hiện ra một khung thoại: Thật là ngon, ngon hơn nhiều so với con quỷ vừa rồi. Không thể nghiện, không thể thật sự ăn em ấy được.
Nam quỷ trông có vẻ lạnh lùng gắt gỏng, nhưng thật ra rất dễ ở chung.
Hắn không muốn, Sầm Sênh cũng không ép buộc, chủ động đổi chủ đề: "Con mắt vừa rồi là gì vậy?"
"Món đồ chơi nhỏ của quản lý, em ra ngoài thì sẽ biết."
Dung Dã hơi mệt, không muốn nói chuyện nữa.
Sầm Sênh vừa bò về phía lối ra, vừa kiểm tra kỹ năng của Dung Dã.
Trong tất cả các đồng đội, năng lực học tập của hắn là mạnh nhất, nắm giữ nhiều kỹ năng nhất. Trong đó có một kỹ năng tên là "Phân thây vạn đoạn", không có mô tả kỹ năng.
Bên cạnh viết: Cộng sự học trộm kỹ năng này, hắn không hy vọng cậu nhìn thấy nó.
---
Càng tới gần lối ra, mùi máu tươi và mùi hôi thối trong không khí lại càng nồng đậm. Cho dù đã che kín miệng mũi, Sầm Sênh vẫn bị ghê tởm buồn nôn.
Bên ngoài chung cư vang lên tiếng gầm rú cùng tiếng khóc chói tai của con nít khiến người nghe đau cả da đầu.
Sầm Sênh không tưởng tượng được bên ngoài rốt cuộc là quái vật gì. Nhưng chỉ dựa vào mùi và âm thanh là đã có thể làm tầm mắt người ta biến đen.
Nếu muốn rời khỏi chung cư, buộc phải đối diện trực tiếp với quái vật kia. Nếu vậy chỉ sợ anh và Dung Dã phải ở lại đây cả đời.
"1, 2, 3, 4..."
Giọng trẻ con non nớt vang lên từ bên ngoài, giống như đang đếm cái gì đó.
Sầm Sênh ghé người vào lối ra, thăm dò nhìn ra ngoài.
Ánh sáng bên ngoài tối tăm, nương theo ánh trăng và ngọn đèn đường mờ nhạt có thể mơ hồ thấy những con mắt khổng lồ đỏ như máu đang bay lơ lửng trên không trung.
Chúng như những chiếc camera giám sát di động, nhìn chằm chằm vào chung cư Hạnh Phúc dưới màn đêm.
Ở lối ra phía sau của chung cư, trên bãi đất trống phía sau tòa nhà còn có một con quái vật to bằng một ngọn núi nhỏ. Cơ thể của nó từ xa nhìn lại giống như một đống bùn.
Sầm Sênh đẩy đẩy kính để nhìn rõ, trong lòng chợt dâng lên cảm giác lạnh lẽo.
Cơ thể của con quái vật kia, vậy mà lại được tạo thành từ thân người chồng chất lên nhau! Mấy ngàn thân người sống bị dán chặt lưng vào nhau, một người xếp lên một người giống như xếp gỗ, ghép thành cơ thể của con quái vật.
Xuyên qua các khe hở giữa những mảnh ghép thân người đó, có thể thấy trong cơ thể con quái vật không có nội tạng, chỉ có một khối thịt màu trắng rất lớn.
Khối thịt là chủ thể, người sống là da bên ngoài. Xương trắng ghép thành tứ chi, đầu người chồng chất thành phần đầu.
Cho dù có bị mất ký ức, không có hiểu biết về ma quỷ, Sầm Sênh cũng biết ác quỷ bình thường sẽ không có hình dạng như thế này.
Dung Dã vẫn giữ nguyên diện mạo khi còn sống, trên người đầy vết thương và máu, vậy mới giống ác quỷ do người sống sau khi chết biến thành.
Sầm Sênh đếm sơ qua một chút, tính cả thân người ghép trên cơ thể, đầu người cùng với xương trắng tạo thành tứ chi.
Nếu con quái vật này thật sự không phải trời sinh, vậy người tạo ra nó phải tàn sát ít nhất ba mươi ngàn người!
Những mảnh ghép cơ thể người tạo thành da thịt của con quái vật dường như vẫn chưa chết hoàn toàn. Miệng của bọn họ bị bịt kín, chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* thống khổ mơ hồ. Tiếng kêu chồng lên nhau, nghe từ xa giống như tiếng gió kỳ lạ.
Đầu óc Sầm Sênh trống rỗng.
Cho nên những âm thanh anh nghe được vào mỗi buổi tối ở chung cư Hạnh Phúc không phải là tiếng gió đêm, mà là tiếng giãy giụa than khóc của những người bị gắn lên cơ thể con quái vật này.
Những mảnh ghép thân người có cả nam lẫn nữ, còn có vài người mặc quân phục mà Sầm Sênh chưa từng thấy qua.
Bọn họ duỗi dài cánh tay như muốn cầu cứu với bên ngoài. Bọn họ liều mạng cào thân thể, muốn tách khỏi đống mảnh ghép thân người chồng chất ấy.
Bọn họ thực sự còn sống, thậm chí Sầm Sênh còn có thể thấy, trong đó có một cô gái trẻ đang gắt gao nắm chặt lấy tay của một cô gái khác.
Trước khi bị biến thành mảnh ghép thân người, quan hệ của bọn họ nhất định rất tốt. Trong lúc tuyệt vọng nhất, hai người giữ chặt đối phương theo bản năng, trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhau.
Giống như cọng rơm rơi vào dòng nước chảy xiết, cuốn chặt lấy một cọng rơm khác, cùng rơi vào vực sâu vô tận.
Cảnh tượng trước mắt thật sự quá tàn nhẫn, Sầm Sênh chỉ mới nhìn vài lần, hốc mắt đã bắt đầu đỏ lên. Anh nhắm mắt lại muốn bình ổn cảm xúc, nhưng ngay cả hô hấp cũng nhuốm đầy tiếng khóc nức nở.
Ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng v**t v* đuôi mắt anh.
Dung Dã chăm chú nhìn vào quái vật: "Những người đó không chỉ không được chết, mà còn luôn phải giữ tỉnh táo. Mặc dù không ăn không uống, biến thành dáng vẻ này, bọn họ cũng không thể chết."
"Theo lý mà nói, bọn họ nên biến thành quỷ. Nhưng hiện tại xem ra bọn họ càng giống thây ma sinh trưởng cùng với quái vật hơn. Anh có thể ngửi thấy trên người những người sống này tỏa ra mùi oán hận và sợ hãi mãnh liệt. Oán niệm thù hận chuyển hóa thành sức mạnh, toàn bộ đều bị quái vật hấp thụ gần như không còn gì."
"Có người đã dùng những người sống này để nuôi dưỡng con quái vật."
Sâm Sênh đột nhiên quay đầu: "Sinh trưởng cùng nhau? Quả nhiên là Bạch Ngọc Kinh!"
Dung Dã còn chưa hiểu "Bạch Ngọc Kinh" là ý gì, thù hận như thủy triều từ sâu thẳm linh hồn đã trào ra.
Trong mắt hắn nổi lên sương máu, hung hăng hôn Sầm Sênh một cái mới có thể miễn cưỡng bào trì lý trí.
Sầm Sênh sửng sốt.
Trước khi mất trí nhớ, anh đều dùng cách này để giúp chồng mình khôi phục lý trí?
---
Cảm xúc lắng xuống, Sầm Sênh nhanh chóng tỉnh táo lại.
"51, 52, 53..."
Giọng trẻ con ngọt ngào trong trẻo từ trong cơ thể của quái vật truyền ra, nó đang đếm thứ gì đó.
"57, 58, 5..."
"1, 2, 3"
Trong lòng Sầm Sênh căng thẳng: "Nó đang đếm số cư dân trong chung cư sao?"
"Đúng vậy." Dung Dã ôm lấy anh trấn an: "Chỉ số thông minh của nó rất thấp, cũng không có kiên nhẫn. 58 và 60 không sai biệt lắm, nó sẽ không để ý."
Quả nhiên, đếm năm lần vẫn không đếm đủ 60, quái vật bỏ cuộc không kiểm tra người nữa.
Cánh tay được ghép từ xương trắng vươn đến chung cư Hạnh Phúc. Sầm Sênh còn chưa phản ứng lại, đã bị Dung Dã ôm lấy nhảy ra khỏi lối đi nhỏ hẹp.
Dung Dã dùng tơ máu bao bọc lấy anh, mang theo anh trốn sau một cây đại thụ.
Đây là góc chết mà hắn quan sát được, những con mắt đỏ kia sẽ không đi qua chỗ này.
Sầm Sênh đẩy kén máu ra, nhìn xung quanh.
Cái cây bên cạnh có chút kỳ quái, nhìn như là cây bằng nhựa. Cỏ trên mặt đất cũng có cảm giác là đồ nhựa. Ngay cả con mèo nhỏ nằm trên cây cũng là mèo đồ chơi.
Mọi thứ bên ngoài chung cư này đều là giả.
Dung Dã cũng là lần đầu tiên đến đây, tràn ngập tò mò với mọi thứ xung quanh. Cây đại thụ cách bức tường vây của chung cư rất gần, hắn nhịn không được bay tới bên cạnh tường vây, nhìn ra bên ngoài.
Quỷ không cần ánh sáng cũng có thể thấy được mọi thứ trong bóng tối. Chỉ cần có công trình kiến trúc ở gần đó, hoàn cảnh có tối thế nào thì hắn cũng có thể nhìn được.
Ngoại trừ bóng tối, bên ngoài tường vây không có gì cả.
Lồng ngực Dung Dã phập phồng kịch liệt, sương máu quanh người càng thêm nồng đậm.
Trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực mãnh liệt, hắn bỗng nhiên ý thức được thế giới này chỉ có chung cư Hạnh Phúc. Mặc dù hắn có nỗ lực thế nào cũng không thể thoát ra ngoài.
Vậy kết cục của hắn và Sầm Sênh là gì, mãi mãi bị kẹt trong chung cư mặc người sắp xếp?
Hay là trở thành một phần cơ thể của con quái vật giống như những mảnh ghép thân người kia, muốn sống không được muốn chết không xong?
Sầm Sênh không chú ý đến sự khác thường của Dung Dã, anh nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc vang lên ong ong.
Con quái vật khổng lồ xốc lên một mặt tường của chung cư Hạnh Phúc.
Cả một mặt tường bị nhấc lên hoàn toàn.
Không có vết nứt, cũng không có mảnh vụn xi măng hay gạch vỡ rơi xuống. Toàn bộ quá trình vô cùng trôi chảy tự nhiên, giống như chung cư Hạnh phúc chỉ là một ngôi nhà búp bê lớn bằng nhựa.
Đặt một mặt vách tường xuống đất, quái vật vui vẻ ngồi trước chung cư Hạnh Phúc, vừa vẫy tay vừa hát.
"Tám giờ khóc, chín giờ quấy, mười giờ em bé khóc to."
"Em bé khóc to, ồn ào không chịu ngủ."
"Không chịu ngủ, đưa kéo, ba khen em bé ngoan."
Sầm Sênh chưa từng nghe qua bài đồng dao này, quái vật hái đi hát lại hai lần, lại bắt đầu hát một bài đồng dao khác.
"Hạt mưa nhỏ rơi tí tách tí tách, búp bê hạt mưa cười ha ha. Rơi vào trong ví tiền của mẹ, rơi vào trong tàn thuốc của ba, rơi vào trong miệng em bé."
"Tuyết nhẹ nhàng rơi, chị tuyết thật xinh đẹp. Rơi vào nhẫn của mẹ, rơi vào ly rượu của ba, rơi vào bụng em bé."
"Con lừa kéo cối xoay vòng vòng, em bé nghe lời không chịu ngủ."
Thanh âm quái vật trong trẻo ngây thơ, hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình của nó.
Sầm Sênh đẩy đẩy gọng kính, giọng hát dường như phát ra từ trong cơ thể của quái vật, là từ khối thịt trắng bên trong nó.
Tiếng động lớn vang lên, đánh thức những gia đình đang ngủ.
Một bên tường bị quái vật xốc lên, cảnh tượng bên ngoài hiện rõ trước mắt. Bọn họ nằm cứng đờ trên giường, ngơ ngác nhìn quái vật gần trong gang tấc.
Rõ ràng là hơn 50 người, nhưng lại không một ai phát ra âm thanh. Cả chung cư im lặng giống như chết, chỉ có quái vật đang vỗ tay ca hát.
Sau một hồi, một đứa nhỏ bảy tám tuổi không thể kìm được nữa: "Quái vật!!! Mẹ ơi con sợ, con sợ!"
Tiếng khóc của đứa nhỏ nháy mắt thu hút sự chú ý của quái vật.
Những con mắt đỏ đang bay tới bay lui xung quanh, đồng loạt bay về phía chung cư nhìn đứa trẻ đang khóc.
Quái vật không có mắt. Nó cần dựa vào những con mắt này để nhìn rõ mọi thứ.
Những con mắt xuất hiện hoàn toàn đánh sập phòng tuyến tâm lý của những cư dân.
Bọn họ hoảng loạn la hét chói tai, chạy ra khỏi phòng ngủ, cả chung cư chìm vào nỗi sợ hãi kinh hoàng.
Dưới ánh nhìn khiếp sợ của Sầm Sênh, quái vật duỗi tay nắm lấy tầng cao nhất của chung cư, nhấc toàn bộ sáu tầng lên.
Chung cư Hạnh Phúc thật sự là một ngôi nhà búp bê có thể tháo rời!
Mở nóc nhà ra, quái vật ngồi xuống đất, nắm lấy một người đàn ông trung niên mập mập, cầm trong tay chơi đùa.
Quái vật không biểu hiện ra ác ý rõ ràng, nó chỉ đang chơi đùa với búp bê.
Nhưng khác biệt chính là, búp bê trong tay nó, là người còn sống sờ sờ.
"Ngươi là mẹ, ngươi là ba."
Quái vật lựa chọn trong ngôi nhà búp bê Hạnh Phúc một hồi, tìm ra hai cư dân ưng ý nhất. Nó đặt hai người trên mặt đất, để bọn họ chơi trò gia đình.
Người phụ nữ bị nó chọn trực tiếp đối diện với đôi chân làm bằng xương trắng, bị dọa ngất tại chỗ.
Người đàn ông xụi lơ trên mặt đất, run run rẩy rẩy nói không nên lời.
"Ngươi là mẹ! Ngươi là ba! Các ngươi phải yêu thương nhau!"
Quái vật rất hài lòng với gia đình mình mới ghép lại, nó bỏ cư dân của phòng 603 ra ngoài, nhét hai người vào trong.
Một con mắt đỏ như máu bay vào trong căn phòng, đối diện với người đàn ông. Vài giây sau, vẻ mặt hoảng sợ của người đàn ông bỗng nhiên khôi phục bình tĩnh.
Anh ta bế người phụ nữ hôn mê đặt lên giường, trong mắt tràn đầy tình yêu.
Thoạt nhìn bọn họ rất hạnh phúc, tựa như đôi vợ chồng mới cưới thực sự.
Sầm Sênh trốn sau cây, chứng kiến toàn bộ quá trình.
Chẳng trách Dung Dã nắm rõ kỹ năng thôi miên như vậy nhưng lúc trước lại giằng co với con mắt đó lâu như thế, con mắt đỏ kia cũng có thể khống chế tinh thần.
Nhưng Dung Dã đi đâu rồi, sao vẫn luôn không có động tĩnh?
Sầm Sênh quay đầu nhìn, nam quỷ đang bay trước bức tường vây, phảng phất như thể bị đông cứng lại.
Sương máu vốn mỏng manh quanh người hắn lúc này lại dày đặc dị thường, gần như che phủ toàn bộ thân hình hắn.
Trực giác cảm thấy không ổn, Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra.
Phía dưới chibi của Dung Dã có một khung thoại, cộng sự này sắp mất đi lý trí.
Dung Dã bay quá cao, Sầm Sênh không thể gõ được vào đầu hắn.
Anh dùng hòn đá nhỏ dính vào "Thế giới ấm áp", ném về phía nam quỷ.
Hòn đá nhỏ không dịu dàng như Sầm Sênh, Dung Dã trực tiếp ôm đầu ngã xuống.
Sầm Sênh chạy tới, gỡ tay người đàn ông ra.
Phía sau gáy Dũng Dã bị đập lõm một mảng, đang bốc khói trắng xóa.
Hắn cảm thấy như vậy rất xấu, xấu đến mức không còn tâm tư để khổ sở, dồn toàn bộ tinh lực vào việc chữa trị vết thương trên đầu.
Dung Dã nghiến răng nghiến lợi: "Cái gì đánh ta!"
Sầm Sênh chột dạ cất hòn đá nhỏ đi: "Thật xin lỗi, là em đánh."
"Em!"
"Bỏ đi, không sao, lần sau em đánh nhẹ một chút."
Không đợi Sầm Sênh trả lời, Dung Dã chủ động đổi chủ đề: "Bên ngoài không có gì cả, chúng ta không trốn thoát được."
Tiếng khóc và tiếng la hét của các cư dân vang lên thảm thiết, áp đảo mọi âm thanh khác. Quái vật hết sức chăm chú chơi búp bê, con mắt bận rộn thôi miên các cư dân.
Không ai chú ý đến hai người trốn sau cây, bọn họ có thể yên tâm trao đổi.
Tính tình Dung Dã vốn cường thế nóng nảy, thấy Sầm Sênh không hiểu, hắn liền ôm lấy anh, đưa anh đến bên cạnh bức tường vây.
Bên ngoài tiểu khu tối đen như mực, không nhìn thấy bất cứ cái gì.
"Anh đã thử dùng tơ máu thăm dò, tơ máu đi được nhiều nhất là cách bức tường một hai mét, sẽ tự động quay trở lại bên người anh, anh chưa từng thấy..."
"Em từng thấy rồi." Sầm Sênh xoa trán: "Loại cảm giác này rất quen thuộc, dường như em đã từng gặp loại bóng tối tương tự này ở đâu đó rồi."
Nhìn vào "Quỷ thoại Ân Hà" đã được mở khóa trên thiết bị mô phỏng, Sầm Sênh rơi vào trầm tư: "Ân Hà... Ân Hà... Bên ngoài tiểu khu Ân Hà, cũng là một màn đen tối!"
Bốn chữ "Tiểu khu Ân Hà" mơ hồ đánh thức ký ức của Dung Dã.
Trong đầu hiện ra hình ảnh một người đàn ông, đó là một người đàn ông trung niên có diện mạo nhã nhặn. Hắn ta trói hắn lên bàn ăn, tra tấn hắn từng chút một.
Dung Dã nhìn một chân của bản thân bị cắt ra thành xương trắng. Nhìn hắn ta mổ bụng của mình, lấy nội tạng hắn ra.
Hắn không thể chết, cũng không thể hôn mê, chỉ có thể tỉnh táo cảm nhận hết thảy.
Thẳng đến khi nghi lễ kết thúc, hắn tràn đầy oán hận nhắm mắt lại, bị chính tay người đàn ông đó biến thành ác quỷ.
Trước khi mất đi ý thức, hắn nhìn thấy bóng dáng một người tóc dài lướt qua cửa sổ.
Cái bóng kia rất quen thuộc, giống y hệt Sầm Sênh!
Dung Dã đột nhiên cúi đầu, nhìn về phía người đàn ông trong lòng ngực: "Em có anh em sinh đôi sao?"
"Ký ức thật sự của em, em đã có thể nhớ lại bao nhiêu rồi?"
"Chỉ nhớ rõ quan hệ của em và anh rất thân mật, lúc trước là người yêu."
Câu trả lời của Sầm Sênh vượt ngoài dự đoán của Dung Dã, nhưng lại hợp tình hợp lý.
Trong tiềm thức của Dung Dã, hắn cảm thấy Sầm Sênh sẽ không hại hắn.
Nhưng khi hắn bị tra tấn tàn bạo, tại sao ngoài cửa sổ lại có một bóng dáng giống hệt Sầm Sênh?
---
Quái vật rất nhanh chơi chán búp bê, nó tổ chức lại gia đình cho những cư dân mà nó thích. Không thích thì để qua một bên.
Quý Manh tách ra khỏi kẻ ** d*m, bị sắp xếp với một cô gái nhuộm tóc.
Cô gái mới ngoài hai mươi, trốn trong lòng Quý Manh khóc lóc. Quý Manh run run rẩy rẩy cầm kéo, che chở cô gái cao hơn cô một cái đầu.
Quái vật sắp xếp lại ngôi nhà búp bê, ba cư dân bị bỏ lại bên ngoài đứng ngơ ngác tại chỗ.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, quái vật cầm lấy một người đàn ông trong đó. Vừa ngâm nga đồng dao vừa nhét ông ta vào trong bụng.
Người đàn ông chen qua khe hở của những mảnh ghép thân người, thân thể bị đè ép đến mức méo mó biến dạng. Khi vào đến bên trong, bị khối thịt trắng không ngừng phát ra bài đồng dao nuốt chửng.
Khối thịt kia mới là bản thể của quái vật.
Ăn liên tiếp ba người sống, quái vật rất vui vẻ. Nó hưng phấn chạy tới chạy lui làm ngôi nhà búp bê Hạnh Phúc rung lắc dữ dội. Những cư dân lo sợ sẽ ngã xuống, tất cả đều trốn đến hành lang.
Dung Dã nhân cơ hội kéo Sầm Sênh nhanh chóng bay trở về chung cư Hạnh Phúc, tìm một căn phòng trống kín đáo, giả vờ như bọn họ vốn dĩ ở trong đó.
Quái vật không tách rời và sắp xếp lại tất cả các cư dân. Chỉ số thông minh của nó không cao, không nhớ rõ người nào ở phòng nào, chỉ nhớ rõ mình vừa mới thành lập lại các gia đình.
Nó đếm từng người một, chỉ thiếu ba người.
Xem ra trước đó đếm lần nào cũng là 58, quả thật là nó đếm sai.
Tiếp theo là thời gian bổ sung hàng hóa, hy vọng lần này cũng có thể thu thập được búp bê xinh đẹp.
Quái vật chờ mong nhìn phòng trống, chờ đợi búp bê đột nhiên xuất hiện.
Một giây, hai giây, ba giây...
Thời gian không ngừng trôi đi, trong phòng không có bất cứ biến hóa gì. Quái vật dần mất kiên nhẫn, bắt đầu la to.
Sầm Sênh và những cư dân khác chen chúc trong hành lang.
Anh quay đầu nhìn Dung Dã: "Sao lại thế này? Cư dân mới sao còn chưa xuất hiện?"
"Không biết, lần trước không gặp phải tình huống này."
"Biến cố ngoài kế hoạch sao? Có liên lụy đến chúng ta không?"
Nhìn những cư dân hoảng sợ xung quanh, trong lòng Sầm Sênh cực kỳ khó chịu.
Nếu thật sự không được, anh sẽ đi ra ngoài dụ quái vật. Anh có đạo cụ và kỹ năng, không dễ dàng chết như vậy.
Chỉ cần kéo dài thời gian đến khi quái vật nguôi giận, là có thể cứu được vài người.
Dung Dã khôi phục lại hình người lần nữa, vô thức bảo vệ Sầm Sênh sau lưng mình.
Tay của Sầm Sênh cũng đang bảo vệ hắn.
—
Trốn trong phòng chứa đồ hồi lâu, trong lòng Tiêu Khiết Khiết càng lúc càng lo lắng: "Anh Tuấn Nghiệp, anh nghĩ hắn có thể kiểm tra camera không?"
Thanh âm của cô rất nhỏ, nhưng Hà Tuấn Nghiệp vẫn run lên một cái.
"Tám phần là có, chúng ta xử lý hắn đi!"
"Đánh thắng được sao? Hình như bọn họ là thành viên trong tổ chức gì đó."
"Chúng ta hai người một quỷ cộng thêm một tượng thần, sao có thể không đánh lại!"
Nhớ tới khuôn mặt hung ác của người đàn ông, Tiêu Khiết Khiết có chút do dự: "Có lẽ bức tượng thần này, vốn dĩ là của bọn họ?"
Hà Tuấn Nghiệp còn chưa kịp nói, bên ngoài lại vang lên tiếng hô giận dữ của người đàn ông.
"Đừng hối nữa! Tượng thần cũng không phải là do tôi làm mất, chuyện này là do tên vô dụng Trương Tài An kia! Nếu không phải hắn ta dùng vòng ngọc trên máy bay, chạy vào thế giới sương mù, sẽ không bị người của đài quan sát đánh chết! Lẽ ra hắn ta phải đi lấy tượng thần từ mấy ngày trước, như thế thì tượng thần sẽ không bị mất!"
"Con mẹ nó, chửi tôi làm gì!"
"Tôi chỉ là người thay ca tạm thời, không bổ sung được hàng thì liên quan gì đến tôi chứ! Đứa trẻ lưu lạc cũng không phải dự án mà tôi phụ trách!"
Tiêu Khiết Khiết và Hà Tuấn Nghiệp liếc nhìn nhau, đều thấy sự mờ mịt trong mắt đối phương.
Người đàn ông chuẩn bị đi xuống xem camera, không ngừng đi lại ở cửa cầu thang.
"Nếu các người sợ đứa trẻ lưu lạc ở bên kia xảy ra chuyện, vậy thì cử thêm vài người đến đây giúp tôi tìm tượng thần đi!"
"Tôi mở đường ra rồi, các người nhanh lên!"
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Story
Chương 53: Thật xin lỗi, là em đánh
10.0/10 từ 34 lượt.
