Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 35: Nhân vật chính


Trong lòng Sầm Sênh vẫn luôn có một nghi ngờ, vì sao trợ thủ nhỏ lại không cho anh biết nhân vật chính trong tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà" là ai.


Anh tổng cộng đã mở khóa được ba cuốn tiểu thuyết.


Nhân vật chính của "Xương cốt chưa lạnh" là thám tử Dung Dã; nhân vật chính của "Cơn mưa mùa hè, em dưới tán ô" là cặp đôi học sinh Hứa Thanh Thuần và Đường Đường.


Chỉ có nhân vật chính của "Quỷ thoại Ân Hà" cho đến nay vẫn là một ẩn số.


Ban đầu, Sầm Sênh cho rằng lý do trợ thủ nhỏ không cho anh biết thông tin về nhân vật chính là vì anh chưa tiếp xúc với những cảnh tượng và nhân vật đặc biệt.


Anh phải từ từ khám phá thế giới tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà" mới có thể khám phá bí ẩn về thân phận của nhân vật chính.


Nhưng ngay sau đó, Sầm Sênh đã phát hiện ra điểm mâu thuẫn.


Anh thông qua Hà Tuấn Nghiệp, biết được sự tồn tại của sinh vật dị giới. Sau khi Dung Dã lật tấm ván sàn phòng ngủ lên, để lộ ra vô số cánh tay trắng muốt bên dưới, trợ thủ nhỏ đã gửi lời nhắc nhở cho anh.


Chúc mừng anh đã mở khóa cốt truyện mới "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng", dò hỏi anh có muốn đến thế giới tiểu thuyết chưa biết hay không. Nếu chọn "Có" sẽ phát hành nhiệm vụ có liên quan cho anh, đồng thời cung cấp phần giới thiệu cốt truyện của tiểu thuyết.


Lúc đó, Sầm Sênh vẫn chưa thực sự ở thế giới tiểu thuyết "Dị Giới Buông Xuống", cũng chưa tiếp xúc với nhân vật chính của cuốn sách đó. Anh chỉ nhìn thấy quái vật dị giới cấp thấp nhất, quen biết Hà Tuấn Nghiệp, người vô tình bị cuốn vào đó.


Nhưng dù vậy, chỉ cần Sầm Sênh đến thế giới tiểu thuyết đó, trợ thủ nhỏ sẽ cho anh biết phần giới thiệu cốt truyện.


Tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà" chủ yếu xoay quanh tiểu khu Ân Hà, Sầm Sênh chạy đôn chạy đáo trong tiểu khu, g**t ch*t vài con quỷ, quen biết không ít người trong tiểu khu.


Nếu đã ở trong bối cảnh đặc biệt, tiếp xúc với nhân vật đặc biệt. Sầm Sênh tuyệt đối đã thỏa mãn điều kiện mở khóa phần giới thiệu cốt truyện, biết được thông tin về nhân vật chính.


Vì sao trợ thủ nhỏ vẫn không cho anh biết manh mối liên quan đến nhân vật chính của "Quỷ thoại Ân Hà"?


Ngoài ra, trợ thủ nhỏ còn có một sơ hở, là lời tự thuật.


Năm mười lăm tuổi, khi đang học lớp 10, Sầm Sênh nghe thấy thanh âm của lời tự thuật vang lên trong đầu. Thông qua câu chuyện mà lời tự thuật kể, anh đã quen biết Dung Dã, nhân vật chính trong tiểu thuyết "Xương cốt chưa lạnh".


Sau khi Dung Dã gặp chuyện, đối tượng mà lời tự thuật kể đã chuyển thành nam nữ chính trong truyện thanh xuân vườn trường, Hứa Thanh Thuần và Đường Đường.


Năm nay Sầm Sênh 27 tuổi, mười mấy năm qua, lời tự thuật vẫn luôn kể chuyện, chưa bao giờ thay đổi.


Nhưng ngay sau khi Sầm Sênh chuyển đến tiểu khu Ân Hà để tìm kiếm Dung Dã, lời tự thuật đột nhiên không kể chuyện nữa, bắt đầu tuyên bố nhiệm vụ cho anh, lắc mình biến thành trợ thủ nhỏ.


Có thể là lời tự thuật đã thay đổi chức nghiệp, hiện tại chỉ làm nhân viên chăm sóc khách hàng, không làm người kể chuyện nữa.


Cũng có thể là vì kể chuyện nhất định sẽ nhắc đến tên của nhân vật chính, mà trợ thủ nhỏ lại không muốn cho Sầm Sênh biết nhân vật chính của thế giới tiểu thuyết này là ai.


Ban đầu, Sầm Sênh nghi ngờ nhân vật chính của "Quỷ thoại Ân Hà" là chủ nhà họ Vân.


Hắn ta sống trong tiểu khu đã lâu, có thể quản lý phòng 404, có thể mở giấy chứng nhận ra ngoài tạm thời. Cư dân tòa nhà số 4 đều sợ hãi hắn ta, quái vật Đổi Vận cũng nghe theo lệnh của hắn ta.


Thực lực mạnh mẽ, lai lịch bí ẩn, lại còn có quan hệ với Bạch Ngọc Kinh, đồng thời cũng là hung thủ g**t ch*t nam chính trong tiểu thuyết trinh thám.


Loại nhân vật có buff chồng chất như chủ nhà họ Vân, không phải là nhân vật chính trong tiểu thuyết hắc ám thì cũng là phản diện lớn trong sách.


Tới bước này, Sầm Sênh vẫn đang phân tích xem rốt cuộc ai là nhân vật chính trong số những người mà anh đã tiếp xúc. Khi đó, anh hoàn toàn không nghĩ rằng chính mình cũng có thể là nhân vật chính của tiểu thuyết.


Bởi vì theo như phần giới thiệu chương sau của trợ thủ nhỏ, nhân vật của anh sẽ gặp chuyện bất trắc ở chương 3.


Anh sẽ bị một bàn tay lạnh băng mảnh khảnh bóp cổ, ấn vào trong nước. Anh liều mạng giãy giụa phản kháng, sờ thấy trên cổ tay người nọ đeo một v*t c*ng rắn lạnh lẽo.


Lúc đó, sau khi nghe xong phần giới thiệu, Sầm Sênh vẫn luôn cho rằng mình sẽ lãnh cơm hộp ngay ở chương 3. Nhưng sau đó anh cẩn thận nhớ lại phần giới thiệu chương sau, trên đó căn bản không hề nói rằng anh sẽ chết.


Phần tiết lộ đột ngột kết thúc sau khi nói đến việc anh sờ thấy một vật gì đó.


Có thể anh sẽ chết, có thể anh sẽ phản kháng thành công, sống sót, cũng có thể sẽ được nhân vật khác chạy đến cứu.


Thậm chí có khả năng sẽ chết nhưng không chết hẳn, giống như đám người Vương Văn Long, biến thành quỷ sống trong phòng 404.


Lần đầu tiên trợ thủ nhỏ tuyên bố phần giới thiệu chương là đang nhắc nhở anh, muốn để anh sống sót sau vụ huyết án 404, làm suy yếu quyền khống chế phòng 404 của chủ nhà.


Lần thứ hai tuyên bố phần giới thiệu, là lợi dụng tình cảm của anh với Ngũ Bàng, để anh vì bảo vệ vợ con của bạn tốt, không thể không tiếp tục lựa chọn hợp tác với trợ thủ nhỏ.


Hai lần tiết lộ đã để lộ hai thông tin.


Sầm Sênh là nhân vật trong sách, người bạn tốt nhất của anh cũng là nhân vật có tên có họ trong sách.


Anh xuất hiện trong ba chương đầu của tiểu thuyết, có mối liên hệ chặt chẽ với một nhân vật nguyên văn khác, còn sớm gặp phải tình huống nguy hiểm đến tính mạng.


Vậy thân phận của anh trong sách không nằm ngoài mấy khả năng.


1: Anh là một nhân vật phụ quan trọng, sẽ được nhân vật chính cứu giúp, từ đó trở thành trợ thủ đắc lực của nhân vật chính.



2: Anh là bia đỡ đạn lúc ban đầu, cái chết của anh sẽ thúc đẩy mạch truyện phát triển, dẫn dắt nhân vật chính tiếp tục khám phá bí mật của tiểu khu Ân Hà.


3: Anh là một nhân vật phản diện nào đó, cái chết của anh xảy ra trong chương 3. Trong tương lai anh sẽ xuất hiện trong một chương nào đó, chọc phiền toái cho nhân vật chính.


4: Anh chính là nhân vật chính.


Sầm Sênh đã dựa vào bản lĩnh của mình, vượt qua huyết án 404, thành công sống sót. Không có nhân vật nào đột nhiên xuất hiện, ra tay tương trợ trong lúc nguy nan.


Sau vụ huyết án cũng không có nhân vật mới nào xuất hiện ở phòng 404. Chỉ có Hà Tuấn Nghiệp bị quái vật đuổi chạy khắp nơi, vô tình tiến vào thế giới tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà".


Nếu huyết án 404 đã kết thúc mà vẫn chưa có nhân vật mới nào xuất hiện, chứng tỏ nhân vật chính đã xuất hiện từ lâu.


Sầm Sênh là người rất cẩn thận, mặc dù đã nghi ngờ trong lòng, nhưng anh vẫn không dễ dàng kết luận.


Trong thiết bị mô phỏng Thánh Phụ hiển thị, nhân vật chính của thế giới tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà" là chưa biết.


Không phải là không có, mà là chưa biết, cuốn sách này chắc chắn có nhân vật chính tồn tại.


Vì trợ thủ nhỏ không chịu cho anh xem phần giới thiệu câu chuyện, Sầm Sênh không biết thể loại của cuốn sách này.


Nó có thể là tiểu thuyết song nam chủ, cũng có thể là truyện quần thể có nhiều nhân vật chính.


Bởi vì manh mối không đủ, Sầm Sênh chỉ nghi ngờ thân phận của mình, không dám tùy tiện kết luận.


Sự xuất hiện của Bạch Ngọc Kinh và những thông tin rời rạc mà nữ quỷ nhỏ cung cấp đã bổ sung mảnh ghép cuối cùng còn thiếu cho Sầm Sênh.


Manh mối rời rạc được xâu chuỗi lại với nhau, anh cuối cùng cũng xác định, mình chính là nhân vật chính của "Quỷ thoại Ân Hà".



Lúc Dung Dã mới xuất hiện, hắn đang ở trong trạng thái cận kề cái chết. Hắn rất suy yếu, xuất hiện vài phút đã phải trở lại trái tim Sầm Sênh ngủ say.


Hắn nắm giữ rất nhiều thông tin, biết bí mật không thể biết. Vì không để hắn tiết lộ bí mật, có người đã hạ nguyền rủa lên người hắn, khiến hắn quên mất rất nhiều ký ức.


Lúc đó, khi nghe Dung Dã miêu tả, trong lòng Sầm Sênh đã nảy sinh một nghi hoặc.


Vì sao người hạ nguyền rủa cho anh Dung lại không trực tiếp g**t ch*t hắn?


Giết người diệt khẩu, chẳng lẽ không phải đơn giản và bảo đảm hơn so với việc để hắn quên đi một số ký ức cụ thể sao?


Việc này không hợp lý, không hợp logic.


Nếu như nói người hạ nguyền rủa cho Dung Dã là muốn hắn quên đi một số ký ức, như vậy mới có thể lợi dụng hắn. Chỉ là Dung Dã tìm được cơ hội, may mắn chạy thoát, không bị người ta khống chế.


Vậy thì lại dẫn đến một điểm mâu thuẫn khác.


Nếu chủ nhà họ Vân có thể nhìn thấy quỷ hồn của Dung Dã, tại sao lại không giết hắn, cũng không bắt hắn về?


Từ trong miệng Vương Văn Long và Tiêu Khiết Khiết, có thể biết được Dung Dã thật sự từng bị chủ nhà họ Vân giam cầm ở phòng 404.


Hắn cũng nhớ rõ ràng, mình bị chủ nhà g**t ch*t và phân xác.


Người g**t ch*t Dung Dã, khiến hắn biến thành ác quỷ chính là chủ nhà họ Vân.


Người hạ nguyền rủa cho Dung Dã, cho dù không phải là chính tay chủ nhà, cũng nhất định là tổ chức Bạch Ngọc Kinh sau lưng hắn ta.


Dung Dã vẫn luôn ở trong trái tim Sầm Sênh, chỉ là Sầm Sênh không biết mà thôi.


Ngay từ khi anh đến tiểu khu Ân Hà, chuẩn bị dọn vào phòng 404, chủ nhà đã có thể nhìn thấy nam quỷ ẩn náu trong tim anh.


Khi phát sinh huyết án 404, Dung Dã vì bảo vệ Sầm Sênh đã cào quái vật Đổi Vận mấy cái. Quái vật Đổi Vận và chủ nhà rất thân thiết, chủ nhà nhất định có thể biết được sự tồn tại của Dung Dã từ trong miệng nó.


Nếu như nói ban đầu, chủ nhà không nhận ra sương mù màu đỏ trong trái tim Sầm Sênh, chính là Dung Dã đang hôn mê cận kề cái chết.


Vậy sau khi huyết án 404 xảy ra, hắn ta cũng nên rõ ràng quỷ hồn của Dung Dã rốt cuộc đang trốn ở đâu rồi.


Nhưng chủ nhà không làm gì cả.


Điều này chứng tỏ, Bạch Ngọc Kinh trước mắt không có ý định g**t ch*t Dung Dã, hoặc là hạn chế tự do của hắn.


Trạng thái Dung Dã và Sầm Sênh ở cùng một thể hoàn toàn phù hợp với nhu cầu của Bạch Ngọc Kinh.


Sầm Sênh không rõ ràng lắm, rốt cuộc Bạch Ngọc Kinh muốn làm gì, mục đích của bọn họ rốt cuộc là gì.


Tuy nhiên, trong câu chuyện mà nữ quỷ nhỏ kể đã tiết lộ một thông tin mấu chốt.


Thế giới tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà" và "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng" đang dần dần dung hợp.


Khi xe buýt vô tình đi vào thế giới sương mù, tổn thất rất nhiều "hàng hóa", chị Vân gọi điện thoại cho một bộ phận khác của Bạch Ngọc Kinh, chất vấn bọn họ tại sao vẫn chưa giải quyết được nhân vật chính của thế giới sương mù.



Bên kia điện thoại đáp lại, bọn họ đã khóa chặt nhân vật chính, rất nhanh sẽ có thể khống chế được hắn.


Là "giải quyết" và "khống chế", không phải g**t ch*t.


Bởi vậy có thể thấy, trong nhận thức của thành viên nội bộ Bạch Ngọc Kinh, nhân vật chính tương đương với trung tâm của thế giới tiểu thuyết. Chỉ cần bọn họ khống chế được nhân vật chính, sẽ không vô tình đi vào thế giới đó nữa.


Trước mắt có thể xác định, Dung Dã, nhân vật chính trong tiểu thuyết "Xương cốt chưa lạnh" đã bị bọn họ biến thành quỷ.


Dựa theo miêu tả của Bùi Nguyệt, sau khi xe buýt rời khỏi thế giới sương mù, nhiệt độ bên ngoài bắt đầu tăng cao. Bọn họ giống như đã từ phương Bắc chạy đến phương Nam.


Mà phạm vi hoạt động chủ yếu của Dung Dã vừa đúng chính là thành phố công nghệ mới phía Nam!


Sầm Sênh từng bị người ta móc tim, thông qua biện pháp nào đó đã kết hợp với Dung Dã, trở thành dáng vẻ nửa người nửa quỷ như bây giờ.


Trước khi chết, anh từng nhìn thấy Dung Dã chạy đến, vừa khóc vừa cấp cứu cho anh. Chứng tỏ khi anh gặp chuyện, Dung Dã đang ở gần đó.


Anh Dung làm thám tử mười mấy năm, lại là nhân vật chính trong tiểu thuyết. Người có năng lực g**t ch*t Sầm Sênh ngay dưới mí mắt hắn rất ít.


Dưới tình huống trái tim anh đã hoàn toàn bị đâm nát, người có thể cứu sống anh, càng ít hơn.


Dung Dã bị Bạch Ngọc Kinh biến thành quỷ, lại vừa khéo sống trong trái tim Sầm Sênh.


Sầm Sênh lại trùng hợp là nhân vật sẽ xuất hiện trong ba chương đầu của "Quỷ thoại Ân Hà".


Điểm xuất phát vận chuyển "hàng hóa" của chị Vân chính là khu công nghiệp cũ ở phía Bắc, là quê hương của Sầm Sênh, là khu vực bao phủ của "Quỷ thoại Ân Hà".


Kết hợp với rất nhiều manh mối, Sầm Sênh đã có một suy đoán lớn mật nhưng lại hợp lý.


Bạch Ngọc Kinh biết thế giới này được cấu thành từ rất nhiều tiểu thuyết. Bọn họ có thủ đoạn đặc biệt nào đó, có thể xác định được nhân vật chính của mỗi cuốn tiểu thuyết là ai.


Bọn họ sẽ bắt giữ nhân vật trung tâm của thế giới tiểu thuyết, g**t ch*t người đó, sau đó tiến hành gia công xử lý. Lúc này, nhân vật chính sẽ không thật sự chết đi, mà tiếp tục tồn tại dưới một hình thái khác.


Sau khi xử lý xong nhân vật chính, Bạch Ngọc Kinh sẽ khống chế thế giới tiểu thuyết tương ứng trong một mức độ nhất định.


Bọn họ có thể xây dựng con đường đặc thù trong những thế giới tiểu thuyết đã nắm giữ.


Chỉ cần mang theo chìa khóa cửa tương ứng, là có thể trực tiếp từ thế giới tiểu thuyết này, chạy đến phạm vi bao trùm của tiểu thuyết khác.


Đây chính là nguyên nhân để chị Vân có thể lái xe buýt trong khoảng thời gian ngắn là có thể từ phương Bắc chạy đến phương Nam.


"Quỷ thoại Ân Hà" là tiểu thuyết linh dị, bên trong có rất nhiều quỷ quái, rất có giá trị lợi dụng.


Đồng thời, nó khác với "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng", câu chuyện của nó xảy ra ở khu công nghiệp cũ kỹ phía Bắc. Không phải ở dị giới, không tồn tại quá trình từ từ dung hợp, ai cũng có thể tùy ý tiến vào.


Để nắm giữ thế giới có tính chất đặc thù này, Bạch Ngọc Kinh đã g**t ch*t nhân vật chính, tiến hành gia công xử lý anh.


Sầm Sênh bị móc tim, bị chế tác thành người sống dở chết dở, chính là nhân vật chính của "Quỷ thoại Ân Hà".


Xử lý xong Sầm Sênh, Bạch Ngọc Kinh nhắm mục tiêu vào Dung Dã, nhân vật chính của tiểu thuyết "Xương cốt chưa lạnh", thành công săn giết hắn.


Từ đó, thanh phố công nghệ mới phía Nam và khu công nghiệp cũ phía Bắc, hai thành phố cách xa nhau về địa lý, bị Bạch Ngọc Kinh hoàn toàn liên thông.


Bọn họ có thể tùy ý mang dân chúng ở đây đi, trở thành công cụ chuyển vận mà tùy ý tàn sát. Bởi vậy, vụ án mất tích ở thành phố này mới càng ngày càng nhiều.


Bọn họ có thể công khai mang tội phạm ở nơi khác đến tiểu khu Ân Hà. Cho dù cảnh sát có tiến vào điều tra, cũng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.


Khu công nghiệp cũ phía Bắc đã mất đi nhân vật trung tâm, trở thành nơi "nhập hàng" của Bạch Ngọc Kinh.


Tiểu khu Ân Hà có môi trường đặc biệt nhất, trở thành căn cứ sản xuất ác quỷ của bọn họ.


Thành phố công nghệ mới phía Nam, là nhà xưởng gia công chuyển vận của bọn họ.


Hiện tại, Sầm Sênh tổng cộng đã mở khóa được ba cuốn tiểu thuyết, còn một cuốn đang chờ mở khóa.


"Cơn mưa mùa hè, em dưới tán ô" là truyện tình cảm học đường, câu chuyện xảy ra ở một trường học trong thành phố công nghệ mới.


Phạm vi bao trùm của cuốn sách đó quá nhỏ, không có giá trị lợi dụng. Nam nữ chính rất may mắn, không giống như Sầm Sênh và Dung Dã bị Bạch Ngọc Kinh săn giết, chế tác thành quái vật.


Nhân vật chính của "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng" đã bị Bạch Ngọc Kinh nhắm đến.


Người tiếp theo bị gia công xử lý chính là người đó!



Xử lý sự tồn tại của thiết bị mô phỏng Thánh Phụ và trợ thủ nhỏ một chút, Sầm Sênh chia sẻ suy đoán của mình về thế giới tiểu thuyết cho Dung Dã.


Dung Dã trầm mặc một lúc lâu, sắc mặt càng thêm khó coi.


Sầm Sênh chần chờ hỏi: "Anh, suy luận của em có chỗ nào không đúng sao?"



Dung Dã dừng một chút, trên người dần dần bốc lên sương máu.


Hắn nhẹ nhàng chạm vào ngực Sầm Sênh, đôi mắt xanh lam sâu thẳm tràn ngập đau lòng.


"Tiểu Sênh, thì ra em cũng giống như anh, đều bị Bạch Ngọc Kinh g**t ch*t."


Biểu tình Sầm Sênh cứng đờ, rũ mắt né tránh ánh mắt Dung Dã.


"Thế giới mà anh sống là tiểu thuyết trinh thám suy luận. Bên trong có rất nhiều thám tử hoạt động, kinh nghiệm của cảnh sát cũng càng phong phú. Nếu em không chạy đến thành phố khoa học kỹ thuật mới, ngày ngày ở bên cạnh anh, có lẽ Bạch Ngọc Kinh sẽ không ra tay với anh, anh cũng sẽ không..."


"Đừng nói những lời này, việc này có quan hệ gì đến em chứ!"


Dung Dã cắt ngang lời anh, trở tay ôm chặt anh vào lòng. Trong miệng hắn không ngừng lẩm bẩm Bạch Ngọc Kinh, trong thanh âm tràn đầy hận ý không hề che giấu.


Sau khi biến thành quỷ, Dung Dã rất dễ mất đi lý trí vì mất khống chế cảm xúc.


Vào lúc hai mắt hắn trở nên đỏ ngầu, miệng vết thương bắt đầu rỉ máu, Sầm Sênh ngẩng đầu hôn lên môi hắn.


Xúc cảm mềm mại ấm áp, trong nháy mắt dời đi toàn bộ lực chú ý của Dung Dã, hắn theo bản năng đáp lại nụ hôn của Sầm Sênh.


Để xoa dịu cảm xúc của Dung Dã, Sầm Sênh tạm thời bỏ qua chủ đề liên quan đến Bạch Ngọc Kinh.


Anh suy nghĩ, mím môi khẽ cười một tiếng: "Bắt đầu từ năm 15 tuổi, em đã nghe được chuyện của anh. Lúc đó em sinh ra cảm tình đơn phương rất lớn với anh."


"Vậy nên sau khi tốt nghiệp đại học, em lập tức chạy đến tìm anh?"


"Đúng vậy, em sợ đến muộn một chút, anh sẽ tuyển trợ lý mới."


Dung Dã nắm chặt tay Sầm Sênh, thanh âm càng thêm trầm thấp.


"Cho nên em vẫn luôn yêu thầm anh sao? Lúc em mới làm trợ lý cho anh, anh đã cảm thấy ánh mắt em nhìn anh rất kỳ lạ, giống như đang nhìn người trong lòng."


Bí mật giấu kín trong lòng bị vạch trần, hô hấp Sầm Sênh tạm dừng một giây, gương mặt đỏ bừng.


"Em khác anh, em đã sớm biết mình là đồng tính?"


"Ừm..."


"Lúc chúng ta còn chưa yêu đương, mỗi lần em tắm rửa xong, đều chỉ quấn khăn tắm đến phòng làm việc tìm anh. Không phải vì không đề phòng người cùng giới, mà là cố tình quyến rũ anh?"


Sầm Sênh không hé răng, mím chặt môi, tai đỏ bừng.


"Lúc trước chúng ta cùng nhau đi suối nước nóng, không phải em uống say rồi vô tình hôn anh, mà là giả vờ say rượu để hôn anh?"


"Anh cũng đâu có từ chối, lúc đó nếu anh phản kháng, em chắc chắn sẽ không hôn anh. Anh ngay cả lông mày cũng không nhíu, cứ ngồi yên ở đó, để em hôn hết lần này đến lần khác."


Dung Dã ôm Sầm Sênh, cẩn thận nhớ lại từng chút một trong suốt 5 năm qua.


Hắn là thám tử, khả năng quan sát nhạy bén, có thể chú ý đến rất nhiều chi tiết. Hắn đã sớm chú ý tới, trợ lý nhỏ của mình có gì đó không đúng.


Thói quen ăn mặc của Sầm Sênh rất kỳ lạ. Khi ở bên cạnh hắn, thích nhất là mặc quần bó sát, để lộ ra đôi chân thon dài hoàn mỹ. Động tác hơi lớn một chút, còn sẽ để lộ ra một phần eo mảnh khảnh trắng nõn.


Luôn mặc áo cổ thấp, khi cúi người lấy tài liệu trên bàn làm việc của hắn, hắn ngồi đối diện, hồng hồng trắng trắng đều thấy hết.


Nhưng một khi hai người ra ngoài phá án, hoặc khi có người ngoài đến văn phòng, trợ lý nhỏ sẽ lập tức thay đồ rộng rãi kín đáo.


Sầm Sênh còn tìm đủ mọi cơ hội xuất hiện trước mặt bạn bè của hắn. Không đến một năm, tất cả bạn bè của Dung Dã đều biết bên cạnh hắn có thêm một trợ lý xinh đẹp dịu dàng, như hình với bóng.


Dung Dã đã từng có rất nhiều trợ lý, Sầm Sênh là người thông minh và có năng lực nhất.


Anh rất hữu dụng, có thể giúp hắn chải chuốt lại mạch suy nghĩ, hợp tác chống lại tội phạm. Lại còn giỏi kết giao bạn bè, mở rộng mối quan hệ cho hắn.


Cho nên, cho dù anh có chút kỳ quặc, Dung Dã vẫn không đuổi anh đi.


Theo thời gian tiếp xúc càng dài, Dung Dã dần dần phát hiện mình có vấn đề.


Hắn cảm thấy đôi môi của trợ lý nhỏ, so với người khác càng thêm mê người.


Mỗi khi Sầm Sênh đến gần thì thầm với hắn, hắn đều muốn cúi đầu hôn xuống.


Chỉ cần không ra ngoài tra án, trước khi ngủ Sầm Sênh nhất định sẽ tắm rửa, mỗi lần đều trực tiếp quấn khăn tắm đi ra ngoài.


Ban đầu Dung Dã căn bản không để ý, nhưng không biết bắt đầu từ ngày nào, hắn lại cố ý ngồi ở phòng khách chờ đợi, vừa lật sách lung tung vừa tham lam mà nhìn chăm chú vào trợ lý nhỏ đi ra từ phòng tắm.


Có rất nhiều khoảnh khắc, hắn luôn hy vọng chiếc khăn tắm vướng víu kia có thể vô tình rơi xuống.


Hai người vì điều tra án mà chen chúc trên chuyến xe buýt đông đúc. Sầm Sênh theo quán tính của xe, không cẩn thận ngã vào lòng hắn.


Dung Dã mặt vô biểu tình ôm lấy anh, trầm giọng bàn bạc kế hoạch tiếp theo với anh. Nhưng trong đầu lại không chịu khống chế, tưởng tượng hình ảnh mình mạnh mẽ chiếm hữu Sầm Sênh ngay trên xe buýt.



Lúc đó, Dung Dã đã buồn bực rất lâu, hắn lại nảy sinh ý niệm xấu xa không nên có với người trợ lý kiêm bạn tốt của mình.


Hiện tại cẩn thận nghĩ lại, thân thủ Sầm Sênh giỏi như vậy, cho dù ở trên du thuyền rung lắc cũng có thể bước đi như bay. Anh không phải là không đứng vững, mà là nương theo quán tính xe buýt rung lắc để ngã vào lòng ngực hắn.


Anh cố ý ngậm kem trước mặt hắn, cố ý nhét tay vào trong khăn quàng cổ của hắn để sưởi ấm lúc trời lạnh, cố ý mặc quần áo mỏng manh, không hề phòng bị mà dựa vào hắn ngủ say.


Dung Dã vẫn luôn cho rằng là hắn thích Sầm Sênh trước, còn âm thầm theo đuổi anh rất lâu.


"Tiểu Sênh, nếu em thích anh, vì sao không nói thẳng?"


"Anh không nhớ sao, anh đã ném một người đàn ông theo đuổi anh ra khỏi văn phòng ngay trước mặt em, còn chỉ vào mũi hắn, mắng hắn ghê tởm, ngu ngốc, đồ gay chết tiệt. Hắn bị anh đánh đến mức bầm tím mặt mày, máu me đầy mặt. Em thấy vậy, cho rằng anh ghét đồng tính."


"... Ồ, em nói cậu ta à..."


Dung Dã nheo mắt lại, bực bội "chậc" một tiếng: "Cậu ta nói người trong lòng của cậu ta không thấy đâu, muốn anh giúp cậu ta tìm chồng. Anh vừa tìm chứng cứ, vừa hỏi thăm hàng xóm của cậu ta. Cậu ta không có vấn đề về thần kinh, nhưng anh lại tìm không thấy bất kỳ dấu vết tồn tại nào của chồng cậu ta. Anh còn tưởng rằng đây là một vụ án có độ khó cao, hưng phấn vô cùng, chạy đôn chạy đáo ở bên ngoài mấy ngày trời."


"Chờ đến khi anh trở về văn phòng, tên khốn nạn kia đứng ở dưới lầu, bày một vòng nến tặng hoa cho anh. Nói với anh cái gì mà, thám tử Dung, chỉ cần anh nhận lấy bó hoa hồng này, là anh đã tìm thấy người chồng thất lạc nhiều năm của tôi!"


"Cậu ta còn muốn cưỡng hôn anh, cậu ta vậy mà dám túm lấy khăn quàng cổ của anh, muốn cưỡng hôn anh ngay trước mặt đám đông! Cả đời này anh chưa từng thấy ai ghê tởm như vậy! Anh đuổi cậu ta về nhà là vì người vây xem náo nhiệt quá nhiều, không tiện đánh cậu ta. Nếu không phải đúng lúc đó em đến ứng tuyển, ít nhất cậu ta phải nằm viện mấy ngày."


"Anh tốn thời gian tốn công sức điều tra, vì vụ án của cậu ta mà thậm chí còn từ chối một vụ án khác, kết quả chỉ nhận lại được một câu tỏ tình chết tiệt! Thật sự là ghê tởm muốn chết!"


Dung Dã tức giận đến mức mắng chửi th* t*c, lời lẽ rất khó nghe.


Sầm Sênh không ngờ sự thật lại là như vậy, nhưng cho dù không có hiểu lầm này, anh cũng không dám thổ lộ.


Dung Dã ngạo mạn nóng nảy, không có kiên nhẫn trong việc giao tiếp với người khác. Chủ động theo đuổi hắn trước khi hắn động lòng, sẽ chỉ khiến hắn cảm thấy chán ghét.


Lúc đó, Sầm Sênh vừa mới tốt nghiệp đại học, tuổi còn trẻ, tính tình bốc đồng, cái gì cũng dám làm.


Đổi lại nếu là anh của bây giờ, cho dù có thích Dung Dã, anh cũng không dám mặt dày mày dạn quyến rũ hắn như trước kia.


Nếu lúc đó anh không nhân lúc bốc đồng mà trực tiếp làm trợ lý cho Dung Dã, có lẽ cho đến chết, bọn họ cũng không có cơ hội ở bên nhau.



Sau khi Sầm Sênh suy luận xong, trợ thủ nhỏ không nói gì nữa.


Sầm Sênh thử nói chuyện với nó mấy câu, quang cầu cũng không có chút phản ứng.


"Biểu hiện của cậu rất bất thường, điều này chứng tỏ tôi đã đoán đúng rồi. Cậu tự biết lúc trước mình đã sơ suất, để tôi phát hiện ra điểm bất thường. Vì để không để lộ thêm thông tin, cậu bắt đầu né tránh vấn đề của tôi, từ chối giao tiếp với tôi."


Ngài hiểu lầm rồi, ngài Sầm.


"Cậu trả lời tôi, tôi lại đoán đúng rồi."


...


Trợ thủ nhỏ không đáp lời, Sầm Sênh cũng không làm khó nó, tự mình xem xét tiến độ mở khóa.


Nhân vật chính "Quỷ thoại Ân Hà": Sầm Sênh.


Tiến độ mở khóa: 5%. Mức độ sụp đổ: 60%


Sầm Sênh che giấu sự tồn tại của trợ thủ nhỏ và thiết bị mô phỏng, thảo luận với Dung Dã một hồi, quyết định kế hoạch tiếp theo.


Trong tiểu thuyết "Dị Giới Buông Xuống", khắp nơi đều là quái vật.


Bạch Ngọc Kinh khống chế "Quỷ thoại Ân Hà" là có thể bồi dưỡng ra một đống ác quỷ, ngay cả trên tay chủ nhà họ Vân cũng có thể được chia nhiều quỷ con như vậy.


Một khi bọn họ khống chế "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng" đầy rẫy quái vật, con đường báo thù của anh và Dung Dã sẽ càng trở nên gian nan. Nạn nhân chết trong tay Bạch Ngọc Kinh cũng sẽ ngày càng nhiều.


Bọn họ tuyệt đối không thể để Bạch Ngọc Kinh gia công xử lý nhân vật chính của thế giới tiểu thuyết "Dị Giới Buông Xuống".


Hiện tại thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, thế giới tiểu thuyết kia lại quá nguy hiểm, bọn họ không thể tùy tiện tiến vào.


Trong tay Sầm Sênh có giấy chứng nhận ra ngoài tạm thời mà chủ nhà mở, bọn họ còn có thể tự do hoạt động bên ngoài năm ngày.


Phải nhân cơ hội hiếm có này, nhanh chóng nâng cao thực lực.


Tuy nữ quỷ trong tủ quấn lấy Tiêu Khiết Khiết đã bị bọn họ giải quyết, nhưng mấy con quỷ dây dưa với đám người Quý Manh vẫn còn đang tung tăng nhảy nhót.


Sầm Sênh chuẩn bị đem hết đám quỷ đó cho Dung Dã và Bùi Nguyệt ăn.


Lên kế hoạch xong, Sầm Sênh cầm điện thoại, gọi cho Quý Manh.


"Đừng buồn, không giấu được bí mật không phải là lỗi của cậu, Tiểu Âm. Chúng ta còn phải cùng nhau chống lại Bạch Ngọc Kinh, còn nhớ không?"


Trước khi điện thoại được kết nối, Sầm Sênh chọc chọc trợ thủ nhỏ vẫn đang giả chết: "Ba người Quý Manh đáng thương yếu đuối vẫn đang bị ác quỷ quấn lấy. Cậu mau tuyên bố nhiệm vụ cho tôi, để Thánh Phụ thiện lương chính trực tôi đây đi cứu vớt bọn họ."


"Đừng quên cộng thêm phần thưởng nhiệm vụ đấy!"


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 35: Nhân vật chính
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...