Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 20: Tiểu Âm
Vài giờ sau, Sầm Sênh bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.
Dung Dã dường như không thể cách anh quá xa, khi anh hôn mê không thể giúp anh xử lý vết thương trên bả vai. Thay vào đó, chộp lấy đồ chống nắng đang treo cạnh cửa, đắp lên người Sầm Sênh, tránh để anh bị cảm lạnh.
Mấy thi trên ghế sofa đã biến mất, cửa phòng ngủ đóng chặt, có lẽ ác quỷ Bạch Xảo đang trốn ở bên trong.
Quỷ cổ dài không nhân lúc anh hôn mê mà đem anh làm thành búp bê. Xem ra anh và hàng xóm phòng 403 sau này có thể chung sống hòa bình.
Tiếng gõ cửa đã đến rất gần, có người đang đập cửa phòng 404.
"Cảnh sát đây, mở cửa!"
"Người ở bên trong mau mở cửa, các người đã bị bao vây, không được thương tổn tới con tin bên trong!"
Ý thức của Sầm Sênh vẫn còn chưa tỉnh táo, nghe xong lại không hiểu.
Con tin? Con tin ở đâu ra?
Lời nhắc nhở của Dung Dã lưu lại dưới áo choàng dính máu lần nữa lại xuất hiện trong đầu.
"Không được tin vào sắc trời, chỉ có thể tin vào thời gian. Trước lúc bình minh, không được mở cửa cho bất kỳ ai."
Trong hỗn loạn, Sầm Sênh mơ hồ nghe thấy tiếng la hưng phấn của Đậu Lỵ: "Là cảnh sát! Chúng ta an toàn rồi!"
Quái vật Đổi Vận có thể ngụy trang giọng nói của người khác, rất có khả năng nó đang giả dạng cảnh sát.
Nghe thấy tiếng mở cửa ở căn phòng số 404, Sầm Sênh chỉ cảm nhận thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh sợ đến muộn một bước, năm người phụ nữ kia sẽ bị Đổi Vận ăn thịt. Không kịp nghĩ nhiều, Sầm Sênh đột nhiên mở cửa chống trộm.
Ánh sáng bên ngoài cửa tuy còn tối tăm, nhưng lại không đen kịt như đêm qua. Trong hành lang không có quái vật Đổi Vận trông giống hoa hoạt hình, chỉ có một nhóm cảnh sát mặc cảnh phục.
Năm người Quý Manh đang đứng trước cửa 404, kích động đến mức suýt nữa bổ nhào lên người cảnh sát.
Tiếng mở cửa thu hút sự chú ý của mọi người, cảnh sát cảnh giác xoay người qua, đối diện với Sầm Sênh cả người đầy máu đứng trước cửa 403.
Sau một phút trầm mặc ngắn ngủi, trong hành lang đồng thời vang lên vài tiếng kinh hô.
"Thám tử Sầm!"
"Anh Sênh!"
"Tiểu Sênh!"
Quý Manh muốn chạy qua nhưng bị cảnh sát đè lại. Ngũ Bàng và cảnh sát Vương chạy ra từ trong đám người, khẩn trương đỡ lấy Sầm Sênh.
"Hôm qua cậu nói có thể sẽ có kẻ thù đến trả thù, anh về nhà càng nghĩ càng không yên tâm, khoảng 10 giờ gọi điện thoại cho cậu, gọi hơn 10 cuộc mà một cuộc cậu cũng không trả lời, anh biết cậu chắc chắn đã xảy ra chuyện, vội vàng tìm đến cảnh sát Vương mà cậu nói..."
Vành mắt Ngũ Bàng đỏ hoe, trong thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở.
Sầm Sênh theo bản năng lùi về sau mấy bước, giơ tay muốn đóng cửa phòng lại.
Thẳng đến khi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể người sống từ người Ngũ Bàng, anh mới dần dần thả lỏng lại.
Cùng lúc đó, thanh âm quen thuộc của lời tự thuật vang lên lần nữa.
Ngài Sầm, bây giờ là 6 giờ 03 phút, trời đã sáng.
____
Xử lý xong miệng vết thương, Sầm Sênh ngồi trên băng ghế dài bên ngoài hành lang bệnh viện phát ngốc.
Bác sĩ kiến nghị anh nên nhập viện, Sầm Sênh không đồng ý. Anh hiện tại đã là cư dân của Tiểu khu Ân Hà, buổi tối cần phải quay về tiểu khu.
Năm người Quý Manh bị cảnh sát mang đi thẩm vấn, còn chưa ra khỏi đồn. Ngũ Bàng chạy trước chạy sau, đưa cơm lấy thuốc cho anh.
Quan hệ của Sầm Sênh và cảnh sát rất tốt, cảnh sát Vương rất tin tưởng anh, nói đợi tình trạng của anh tốt hơn một chút sẽ đến lấy lời khai.
Thừa dịp không có ai quấy rầy, Sầm Sênh thử gọi lời tự thuật trong lòng.
Vừa gọi hai tiếng, một màn hình chữ nhật nửa trong suốt màu xanh nhạt đột nhiên xuất hiện trước mắt anh.
Nhìn qua giao diện, rất giống trò chơi phổ biến trên màn hình điện thoại di động.
Phía trên bên trái màn hình là hình chân dung của Sầm Sênh, bên cạnh là một dòng chữ nhỏ Sầm Sênh • Thánh Phụ nhỏ bé.
Bên dưới là giá trị ác, giá trị thiện và giá trị Thánh Phụ.
Liếc mắt sơ qua một lượt, anh bây giờ có 180 điểm giá trị ác, 330 điểm giá trị thiện, 22 điểm giá trị Thánh Phụ.
Sầm Sênh không hiểu hai giá trị đầu tiên là như thế nào, nhưng giá trị Thánh Phụ hẳn là chỉ số đóng vai Thánh Phụ.
Phía trên cùng bên phải có một bản đồ nhỏ hình tròn, dường như có thể phóng to ra.
Phía dưới bản đồ có hai phím chức năng "Xem tiến độ câu chuyện" và "Chuyển đổi thế giới tiểu thuyết".
Hình nền giao diện chính là hành lang bệnh viện mà Sầm Sênh đang ở.
Ở giữa hình nền là một bức vẽ nhân vật chibi rất dễ thương, bên cạnh bức vẽ còn có lựa chọn chuyển đổi nhân vật.
Đơn giản là như vậy, vẫn chưa kết thúc.
Ở phía dưới cùng của giao diện chính còn có một loạt lựa chọn.
Từ trái qua phải lần lượt là: Rút thăm trúng thưởng, Cộng sự, Balo, Nhiệm vụ, Gian phòng, Kinh doanh và Thành tựu.
Nhìn chằm chằm vào giao diện nửa trong suốt một lúc lâu, Sầm Sênh bỗng nhiên nhớ đến phần thưởng nhiệm vụ tân thủ, không chỉ có trợ thủ nhỏ 1vs1 mà còn có thiết bị mô phỏng Thánh Phụ.
Cho nên, màn hình nửa trong suốt cực kỳ giống giao diện trò chơi trước mắt này, là thiết bị mô phỏng Thánh Phụ sao?
____
Huyết án 404 tối hôm qua đã để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho Sầm Sênh. Độ khó nhiệm vụ này mới chỉ được xem là nhiệm vụ tân thủ, những nhiệm vụ về sẽ khó đến cấp độ nào đây.
Sầm Sênh cảm thấy năng lực của mình không mạnh đến vậy, không có ý định nhận thêm nhiệm vụ nào nữa.
Dù sao anh cũng đã tìm thấy linh hồn của Dung Dã, lại cho hắn ăn thêm vài ác quỷ, từ từ nuôi hắn lớn lên. Sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày, anh có thể từ trong miệng của Dung Dã hỏi ra tất cả những gì muốn biết.
Lúc này, trong bức tranh trên giao diện thiết bị mô phỏng Thánh Phụ là một quang cầu màu trắng. Quanh thân nó có một đống các con số màu xanh lam chuyển động xoay tròn, thoạt nhìn rất có cảm giác công nghệ tương lai.
Sầm Sênh nhìn khắp nơi, xác định xung quanh không có ai, anh đưa tay lên chọc chọc vào quang cầu.
Khoảng trống phía dưới quang cầu lập tức bật ra một khung thoại, cùng lúc đó, trong đầu Sầm Sênh cũng vang lên thanh âm quen thuộc của lời tự thuật.
Xin chào ngài Sầm, tôi là trợ thủ thông minh của cậu, cậu có thể gọi tôi là Tiểu Âm.
Sầm Sênh âm thầm nói trong lòng: "Tôi không muốn tiếp tục làm những nhiệm vụ nguy hiểm này, làm sao mới có thể hủy bỏ liên kết với lời tự thuật?"
Tiểu Âm kiến nghị là, đừng hủy bỏ liên kết.
"Tôi đã không cần hợp tác với lời tự thuật nữa, hiện tại tôi chỉ muốn bắt ác quỷ nuôi bạn trai, sống một cuộc sống bình yên và bình thường như trước."
Tiểu Âm kiến nghị là, đừng...
"Cậu có biết đêm qua nguy hiểm như thế nào hay không! Tiêu Khiết Khiết lòng mang thiện ý, linh hồn vẫn luôn kiềm chế ác quỷ. Bốn người Quý Manh tri ân báo đáp, sau khi giải quyết hiểu lầm không chỉ không gây trở ngại mà còn cứu tôi một mạng. Bạch Xảo ở phòng 403 nguyện ý cùng tôi hợp tác, cho tôi tạm thời trốn trong phòng của cô ta. Dung Dã kịp thời tỉnh lại, dốc toàn lực giúp đỡ và bảo vệ tôi."
"Tượng Thánh Hậu có thể áp chế lệ quỷ, có thể lợi dụng quái vật Đổi Vận vài lần, nhưng cho dù là như vậy, hôm qua tôi cũng suýt bị ác quỷ g**t ch*t. Một nhiệm vụ chết người như vậy, ở trong miệng cậu lại chỉ là một nhiệm vụ tân thủ!"
Thái độ Sầm Sênh rất kiên quyết: "Tôi không làm nữa, giải trừ đi!"
Chúng tôi có thể cung cấp rất nhiều trợ giúp cho cậu, ngài Sầm, cậu nên hiểu rằng, cho dù chúng tôi không tuyên bố nhiệm vụ tân thủ, cậu vẫn sẽ gặp những nguy hiểm đó. Từ lúc cậu bắt đầu chuyển vào căn phòng số 404, cậu đã bị cuốn vào trong cốt truyện của tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà" rồi.
Sầm Sênh không nói gì.
Anh biết đêm qua mình rơi vào nguy hiểm không liên quan gì đến Bàng Bạch, anh là sợ Bàng Bạch sẽ kéo anh vào những nguy hiểm khác.
Hiện tại Bàng Bạch chỉ để anh hoạt động trong "Quỷ thoại Ân Hà", vạn nhất về sau lại mở khóa cốt truyện tận thế diệt vong, tang thi vây thành hoặc thế giới như tiểu thuyết Cthulhu(*), anh phải làm thế nào đây?
(*) Cthulhu: thực thể vũ trụ hư cấu được tạo ra bởi nhà văn H. P. Lovecraft
Quang cầu lấp lánh rất lâu: Kiểm tra đo lường, ngài Sầm đã tránh thoát cốt truyện chương 3 "Quỷ thoại Ân Hà", thành công sửa đổi kết cục tử vong của nhân vật đặc thù "Sầm Sênh".
Sầm Sênh có thể đoán được bản thân đã tránh thoát như thế nào.
Giới thiệu chương đã nhắc tới, anh sẽ bị một bàn tay mảnh khảnh lạnh băng bóp chặt cổ và ấn vào trong nước. Bốn người Quý Manh và Tiêu Khiết Khiết bị chiếm xác đều phù hợp với điều kiện này.
Nếu anh không thể chiếm được niềm tin của Quý Manh và những người khác kịp thời, anh sẽ bị bọn họ hạ gục bằng thuốc, ấn vào nước và chết đuối.
Nếu không phát hiện Tiêu Khiết Khiết bị nữ quỷ ch**m l** th*n th*, sau 0 giờ anh sẽ bị nữ quỷ dìm chết.
Đây là cửa ải nguy hiểm mà Sầm Sênh phải vượt qua bằng bản lĩnh của chính mình, lời tự thuật không có cung cấp bất kỳ sự trợ giúp nào.
Cho dù hôm nay anh không giải trừ liên kết, cũng phải vớt lại được chút ích lợi từ chỗ lời tự thuật. Bằng không, anh quá mức nhỏ yếu, chỉ sợ không chịu nổi nhiệm vụ lần sau.
Sầm Sênh chủ động đưa ra một bậc thang, hai bên bắt đầu đàm phán. Anh đoán không sai, lời tự thuật thật sự rất cần anh, luôn ở thế hạ phong trong cuộc đàm phán.
Đúng lúc này, thang máy cách đó không xa mở ra, Ngũ Bàng xách theo một túi thuốc, bước nhanh từ ra khỏi thang máy.
Nhìn thấy người bạn tốt nhất của mình, tâm tình Sầm Sênh tốt lên rất nhiều. Anh vừa giơ khóe miệng lên, giọng trợ thủ nhỏ đột nhiên "đinh" một tiếng.
Kiểm tra phát hiện, "Sầm Sênh" tiếp xúc với nhân vật đặc thù - Ngũ Bàng.
Đã tự động khấu trừ 10 điểm giá trị thiện, nhận được đoạn báo trước của chương 32 "Quỷ thoại Ân Hà".
Ngũ Bàng nôn nóng chờ đợi rất lâu, rốt cuộc nhận được điện thoại từ cảnh sát. Anh ta cho rằng cảnh sát đã tìm thấy vợ con của mình, nhưng những gì cảnh sát nói sau đó lại khiến anh ta rơi vào tuyệt vọng. Cảnh sát tìm thấy hai thi thể một lớn một nhỏ, bọn họ yêu cầu anh ta qua đó nhận diện.
Thân thể Sầm Sênh nháy mắt cứng đờ, anh chưa từng nghĩ tới, Ngũ Bàng vậy mà cũng là nhân vật trong thế giới tiểu thuyết "Quỷ thoại Ân Hà".
____
"Tiểu Sênh, cậu có đói không? Cảnh sát Vương bảo cậu ở đừng đi lung tung, ở đây chờ cảnh sát đến. Anh đang nghĩ xem có nên mang một cái bánh hamburger đến cho cậu không?"
10 giờ tối qua không thể liên lạc với Sầm Sênh, Ngũ Bàng đã báo cảnh sát. Tiểu khu Ân Hà dường như tồn tại những hạn chế đặc thù, sau bình minh người sống mới có thể đi vào tiểu khu.
Anh ta đi theo cảnh sát tìm lối vào tiểu khu suốt cả đêm, lại chạy trước chạy sau chiếu cố Sầm Sênh. Bận rộn cho đến bây giờ vẫn chưa kịp uống miếng nước.
Ngũ Bàng nói nửa ngày, lúc cúi đầu nhìn xuống lại thấy Sầm Sênh đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Anh Mập, chị dâu và Linh Linh đâu?"
"Về nhà bố mẹ đẻ rồi, cậu hỏi cái này để làm gì?"
"Gọi điện thoại cho họ đi."
"Hả? Nhưng..."
"Gọi điện thoại! Ngay bây giờ!"
Sầm Sênh luôn mang biểu hiện ôn hòa, anh đột nhiên nghiêm túc như vậy khiến Ngũ Bàng giật mình.
Anh ta vô thức lấy điện thoại di động ra liên lạc với vợ, điện thoại vang lên vài tiếng bíp bíp, tiếp đó là giọng nói lười biếng của một người phụ nữ truyền đến.
"Làm sao vậy Mập Nhi?"
Vẻ mặt Ngũ Bàng mờ mịt hỏi: "Ừm... Em và con hôm nay làm gì vậy?"
"Em xem phim truyền hình, con bé chơi xếp gỗ. Dạo này ở đây mưa nhiều quá, sức đề kháng của Linh Linh yếu, em sợ con bé sẽ bị cảm lạnh nên chưa dám đưa con bé đi ra ngoài chơi."
Sầm Sênh dùng tay ra hiệu, Ngũ Bàng gật gật đầu, tiếp tục hỏi: "Hai mẹ con định khi nào sẽ trở về?"
Trong giọng nói của người phụ nữ lộ ra mệt mỏi: "Xem tình hình đã, gần đây mẹ em bị ốm nặng, cha em chân cẳng cũng không được tốt, không tiện chăm sóc bà ấy. Chờ mẹ em khỏe hơn một chút sẽ đưa Linh Linh trở về."
Ban đầu Ngũ Bàng chỉ hỏi chuyện dựa theo nhắc nhở của Sầm Sênh, trò chuyện một hồi, anh ta bắt đầu nhớ vợ rồi. Người đàn ông cường tráng cao 1m9 ngồi xổm ở hành lang, ngây ngô cười hì hì với điện thoại.
Ngoại trừ một ít bệnh nhẹ, người nhà Ngũ Bàng không có gì bất thường.
Nhưng lời tự thuật thực sự có năng lực tiết lộ, nó đưa ra một bản xem trước và kết thúc cốt truyện, trước mắt vẫn chưa từng sai lầm.
Sầm Sênh im lặng một lúc, ngước mắt lên về phía quang cầu đang nhấp nháy trên màn hình nửa trong suốt: "Tiểu Âm, mở khóa giáo trình tân thủ, hướng dẫn cho tôi học cách sử dụng thiết bị mô phỏng Thánh Phụ."
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Story
Chương 20: Tiểu Âm
10.0/10 từ 34 lượt.
