Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 17: Bí mật của Tiêu Khiết Khiết


Phần thưởng nhiệm phụ: Bí mật của Tiêu Khiết Khiết.


Đồng nghiệp photoshop mặt tôi lên ảnh khiêu dâm, tôi đến tranh luận với gã, gã đe dọa sẽ gửi hình ảnh vào nhóm của công ty. Tôi nói đó là giả, gã nói mọi người không quan tâm thực hư ra sao, bọn họ chỉ thích hóng drama.


Chỉ cần tôi làm bạn gái gã thì gã sẽ xóa hình ảnh. Tôi không muốn gây phiền phức nên đồng ý. Một khi xóa được hình ảnh thì tôi sẽ chia tay.


Mặc dù đây là tự thuật của Tiêu Khiết Khiết, nhưng lời tự thuật lại nói bằng thanh âm điện tử lạnh băng máy móc như cũ, không nghe ra được chút tình cảm nào.


Gã nói muốn lên giường với tôi, tôi không đồng ý, gã lại bắt đầu đe dọa tôi. Lúc này tôi không khuất phục nữa mà báo cảnh sát. Cảnh sát giúp đỡ tôi rất tốt bụng, cô ấy giúp tôi giải quyết phiền phức, tên đồng nghiệp kia bị đuổi việc, tốt quá.


Vài tháng sau, tôi nhận được điện thoại của cha mẹ, bọn họ mắng tôi không ra cái gì. Khó khăn vất vả nuôi tôi khôn lớn vậy mà tôi lại ra ngoài làm gà. Vì trả thù tôi, tên đồng nghiệp đó phát tán hình ảnh của tôi khắp quê nhà. Trong làng có mấy người lớn tuổi, không hiểu photoshop ghép mặt là gì, nhưng bọn họ có miệng, có thể khiến cha mẹ tôi mất sạch mặt mũi thể diện.


Tôi bảo gã ra mặt đính chính, tôi khóc lớn như vậy mà gã vẫn cười, tôi hận gã. Gã nói cảnh sát tóm được gã, nhưng có chặn được miệng của người khác không? Cảnh sát nói thì người khác sẽ tin sao? Gã cứ cười mãi, ồn muốn chết! Tôi hận gã! Tôi đã làm sai cái gì, sao lại đối xử với tôi như vậy? Ồn ào quá, đừng có cười nữa, ồn muốn chết!!!


Tôi lấy dao phay chém đầu gã, một nhát, hai nhát, ba nhát... Đầu của gã vỡ ra như trái dưa hấu, chảy rất nhiều nước, thế giới rốt cuộc yên tĩnh lại.


Rõ ràng chỉ là giọng nói điện tử không chút tình cảm nào, nhưng Sầm Sênh nghe xong lại khó chịu trong ngực, anh không ngờ rằng Tiêu Khiết Khiết đã trải qua chuyện đau khổ như vậy.


Ép Tiêu Khiết Khiết vào đường cùng, không chỉ có gã đồng nghiệp kia.


Còn có những người không quan tâm đến sự thật, chỉ muốn nhiều chuyện. Người khác đau khổ hay không chịu nổi cỡ nào, đối với họ cũng chỉ là hạt dưa, là món mồi nhắm tốt nhất.


Vì lí do nghề nghiệp, Sầm Sênh bị người khác bôi nhọ rất nhiều. Nói anh quấy rối t*nh d*c, ** d*m, giả tạo vụ án, đồng tính luyến ái.


Ừm, cái cuối cùng không phải tin đồn, anh thật sự là gay.


Tính cách của Sầm Sênh và Dung Dã giống nhau, anh cũng tự cao ngạo mạn như vậy, chỉ là giỏi ngụy trang hơn Dung Dã.


Anh lười xem thường những người đó, lười để ý đến lời nói của bọn họ. Có cộng sự chuyên bao che khuyết điểm như Dung Dã, anh không cần nhọc lòng với bất cứ cái gì.


Anh không quan tâm, nhưng Tiêu Khiết Khiết thì có. Anh có người che chở, nhưng Tiêu Khiết Khiết thì không.


Sầm Sênh không đồng ý với cách làm của Tiêu Khiết Khiết, nhưng thấu hiểu được sự tuyệt vọng và bất lực của cô.




Sau khi mất khống chế mà giết người, Tiêu Khiết Khiết phanh thây đồng nghiệp nhét vào tủ lạnh, rửa sạch vết máu trong căn phòng thuê.


Đồng nghiệp mất tích, cảnh sát tìm đến cô. Tiêu Khiết Khiết lừa gạt được một lần, nhưng cảnh sát đã bắt đầu nghi ngờ cô.


Trong lúc cùng đường, vách tường nhà vệ sinh trong căn phòng thuê đột nhiên có thêm một cánh cửa.


Trong đầu có một giọng nói luôn thúc giục cô đẩy cửa. Tiêu Khiết Khiết mở cánh cửa kia ra, đằng sau cửa là một gian phòng ngủ khác.


Một người đàn ông tự xưng là chủ nhà nói với cô, kể từ hôm nay cô chính là cư dân mới ở phòng 404. Cô không cần lo việc bị cảnh sát bắt, cô an toàn rồi.


Sầm Sênh tưởng tượng như thế nào cũng không thể ngờ được, đây là cách Tiêu Khiết Khiết đến tiểu khu Ân Hà.


Nhưng cái này cũng giải thích được lí do tại sao Dung Dã lại đột nhiên mất tích.


Có thể hắn cũng giống như Tiêu Khiết Khiết, thấy một cánh cửa đột nhiên xuất hiện.


Dung Dã rất ngứa tay, cũng cực kỳ tò mò.


Không cần có yếu tố ngoại lực nào thúc đẩy, chính hắn sẽ chạy nước rút 100 mét lao đến mở cửa. Người khác mà tranh mở cửa với hắn, hắn còn có thể mắng chửi người ta.


Tưởng tượng đến hình ảnh đó một chút cũng đủ khiến Sầm Sênh cảm thấy đau đầu.


Chẳng trách Dung Dã không mang theo bất kỳ giấy tờ gì, lại có thể chạy từ thành phố khoa học kỹ thuật mới phía Nam đến khu công nghiệp cũ phía Bắc.


Sầm Sênh thử gọi Dung Dã, muốn hỏi hắn trước khi mất tích, có phải đã bước vào một cánh cửa hay không.


Không ai trả lời anh, nam quỷ quá yếu ớt, còn đang nghỉ ngơi.


Hốc mắt Sầm Sênh hơi ửng đỏ, Dung Dã thực sự không khiến người ta bớt lo được, anh vừa tức vừa đau lòng.



Bí mật của Tiêu Khiết Khiết rất dài, cô muốn chia sẻ cho Sầm Sênh biết tất cả những gì mà mình biết được.


Có lẽ trước đó cảnh sát đã nói với cô, muốn báo cảnh sát thì phải kể rõ ràng mọi chuyện, cảnh sát mới có thể giúp đỡ cô nhiều hơn.


Sầm Sênh là thám tử, không khác biệt lắm so với cảnh sát.



Cô ở hơn nửa tháng mới phát hiện trong tiểu khu có quỷ. Nhưng cô đã bị nhốt ở tiểu khu Ân Hà, làm thế nào cũng không thoát khỏi được, báo cảnh sát cũng vô dụng.


Tinh thần của Tiêu Khiết Khiết có chút sụp đổ, chỉ có thể tìm kiếm trợ giúp từ trên mạng. Cô thấy trong bài trợ giúp có mấy cô gái đồng cảnh ngộ với mình, các cô sưởi ấm vỗ về nhau thông qua Internet.


Cuộc đời không đối xử tốt với Tiêu Khiết Khiết, cô còn chưa bước ra khỏi ác mộng, lại rơi vào vực sâu mới.


Chủ nhà nhốt một người đàn ông vào trong phòng ngủ trống. Tôi rất sợ chủ nhà, không dám giúp đỡ người kia. Một đêm nọ, nữ quỷ chưa từng rời khỏi tủ quần áo đột nhiên bò ra đây. Cô ta muốn giết tôi, tôi rất sợ hãi! Ngoại trừ ôm lấy tượng Thánh Hậu, tôi không thể làm gì khác được.


Đúng lúc này, một giọng nữ vang lên bên tai tôi. Cô ta nói chỉ cần bỏ tượng đồng xuống, cô ta có thể cứu tôi. Mặc dù Dung Dã vẫn luôn kêu tôi không nên tin cô ta, nhưng tôi lại lựa chọn hợp tác với cô ta, tôi không muốn bị quỷ xé xác, tôi rất sợ hãi.


Có người tiến vào thân thể của tôi, cô ta g*m c*n linh hồn của tôi, tôi đau đến bất tỉnh. Đến khi tôi tỉnh lại lần nữa, nữ quỷ đó đã thay thế tôi. Tôi nhìn cô ta và bạn bè của tôi trò chuyện, dùng thân phận của tôi đưa bọn họ vào con đường chết.


Cô ta chiếm đoạt không gian sống của tôi, tôi càng ngày càng suy yếu, tôi sắp chết. 0 giờ tối nay là kỳ hạn cuối cùng. Tôi không lên tiếng được, cứu tôi với, tôi không muốn chết, tôi không muốn hại chết bọn họ...


Câu chuyện kết thúc, lời tự thuật đột nhiên im bặt.


Tâm trạng của Sầm Sênh có chút phức tạp, anh trầm mặc hồi lâu, hít một hơi thật sâu: "Được, tôi đã nhận được ủy thác của cô, tôi sẽ dốc hết sức để giúp cô."



Trong phòng khách, Tiêu Khiết Khiết và Quý Manh đang lao vào đánh nhau.


Có linh hồn của Tiêu Khiết Khiết ở đây, lệ quỷ đang chiếm xác của cô ta không có cách nào phát huy được thực lực thật sự, Quý Manh có thể áp chế cô ta.


Cô gái đeo kính và nữ giáo viên chui vào phòng ngủ lúc trước, ôm tượng Đồng Minh Thánh Hậu chạy ra, còn mang theo súng bắn nước.


Các cô không hề suy nghĩ, còn tưởng rằng bên trong súng bắn nước thật sự là máu chó mực.


Đậu Lỵ vốn rất ghét Sầm Sênh, lúc này lại đang cố hết sức bình sinh để đẩy cái bàn, muốn thả anh ra.


Sầm Sênh nương theo khe tủ thò đầu ra: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"


Đậu Lỵ thở hồng hộc: "11 giờ 43 phút."


"Không được, chúng ta phải nắm chặt thời gian. Hai người trước tiên đừng để ý tượng thần nữa, mau tới đây hỗ trợ!"


Sầm Sênh sợ các cô không hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc, cố ý giải thích: "Tiêu Khiết Khiết bị quỷ nhập vào, hiện tại nữ quỷ vẫn chưa hoàn toàn dung nhập với thân thể của cô ấy, cho nên còn dễ đối phó. Đến 12 giờ, linh hồn của Tiêu Khiết Khiết tử vong, nữ quỷ sẽ chiến hoàn toàn thân thể của cô ấy!"



"Nữ quỷ chiếm thân thể Tiêu Khiết Khiết lừa gạt nhóm người các cô. Bây giờ không xảy ra chuyện gì, cho đến 12 giờ mới có thể tiến hành nghi lễ hiến tế! Cô ta muốn kéo dài thời gian đến 12 giờ, chờ linh hồn Tiêu Khiết Khiết chết đi, hoàn toàn dung nhập vào thân thể cô ấy. Qua 12 giờ, cô ta khôi phục thực lực là có thể đại khai sát giới!"


"Cô ta muốn đẩy tôi ra hiến tế, một là vì giải quyết tai họa ngầm là tôi, hai là châm ngòi mâu thuẫn giữa các cô, để các cô phân tán sự chú ý. Cô ta làm tất cả chỉ để kéo dài thời gian!"


Bị Sầm Sênh vạch trần kế hoạch, Tiêu Khiết Khiết vốn đang bị Quý Manh đè lên đánh, đột nhiên gắng sức tránh thoát trói buộc của cô ta, chạy về phía ghế sofa.


Sầm Sênh lập tức đoán ra cô ta muốn làm gì: "Bây giờ chỉ có tượng của Thánh Hậu mới có thể khắc chế lệ quỷ, không thể để cô ta phá hủy tượng thần!"


Hai mắt Tiêu Khiết Khiết đỏ như máu, phát ra tiếng gầm gừ giận dữ từ cổ họng.


Nữ giáo viên sợ phát khóc nhưng phản ứng lại không hề chậm. Cô ôm lấy tượng Đồng Minh Thánh Hậu trên ghế sofà, xoay người chạy về phía phòng ngủ.


Tiêu Khiết Khiết kéo đuôi tóc cô lại, quơ lấy con dao gọt trái cây đâm về phía lưng cô.


Mũi dao chưa đụng đến quần áo của nữ giáo viên, cô gái đeo kính chạy đến cắn vào mu bàn tay Tiêu Khiết Khiết một cái.


Quý Manh giơ băng ghế lên, hung ác nện về phía Tiêu Khiết Khiết.


Kiêng kỵ đây là cơ thể của bạn bè, cô không dám nện vào đầu, sợ đánh chết Tiêu Khiết Khiết.


Mắt thấy kế hoạch chuẩn bị đã lâu sắp bị phá bỏ, biểu tình Tiêu Khiết Khiết càng thêm vặn vẹo.


Cô ta hét lên như phát điên, múa may cây dao gọt trái cây đâm loạn về phía ba người phụ nữ: "Ta đã tiến vào thân thể của Tiêu Khiết Khiết, cho dù có bắt lấy ta, các ngươi có thể làm được gì nào? Tượng thần rách nát kia thì có ích lợi gì, ta đứng ở trước mặt nó, nó cũng không có phản ứng! Các ngươi có bản lĩnh thì đuổi ta ra khỏi thân thể cô ta đi, tới đây! Các ngươi tới đây!!!"


Lời này của cô ta như nhắc nhở bọn họ, các cô không biết đối phó với quỷ nhập như thế nào.


Sầm Sênh vừa thúc giục Đậu Lỵ nhanh chóng loại bỏ vật cản, vừa hô to với bọn họ: "Đừng hoảng hốt, tôi biết cách đối phó với quỷ nhập như thế nào! Mọi người bắt cô ta lại, chuyện sau đó giao cho tôi!"


Không ai nghi ngờ Sầm Sênh, bốn cô gái hiện tại vô cùng tin tưởng anh.


Nữ giáo viên suy nghĩ rất chu đáo, cô sợ linh hồn tà ác thấy tình thế không ổn sẽ thoát khỏi thân xác Tiêu Khiết Khiết, chiếm lấy thân xác của người khác. Toàn bộ quá trình cô đều hướng mặt tượng thần về phía Tiêu Khiết Khiết.


Cố gắng dùng tượng Thánh Hậu để trấn trụ ác quỷ, không cho cô ta rời khỏi cơ thể người sống.


Quý Manh cướp lấy con dao gọt trái cây trong tay Tiêu Khiết Khiết, hai tay ôm chặt lấy eo cô. Cô gái đeo kính không tìm thấy dây thừng, bèn rút dây giày ra định trói tay cô ta lại.


Sầm Sênh vỗ vào tủ quần áo hô lên: "Trong vali hành lý của tôi có còng tay!"



Sầm Sênh chống lên cửa chống trộm, canh đúng góc độ rồi nhấc chân đạp mạnh vào tủ quần áo. Dung Dã sau khi đã nghỉ ngơi mấy phút cũng yên lặng ra đây giúp anh.


Hai người hợp sức đạp ngã tủ quần áo gỗ đặc kiểu cũ. Tủ quần áo nện mạnh trên mặt đất, phát ra tiếng vang rất lớn, sàn nhà phòng khách theo đó cũng chấn động một chút.


Trong hành lang lại vang lên âm thanh đùng đùng dồn dập, bọn họ gây ra động tĩnh quá lớn, hấp dẫn sự chú ý của quái vật Đổi Vận cách cánh cửa chống trộm.


Trước đó Sầm Sênh đã đập cửa tủ nhiều lần, lúc này tất cả ngăn tủ đều bị rơi xuống.


Là một nữ quỷ, bị xích khoá trong ngăn tủ đã đủ sỉ nhục, bây giờ còn bị người nhục nhã như vậy. Nữ quỷ trong tủ điên cuồng cào cửa tủ, tiếng động ầm ầm vang lên.


Sầm Sênh không có thời gian quan tâm đến cô ta, giẫm lên tủ quần áo chạy vào phòng khách. Anh lấy còng tay trong tay cô gái đeo kính, nhanh chóng còng tay Tiêu Khiết Khiết lại.


Anh đá vào chân Tiêu Khiết Khiết hai cái ép cô ta phải quỳ xuống đất.


"Bây giờ là mấy giờ rồi?"


Đậu Lỵ nhìn đồng hồ: "11 giờ 52 phút."


Tạm thời đã khống chế được Tiêu Khiết Khiết, bốn người thả lỏng một chút. Các cô gái chờ mong mà nhìn Sầm Sênh, chờ anh trừ khử ác quỷ bên trong cơ thể của bạn mình.


"52?" Lông mày Sầm Sênh cau lại: "Không được, không còn kịp rồi."


Mọi người còn chưa hiểu ý của anh, Sầm Sênh đã kéo Tiêu Khiết Khiết ra cửa như kéo chó chết.


"Tôi cần 20 phút để học nghi thức đuổi quỷ. Bây giờ thời gian không đủ, tôi không giúp cô được."


"Trong tủ đã có một con quỷ, nếu lại có thêm một con, đêm nay tất cả chúng ta đều phải chết ở đây. Cô là một cô gái tốt, điều duy nhất tôi có thể làm là không để ác quỷ sử dụng thân thể của cô để hại người."


Nữ quỷ bên trong cơ thể Tiêu Khiết không hiểu ý tứ của anh, nhưng ngờ ngợ có một dự cảm không ổn. Cô ta càng giãy dụa kịch liệt, trong miệng không ngừng chửi mắng.


Sầm Sênh dùng cánh tay phải đè Tiêu Khiết Khiết lên tủ quần áo, cánh tay trái không bị thương nhanh chóng cạy cái móc khóa ra.


"Tủ quần áo này có thể vây nhốt nữ quỷ bên trong thì nhất định cũng có thể vây nhốt ác quỷ trong cơ thể cô. Ban ngày tôi đã kiểm tra ngăn tủ, không gian bên trong rất lớn, đủ để nhốt hai con quỷ."


"Như vậy đi, trước 12 giờ tôi sẽ nhét cô vào trong tủ. Có người chặn ở cửa tủ, con quỷ bên trong cũng không thể ra được. Xin lỗi Khiết Khiết, tôi chỉ có thể làm như vậy."


Anh ấn đầu Tiêu Khiết Khiết lại, để cô ta nghe tiếng cào cửa bên trong: "Sau này mấy người chính là bạn cùng tủ, nào, chào hỏi đi."


Nữ quỷ: ?


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 17: Bí mật của Tiêu Khiết Khiết
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...