Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 162: Hồi sinh


Phòng vệ sinh của nữ chính không lớn, để một chiếc máy giặt, thêm bồn rửa tay và bồn cầu, phòng đã đầy kín.


Ngô Cẩn Đồng không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là đang mang thai lại bị sợ hãi nên tạm thời còn hôn mê.


Dung Dã tìm tới một tấm đệm rách tung toé, đặt cô lên đó. Robot quản gia chen chúc bên cạnh, bật một quyển sách nói đã tải về từ trước.


Nghe thấy tiếng bước chân, robot ngơ ngác quay đầu: O_O


Sầm Sênh vẫn chưa lấy lại tinh thần từ chấn động "phòng vệ sinh di động", anh chọc chọc vào màn hình: "Sao lại ngơ ngác hơn trước rồi?"


OxO


Dung Dã quay đầu lại: "Anh không cẩn thận chuyển nó sang chế độ im lặng, không biết cách chuyển lại."


Thứ này quá cao cấp, Sầm Sênh nghiên cứu một trận, cũng không có kết quả.


Trợ thủ nhỏ vây xem toàn bộ quá trình, yên lặng gửi cho anh một hướng dẫn sử dụng.


Đây gần như là một ám chỉ rõ ràng cho Sầm Sênh, nó đến từ thế giới "Dị Giới Buông Xuống".


Sầm Sênh dựa theo hướng dẫn, từng bước một cài đặt.


Robot quản gia nghiêng đầu nhìn anh.


OvO : "Vô cùng cảm ơn bạn nhỏ Dương Dương trợ giúp, cảm giác có thể nói chuyện thật tốt."


Một bóng đen trượt vào trong phòng vệ sinh, chui ra từ gạch men sứ trên mặt đất, biến thành một cậu bé.


Là Hung Thần vừa ở bên ngoài.


"Phòng vệ sinh đã hấp thu sức mạnh của tôi và Dung Dã, cần hai người chúng ta cùng nhau điều khiển. So với yêu quái, nó càng giống như một quái vật biến dị nào đó hơn. Có được linh trí cơ bản, nhưng không nhiều lắm. Tôi đã giải thích với nó rất nhiều lần, nó vẫn cảm thấy tôi là mẹ của nó, Dung Dã là cha của nó."


Hung Thần ngượng ngùng liếc nhìn Dung Dã một cái, cười ngượng với Sầm Sênh: "Em trai thân yêu của anh, lần này không phải lỗi của anh, anh lúc ấy chỉ muốn giúp em. Em sẽ không để bụng, đúng không?"


Sầm Sênh suy nghĩ hai giây, lạnh mặt lắc đầu: "Không, tôi rất để bụng. Anh tạm thời đừng nói chuyện với tôi, tôi ghen rồi, tâm trạng không tốt, có thể sẽ đánh anh."


Anh nói quá thẳng thắn, Hung Thần ngơ ngác nhìn anh, không biết trả lời như thế nào.


"Ở trong mắt anh, tôi và tế đàn chứa đầy năng lượng không có gì khác nhau. Anh không thích tôi, chỉ muốn cắn nuốt tôi. Sao phải nói mấy lời ái muội như vậy với một mâm đồ ăn?"


Dung Dã hôn nhẹ lên trán Sầm Sênh trấn an. Có robot nhỏ ra sức phòng chống kẻ ấm dâu đang nhìn chằm chằm, hắn không thể hôn môi.


Dung Dã bay ra bên ngoài, khi lướt qua Hung Thần, cố tình đụng vào hắn, đâm cho Hung Thần đã bị co lại nghiêm trọng đến lảo đảo.


"Cậu đúng là không gạt người, phòng vệ sinh luôn chạy loạn, xác thật cần hai người đồng thời điều khiển. Đi lên, làm việc! Còn cố ý ghê tởm tôi, tôi sẽ xé cậu ra. Hai đánh một, cậu không có phần thắng."


Hung Thần ổn định thân hình, cúi đầu che khuất sát ý trong mắt.


"Kẽo kẹt ——"


Robot quản gia lăn tới trước mặt hắn, nắm lấy tay hắn.



OwO : "Cậu cảm thấy ba ba thích em trai hơn, không thích cậu? Gia đình có nhiều con đều sẽ xuất hiện vấn đề này, ba ba và em trai cậu chắc chắn rất yêu cậu, chỉ là không giỏi biểu đạt. Nếu cậu cảm thấy cô đơn, tôi có thể ở bên cậu."


Rõ ràng là lời quan tâm, Hung Thần lại như con mèo bị giẫm phải đuôi, hung hăng hất tay robot ra.


"Cô đơn cái rắm, tôi rất tốt, không cần các người thương hại."


O_O : "Là mẹ của cậu, cô Ngô có quyền biết về sự thay đổi của cậu. Tôi nghĩ cậu có khả năng đã tiến vào giai đoạn phản nghịch, tôi sẽ báo cáo đúng sự thật cho cô Ngô."


Sầm Sênh nguyện ý cùng Hung Thần diễn cảnh anh em thân thiết, Dung Dã thì không. Mỗi lần hắn giả vờ ngoan ngoãn dịu dàng, đều sẽ bị Dung Dã chọc thủng trong một giây.


Tiết mục hối cải làm con người mới không thể thực hiện, Hung Thần đơn giản không diễn nữa. Tính cách của hắn và Sầm Sênh khác biệt quá lớn, nếu không phải Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh cưỡng chế yêu cầu hắn nói chuyện nhẹ nhàng, hắn mới không thèm nói chuyện như vậy.


"Mi muốn tố cáo? Tốt, rất tốt. Tôi không giống hai người bọn họ, xuyên sách rồi mà vẫn có nhiều lo lắng như vậy. Tôi là Hung Thần, là kẻ xấu bẩm sinh. Nếu người phụ nữ kia dám ra lệnh cho tôi, tôi sẽ rạch bụng cô ta, lấy thai nhi trong bụng ra, dùng nước sôi g**t ch*t."


Những lời tàn nhẫn này vượt quá phạm vi nhận thức của robot quản gia nghiêm trọng, trên màn hình hiển lên một đống mã loạn.


O_O : "Rất xin lỗi, tôi không nghe rõ, cậu có thể lặp lại lần nữa không?"


Hung Thần trợn trắng mắt, không thèm để ý nó nữa.


Hắn đang muốn rời đi, cổ tay bỗng nhiên bị người giữ chặt.


Ấm áp mềm mại, là tay người.


Một giọng nam ôn hòa vang lên từ phía sau: "Tôi có thể nhìn ra, anh kỳ thật..."


"Nếu anh thật sự từng thích "Dung Dã", trong lòng hoặc nhiều hoặc ít vẫn có vị trí của anh ta, sau này đừng nói những lời ái muội với người yêu của tôi nữa. Cho dù diện mạo và tính cách tương đồng, bọn họ cũng không phải cùng một người. Thấy anh như vậy, "Dung Dã" sẽ đau lòng."


"Cậu muốn tôi phải nói bao nhiêu lần, anh ta chết rồi! Bị tôi ăn rồi! Anh ta không thể nhìn thấy, hiểu chưa!"


Đầu ngón tay Sầm Sênh nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt hắn: "Anh ta có thể nhìn thấy."


"Mẹ nó, bệnh thần kinh. Chính cậu ghen tuông thì nói thẳng, còn giả vờ tốt với tôi. Ngoài miệng thì nói đến dịu dàng, trong lòng không chừng đang tính kế g**t ch*t tôi. Cả người đều toát ra mùi trà, thật ghê tởm."


"... Anh còn như vậy, tôi sẽ thực sự tức giận."


"Tiếp theo cậu muốn diễn cái gì, khóc lóc an ủi tôi?"


Hung Thần học theo ngữ khí của Sầm Sênh, vẻ mặt thương xót: "Anh thật đáng thương, tôi biết mấy năm nay anh nhất định rất khó khăn. Anh trở nên xấu xa như vậy, đều là lỗi của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, tôi nhất định sẽ giúp anh trở lại làm người tốt!"


"Sao lại không nói lời nào, có phải tôi đoán đúng rồi hay không? Tiếp theo có phải cậu còn phải cho tôi một cái ôm thánh mẫu?"


Sắc mặt Sầm Sênh âm trầm, móc ra "Thế giới ấm áp", đập vào má phải của hắn.


"Tôi sẽ ôm anh, cũng sẽ tát anh."


Hung Thần: "...?"


————


Ngô Cẩn Đồng bị robot quản gia mạnh mẽ lay tỉnh.


Khi cô tỉnh lại, thấy hai đứa con sinh đôi của mình đang đánh nhau.



Người chồng còn chưa ly hôn của cô đang ở một bên vây xem, thỉnh thoảng còn cổ vũ cho con trai nhỏ.


Chỉ có robot quản gia là đang cố gắng can ngăn.


Thật không thể tin nổi, robot thiểu năng trí tuệ này, vậy mà lại là người đáng tin cậy nhất trong nhà.


Kỳ thật Lâm Quân Khải còn đang trong bụng mẹ cũng từng cố khuyên can. Chỉ là nữ chính và robot đều không nghe thấy thanh âm của hắn, những người khác thì không để ý đến hắn.


Ngô Cẩn Đồng tách hai đứa nhỏ ra, trước tiên bế em trai Lâm Quân Dương lên, đánh vài cái vào mông. Cậu bé né tránh bụng cô, ngoan ngoãn chịu đòn.


Chờ đến khi cô quay đầu đi bắt anh trai Lâm Quân Sơ, cậu bé hung ác trừng mắt nhìn cô một cái. Không biết lấy đâu ra một con dao nhỏ, định đâm vào bụng cô.


Trước khi mang thai, Ngô Cẩn Đồng từng là quân nhân. Cô vốn nên có năng lực tránh khỏi đòn tập kích của một đứa bé 7 tuổi. Nhưng tận mắt nhìn thấy con ruột của mình cầm dao nhắm vào mình, đại não cô trống rỗng, bỗng nhiên đánh mất năng lực phản kháng.


Chồng cô tiến lên cướp lấy dao, đè cậu bé xuống đất.


Lâm Quân Dương ôm lấy cô: "Mẹ, đừng sợ."


Ngô Cẩn Đồng lui về phía sau hai bước, ngồi phịch xuống đất: "Con muốn giết mẹ sao?"


Cậu bé hất tay cha ra: "Đây là cảnh báo cuối cùng của tôi, tôi không phải con của cô, cũng không có tính tình tốt như Sầm Sênh. Lần sau thứ tôi lấy ra có thể sẽ không phải là dao găm đâu."


Hắn không che giấu năng lực của mình chút nào, hóa thành một bóng đen, hòa vào gạch men sứ ngay trước mặt nữ chính.


Dung Dã xoa xoa giữa mày, để lại một câu "Tôi đi dạy dỗ nó", bước nhanh rời khỏi phòng vệ sinh.


"Phòng xe" mệt mỏi, đang ghé vào ven đường nghỉ ngơi.


Dung Dã trở tay đóng lại cánh cửa gỗ tự chế, nhìn lên mái nhà: "Chúng ta là xuyên sách, phải cẩn thận đóng vai nhân vật của mình, không thể làm cho người trong sách nhìn ra sơ hở."


Hung Thần với khuôn mặt giống hệt Sầm Sênh chớp chớp mắt với hắn: "Khi Bạch Ngọc Kinh và Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh xâm nhập vào các thế giới tiểu thuyết khác, chưa bao giờ phải ngụy trang. Anh cũng không cần hù dọa tôi, tôi không tin. Tôi là Hung Thần, không quan tâm đến sống chết của thế giới này."


Dung Dã trào phúng nhếch môi: "Cậu vẫn luôn cường điệu chuyện mình là Hung Thần, bộ dáng tự ti của cậu trông thật đáng thương."


Phòng vệ sinh di động rung lắc, bốn chân người trắng bệch bất an căng cứng.


Trong khi hai người đang giằng co, trong sương mù dày đặc hiện ra từng bóng đen mơ hồ. Chúng lung lay xuyên qua sương mù, thân thể càng ngày càng linh hoạt, tốc độ càng lúc càng nhanh, chớp mắt đã vây quanh phòng vệ sinh.


Dung Dã cau mày: "Sao lại nhiều thi thể như vậy? Thành phố này ngoại trừ chúng ta, không còn người sống sót nào khác?"


Hung Thần ngồi trên nóc nhà, nhìn Dung Dã hóa thành sương máu chém giết với thi thể, không hề có ý định giúp đỡ.


Ba người bọn họ không sợ những thứ này, cũng không cần phải cưỡi phòng vệ sinh để di chuyển. Tất cả điều này đều là vì chăm sóc nữ chính đang mang thai.


Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh từng nói, hắn là thần minh nhân tạo.


Nếu hắn hoàn toàn là sản phẩm nhân tạo, vậy thì người phụ nữ kia không phải mẹ của hắn.


Nếu hắn bị người cải tạo thành thần minh sau khi sinh ra, vậy hắn càng không thể quan tâm đến sự sống chết của người phụ nữ.


Dù sao mẹ của hắn cũng chưa từng quan tâm đến hắn.


Thời thơ ấu của Sầm Sênh tốt hơn hắn một chút, nhưng cũng không khá hơn là bao.



Dựa theo kế hoạch của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, trong hai thần minh, cuối cùng chỉ có có thể sống một.


Sầm Sênh ngay cả chính mình còn chưa cứu được, còn làm ra vẻ chúa cứu thế cái gì.


————


Sầm Sênh ôm cánh tay nữ chính, vắt hết óc an ủi người mẹ này.


Sắc mặt Ngô Cẩn Đồng tái nhợt: "Sao nó có thể đối xử như vậy với mẹ? Mẹ là mẹ nó, mẹ đã nói gì quá đáng sao?"


"Cũng đúng, mẹ sớm nên biết các con sẽ biến thành như vậy. Đều là lỗi của mẹ, Tiểu Sơ vốn là một đứa trẻ dịu dàng, nếu lúc trước mẹ không tin vào lời ma quỷ của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh... Là mẹ không bảo vệ tốt các con."


Sầm Sênh rất muốn truy hỏi, lời nói đến bên miệng lại nhịn xuống.


Cho dù anh có hỏi, nữ chính cũng sẽ không nói rõ ngọn nguồn với anh, nên để anh Dung tìm cơ hội thăm dò.


Sầm Sênh giả vờ là đứa trẻ ngây thơ, dựa vào lòng ngực Ngô Cẩn Đồng. Anh s* s**ng trong túi xách một trận, lấy được một viên kẹo sữa mà hộp đồ ăn vặt phun ra.


"Mẹ, con cho mẹ kẹo. Mẹ nhìn con đi, Dương Dương không thay đổi, mẹ vẫn còn Dương Dương."


Ngô Cẩn Đồng cho kẹo vào miệng, cúi đầu hôn lên trán Sầm Sênh.


Cô hôn rất nhẹ, như thể dùng sức thêm một chút, đứa con trong lòng ngực sẽ biến mất. Nước mắt rơi từng giọt lên đầu Sầm Sênh, bên tai anh đều là tiếng khóc nghẹn ngào của cô.


"Xin lỗi, đều là lỗi của mẹ. Mẹ không nên hại chết các con, lại càng không nên hồi sinh các con. Mẹ chỉ là... Mẹ chỉ là không thể chấp nhận tương lai không có các con."


Hồi sinh?


Sầm Sênh lập tức nhớ đến cuốn sách tà thuật trong phòng ngủ của nữ chính.


Người mà nữ chính và chồng cô muốn hồi sinh, là hai đứa con sinh đôi của bọn họ?


Bọn họ muốn có đứa con thứ ba, cũng là vì con của bọn họ đều đã chết?


Sầm Sênh nhìn tay mình.


Cho nên thân thể anh và Hung Thần hiện tại đang dùng, là thân thể người chết?


Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Sầm Sênh.


Robot quản gia chạy đến trước mặt Ngô Cẩn Đồng.


OvO : "Chào buổi tối, cô Ngô. Trong lúc cô hôn mê, tôi đã bị Lâm Quân Sơ đe dọa. Cậu bé đã tiến vào giai đoạn phản nghịch sớm, có cần tôi đặt lịch hẹn với bác sĩ tâm lý trẻ em hay không?"


Ngô Cẩn Đồng nhớ tới chuyện thương tâm, bật khóc nức nở.


Sầm Sênh chụp đánh màn hình robot.


Không biết xem không khí gì cả, chỉ biết mách lẻo, để xem mi còn mách lẻo được nữa không!


————


Tận thế vừa mới bắt đầu, thực lực quái vật cũng không mạnh, còn không được tính là ác quỷ sơ cấp.



Trong lúc này, Ngô Cẩn Đồng biết được mọi chuyện xảy ra trong lúc cô hôn mê từ trong miệng "Dương Dương".


Cô dường như biết rất nhiều, đối với việc tận thế buông xuống, không hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào.


Nhưng phòng vệ sinh thành tinh vẫn vượt qua tưởng tượng của cô.


Nhìn phòng vệ sinh mọc ra bốn chân người chạy loạn, nữ chính hung tợn lẩm bẩm một câu: "Con mọe nó Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, đúng là đồ phá hoại!"


Sầm Sênh không nói cho Ngô Cẩn Đồng biết tại sao phòng vệ sinh lại biến dị. Cô quan sát rất nhiều tòa nhà ven đường, chỉ có phòng vệ sinh nhà cô là biết chạy.


Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh không chỉ nhắm vào con của cô, còn âm thầm xuống tay với phòng vệ sinh nhà cô?


Vì sao lại là phòng vệ sinh mà không phải phòng ngủ? Cô mang thai đau lưng đau chân, muốn nằm xuống nghỉ ngơi.


Dung Dã mang túi xách của Sầm Sênh đi, để hộp đồ ăn vặt phun ra một đống đồ ăn, giả vờ là vật tư mình tìm thấy từ đống đổ nát.


Ngô Cẩn Đồng ăn bánh mì: "Cuối cùng anh cũng ra dáng của một người chồng người cha, nếu nhà còn, tôi sẽ thưởng cho anh vào phòng ngủ, không cần tiếp tục ngủ ở phòng khách nữa."


Dung Dã đang lén cho Sầm Sênh ăn thịt kho, nghe vậy run lên một chút, thịt kho rớt đầy đất.


Ngô Cẩn Đồng ghét bỏ cực kỳ: "Cẩn thận một chút, lúc anh theo đuổi tôi đâu có vụng về như vậy. Dương Dương và Tiểu Sơ không thể ăn những thứ này, anh không mang bữa tối của chúng về?"


Dung Dã quét mắt liếc nhìn đồ ăn vặt trong tay hai đứa trẻ.


"Nước sốt cà chua! Anh không tìm được? Gần đây không có bệnh viện? Thôi, hôm nay dùng của tôi nuôi hai đứa trước."


Ai cũng có thể nghe ra, nước sốt cà chua chính là chỉ máu người.


Dung Dã không thể lấy máu của thai phụ, hắn lấy dao nhỏ ra chuẩn bị cắt chút máu. Phòng vệ sinh đang bò với tốc độ đều đều chợt dừng lại. Nó cuộn tròn bốn chân, sợ tới mức run rẩy.


Dung Dã lập tức đứng lên, nhìn về phía cửa gỗ phòng vệ sinh. Sầm Sênh nắm chặt "Thế giới ấm áp", bảo vệ thai phụ phía sau người. Hung Thần lặng yên không một tiếng động hóa thành bóng đen, trốn vào sàn gạch.


Nhiệt độ trong phòng giảm đột ngột, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt nảy lên trong lòng mấy người.


Ngô Cẩn Đồng lộ ra tố chất của quân nhân, nhấn đồng hồ, điều chỉnh đến hình thức cơ giáp, đôi tay cô nhanh chóng được bao trùm trong cơ giáp kim loại lóe sáng.


Ngoài cửa vang lên tiếng sột sột soạt soạt, có thứ gì đó đang bò tới gần bọn họ.


"Cốc cốc—"


Cửa gỗ đóng chặt bị gõ vang. Ngoài cửa vang lên một giọng nam mang theo bực bội.


"Đồng Đồng, mau mở cửa! Có quái vật ngụy trang thành anh, muốn hại chết mọi người!"


Ngô Cẩn Đồng theo bản năng nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.


Dung Dã chớp chớp mắt với cô, Ngô Cẩn Đồng lại nhìn hai đứa nhỏ, ánh mắt một lần nữa trở nên kiên định.


Robot quản gia nhìn quanh bốn phía, cũng học theo, thanh âm ép tới rất thấp.


O_O : "Có người gõ cửa, để tôi đi xem. Nếu là người lạ, tôi sẽ báo cảnh sát xin giúp đỡ."


Nó kẽo kẹt trượt đến cạnh cửa, kéo ra thành một cái khe. Sau đó dùng tốc độ nhanh đến bất ngờ, khép lại cửa phòng.


OoO : "!!!"


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 162: Hồi sinh
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...