Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 143: Thị trấn quy tắc


2


1


Đếm ngược kết thúc, Sầm Sênh cảnh giác nhìn quanh bốn phía. Trong phòng yên tĩnh, không nhìn ra bất kỳ dị thường nào.


"Tiểu Sênh?"


Dung Dã từ bên cửa sổ bay qua, Sầm Sênh đang muốn nói chuyện vừa rồi cho hắn, phía sau lưng lại dâng lên một luồng khí lạnh.


"Anh Dung! Anh mất một cánh tay!"


Nam quỷ sửng sốt, theo bản năng nhìn hai bên sườn. Cánh tay phải của hắn không biết đã biến mất từ khi nào, miệng vết thương bằng phẳng bóng loáng, giống mấy người vừa rồi.


Hắn trầm mặc trong chớp mắt, thử dùng sức mạnh tạo ra một cánh tay mới, từng sợi tơ máu sinh trưởng ra từ miệng vết thương.


Nhìn một màn này, hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm.


May mà anh Dung đã sớm chết.


"Điện thoại bỗng nhiên mất tín hiệu, chỉ có thể dựa vào đám vịt để liên lạc với bên ngoài. Điều này chứng tỏ chúng ta hiện tại không ở thế giới hiện thực."


Dung Dã ôm Sầm Sênh đến giữa không trung, để anh nhìn ra ngoài cửa sổ.


Ngoài cửa sổ tràn ngập sương mù nồng đậm, chỗ sâu trong sương mù có một bảng đèn neon, mơ hồ có thể thấy mấy chữ.


Chào mừng...Quy...thị trấn.


"Chào mừng đến thị trấn kỳ lạ?"


"Vài giây trước sương mù không dày như vậy. Trên đó ghi là, chào mừng đến thị trấn quy tắc."


Dung Dã dừng một chút, cúi đầu nghi ngờ: "Đây là tiểu thuyết chưa từng thấy, hay là mới mở khóa?"


Sầm Sênh thử tiết lộ nhiệm vụ mới nhận được cho anh Dung.


Trợ thủ nhỏ che chắn một ít từ ngữ mấu chốt, nhưng Dung Dã vẫn có thể nghe hiểu ý của anh.


Phiền toái của bọn họ lại cộng thêm một cái rồi.


Sầm Sênh phân phó vịt mẹ thời thời khắc khắc chú ý tới tình huống bên phía vịt bố. Chỉ cần đồng hồ cúc c* vang lên tiếng chuông, phải lập tức nói cho bọn họ.


Tình huống lần này thật sự quá mức quỷ dị, tử vong có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng bọn họ không nhìn thấy kẻ thù, cũng không cảm nhận được nguy hiểm.


Điều này so với đối mặt trực tiếp với quái vật Hung Thần, càng khiến người ta bất an hơn.


Canh gác là kỹ năng thiên phú của bù nhìn, Sầm Sênh ôm tâm lý thử một lần, đặt nó bên cạnh ghế sofa.


"Một lát nữa nếu nơi nào có nguy hiểm, thì nghiêng về phía đó. Chỉ cần có thể giúp chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn lần này, chủ nhân sẽ mua mũ tai thỏ mà cậu thích nhất cho cậu."


Bù nhìn lắc lư hai cái, lục lạc treo trên cánh tay phát ra tiếng vang thanh thúy dễ nghe.


Dung Dã chờ anh vội xong, mới thấp giọng nói: "Em cảm thấy đồng hồ chim cúc c* có vai trò gì ở đây?"


"Đạo cụ này tên là "Đồng hồ thiện lành", có lẽ nó có tác dụng báo trước. Đếm ngược là manh mối mà trợ thủ nhỏ cung cấp, từ lúc tiếng chuông vang lên cho đến khi tai họa xảy ra, có khoảng 10 giây."


"Chuông chỉ có thể nhắc nhở thời gian? Anh luôn cảm thấy nó còn có thể chỉ ra phương hướng có nguy hiểm."


Dung Dã nhìn về phía vách tường phòng khách: "Vị trí ban đầu của đồng hồ chim cúc c* là ở đối diện bếp và hai phòng ngủ. Lúc trước chúng ta chỉ phát hiện thi thể ở hai phòng này. Phòng vệ sinh, phòng khách và nhà kho không có..."


Nói đến một nửa, nam quỷ đột nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn Sầm Sênh.



Tại sao trước đó nguy hiểm chỉ tập trung ở hai phòng kia, hiện tại ngay cả ở cửa sổ phòng khách, Dung Dã cũng bị tấn công?


Có hai khả năng.


Một, đồng hồ chim cúc c* không có tác dụng báo động, nó mới là vật nguy hiểm trong căn nhà này. Nó kêu về hướng nào, nơi đó sẽ có người chết.


Trước kia nó bị cố định trên tường, không thể thay đổi hướng, cho nên nguy hiểm chỉ tập trung ở hai căn phòng kia.


Hai, đồng hồ chim cúc c* thực sự là chiếc đồng hồ thiện lành.


Khu vực nguy hiểm đang mở rộng, nơi bọn họ có thể đặt chân càng ngày càng nhỏ. Tiếng chuông kêu thêm vài lần nữa, toàn bộ căn nhà sẽ không còn một chỗ an toàn!


Dung Dã thử bay về phía cửa sổ, đưa tay chạm vào kính. Cách mặt kính chỉ vài cm, ngón giữa của hắn đột ngột biến mất.


Cùng lúc đó, Sầm Sênh cũng dựa vào đồng xu may mắn có được đáp án.


"Suy đoán đầu tiên là đúng, đây giống như vòng độc(*), chúng ta phải mau chóng rời khỏi nhà."


(*)Chạy vòng độc (hay "chạy bo") là kỹ năng sinh tồn thiết yếu trong các game Battle Royale như Free Fire, PUBG Mobile, yêu cầu người chơi liên tục di chuyển vào khu vực an toàn (bo) trước khi vòng tròn thu hẹp lại. (Theo GG)


Ỷ vào việc mình là quỷ, có thể dùng sức mạnh ngưng tụ ra thân thể, Dung Dã bay quanh nhà kiểm tra một lượt.


Hiện tại chỉ còn khu vực từ phòng khách tới gần cửa là an toàn.


Sầm Sênh bước nhanh chạy đến cạnh cửa: "Trợ thủ nhỏ cho em một nhắc nhở khác, một đạo cụ đã xuất hiện biến hóa, cần phải kiểm tra. Tuế Tuế vừa mới nói cho em, cửa mở rồi."


Không nghe thấy ba từ "trợ thủ nhỏ", nhưng không ảnh hưởng tới việc Dung Dã hiểu ý Sầm Sênh.


"Là cánh cửa đạo cụ vẫn chưa biết tác dụng kia? Giống cánh cửa ở trong nhà của chủ nhà họ Vân?"


"Đúng vậy, cửa tuy rằng quỷ dị nguy hiểm, nhưng trước giờ chưa từng tự mở ra. Khi nhận được nhiệm vụ "Thường xuyên về nhà", không có hạn chế thời hạn. Hơn phân nửa là nhà em đã xuất hiện vấn đề gì đó. Chỉ cần em mang cửa về nhà, sẽ có gì đó đặc biệt..."


"Quạc quạc! Anh Sênh, tôi là Khiết Khiết, đồng hồ chim cúc c* lại kêu rồi!"


"Leng keng——"


Vịt mẹ và bù nhìn đồng thời phát ra báo động, ngắt lời Sầm Sênh.


Hai người quay đầu nhìn lại, bù nhìn nhảy theo bọn họ đến bên cạnh cửa, đang nghiêng về bên phải.


Sầm Sênh xoay tay nắm cửa: "Hiện tại "vòng độc" đã mở rộng đến khu vực bên phải phòng khách, kỳ lạ, sao cửa chống trộm không mở được!"


Dung Dã thử thăm dò ra bên ngoài: "Quỷ có thể xuyên qua cửa."


Sầm Sênh lập tức đổi cách khác, lấy quần áo ác quỷ từ trong túi xách ra mặc vào người.


"Leng keng! Leng keng!"


"Bé yêu, tôi biết nguy hiểm đang tới. Tôi vẫn luôn đếm ngược trong đầu, cậu không cần lo lắng."


Vị trí của bọn họ cách vách tường bên phải phòng khách một khoảng. Dựa theo quy luật lúc trước, đồng hồ chim cúc c* lại kêu vang lên hai tiếng, "vòng độc" mới có thể lan đến bên cạnh bọn họ.


An ủi không có tác dụng, tiếng chuông càng thêm dồn dập chói tai.


Khóe mắt Sầm Sênh liếc nhìn, phía sau lưng bỗng nhiên dâng lên một trận lạnh toát.


Bù nhìn đang nhanh chóng quay tròn giống như con quay, trên dưới trái phải, nó chỉ vào mọi hướng!


Không có một nơi nào an toàn, còn hai giây nữa, toàn bộ phòng sẽ biến thành quái vật ăn thịt người!


Sầm Sênh mặc quần áo ác quỷ xong, túm lấy bù nhìn nhét vào túi xách, nhanh chóng đâm vào cửa phòng.


Trong nháy mắt thân thể xuyên qua cửa chống trộm, anh cảm giác sau gáy chợt nhẹ. Phần đuôi tóc đuôi ngựa bị cắt gọn.



Nếu anh chậm một bước, bị cắt xuống chính là đầu anh!


Tơ máu cuốn lấy eo Sầm Sênh, Dung Dã một tay kéo anh vào lòng. Biểu tình của hắn bình tĩnh, ngón tay thon dài lại đang run nhè nhẹ.


Thời gian trôi qua từng phút từng giây, hai người nhìn chằm chằm cánh cửa chống trộm, không có gì xảy ra.


Tựa như tất cả nguy hiểm đều bị chắn phía sau cánh cửa.


Sờ đoạn đuôi ngựa bị cắt đứt, Sầm Sênh quay đầu nhìn quanh bốn phía.


Hành lang hẹp dài, liếc mắt một cái nhìn không thấy cuối. Thảm màu nâu đỏ thật dày, chạy bên trên sẽ không phát ra tiếng động. Đèn rất nhiều, quá chói sáng, khiến người ta chỉ ngẩng đầu xem một cái đã cảm thấy chói đến đau mắt.


Đây không phải khu chung cư cũ mà ba mẹ nuôi Sầm Sênh ở, bọn họ từ trong nhà chạy ra, lại xuất hiện ở một tòa nhà khác.


Ba mẹ nuôi...


Sầm Sênh tận mắt nhìn thấy người từng là người thân, lần lượt biến mất trước mắt mình.


Lúc đó tình huống nguy cấp, anh quá căng thẳng, không cảm nhận được gì. Hiện tại thần kinh hơi buông lỏng một chút, nỗi bi thương nhàn nhạt yên lặng dâng lên trong lòng Sầm Sênh.


Anh hít sâu một hơi, dựa vào vai người yêu, thử khôi phục cảm xúc.


Khi bị bạo hành, Sầm Sênh hận không thể khiến cả nhà cùng chết. Biết được giữa bọn họ không có quan hệ huyết thống, anh còn cảm thấy rất vui mừng.


Nhưng anh cũng không hy vọng thật sự nhìn thấy bọn họ chết thảm.


Có lẽ giống như anh Dung nói, từ nhỏ tới lên đều ở bên cạnh ba mẹ nuôi, bị PUA rồi.


Cũng có thể tình cảm của con người, chính là phức tạp và mâu thuẫn như vậy.


————


Sầm Sênh hòa hoãn cảm xúc một hồi, khôi phục bình tĩnh. Mặc dù bây giờ coi như là an toàn, anh vẫn lấy bù nhìn ra.


Đạo cụ rơi xuống đất, phát ra tiếng chuông leng keng. Cửa chống trộm ở một bên bỗng nhiên mở ra, một phụ nữ trung niên ló đầu ra.


"Suỵt!"


Sầm Sênh sửng sốt, bắt chước bộ dáng bà ta: "Suỵt?"


"Suỵt!" Người phụ nữ hoảng loạn nhìn về bốn phía: "Cậu là người ở nhà bên cạnh? Khó khăn lắm mới ra được, sao lại dọn trở về?"


Sầm Sênh rất phối hợp hạ giọng: "Dọn trở về?"


"Đôi vợ chồng trẻ kia đưa tất cả đồ đáng giá nhất trên người cho thị trưởng, ông ta mới cho bọn họ rời khỏi thị trấn. Tôi chỉ từng thấy người liều mạng muốn rời đi, không ngờ còn có người sẽ trở về."


Đối với hai người mà nói, mỗi một câu nói của người phụ nữ đều mang theo dụ hoặc mãnh liệt.


Phảng phất như bà ta đang vẫy tay, gọi về phía bọn họ: "Tôi biết rất nhiều bí mật, mau tới thẩm vấn tôi!"


Dung Dã lắc mình một cái vọt tới trước mặt người phụ nữ, một tay túm lấy Tiểu Bạch vừa mới tỉnh ngủ, một tay nắm cằm người phụ nữ.


Hai mắt hắn đỏ rực, thở hổn hển giống như bị bệnh thần kinh: "Nói ra hết tất cả những gì bà biết!"


Cho dù nam quỷ có gương mặt đẹp trai, còn là chồng của mình, Sầm Sênh vẫn cảm thấy, hắn như vậy thật b**n th**.


————


Vài phút sau, Dung Dã mang theo manh mối, thỏa mãn trở lại bên cạnh Sầm Sênh.


Đây là một thế giới tiểu thuyết rất đặc biệt, toàn bộ thế giới ngoại trừ thị trấn nhỏ này, không có gì cả.


Thị trấn này diện tích không lớn, nhà cửa cũng rất ít.



Chỉ có thể thỏa mãn sinh hoạt hàng ngày của người dân trong thị trấn.


Người phụ nữ cho Dung Dã xem số liệu thống kê do thị trưởng công bố, thị trấn nhìn như không lớn, lại chứa hơn hai mươi triệu dân.


Chỉ có không đến một nghìn dân có thể ở lại trong tiểu khu. Những người khác, tất cả đều là vô gia cư.


Bọn họ sống ở tiểu khu cấp thấp, yêu cầu rất nghiêm ngặt, không được ồn ào ở trong hành lang.


Nếu gây ra tiếng động quá lớn, thu hút đội tuần tra của thị trấn, bọn họ sẽ biến thành vô gia cư.


Dựa theo cách nói của bà ta, ba mẹ nuôi của Sầm Sênh đã từng sống ở bên cạnh. Sau khi có con, bọn họ quyết tâm rời khỏi thị trấn.


Nghe nói là bán chính mình cho thị trưởng, mới đổi được tự do.


Không ai biết đứa con tên là gì, chỉ biết gia đình đó có họ rất hiếm thấy, là họ Sầm.


"Máy cắt vô hình? Vòng độc làm người biến mất? Nhà ăn người? Tôi không hiểu cậu đang nói gì. Tiểu khu chỉ là nhiều quy tắc, lại không phải không có nhân tính. Phạm sai lầm chỉ bị đuổi ra ngoài, sao có thể im lặng giết người."


Người phụ nữ dừng một chút, biểu tình bỗng nhiên trở nên cổ quái: "Nhưng còn có một loại cách nói, thị trấn này rất bài ngoại, chỉ cho phép dân ở đây cư trú. Nếu có người ngoài xông vào... Có lẽ sẽ xảy ra những chuyện không mấy thân thiện."


Ánh mắt người phụ nữ mang theo tìm tòi nghiên cứu, Sầm Sênh biết, bà ta đang nghi ngờ thân phận của bọn họ.


Sầm Sênh mang cửa về nhà, cửa tự động mở ra. Thông đạo giữa thế giới hiện thực và thị trấn kỳ lạ mở ra, những người ở lại trong phòng vô tình tiến vào một thế giới khác.


Khi vừa nhìn thấy thi thể, Sầm Sênh còn thể gọi điện thoại báo cảnh sát. Ngũ Bàng và Tiêu Khiết Khiết cũng có thể mang theo đồng hồ cúc c* rời khỏi nhà một cách bình thường.


Qua một đoạn thời gian, nhà bắt đầu giết người, Sầm Sênh mất liên lạc với bên ngoài, cửa chống trộm không thể mở ra như bình thường.


Hiện tại cánh cửa đặt trong thanh đạo cụ đã đóng lại.


Tuế Tuế mang theo hòn đá nhỏ, dây thừng quỷ thắt cổ và nhóm đạo cụ, ngồi vây quanh gần ô đặt cánh cửa, hung ác trừng mắt nhìn cánh cửa.


Những đạo cụ trung thành đều rất bảo vệ chủ nhân, trên đỉnh đầu không ngừng toát ra các bong bóng biểu cảm.


Tức giận.jpg


Hung dữ.jpg


Làm quân sư của đoàn đội, đồng xu may mắn lúc này thể hiện rất xuất sắc. Nó là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của cánh cửa, cũng ghi chép lại toàn bộ quá trình.


Từ lúc thông đạo hoàn toàn mở ra, đến khi cánh cửa tự động đóng lại, tổng cộng mất một tiếng. Đồng thời, khi cửa mở ra, ngài Tiền đang canh trước cửa đã nhìn thấy một bức tường kỳ quái.


"Bức tường" lóe lên rồi biến mất, rất giống mặt sau của tủ lạnh.


Ba mẹ nuôi của Sầm Sênh từng là cư dân của thị trấn quy tắc. Thông qua giao dịch với thị trưởng, thành công rời khỏi thị trấn.


Khi đó bọn họ chỉ bế đi một đứa trẻ. Em trai sinh muộn, đứa trẻ kia chỉ có thể là Sầm Sênh.


Ba mẹ nuôi, em trai, Sầm Sênh, Dung Dã và ba cảnh sát, tất cả bọn họ đều không thuộc về thị trấn. Sau khi cửa đóng lại, thị trấn bắt đầu triển khai "trục xuất" bọn họ.


Làm rõ tình hình xong, Sầm Sênh lại có thêm một nghi vấn mới.


Anh vốn định nghỉ ngơi mấy ngày, rồi đi vào tiền truyện của "Dị Giới Buông Xuống 1", tìm kiếm tế đàn số 3. Chờ đến khi xử lý xong nguy cơ lớn nhất, lại đi đến "Quỷ Thoại Ân Hà" để đóng tế đàn số 2.


Tại sao trợ thủ nhỏ lại ngụy trang một phó bản lớn như vậy thành một nhiệm vụ sinh hoạt bình thường, dụ dỗ anh về nhà, vào nhầm thị trấn quy tắc?


Thiết bị mô phỏng muốn bồi dưỡng anh thành Thánh Phụ, ngăn chặn dị giới buông xuống. Trong thời điểm mấu chốt này, trợ thủ nhỏ không có lý do gì đột nhiên phá rối kế hoạch của anh.


Trừ phi nó cho rằng, kế hoạch của anh có vấn đề.


Nếu Sầm Sênh đoán không sai, chỉ cần anh có thể thành công hoàn thành nhiệm vụ lần này, nhất định sẽ nhận được rất nhiều manh mối hữu ích, thực lực cũng sẽ tăng lên đáng kể.


————



Cha mẹ của người phụ nữ trung niên là cư dân lâu năm trong tiểu khu. Bà ta sinh ra ở đây, rất quen thuộc tình hình nơi này.


Bà ta nói với Dung Dã, cư dân chỉ có thể ở lại trên tầng của mình. Đợi sương mù tan đi, tiếng phát thanh vang lên, bọn họ mới có thể ra khỏi tiểu khu.


Nói đơn giản, nơi này có gác cổng.


Dung Dã không tin, lôi kéo Sầm Sênh đi khắp hành lang tìm lối ra, gõ cửa từng nhà hỏi manh mối.


Lăn lộn một vòng, bọn họ cuối cùng xác định, đây là một hành lang tuần hoàn vô hạn.


Vĩnh viễn không đi tới điểm cuối, nhìn như có rất nhiều phòng, kỳ thật chỉ có bốn hộ gia đình. Cho dù đi như thế nào, cuối cùng đều sẽ trở lại trước cửa nhà cha mẹ nuôi của Sầm Sênh.


Vịt mẹ cứ cách vài phút lại "quạc quạc" hai tiếng, nhắc nhở bọn họ đồng hồ chim cúc c* lại kêu rồi.


Nhưng nguy hiểm vẫn luôn không xuất hiện.


Dường như khi kẻ xâm nhập rời khỏi căn phòng ban đầu, thị trấn đã không thể xác định được vị trí cụ thể của họ.


Dùng Tuế Tuế xóa sạch ký ức của người phụ nữ xong, Sầm Sênh lấy ra đạo cụ "Hộp đồ ăn vặt", ngồi trên sàn hành lang ăn cơm.


Thời gian đã là 6 giờ chiều, không biết còn phải ở lại bao lâu, Sầm Sênh cần phải bổ sung thể lực.


Ác quỷ rất ít khi mệt mỏi, Dung Dã vẫn đang đi thu thập manh mối khắp nơi. Sầm Sênh ngồi ngẩn người một lúc, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh khi ba mẹ nuôi chết đi.


Anh hít thở sâu một hơi, xoa xoa gương mặt, mạnh mẽ làm mình bảo trì bình tĩnh.


Trong túi xách còn đựng ba cảnh sát vô tội, anh phải hoàn thành nhiệm vụ lần này. Không thể vì cái chết của kẻ bạo hành mà tiêu cực bi thương nữa!


Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra, xem xét một lượt.


Tiêu Khiết Khiết và Ngũ Bàng ở lại thế giới hiện thực, đã trở lại bên dưới khu chung cư cũ, sẵn sàng phối hợp với bọn họ bất cứ lúc nào.


Nhóm đạo cụ vẫn đang nhìn chằm chằm cánh cửa không yên phận kia.


Mục Kinh Doanh bật ra thông báo, trong lúc Sầm Sênh treo máy, thế giới tiểu thuyết "Tôi Làm Đại Ca Cho Hồ Tiên" đã hoàn toàn tách khỏi thế giới chính.


Sầm Sênh bị mắc kẹt trong thị trấn quỷ dị này, tạm thời không rõ thành phố Trường Khánh trong hiện thực có bị ảnh hưởng hay không.


Khoảnh khắc thoát khỏi thiết bị mô phỏng, Sầm Sênh vô tình liếc nhìn bản đồ.


Mấy cộng sự gửi lại trong nhà của chủ nhà họ Vân, lúc này đang di chuyển.


Trước đây tuy rằng bọn họ cũng hiển thị trên bản đồ nhỏ, nhưng vẫn luôn không động đậy!


Bản đồ chậm rãi thay đổi, dần dần chuyển từ thành phố cũ phía Bắc trong thế giới hiện thực, sang thị trấn quy tắc.


Những chấm xanh đại diện cho cộng sự đang hoạt động gần cục cảnh sát của thị trấn.


Sầm Sênh và Dung Dã dựa sát vào nhau, nhỏ giọng thảo luận manh mối trong tay. Cứ thế cầm cự tới 0 giờ nửa đêm, bên ngoài tiểu khu vang lên một giọng nữ máy móc lạnh băng.


"Một ngày mới sắp đến, xin các vị cư dân rời khỏi nơi ở, tự do hoạt động trong thị trấn. Dùng nhiệt tình, lương thiện và sức sống của các vị, khiến thị trấn trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn."


"Dự báo: Hôm nay có mưa to đặc biệt, thời gian tự do hoạt động là từ 0 giờ – 23 giờ."


"Quy tắc của thị trấn hôm nay như sau:"


"1. Màu đỏ là đúng, màu xanh lục là sai."


"2. Sắm vai nhân vật của bạn thật tốt."


"3. Do siêu thị hết hàng, sơn đỏ trong thị trấn đang khan hiếm, thị trưởng quyết định dùng sơn đỏ trong những trường hợp quan trọng hơn."


"4. Ăn uống đúng giờ có lợi cho sức khỏe của bạn. Nhưng ăn quá nhiều cũng không phải chuyện tốt."


"Chú ý: Buổi chiều có người ngoài xâm nhập vào thị trấn, số lượng không rõ, bọn họ sẽ phá hoại sự yên bình và tốt đẹp của thị trấn. Thị trưởng treo thưởng, cư dân cung cấp manh mối của kẻ xâm nhập, có thể nhận được một căn nhà thuộc về mình!"


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 143: Thị trấn quy tắc
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...