Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 129: Kéo thù hận cho kẻ xấu


Sầm Sênh ngồi trên ghế trong đại sảnh Cục cảnh sát, chờ người nhà Lê Tiêu đến đón.


Một vài cảnh sát trẻ đứng chung một chỗ, chán ghét trừng mắt nhìn anh. Dung Dã cầm cốc trà ở bên cạnh, lo lắng nhìn Sầm Sênh.


Hắn hiểu rõ Sầm Sênh, biết vợ mình có nguyên tắc, sẽ không thực sự làm gì.


Thực tế cũng chứng minh, trong chuyện này xác thật có hiểu lầm.


"Lê Tiêu" chỉ ra lệnh cho đàn em theo dõi nữ chính, muốn làm bộ ngẫu nhiên gặp gỡ nữ thần đại học, mời Hồ An Nhiễm đi ăn một bữa cơm.


Chính đám đàn em tự ý hành động, đưa Hồ An Nhiễm lên giường của anh.


Vừa rồi nữ chính đã giúp "Lê Tiêu" giải trừ hiềm nghi, anh không chỉ không giậu đổ bìm leo, còn cởi trói và cho cô uống nước đá.


Tuy rằng nguyên nhân anh không động vào cô là cảm thấy cô quá xấu.


"Lê Tiêu" việc xấu đầy rẫy, cảnh sát đều không cho anh sắc mặt tốt.


Dung Dã muốn nói đỡ vài lời cho vợ, lại sợ OOC.


Cũng may nhân vật hắn xuyên thành có chức vụ cao hơn cảnh sát bình thường, tính tình dường như cũng không dễ chịu.


Dung Dã đá cảnh sát trẻ trừng mắt với vợ mình một cái: "Đừng có ở chỗ này lười biếng nữa, quay lại làm việc đi!"


Đuổi hết đám cảnh sát trẻ đi, xác định xung quanh không còn nhân vật trong sách nào khác. Dung Dã ngồi xuống ghế bên cạnh "Lê Tiêu", nhấp một ngụm trà nóng.


"Phỏng vấn một chút, lần đầu tiên phạm tội đã gặp ngay chiến dịch truy quét, cảm giác thế nào?"


"Anh đừng trêu em nữa, xấu hổ chết đi được. Cũng may tội là do mấy tên ăn chơi trác táng kia phạm, thân phận Lê Tiêu cũng chỉ là mượn. Em hoàn thành nhiệm vụ là có thể rời đi, không phải ném mặt mũi cả đời."


Thấy anh không có tâm trạng, Dung Dã cũng không đùa giỡn nữa.


"Tiểu Sênh, đây rốt cuộc là thế nào? Em tìm nữ chính để làm gì?"


Sầm Sênh hạ giọng, nói hết cho hắn nghe về tóm tắt tiểu thuyết và yêu cầu nhiệm vụ mà trợ thủ nhỏ cung cấp.


Dung Dã cũng có suy nghĩ giống anh: "k*ch th*ch nam chính thăm dò thôn quả phụ là trọng điểm hoàn thành nhiệm vụ. Theo nguyên văn, khi nào nam chính mới có thể trở thành đại ca của hồ tiên?"


"Nhìn từ thời gian, cậu ta đã ăn yêu đan trước khi vào thôn quả phụ. Trong thôn bị ác quỷ đuổi giết, lúc nguy cấp thì dung hợp với yêu đan, nhảy cóc trở thành hồ yêu ngàn năm, từ đó mở hack."


Dung Dã nhíu mày.


"Nhiệm vụ của chúng ta phải dựa vào nam chính. Vấn đề là, chúng ta cần phải có được gì từ trên người Mạnh Hưởng? "


"Là cần yêu đan, hay là đảm bảo nam chính có thể dung hợp với yêu đan? Nam chính vào thôn, rốt cuộc có phải là tất yếu hay không?"


Sầm Sênh chống cằm: "Không rõ, em cũng là lần đầu tiên xuyên không. Kế hoạch của em là trước hết nghe theo gợi ý của trợ thủ nhỏ."


Có mấy chữ, Dung Dã không nghe rõ.


Dựa theo tốc độ nói của Tiểu Sênh, đại khái có khoảng 3 - 4 từ bị một sức mạnh vô hình nào đó che chắn.


Sầm Sênh vẫn đang phân tích nhiệm vụ lần này.


Dung Dã nhíu mày nhìn anh, trong mắt không giấu được lo lắng.


Nếu sức mạnh đó chỉ muốn lợi dụng Tiểu Sênh để đối kháng với Bạch Ngọc Kinh, vậy thì không có chuyện gì.


Vấn đề là, nó hình như còn muốn bồi dưỡng Sầm Sênh thành thánh phụ.


Nếu Sầm Sênh không trở thành thánh phụ theo ý nó, vậy anh có bị trừng phạt hay không?


Tại sao lại là bồi dưỡng "thánh phụ", mà không phải là bồi dưỡng "người tốt"?


Đến một lúc nào đó, liệu nó có yêu cầu Sầm Sênh hy sinh vô điều kiện giống như thánh phụ chân chính hay không?


"Anh? anh Dung?"


Sầm Sênh giơ tay quơ quơ trước mặt cảnh sát: "Anh đang nghĩ gì mà thất thần vậy?"


Giấu đi sự bất an trong mắt, Dung Dã chủ động nói sang chuyện khác.


"Tiểu Sênh, em đoán là ai tố cáo?"


"Là bạn cùng phòng của Hồ An Nhiễm?"


"Không, là Tiểu Bạch. Nhân vật Tiểu Bạch xuyên thành là bạn cùng phòng của Hồ An Nhiễm."


Sầm Sênh kinh ngạc nhìn hắn: "Ký túc xá đại học cho nam nữ ở chung sao?"



Dung Dã còn chưa trả lời, cửa kính bỗng nhiên mở ra. Hồ An Nhiễm ôm cánh tay một cô gái, nhìn ngó xung quanh rồi bước vào.


Sầm Sênh huých Dung Dã một cái, cảnh sát Dung lập tức lạnh mặt, cầm cốc trà rời khỏi chỗ ngồi.


Thấy "Lê Tiêu", nữ sinh mập mạp bị Hồ An Nhiễm ôm lấy cúi đầu thật thấp, hai tay dùng sức giữ chặt váy ngắn.


"Hân Hân, sao vừa đi vào Cục cảnh sát cậu lại xấu hổ thế? Bình thường không phải cậu rất trâu bò sao, sợ cảnh sát à?"


Bộ dáng khả nghi, Sầm Sênh theo bản năng nghiêng đầu.


Sau khi thấy rõ diện mạo "cô gái", anh phụt một tiếng bật cười.


Chàng trai trẻ tuổi mặt tròn bầu bĩnh, mang tóc giả màu nâu hơi xoăn. Mặc áo hoodie rộng kết hợp với váy ngắn.


Hình như vì để che lông chân, còn cố ý mang tất chân màu đen.


Mặt chàng trai trướng đến đỏ bừng, nháy mắt với Sầm Sênh.


Dung Dã cúi đầu nhìn chằm chằm nước trà, bả vai không ngừng rung lên, khóe miệng không áp được nụ cười.


Hồ An Nhiễm cho rằng bạn cùng phòng sợ bị công tử nhà giàu trả thù, nghiêng người chắn trước mặt "cô gái", rít về phía "Lê Tiêu".


Dung Dã ngước mắt nhìn cô một cái: "Cô kêu cũng thật giống một con hồ ly."


Hồ An Nhiễm lập tức ngoan ngoãn lại.


"À... Ngài Lê. Chúng tôi tới tìm anh, là muốn hỏi anh một vấn đề."


Cô chỉ vào mặt mình: "Lúc đó anh không để ý đến tôi, xin hỏi, anh thấy tôi chỗ nào không đẹp? Anh nói cho tôi biết, tôi sẽ sửa."


Ngay cả Tiểu Bạch đi cùng cô cũng không nghĩ tới, cô chạy đến đây chỉ là để hỏi câu này.


Sầm Sênh dựa lưng vào ghế, nhìn cô với ánh mắt khinh miệt. Hai chân bắt chéo, đế giày gần như chạm vào làn váy của Hồ An Nhiễm.


"Tôi đổi khẩu vị rồi, gần đây chỉ thích mỹ nhân con lai, tóc màu hạt dẻ, đôi mắt xanh."


Hồ An Nhiễm sờ sờ mắt.


Không phải do cô hóa hình không hoàn mỹ, là sở thích của "Lê Tiêu" có vấn đề.


Không biết có phải ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy khi người đàn ông nói chuyện với mình, ánh mắt luôn liếc về phía cảnh sát bên cạnh.


Thật giống như những lời này, là nói cho hắn nghe.


Công tử nhà giàu luôn nhìn cảnh sát, khẳng định là bởi vì sợ hắn.


Hồ An Nhiễm thẳng lưng ưỡn ngực, giống như tìm được chỗ dựa.


————


Bọn họ xuyên vào đây, không phải để trải nghiệm cuộc sống.


Lê thiếu gia ở nhà ngang ngược thành quen, anh cả nhà họ Lê đến đón, thấy anh không có ý định lên xe, không chút do dự lái xe rời đi.


Chỉ để lại một câu: "Đừng làm mất mặt gia đình nữa."


Tiểu Bạch thực sự không có mặt mũi ở cùng ba cô gái, tìm cớ tách khỏi nữ chính, hội họp với Sầm Sênh.


Thời gian trong sách cũng là tháng 7. Cho dù đêm đã khuya, bên ngoài vẫn oi bức.


Hai người trốn trong con hẻm nhỏ gần Cục cảnh sát, vừa nuôi muỗi vừa chờ Dung Dã xin nghỉ ra ngoài.


Tiểu Bạch giật nhẹ làn váy, vẻ mặt đưa đám: "Anh Sênh, tại sao anh và anh Dung có thể xuyên thành nam, tôi lại phải xuyên thành nữ."


"Tôi vừa mở mắt đã ở trong ký túc xá nữ. Tôi sợ bị coi là b**n th**, trốn trong màn giường nửa ngày không dám ra ngoài. Cô bé này gầy hơn tôi, quần áo tôi không mặc vừa. Phải nhờ Hồ An Nhiễm mua giúp đồ nữ cỡ lớn."


Tiểu Bạch càng nói càng ấm ức: "Anh trai tốt của tôi, cuộc sống này không thể sống được đâu!"


Tuế Tuế ló đầu ra khỏi túi xách, lè lưỡi với Tiểu Bạch.


Sầm Sênh vỗ vỗ sau lưng cậu ta, thuật lại lời của trợ thủ nhỏ: "Đây là sắp xếp tốt nhất rồi. Cậu là để ý giới tính sao? Cậu xuyên không bằng bản thể, không có thực sự biến thành phụ nữ. Hơn nữa làm phụ nữ cũng không có gì không tốt."


"Nếu thực sự biến thành phụ nữ, tôi đã không khóc! Tôi không mua được đồ lót nữ có thể mặc vừa, đang thả rông đây này!"


Sầm Sênh: "..."


"Hả???"


Khi Dung Dã tìm thấy hai người, Tiểu Bạch đã thay một bộ đồ nam dưới sự trợ giúp của Sầm Sênh.


Cậu ta tháo tóc giả, nằm liệt trên ghế như được giải thoát.



"Người nhà họ Lê đặc biệt đưa đến."


Sầm Sênh vừa nói vừa gọi điện: "Trong cốt truyện gốc, nam chính vẫn luôn do dự không biết có nên đi thăm dò thôn quả phụ hay không. Thấy Lê Tiêu hẹn hò với nữ chính, bị k*ch th*ch, quyết tâm làm một việc lớn, lên núi ngay trong đêm."


"Đợi đã, thăm dò thôn quỷ vào đêm khuya?"


Sầm Sênh gật đầu.


Dung Dã cười mỉa mai: "Nhát gan, do dự không quyết đoán, còn dễ xúc động. Nếu không có hào quang nhân vật chính, đến thôn quả phụ vào ban đêm chẳng khác nào tìm chết."


Sầm Sênh nhẹ nhàng cười: "Có thể hiểu được, trước khi có bàn tay vàng, cậu ta chỉ là sinh viên vừa tốt nghiệp. Tuổi trẻ, không kinh nghiệm, nhất thời hồ đồ cũng là bình thường."


Điện thoại kết nối, một giọng đàn ông xa lạ truyền ra.


"Alo? Nửa đêm rồi, ai đấy?"


Sầm Sênh cười lạnh một tiếng: "Nói chuyện đàng hoàng, tôi là Lê Tiêu. Tôi đang ở cửa sau Cục cảnh sát thành phố Trường Khánh, trong vòng nửa giờ cậu phải đến đây."


"Đệt, bị điên à!"


Nam chính mắng xong định cúp máy.


Sầm Sênh trêu đùa Tuế Tuế, ngữ khí kiêu ngạo: "Cậu dám cúp máy? Cậu hỏi thăm bạn cùng phòng của Hồ An Nhiễm một chút, xem thử tối nay cô ta đã gặp chuyện gì. Tôi nhớ khi còn học đại học cậu đã từng theo đuổi đàn em. Nếu không nghe lời tôi, nữ thần của cậu..."


Anh không nói tiếp câu sau, trực tiếp cúp điện thoại.


Khi mở miệng lần nữa, giọng nói chanh chua một lần nữa trở nên dịu dàng.


"Chúng ta hiện tại không rõ tình huống, vẫn nên đi theo cốt truyện gốc thì ổn thỏa hơn. Bây giờ thời gian quá muộn, cho dù có hẹn Hồ An Nhiễm ra ngoài ăn cơm, cũng không có cơ hội tình cờ gặp nam chính. Cho nên em dự định mạnh mẽ thúc đẩy cốt truyện thôn quả phụ."


"Đêm nay chúng ta cùng nam chính đến thôn quả phụ. Một khi cốt truyện có biến, gặp phải sự cố, chúng ta cũng có thể bảo vệ nam chính khỏi ác quỷ."


Sầm Sênh dừng một chút, hoài nghi nhìn chàng trai hơi béo phía sau.


"Tiểu Bạch, sao cậu lại nhìn tôi như vậy?"


Tiểu Bạch nhích đầu đến trước mặt anh.


"Kỹ thuật diễn của anh Sênh thật tuyệt, tôi vừa rồi nghe anh gọi điện thoại, cũng muốn đấm anh hai cái. Anh, sau khi chúng ta xử lý Bạch Ngọc Kinh, thành công ngăn chặn kế hoạch trăm ngày, anh có muốn thử làm diễn viên không?"


Sầm Sênh sờ mặt mình: "Diễn viên có yêu cầu về thân hình và diện mạo, ngoại hình tôi không đạt tiêu chuẩn."


Biểu tình của Tiểu Bạch vặn vẹo trong nháy mắt, lẩm bẩm lùi về ghế sau.


"Anh, màn này diễn không tốt rồi. Nếu anh không đẹp, một tên trai thẳng như Lâm Quân Khải cũng sẽ không đến mức nhìn chằm chằm anh, tròng mắt như muốn rớt ra."


Sầm Sênh theo bản năng quay đầu nhìn lại.


Dung Dã an tĩnh ngồi ở ghế phụ, tựa như không nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ.


Nhưng ánh đèn tối tăm trong xe đã phơi bày khóe miệng run rẩy và nụ cười vặn vẹo của hắn.


———


Cắt đứt điện thoại với Lê Tiêu, Mạnh Hưởng lăn qua lộn lại, như thế nào cũng không ngủ được.


Không nhịn được gửi tin nhắn cho đàn em, hỏi thăm tình hình.


Cùng lúc đó, Tiểu Bạch xuyên thành nữ sinh đại học, đưa điện thoại đến hàng ghế trước.


"Mạnh Hưởng nhắn tin cho Hân Hân, tôi có nên trả lời nghiêm trọng một chút hay không?"


Giống như dự đoán của Sầm Sênh, nam chính nếu đã theo đuổi nữ chính, hơn phân nửa sẽ có phương thức liên hệ của bạn cùng phòng khác.


Trong bốn nữ sinh, nhân vật Tiểu Bạch sắm vai có quan hệ thân thiết nhất với nữ chính. Lúc trước cũng là cậu ta đã cùng Hồ An Nhiễm trở lại đồn cảnh sát tìm Lê Tiêu.


Tỷ lệ Mạnh Hưởng liên hệ với Tiểu Bạch cao hơn những bạn cùng phòng khác.


Sầm Sênh suy nghĩ: "Không thể thêm mắm thêm muối, không nắm được chừng mực sẽ trở thành bôi nhọ, ảnh hưởng đến thanh danh của nữ chính."


"Cậu cứ nói, tối nay Lê Tiêu quấy rầy An Nhiễm, muốn xâm hại cô ấy. Cậu kịp thời báo cảnh sát, ngăn chặn tên cặn bã thực hiện hành vi. An Nhiễm không bị thương, chỉ là bị sợ hãi."


Dung Dã đen mặt: "Thêm một câu, trước khi Lê Tiêu đi đã đe dọa một câu, nói sớm muộn gì cũng sẽ chiếm được An Nhiễm. Người gã muốn, dù có làm chết cũng sẽ không nhường cho người khác."


Sầm Sênh shh một tiếng: "Như vậy không tốt lắm đâu?"


"Lê Tiêu không phải thứ tốt, khi anh xin nghỉ ra ngoài, mấy cảnh sát lớn tuổi dặn dò anh phải cẩn thận Lê Tiêu trả thù. Tốt nhất có thể thu thập bằng chứng, đưa cái tai họa này vào tù."


Dung Dã đùa nghịch ngón tay mảnh khảnh của Sầm Sênh.


"Trong nguyên văn, là nam chính đã loại bỏ tên cặn bã Lê Tiêu này. Chúng ta cùng nam chính vào thôn quả phụ, sơ sẩy một chút là có thể trở thành ân nhân của cậu ta. Vạn nhất cốt truyện thay đổi, nam chính không chỉ không giết Lê Tiêu, còn trở thành bạn bè của gã. Chờ đến khi chúng ta rời đi, Lê Tiêu lấy lại cơ thể, không biết sẽ hại bao nhiêu người."



Sầm Sênh sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Tiểu Bạch.


"Nội dung anh Dung bổ sung cũng thêm vào. Cậu tự do phát huy, ngữ khí kiêu ngạo một chút."


Kéo thù hận cho kẻ xấu, Tiểu Bạch biểu hiện rất tích cực. Khuôn mặt mập mạp phúc hậu mang theo nụ cười âm hiểm.


Sầm Sênh quét mắt một vòng.


Bên trong xe toàn là ác nhân, ngay cả búp bê nhỏ cũng đang làm mặt quỷ hung ác.


————


Đợi năm sáu phút, Mạnh Hưởng mới nhận được hồi âm.


Tin nhắn trả lời được ba người chỉnh sửa nhiều lần, thiếu chút nữa làm cậu ta tức đến ngất xỉu.


Tên cặn bã đùa giỡn xâm phạm nữ thần của cậu ta, còn lấy chuyện này ra uy h**p cậu ta.


Lửa giận của Mạnh Hưởng bốc lên, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.


Chờ đến khi lấy lại tinh thần, cậu ta đã ngồi trên taxi đến Cục cảnh sát.


Trong balo bên cạnh, còn có một chai xăng và một con dao phay.


Cậu ta không biết Lê Tiêu tìm mình rốt cuộc có mục đích gì. Nhưng cậu ta không đi, tên cặn bã kia sẽ ra tay với nữ thần của cậu ta.


Nếu lát nữa Lê Tiêu dám mượn cơ hội nhục nhã cậu ta, cậu ta sẽ liều mạng với gã!


Cậu ta đã làm kẻ hèn nhát cả đời, vì nữ thần, hôm nay phải cứng rắn một phen!


Mạnh Hưởng diện mạo bình thường, hoàn cảnh gia đình bình thường. Điều duy nhất có thể tự hào chỉ có thành tích học tập.


Nhưng người xuất sắc trong đại học thành phố Trường Khánh quá nhiều. Mặc kệ cậu ta học như thế nào, cũng không thể so được với người xung quanh.


Dần dần, Mạnh Hưởng bắt đầu sa đọa. Mỗi ngày trốn học, nằm trong ký túc xá chơi game.


Ngay khi cậu ta sắp bị đuổi học, nữ thần của cậu ta xuất hiện.


Cô cổ vũ cậu ta học tập, cùng cậu ta đến nhà ăn ôn tập, kéo cậu ta tham gia câu lạc bộ.


Với tư cách bạn bè và đàn em, đồng hành cùng cậu ta đi qua quãng thời gian bất lực nhất trong cuộc đời.


Nếu không có Hồ An Nhiễm trợ giúp, chỉ sợ cậu ta đã không thể lấy được bằng tốt nghiệp.


Mạnh Hưởng không thành công, vẫn là kẻ hèn nhát, cậu ta biết mình không xứng với Hồ An Nhiễm.


Nhưng cậu ta tuyệt đối không cho phép người khác sỉ nhục nữ thần của mình như vậy!


Nửa giờ sau, Mạnh Hưởng cuối cùng cũng đến Cục cảnh sát thành phố Trường Khánh.


Cậu ta sợ mình đến muộn, Lê Tiêu lại quấy rầy nữ thần. Không lấy lại tiền thừa, vội vàng xuống xe.


Cách đó không xa có một chiếc Mercedes đang đậu.


Trên ghế lái không có người, một cô gái mặc đồ nam đang ngồi ghế sau chơi điện thoại.


"Đàn em Lưu Hân, sao em lại ở đây?"


Cô gái thấy cậu ta, không được tự nhiên chỉnh tóc: "Lê Tiêu gọi em ra, muốn em làm trợ thủ."


"Trợ thủ?"


"Tâm tình anh ta không tốt, lại nhàn đến phát chán. Nghe nói đàn anh làm việc ở tạp chí thần quái, muốn anh dẫn anh ta đi đến một nơi quỷ ám, tìm cảm giác mạnh."


Mạnh Hưởng trợn trắng mắt: "Có bệnh."


Cô gái gật đầu mạnh: "Em cũng thấy vậy, hơn nữa anh ta vốn là muốn An Nhiễm đi. Đêm khuya tĩnh lặng, vạn nhất anh ta nổi lên ý đồ xấu, An Nhiễm làm sao bây giờ. Em không nói với An Nhiễm, tự mình đến đây."


Thiếu nữ thanh tú mái tóc nâu xoăn nhẹ, mặc đồ nam rộng thùng thình, trông nhỏ xinh lại đáng yêu.


Nghe nói nữ thần không sao, Mạnh Hưởng thở phào nhẹ nhõm một hơi.


Cậu ta mở cửa xe, không yên tâm khuyên bảo: "Em ở cùng gã cũng không an toàn. Em về đi, để anh đối phó với gã."


"Không sao, có một cảnh sát rất có trách nhiệm, nghe nói anh ta muốn quay hình tiết mục thần quái, đã tìm lý do chuẩn bị đi cùng anh ta. Có cảnh sát đồng hành, chúng ta không phải sợ anh ta."


Mạnh Hưởng vừa mới tốt nghiệp đại học, tâm tính và ánh mắt trong sáng đơn thuần. Cậu ta chưa từng tiếp xúc với cảnh sát, không thể phân biệt thật giả. Đàn em nói cái gì, cậu ta tin cái đó.


"Lê Tiêu không chỉ tìm cảm giác mạnh, còn muốn quay video? Đầu óc rốt cuộc suy nghĩ gì vậy?"


Thiếu nữ bĩu môi: "Không biết, dù sao anh là người quay phim, em là trợ thủ. Cảnh sát phụ trách giám sát chúng ta, Lê Tiêu là nhân vật chính."



Mạnh Hưởng càng nghe càng cảm thấy mình như là đang nằm mơ, nếu không vì sao mọi chuyện xảy ra đêm nay lại phi logic đến vậy. Tên công tử nhà giàu bình thường nào, vừa ra khỏi Cục cảnh sát, đã muốn đi quay video thần quái?


Hay là Lê Tiêu chỉ là thích nghĩ cái gì thì làm cái đó?


Bình tĩnh lại, lý trí trở về, trực giác Mạnh Hưởng cảm nhận thấy tình huống không đúng.


Cậu ta lùi về phía sau vài bước: "Đàn em, em đứng về phía bên kia? Đừng có bắt tay với Lê Tiêu lừa anh."


Thiếu nữ tùy ý chỉ: "Em cũng không hiểu Lê Tiêu nghĩ gì, em lừa anh, cảnh sát còn có thể lừa anh sao?"


Mạnh Hưởng nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, từ trong hẻm nhỏ tối tăm cách đó không xa, có hai người đi ra.


Người đi trước mặc cảnh phục, sau thắt lưng đeo côn cảnh sát. Hắn sửa sang lại quần hơi lộn xộn, tâm tình có vẻ rất tốt.


Người trẻ tuổi đi phía sau, gương mặt trướng đến đỏ bừng, khóe miệng còn dính một ít chất lỏng sền sệt khả nghi.


Cảnh sát đi vài bước, lại quay đầu xem một cái.


Hắn tiến đến thì thầm vào tai chàng trai, chàng trai lập tức lau khóe miệng, biểu tình dường như còn có chút ngượng ngùng.


Mạnh Hưởng mờ mịt hỏi: "Cảnh sát đánh người?"


Thiếu nữ phát ra tiếng cười như chuông.


"Anh nửa ngày vẫn chưa thấy tới, hai người bọn họ vào hẻm nhỏ nói chuyện. Chắc là nói không xong, đánh nhau rồi. Chậc chậc, thật kịch liệt, còn "nôn" nữa."


Mạnh Hưởng không get được với suy nghĩ của cô, cho rằng Lê Tiêu bị đánh đến nôn.


"Đáng đời, gã đáng đời!"


————


Đêm khuya, một chiếc Mercedes rời khỏi nội thành, chạy về hướng thôn làng hẻo lánh.


Mạnh Hưởng trừng mắt, mơ mơ màng màng ngồi ở ghế sau.


Mọi thứ xảy ra đêm nay đều quá mức kỳ lạ. Mỗi sự kiện nhìn như liên kết với nhau, nhưng thực tế căn bản không có logic.


Vừa ra khỏi Cục cảnh sát đã đi vào núi sâu. Đường đường một công tử nhà giàu, đột nhiên muốn làm Youtuber khám phá thần quái.


Bỏ qua đàn em và vệ sĩ nhà mình, một hai phải uy h**p nữ sinh và một tên hèn nhát làm trợ thủ.


Từ đầu đến cuối đều lộ ra quỷ dị, nhưng ba người còn lại trên xe đều cảm thấy rất bình thường.


Mạnh Hưởng hoàn toàn tỉnh táo, ôm chặt ba lô, càng nghĩ càng dựng tóc gáy.


Nếu không phải có cảnh sát ở đây, cậu ta căn bản sẽ không lên xe này. Nhưng nếu cảnh sát cũng bị nhà họ Lê mua chuộc thì sao?


Ba người bọn họ hợp sức muốn hại chết cậu ta, sau đó ném xác cậu ta đến nơi chim không thèm ị này. Hoặc là tàn nhẫn hơn, bọn họ kỳ thật là băng nhóm lừa đảo, muốn lấy nội tạng cậu ta.


Cảnh sát đang nhìn bản đồ dẫn đường lái xe, Lê Tiêu đắp áo, ngủ trên ghế phụ.


Thiếu nữ mặc đồ nam đang nghịch một con búp bê nhỏ. Búp bê bé trai lớn cỡ bàn tay, không khác gì mô hình, không biết có gì đáng chơi.


Mạnh Hưởng lén gửi tin nhắn cho Hồ An Nhiễm.


Nữ thần lanh lợi thông minh, bạn cùng phòng là người xấu, cô chắc chắn có thể phát hiện.


Hồ An Nhiễm trả lời rất nhanh: Sao anh lại hỏi như vậy, Hân Hân là người rất tốt, là con gái nhà đàng hoàng.


Hồ An Nhiễm: Nhưng hôm nay cô ấy có chút kỳ lạ, đã hẹn cùng đi quán bar, đến giờ lại trốn trong màn giường sống chết không chịu ra. Cầu xin em đi mua đồ nữ cỡ lớn cho cô ấy, còn mượn kem tẩy lông của bạn cùng phòng khác. Cô ấy không có lông chân, tẩy cái gì chứ.


Ngón tay Mạnh Hưởng bắt đầu run rẩy: Cô ấy... cô ấy thích mặc đồ nam sao?


Hồ An Nhiễm: Chắc là không thích, cô ấy rất ít khi mặc quần, luôn mặc váy.


Mạnh Hưởng: Cô ấy có ở ký túc xá không?


Hồ An Nhiễm: Cô ấy nói có việc, không trở về ký túc xá. Nhưng nhà cô ấy ở nơi khác, không ở ký túc xá thì có thể đi đâu? Em cũng chưa từng nghe cô ấy có bạn trai.


Mạnh Hưởng đang muốn hỏi thêm, khóe mắt bỗng nhiên quét đến búp bê nhỏ trong tay thiếu nữ, hình như nó đang động đậy.


Chờ đã, không phải ảo giác.


Búp bê kia, đang xoay đầu!


Lông tóc Mạnh Hưởng nháy mắt dựng đứng.


Không chờ cậu ta suy nghĩ cẩn thận, không gian tĩnh mịch trong xe đột nhiên vang lên một giọng nói âm lãnh của người đàn ông.


"Cậu đang nhắn tin cho ai?"


Mạnh Hưởng đột nhiên ngẩng đầu, người cảnh sát lái xe đang nhìn thẳng vào cậu ta qua gương chiếu hậu!


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 129: Kéo thù hận cho kẻ xấu
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...