Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 127: Giếng cạn
"Đoàng——"
Công kích tới quá đột ngột, khoảng cách lại quá gần. Quái vật căn bản không phản ứng kịp, trong chớp mắt đã bị vòng tay bổ sung năng lượng đánh trúng.
Một chùm tia sáng xanh lam chói mắt xuyên qua đầu quái vật, chiếu sáng căn phòng tối tăm.
Pháo năng lượng b*n r* từ vòng tay chỉ tạo thành thương tổn cho những quái vật có thực thể.
Dung Dã là ác quỷ ngưng tụ từ sức mạnh và oán niệm, không nằm trong phạm vi công kích của vòng tay. Hắn không né không tránh, gắt gao quấn chặt lấy con quái vật.
Sầm Sênh sợ không g**t ch*t được quái vật, phát pháo năng lượng đầu tiên vừa mới tan biến, đã bắn liên tiếp hai phát pháo vào ngực và bụng quái vật.
Chờ đến khi ánh sáng trắng hoàn toàn tan đi, quái vật đã biến thành một đống mảnh nhỏ rơi đầy đất.
Dung Dã thu hồi tơ máu, chắn trước mặt vợ, cảnh giác nhìn đống linh kiện kia.
"Đoán không sai, nó thực sự là sản phẩm máy móc."
Sức giật của pháo năng lượng rất lớn, Sầm Sênh bắn liền ba phát, không chỉ hết sạch toàn bộ năng lượng trong vòng tay, còn tạo thành ảnh hưởng không nhỏ đến cánh tay trái.
Máu đỏ chậm rãi chảy xuống từ cánh tay, Sầm Sênh nhẹ nhàng xoa cổ tay đã mất cảm giác, cau mày.
"Chết rồi? Dễ dàng như vậy?"
Dung Dã còn chưa kịp trả lời, mảnh vỡ mặt người trên đất, vị trí hai mắt bỗng nhiên lóe lên ánh đỏ.
Ngay sau đó, vô số bàn tay đen sì mọc ra từ phía dưới mảnh vỡ. Từng khuôn mặt người giống như con nhện, bắt đầu bò nhanh.
"Aaaaa ưm!"
Tiểu Tuệ hút một ngụm khí lạnh, Ngũ Bàng vội vàng bịt miệng vợ lại.
Sầm Sênh lẳng lặng nhìn một màn này, móc ra món quà Quý Manh tặng anh từ trong túi.
Một con nhện robot.
Dung Dã quét mắt liếc anh một cái, quấn lấy một con nhện mặt người trong đó, dùng bạo lực mở nó ra.
Một đống nhện nhỏ bằng hạt gạo lập tức trào ra, bò loạn khắp nơi trên tơ máu của hắn.
Dung Dã ghét bỏ phủi tay: "Vẻ ngoài và chức năng gần như hoàn toàn giống nhau. Quái vật mà trò chơi trong gương phái ra để săn giết người chơi, cất giấu robot công nghệ cao chỉ có ở thế giới sương mù."
"Thế giới thượng đẳng khả năng cũng có loại robot nhỏ này. Khoang chữa bệnh mà em rút ra từ thiết bị mô phỏng là đồ vật của thế giới sương mù. Nhưng trên thân khoang lại viết là Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh."
Sầm Sênh tung hứng con nhện robot, nghiêng người tránh con nhện mặt người bên chân.
"Em nghi ngờ trước khi Bạch Ngọc Kinh bố trí tế đàn, giữa thế giới thượng đẳng, thế giới hạ đẳng và "Dị Giới Buông Xuống 1" đã tồn tại một liên kết đặc thù nào đó."
Dung Dã hừ lạnh một tiếng: "Anh không thích cách gọi thượng đẳng hạ đẳng, nghe như chúng ta kém hơn một bậc vậy."
"Vừa rồi em nói chuyện không nối liền, giữa chừng ngắt quãng một lúc, như là bị ai đó tắt tiếng. Anh không biết em đã nói gì, anh chỉ nghe được là "khoang chữa bệnh của em là đồ vật của thế giới sương mù", dựa theo tốc độ nói của em, hẳn là có 5-7 từ bị che chắn."
Dung Dã không có ý định nhìn trộm riêng tư của Sầm Sênh, hắn chỉ là tò mò.
"Tiểu Sênh, tồn tại đặc biệt đã cho em khoang chữa bệnh và đạo cụ đó, có gây thương tổn gì cho em không?"
"Không, giống như trước đây, mục tiêu của bọn em vẫn giống nhau, đều là đối phó với Bạch Ngọc Kinh."
"Anh muốn biết nó rốt cuộc là cái gì."
Sầm Sênh lắc đầu: "Không có biện pháp nói tỉ mỉ với anh được."
Dung Dã đang muốn truy hỏi, Tiêu Khiết Khiết bỗng nhiên "í" lên một tiếng.
"Mắt của những con nhện nhỏ này, sao lại bắt đầu lập lòe ánh sáng đỏ vậy?"
Sầm Sênh ngẩn người, phía sau lưng đột nhiên dâng lên một trận lạnh lẽo.
Anh lập tức giơ tay trái đang đau nhói lên, dùng năng lượng còn sót lại của vòng tay dựng lên một cái khiên bảo vệ.
Sương máu bốc lên quanh thân Dung Dã, tơ máu trên người bện ra một tấm chắn đỏ tươi.
"Ầm Đoàng—"
"Đoàng————"
Giây tiếp theo, vô số nhện robot đồng loạt phát nổ. Hai mắt của nhện mặt người b*n r* từng tia laser.
Bụi mù bốc lên bốn phía, căn nhà cũ rung chuyển dữ dội, mặt đất ầm ầm sụp đổ.
Sầm Sênh vừa rơi xuống đã bị mắc vào tấm mạng mà Dung Dã khẩn cấp bện ra.
Theo hai tiếng "rắc rắc" rất nhỏ, tấm khiên năng lượng trước mặt xuất hiện mấy vết nứt.
Vòng tay liên tục nhấp nháy đèn đỏ, xẹt qua một loạt thông báo trạng thái.
Cảnh báo! Cảnh báo! Năng lượng không đủ, vui lòng bổ sung kịp thời!
Khiên bảo vệ không thể chịu đựng tấn công từ bên ngoài, sẽ hoàn toàn vỡ vụn sau ba giây!
3
2
Ánh sáng quá chói mắt, Sầm Sênh căn bản không nhìn rõ tình hình của các cộng sự, cũng không dám mở mắt.
Anh hét lên giữa tiếng nổ mạnh: "Mau trốn vào túi xách!!!"
Sầm Sênh mò mẫm bắt lấy tay Dung Dã.
Tay của nam quỷ đang run rẩy, run đến mức khiến lòng anh phát lạnh, vội vàng dùng điểm sinh mệnh mở ra một tấm khiên bảo vệ cho hắn.
Những con nhện robot không biết Sầm Sênh có kỹ năng miễn thương tổn cho nhóm dưới 15 người. Sợ không nổ chết Sầm Sênh, chúng chọn cách đồng loạt phát nổ.
Nếu chúng nổ từng cái một, từng chút một tiêu tốn thời gian, Sầm Sênh hôm nay không chết cũng bị thương nặng.
Vụ nổ kéo dài hơn hai phút mới dừng lại.
Khói bụi tan đi, Sầm Sênh mở đôi mắt đang nhắm chặt ra, rốt cuộc thấy rõ tình huống xung quanh.
Vì để tiết kiệm sức mạnh, Dung Dã biến thân thể hoàn toàn thành sương mù. Chỉ còn lại một bàn tay vẫn đang bị Sầm Sênh nắm chặt, các bộ phận khác đều biến thành khiên máu.
Tiêu Khiết Khiết và cha của Tuế Tuế đã biến mất. Ngũ Bàng biến thành quái vật bảy đầu, ôm chặt lấy túi xách tham ăn trong lòng.
Có lẽ vừa rồi nhất thời sốt ruột, không biết làm thế nào để bảo vệ nhiều người như vậy, cuối cùng nhét tất cả cộng sự vào túi xách.
Sương máu tụ thành một cái đầu, xoay qua xoay lại.
"Chậc, lần sau nên bàn bạc trước. Khiên máu của anh, vòng bảo hộ của Tiểu Sênh, Tổ sư gia phù hộ của Ngũ Bàng, chỉ dùng một cái là đủ rồi. Ba cái cùng dùng, thật là lãng phí."
Sầm Sênh cúi đầu kiểm tra vòng tay, nghe vậy khẽ cười một tiếng.
"Khi chúng ta đối mặt với nguy cơ, không ai lùi bước, đều liều mạng bảo vệ bạn bè. Có thể chiến đấu cùng mọi người, thật là an tâm. Hơn nữa thêm một tầng bảo vệ, thêm một chút an toàn."
"Lần đầu gặp phải tình huống này, không có kinh nghiệm, sau này sẽ không như vậy. Anh Mập, em nhớ hai ngày trước, trước khi biến hình anh còn cần tích lực, bây giờ đã có thể biến ngay lập tức, thực lực tăng lên thật nhanh nha."
Dung Dã hôn vào môi Sầm Sênh: "Em vẫn thích nói lời dễ nghe."
Đầu ngón tay của hắn lạnh buốt, còn đang run nhè nhẹ.
Sầm Sênh nhíu mày lại, muốn cho hắn uống một bình máu, bàn tay đang nắm chặt của Dung Dã bỗng nhiên mở ra. Trong lòng bàn tay tái nhợt, một con nhện robot nằm yên lặng.
"Đây là con đặc biệt nhất trong tất cả. Nhện khác đều phát nổ, chỉ có nó là chạy ra ngoài, bị anh bắt được."
Hắn đắc ý nâng cằm lên, đôi mắt xanh lam sáng ngời như đá quý.
"Tiểu Sênh, khi vụ nổ xảy ra em đột nhiên nắm lấy tay anh, có phải cũng phát hiện ra con nhẹn bất thường này không? Anh biết ngay, bạn trai anh..."
Sầm Sênh bất đắc dĩ lắc đầu: "Anh, ánh sáng quá chói mắt, em không nhìn rõ thứ gì. Em kéo anh, chỉ vì lo anh bị thương."
Thanh âm Dung Dã dừng lại.
Hắn im lặng một lúc, nghiêng đầu cắn nhẹ vào vành tai Sầm Sênh: "Anh thích câu trả lời này, anh biết ngay em yêu anh mà."
————
Thẻ đặc biệt "Lòng hiếu kỳ mãnh liệt" kích hoạt, kỹ năng nghiên cứu của Dung Dã được nâng cao.
Chẳng mất bao nhiêu thời gian, hắn đã hiểu rõ bí mật ẩn giấu trong con nhện robot.
Giống như bọn họ đã dự đoán lúc trước, con robot này được chế tạo bởi Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh.
Nhưng tính năng không bằng món quà mà Quý Manh tặng bọn họ, nguyên liệu sử dụng cũng không bằng khoang chữa bệnh rút được từ thiết bị mô phỏng của Thánh Phụ.
Cầm con nhện nhỏ bị tháo rời linh kiện, Dung Dã như suy tư gì đó.
"Cả hai thế giới chính và phản chiếu đều có Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh. Tiểu Sênh, anh nghi ngờ trò chơi trong gương có liên quan đặc biệt nào đó với công ty Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh mà chúng ta đã tiếp xúc."
Manh mối không đủ, Sầm Sanh không có kết luận.
Anh mở điện thoại tìm kiếm một trận: "Trò chơi biến mất rồi."
"Trò chơi trong gương đá em rồi?"
"Ừ, tổn thất lớn như vậy, đá em cũng là điều bình thường."
Sầm Sênh quay đầu nhìn về phía Ngũ Bàng.
Ngũ Bàng vẫn đang ở trạng thái biến hình, gian nan móc điện thoại ra: "Trang web kia, anh không đăng nhập được nữa."
Trước đây Ngũ Bàng bị chị Vân lừa bịp, vì trốn tránh Sầm Sênh, thường mang theo cả nhà trốn vào thế giới trò chơi.
Ngũ Bàng lấy ra một chiếc gương cầm tay từ trong túi.
"Không thành vấn đề, anh vẫn có thể đi vào, có muốn vào không?"
Sầm Sênh lắc đầu.
Bọn họ vừa mới bức con quái vật mà trò chơi trong gương phái ra săn giết người chơi đến mức tự bạo. Trò chơi trực tiếp đá cả ba người bọn họ ra khỏi danh sách người chơi.
Thế giới trò chơi là sân nhà của trò chơi trong gương. Bây giờ đi vào, rất không an toàn.
Hơn nữa trọng điểm hôm nay của bọn họ cũng không phải là trò chơi.
Đúng lúc này, trong đầu Sầm Sênh vang lên âm thanh thông báo của trợ thủ nhỏ.
Chúc mừng ngài Sầm kích hoạt nhiệm vụ phụ - Thế giới trong gương báo thù.
Cậu đã g**t ch*t quái vật cấp C - Người chấp hành trò chơi, chọc giận chủ mưu phía sau trò chơi. Quái vật cấp B - Quản trị viên trò chơi sẽ xuất hiện sau 48 giờ, triển khai tấn công với cậu.
Yêu cầu nhiệm vụ: Sống sót trong tay quái vật cấp B, hoặc g**t ch*t quái vật cấp B.
Phần thưởng nhiệm vụ: Một phần quyền khống chế thế giới trong gương.
Sầm Sênh ngạc nhiên nhìn trợ thủ nhỏ: "Quyền khống chế?"
Tôi đã nói rồi, ngài Sầm. Nó chỉ lợi dụng cậu, bắt cóc cậu là thổ phỉ, thiết bị mô phỏng của Thánh Phụ mới là người bạn thật sự của cậu.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này, cậu có thể thoát khỏi khống chế của thế giới trong gương. Thiết bị mô phỏng rất quan tâm đến cảm thụ của cậu, trợ thủ nhỏ sẽ mãi mãi ở bên cậu.
Những lời này nghe vào trong tai Sầm Sênh, chẳng khác gì "mãi mãi quấn lấy cậu".
Anh không phải là thực tập sinh mới gia nhập công ty, không dễ bị lừa như vậy.
Anh bán mạng, nó xuất đạo cụ.
Trợ thủ nhỏ sẽ không chủ động cung cấp bất kỳ trợ giúp nào cho anh, bọn họ chỉ là mối quan hệ hợp tác. Nói chuyện tình cảm sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất của anh.
Vài phút trước, Dung Dã đã nghiền nát con nhện robot cuối cùng.
Quái vật cấp C đã sớm chết đến không thể chết hơn. Khi vụ nổ kết thúc, trợ thủ nhỏ không phát nhiệm vụ mới. Dung Dã xử lý "người sống sót", nó cũng không có phản ứng.
Sầm Sênh càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ.
Khi trợ thủ nhỏ tuyên bố nhiệm vụ luôn có một chút muộn màng nhất định, nhưng chưa từng muộn đến vậy.
Xem lại nhiệm vụ, Sầm Sênh hơi hơi nhíu mày.
Chẳng lẽ vừa rồi trợ thủ nhỏ sở dĩ không hoạt động, là vì thiết bị mô phỏng đang cố gắng đột phá hệ thống phòng ngự của thế giới trong gương, giành quyền khống chế trò chơi?
————
Nhà cũ của bà ngoại đã bị phá hủy hoàn toàn trong vụ nổ mạnh, sàn phòng ngủ cũng bị nổ sụp.
Bọn họ hiện tại đang ngồi trên mạng nhện mà Dung Dã bện ra.
Khi Sầm Sênh và Dung Dã nghiên cứu robot, mèo đen chui qua lỗ trên mạng, nhảy xuống cái hố phía dưới.
Không lâu sau, nó lại meo meo chui lên.
Nó chạy đến bên chân Sầm Sênh, thân mật cọ cọ vào mắt cá chân anh. Nôn khan hai tiếng, bắt đầu phun đồ vật ra ngoài.
Một cái mũ bảo hiểm gỉ sét, một cuốn sổ tay cũ kỹ ố vàng và một tấm biển bị cháy đen.
Sầm Sênh xoa đầu mèo nhỏ, lấy ra một thanh súp thưởng, khen thưởng cho nó.
Không hổ là người nối nghiệp của Huyền Miêu chuyên ngành cắn nuốt và triệu hồi, trong bụng chứa thật nhiều đồ vật.
Cuốn sổ tay có kiểu dáng đơn giản, bìa ngoài viết những khẩu hiệu mang hơi thở thời đại. Phía dưới trang, mơ hồ có thể thấy một cái tên.
"Là sổ của bà ngoại em, bà đã từng đi học mấy năm, biết viết chữ."
Sầm Sênh vừa nói vừa lật cuốn sổ, trên trang giấy là những dòng chữ duyên dáng viết bằng bút máy.
Dưới sự mài mòn của thời gian, phần lớn chữ viết đã mờ nhạt không rõ.
Ông bà ngoại đã qua đời nhiều năm, không có cơ hội tìm lại linh hồn bọn họ.
Sầm Sênh và Dung Dã ngồi lại gần nhau, vừa đọc vừa đoán mò, miễn cưỡng hiểu được nội dung trong cuốn sổ.
Đây là nhật ký của bà ngoại.
Bên trên hầu hết là những chuyện thường nhật hàng ngày.
Ông ngoại không làm nông, đi ra ngoài uống rượu. Khoác lác bị người khác vạch trần, về nhà trút giận lên bà, đánh bà đến máu me đầy người.
Đã nói cùng đi vào thị trấn bán rau, cuối cùng chỉ có một mình bà đi. Bà đẩy xe vào thị trấn, trên đường không có người, hai bên đều là rừng.
Khi trở về trời đã tối, một đám chó hoang đói khát nhìn bà chằm chằm. Bà khóc lóc kể lể với ông nội, ngược lại bị đánh một trận.
Con gái sinh ra bị người nhà ném xuống sông, khi bà tìm đến, đứa trẻ đang bị gấu đen ăn sống, chỉ còn lại nửa người, còn đang gào khóc.
Cách một con sông ở giữa, bà không thể đi qua. Con gấu ăn hết đứa trẻ, còn đứng dậy, học bộ dáng con người, vẫy tay với bà. Giống như muốn lừa bà sang bờ bên kia, ăn luôn bà.
Những năm đó, thành phố cũ phía Bắc rất loạn, loạn đến mức những người chưa từng trải qua đều không thể tưởng tượng nổi.
Tham ô hủ bại, quan phỉ cấu kết, kỳ thị giới tính, lừa bán dân cư, cưỡng ép phụ nữ m** d*m...
Tất cả những vụ án mà người thời nay nghe rợn cả người, không thể dung thứ, vào thời đó không tính là hiếm lạ.
Hứa Hạ Nữ và bà ngoại của Sầm Sênh tuổi tác xấp xỉ, hai thôn làng lại cách nhau không xa.
Sầm Sênh nghe qua cuộc đời của Hứa Hạ Nữ, ít nhiều cũng có thể đoán ra tình cảnh của bà ngoại lúc trước.
Một quyển nhật ký bình thường đến không thể bình thường hơn, lại chứa đựng thống khổ cả đời của bà ngoại.
Tiêu Khiết Khiết ngồi ở một bên nghe anh thuật lại, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.
"Đây là quá khứ kh*ng b* gì vậy! Cũng may tôi sinh vào thời này, không gặp phải thời đó. Anh Sênh, sao thời đó nơi này đen tối thế?"
"Quê quán của cô không phải ở đây?"
"Tôi sinh ra ở thành phố Hân An, học đến lớp 4 tiểu học thì theo bố mẹ đến thành phố Thạch Nhân. Thành phố Hân An trước đây trị an cũng không tốt, nhưng không loạn đến mức này."
Sầm Sanh quay đầu nhìn về phía Dung Dã.
Nam quỷ chống cằm: "Em biết đấy, thành phố nơi anh sống là tiểu thuyết trinh thám huyền nghi. Thành phố mới phía Nam chủ yếu là giết người hàng loạt, phân xác, kh*ng b* tấn công sân bay. Người dân nơi đó đều rất điên, có thù là trả ngay tại chỗ. Nguy cơ bạo lực gia đình rất cao, rất dễ kích hoạt điều kiện tử vong. Trước khi ăn cơm đánh vợ đánh con, sau khi ăn xong trúng độc tử vong, tình huống này rất thường gặp."
Tiêu Khiết Khiết lặng lẽ di chuyển chân, tránh xa hai người bọn họ, trốn đến bên cạnh Ngũ Bàng.
Ngũ Bàng quay đầu nhìn cô: "Em gái, tôi cũng là người địa phương."
"A!"
Sầm Sênh lo lắng nhìn Tiêu Khiết Khiết, đưa cho cô mấy viên chocolate, để cô dẫn Bùi Nguyệt đi chơi với Tuế Tuế một lúc.
Anh đang suy nghĩ, vì sao cùng một niên đại, thành phố cũ phía Bắc lại hỗn loạn hơn các thành phố khác.
Là do bối cảnh tiểu thuyết "Quỷ Thoại Ân Hà" đã tạo thành ảnh hưởng đến thành phố này và khu vực xung quanh?
Hay là do điều kiện hạn chế, quốc gia quản lý không nghiêm?
Hoặc là có liên quan đến sự tồn tại của một thế giới khác?
————
Bà ngoại viết nhật ký nhiều, dùng quá nhiều mực nước, bị người nhà mắng lãng phí tiền. Mấy trang cuối cùng của nhật ký đổi thành bút chì.
Chữ đã nhòe hết cả, Sầm Sênh và Dung Dã mất rất nhiều thời gian mới miễn cưỡng phân biệt được một ít nội dung.
Bọn họ rốt cuộc biết được tại sao dưới nhà lại có cái hố động.
Chiếc mũ bảo hiểm rõ ràng không thuộc về thời đại đó, tại sao lại xuất hiện ở nhà bà ngoại.
Ngày đó trong làng nổi lên một trận sương mù rất lớn, bà ngoại dậy sớm nấu cơm, ra vườn sau hái rau, vậy mà lại lạc đường ngay trong nhà mình.
Bà ngoại hoảng sợ, vẫn luôn gọi người nhà, nhưng không ai trả lời.
Nhà không lớn, bà lại đi trong sương mù rất lâu. Trong màn sương, mơ hồ có một bóng người vẫy tay với bà. Chờ đến khi bà đi tới, lại phát hiện đó là cái giếng sau nhà mình.
Cái giếng múc nước hàng ngày, bỗng dưng biến thành giếng cạn.
Một người đàn ông toàn thân đầy máu, đội mũ bảo hiểm và mặt nạ phòng độc, bò ra từ trong giếng cạn.
Trong lòng người đàn ông ôm hai đứa trẻ con, giống như đang chạy trốn.
"Đây là năm nào? Đây là đâu? Nơi này không phải là Cục số 3? Tọa độ rõ ràng là ở đây mà!"
Bà ngoại chưa từng gặp qua cảnh tượng đáng sợ như vậy, sợ tới mức không dám động đậy.
"Thế giới dung hợp, nhân loại không có tương lai. Hai đứa trẻ này là hy vọng cuối cùng, chúng vốn nên... A!!!"
Người đàn ông hơi thở thoi thóp, vừa nói vừa nhét một đứa trẻ vào tay bà ngoại.
Đứa trẻ kia còn chưa kịp đưa ra, lời cũng chưa dặn dò xong, anh ta đã hét lên một tiếng thảm thiết, rồi ngã trở lại giếng.
Anh ta rơi xuống theo phương thẳng đứng, tay còn không ngừng cào vào thành giếng.
Giống như bị thứ gì đó mạnh mẽ kéo xuống.
Bà ngoại đứng ở bên cạnh giếng, cứng đờ ôm đứa trẻ. Không biết có phải ảo giác hay không, bà mơ hồ nghe thấy tiếng gầm gừ kh*ng b* truyền ra từ trong giếng.
Bà đã trải qua đoạn thời gian đen tối nhất, tự mình chịu đựng nhiều khổ đau, không chịu nổi việc người khác vứt bỏ trẻ con.
Hơn nữa, tuy rằng người nọ có trang phục kỳ quái, nhưng quần áo rất giống quân phục. Còn nói cái gì mà "tương lai của nhân loại" và "hy vọng cuối cùng".
Bà nghe không hiểu, chỉ cảm thấy đứa bé bà ôm trong tay hẳn là rất quan trọng.
Sau khi sương mù tan đi, bà về đến nhà.
Bà nói dối rằng mình nằm mơ, thấy Bồ Tát chỉ điểm, ngày sương mù đi đến bờ sông, có thể nhặt được một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó là Tán Tài Đồng Tử(*) chuyển thế, sau này sẽ đại phú đại quý. Hôm nay bà thử đi, quả nhiên nhặt được một đứa trẻ.
(*) Tán Tài Đồng Tử (hay Thiện Tài Đồng Tử, Thiện Tài): xuất hiện trong Phật giáo, Đạo giáo và những câu chuyện dân gian, hầu hết được miêu tả cùng với Long Nữ như là một tiểu đồng hầu cận của Bồ Tát Quán Thế Âm. Hình tượng Thiện Tài và Long Nữ xuất hiện cùng với Quán Thế Âm rất có thể bị ảnh hưởng bởi cặp Kim Đồng Ngọc Nữ hầu cận bên cạnh Ngọc Hoàng Thượng đế. Thiện Tài đồng tử cũng là nhân vật Hồng Hài Nhi trong cuốn tiểu thuyết cổ điển hư cấu Tây Du Ký. (Theo wikipedia)
Người trong nhà tin lời bà, quyết định giữ lại đứa trẻ.
Bởi vì bà ngoại cũng không rõ chuyện năm đó, trong nhật ký cũng không có nhiều thông tin hữu ích.
Cái hố trong nhà thật ra không liên quan gì đến sương mù.
Trước khi ông ngoại sinh ra, nhà bọn họ không có được mấy người đứng đắn.
Cái hố là bọn họ tự đào, nguyên nhân tại sao thì bà không nói. Có thể là cảm thấy mất mặt, cũng có thể là không biết.
Tiểu Bạch từ dưới hố lôi lên vài bộ xương người.
Cơ bản có thể xác định, cả nhà bọn họ đều là ác nhân.
Sầm Sênh cúi đầu, có chút không được tự nhiên.
Dung Dã cọ cọ chóp mũi anh: "Đừng quá đặt nặng, em là đứa trẻ nhặt được từ giếng."
Nhớ tới mình kỳ thật là cô nhi, không phải con ruột, tâm trạng Sầm Sênh tức khắc tốt hơn rất nhiều.
————
Tiếng nổ quá lớn, làm kinh động đến dân làng gần đó.
Ban đầu bọn họ không dám qua xem, qua mười mấy phút, lục tục có dân làng gan lớn hợp thành nhóm kéo đến xem xét tình hình.
Phá hủy một ngôi nhà, đây không phải chuyện nhỏ.
Cho dù thân phận Sầm Sênh đặc biệt, cũng phải theo cảnh sát trở về giải thích rõ ràng.
Sầm Sênh rất bận, không có thời gian xung đột với dân làng.
Nhà của bà ngoại đã điều tra xong, ngay cả nhà ở cũng đã bị phá hủy sạch sẽ. Mục đích đã đạt được, anh phải tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch.
Sầm Sênh gọi tất cả cộng sự đến bên mình. Nắm lấy tay Dung Dã, mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra.
"Tiểu Âm? Bây giờ tôi muốn đi làm nhiệm vụ ngăn chặn thế giới dung hợp."
Quang cầu nhỏ vẫn luôn giả chết, lại lần nữa có phản ứng.
Kiểm tra phát hiện ngài Sầm rời xa tiểu khu Ân Hà, cần đi đến trước giếng cạn mới có thể mở ra nhiệm vụ đặc biệt.
Sầm Sênh như suy tư gì đó, tiến đến bên tai Dung Dã nói nhỏ.
Đôi mắt Dung Dã dần dần trừng lớn: "Ồ... Còn có điều kiện hạn chế này?"
Sầm Sênh một lần nữa nhìn về phía màn hình.
"Tôi sẽ đến đó sau. Tiến hành bước tiếp theo trước."
Kiểm tra phát hiện ngài Sầm có thể xuyên vào tổng cộng hai thế giới. Ngài muốn đến "Tôi Làm Đại Ca Cho Hồ Tiên" trước, hay đến tiền truyện của "Dị Giới Buông Xuống" trước?
"Thế giới nào nguy hiểm hơn?"
Thế giới trước cấp bậc nguy hiểm ít hơn thế giới sau, khó hơn "Xương Cốt Chưa Lạnh", dễ hơn "Quỷ Thoại Ân Hà".
"Đến thế giới thứ nhất."
Xin xác nhận lại lần nữa, có chắc chắn lựa chọn xuyên vào "Tôi Làm Đại Ca Cho Hồ Tiên" hay không?
Có / Không
"Có."
Thiết bị mô phỏng tự động chuyển sang giao diện nhiệm vụ, phía dưới xuất hiện thông báo nhiệm vụ.
Do nhân tố đặc thù ảnh hưởng, cậu có thể mang theo tối đa hai cộng sự.
Lưu ý: Cho dù cùng một thể với cậu, Dung Dã cũng phải tính riêng một vị trí, gia đình của Ngũ Bàng cũng vậy. Đồng thời, không thể sử dụng đạo cụ để mang theo cộng sự.
Vui lòng chọn cộng sự của cậu.
Số người hiện tại: 1/3
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Story
Chương 127: Giếng cạn
10.0/10 từ 34 lượt.
