Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 12: Phòng 403


Kỹ năng ''Đặc quyền của thám tử'' là phần thưởng thành tích mà lời tự thuật trao cho Sầm Sênh khi anh đạt được hơn 90% tiến độ mở khóa trong tiểu thuyết ''Xương cốt chưa lạnh".


Nó nói, chỉ cần hô lên ''Tôi là thám tử'', là có thể tùy ý tiến vào lục soát phòng của bất kì người nào.


Sầm Sênh vẫn luôn muốn tìm cơ hội để thử nghiệm kỹ năng này.


Anh nghĩ rằng, sẽ xuất hiện hai tình huống có thể xảy ra.


Một là, kỹ năng này nhằm vào con người, chỉ có thể ảnh hưởng đến con người, có tác dụng thôi miên. Ngay khi bọn họ nghe thấy tiếng hô sẽ lập tức chạy ra mở cửa.


Hai là, kỹ năng này nhằm vào vật thể, sau khi anh sử dụng, cửa phòng sẽ tự động mở ra, cũng giống với một khẩu lệnh, có tác dụng như chìa khóa vạn năng.


Lúc trước khi Sầm Sênh tìm cách chuyển đến tiểu khu Ân Hà thì chỉ có phòng số 404 cho thuê, những phòng khác trên tầng 4 đều đã có người ở.


Bạn cùng phòng Tiêu Khiết Khiết vẫn luôn bị nữ quỷ dây dưa, nhưng đêm nào cũng đều phải trở lại phòng số 404 để qua đêm. Chứng minh ở tiểu khu Ân Hà có một quy định bắt buộc, đó là buổi tối phải trở về tiểu khu.


Hơn nữa trong khi dạy Sầm Sênh cách điều chỉnh tốc độ quạt, Tiêu Khiết Khiết cũng đã từng nói rằng, trong tiểu khu này không an toàn, buổi tối tốt nhất là nên đóng cửa ở trong phòng.


Tuy rằng chưa bao giờ nghe thấy động tĩnh gì của hàng xóm, nhưng Sầm Sênh có thể chắc chắn đến chín phần, vào thời điểm này, trong phòng 403 nhất định sẽ có người.



"Tôi là thám tử, mau mở cửa!"


Sầm Sênh còn chưa dứt lời, cửa chống trộm trước mắt đã cạch một tiếng mở ra.


Rõ ràng là quái vật Đổi Vận thích người sống hơn, nghe thấy giọng nói của Sầm Sênh, nó lập tức ném Vương Văn Long xuống, lao đến chỗ anh.


Sầm Sênh không có thời gian xem xét tình huống ở trong phòng, ngay lập tức đi vào, vội vàng đóng cửa phòng 403 lại.


Sau lưng lập tức vang lên âm thanh rầm rầm thật lớn, cửa chống trộm bị va đập liên tục, rung lắc dữ dội. Đồ ăn đã dâng đến tận miệng rồi mà lại để vụt mất một lần nữa, quái vật Đổi Vận hoàn toàn nổi giận.


Nó điên cuồng đập vào cửa phòng, lưng Sầm Sênh đang dựa vào cửa chống trộm bị chấn động đến tê dại.


Tiểu khu Ân Hà rất đặc biệt, cả người và quái vật nơi này đều bị khống chế bởi một số quy tắc nhất định.


Sức lực của quái vật Đổi Vận rất lớn, cánh cửa chống trộm bị nó va đập lõm xuống, thậm chí cả hai bên tường cũng chấn động theo. Nhưng Đổi Vận liên tục đập hơn một phút, vẫn không thể phá vỡ cánh cửa chống trộm trông rất bình thường này.


Cư dân sống ở phòng 403 rõ ràng là cư dân cũ của tiểu khu. Khi Sầm Sênh khóa cửa lại, lập tức phát hiện ra bọn họ đã dùng xi măng bịt kín mắt mèo.


Mắt mèo này là điểm đột phá duy nhất để có thể mở cửa, chỉ cần Sầm Sênh không mở cửa, cho dù quái vật Đổi Vận có đâm bao lâu, dùng lực mạnh đến mức nào, cũng không thể vào được phòng 403.


Từ lúc bắt đầu vào phòng, sự chú ý của Sầm Sênh đã không còn ở trên người quái vật Đổi Vận.



Đôi vợ chồng trung niên đang xem TV, đứa bé trai khoảng bốn năm tuổi đang nằm trong lồng ngực của bố, còn cô con gái mười mấy tuổi thì dựa đầu vào vai mẹ.


Trên TV phát ra tiếng cười rộn rã của một chương trình hài kịch, ánh sáng màu vàng ấm áp chiếu sáng cả phòng khách. Buổi tối, người một nhà ăn cơm xong cùng nhau ngồi xem TV, nhìn qua thật là một hình ảnh vô cùng tốt đẹp.


Bên ngoài hành lang là tiếng quái vật đang tông cửa rầm rầm, trong phòng lại là khung cảnh một nhà bốn người ấm cúng. Bên trong và bên ngoài cánh cửa tựa như hai thế giới khác nhau.


Bên cạnh cửa chống trộm không có ai, không phải là người trong phòng 403 mở cửa cho anh.


Xem ra chỉ cần hô lên ''Tôi là thám tử'' cửa phòng sẽ lập tức tự động mở ra.


Sầm Sênh không hề buông lỏng cảnh giác, anh giữ chặt tay nắm cửa, cảnh giác mà nhìn những người ở trong phòng.


Giây tiếp theo, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh, Sầm Sênh không nhịn được mà rùng mình một cái.


Quái vật Đổi Vận vẫn đang đâm vào cánh cửa, cho dù bọn họ không để ý tới âm thanh cửa chống trộm mở ra, thì cũng không thể không nghe thấy âm thanh cánh cửa bị va chạm.


Nhưng hơn một phút trôi qua, gia đình kia vẫn ngồi trên sofa không nhúc nhích, thậm chí đôi mắt cũng không động đậy một chút nào.


Sầm Sênh thử gọi: "Có ai không?"


Đáp lại anh chỉ có tiếng cười khoa trương trong TV.



Lồng ngực của cả bốn người bọn họ đều không phập phồng, tất cả bọn họ đều là người chết.


Sầm Sênh đã từng nhìn thấy rất nhiều thi thể, con người sau khi chết không có khả năng giữ nguyên được dáng ngồi như vậy. Bọn họ đã bị người ta cố tình xử lý và sắp xếp, cố định ở trên sofa.


Suy nghĩ này vừa hiện ra, bả vai của Sầm Sênh bỗng nhiên bị người ta vỗ nhẹ.


Sầm Sênh cho rằng đây là người vô hình đã nhắc nhở anh lúc trước kia. Anh theo bản năng quay đầu lại, chợt đối diện với một đôi mắt trống rỗng.


Lúc này Sầm Sênh mới nhận ra, ngay trên đỉnh đầu anh, có một cô gái mặc váy đỏ đang nằm bò trên trần nhà.


Cô ta bám lấy góc tường, giống như một con nhện đẫm máu. Cái cổ thon dài mềm mại như sợi mì rũ xuống từ trên trần nhà, cái đầu đặt ở trên vai Sầm Sênh.


Vừa rồi không phải là có người vỗ vai anh, mà là cằm của nữ quỷ đụng vào anh.


"A!"


k*ch th*ch quá lớn, Sầm Sênh suýt chút nữa đã hét toáng lên.


Một bàn tay thon dài lạnh như băng nhanh chóng bịt miệng anh lại, ngăn chặn tiếng hét của anh. Một bàn tay khác vỗ nhẹ từng cái vào ngực Sầm Sênh, như là đang trấn an cảm xúc của anh.


Đôi mắt của nữ quỷ cổ dài chậm rãi chuyển động, nhìn về phía sau Sầm Sênh, dường như có một người đang đứng ở đó.



Anh nhìn về phía nữ quỷ đang lộ vẻ hung ác, thấp giọng nói: "Xin lỗi, làm phiền cô nghỉ ngơi rồi, tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời trú nhờ nhà cô một lát."


Âm thanh rầm rầm không biết đã biến mất từ khi nào, quái vật Đổi Vận đã từ bỏ việc đuổi theo Sầm Sênh, quay đầu truy bắt Vương Văn Long.


Nữ quỷ cổ dài yên lặng nhìn Sầm Sênh, bỗng nhiên cô ta nhếch môi, nở một nụ cười vô cùng dữ tợn.


Cái cổ chậm rãi duỗi dài ra, gương mặt tái nhợt của nữ quỷ từng chút một đến gần, cơ hồ muốn dán vào mặt Sầm Sênh: "Anh thật xinh đẹp, tôi thật muốn biến anh thành búp bê Tây Dương, giống như bọn họ..."


Nữ quỷ còn chưa dứt lời, Sầm Sênh bỗng nhiên "cạch" một tiếng mở cửa chống trộm ra.


Anh chỉ vào hành lang tối đen: "Cô nói xem, nếu như bây giờ tôi gọi Đổi Vận, nó có lại đây hay không? Cô cũng đã thấy rồi, tôi chỉ cần nói một tiếng, cửa chống trộm đã tự động mở ra."


"Tự tiện xông vào nhà dân là tôi không đúng, tôi xin lỗi cô. Cửa chống trộm bị hỏng, tôi cũng sẽ bồi thường. Thế nhưng cô lại gần tôi, còn uy h**p muốn g**t ch*t tôi. Hành vi của cô hiện tại khiến cho tôi rất không thoải mái. Nếu như cô vẫn không thân thiện như vậy, tôi sẽ gọi người đến."


Nữ quỷ không đuổi kịp mạch não của Sầm Sênh, bị anh làm cho sửng sốt.


Bốn thi thể đang cố định ở trên sofa chính là kiệt tác của nữ quỷ.


Sầm Sênh không muốn trở thành thi thể thứ năm ở trên sofa, lập tức hét to ra bên ngoài: "Đổi Vận! Đổi Vận! Mi đang ở đâu, tại sao còn không mau đến đây! Có người muốn cướp con mồi của mi này, ta mà chết thì mi không thể ăn đâu!"


Nghe thấy âm thanh bịch bịch dồn dập ở ngoài hành lang, Sầm Sênh ngước mắt nhìn về phía nữ quỷ đang ngây người: "Hàng xóm tốt của tôi, bây giờ chúng ta có thể chung sống hoà bình được chưa?"


Nữ quỷ: ?


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 12: Phòng 403
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...