Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 118: Học hỏi người ta đi


Người đàn ông không nhớ rõ các y tá chăm sóc mình hàng ngày, cũng không nhớ bác sĩ thường khám bệnh cho mình, nhưng ông nhớ rõ Sầm Sênh.


Sầm Sênh vừa bước vào phòng bệnh, ông lập tức buông ống nước ra.


Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ông bò bằng cả tay và chân đến bên cạnh Sầm Sênh, ôm chặt lấy chân anh.


Bệnh viện số 3 là bệnh viện tâm thần tốt nhất ở thành phố cũ phía Bắc, các nhân viên y tế nơi này luôn cố gắng hết sức để chăm sóc bệnh nhân.


Cho dù người đàn ông điên điên khùng khùng, trên người lại rất sạch sẽ. Trạng thái cũng tốt hơn rất nhiều so với lần gặp trước.


"Thám tử Sầm! Cảm xúc bệnh nhân kích động, dễ cắn người, anh đừng đến quá gần..."


Sầm Sênh mỉm cười với cô y tá tốt bụng: "Cảm ơn đã nhắc nhở, tôi có thể nói chuyện riêng với ông ấy không? Mọi người yên tâm, tôi có thể tự vệ."


Cô y tá nhìn thám tử trẻ tuổi dáng người thon dài, mơ hồ có thể thấy cơ ngực, lại nhìn bệnh nhân trung niên gầy trơ xương, tinh thần hoảng loạn.


Hình như...


Thực sự không có gì phải lo lắng.


Khi các nhân viên y tế rời khỏi phòng và đóng cửa lại, người đàn ông vẫn luôn cúi đầu dần dần ngừng run rẩy.


Ông nắm chặt lấy quần của Sầm Sênh, vẻ mặt thần bí: "Tôi biết Tuế Tuế biến thành quỷ, không thể gặp người. Nếu bị bọn họ phát hiện, nhất định sẽ tìm người g**t ch*t Tuế Tuế."


"Tôi rất cảnh giác, bác sĩ hỏi tại sao tôi luôn cầm khủng long giấy. Tôi nói tôi là kẻ điên, có thể nghe thấy khủng long giấy nói chuyện."


"Thực ra tôi biết rõ, đây kỳ thật là điện thoại mà Tuế Tuế gửi cho tôi. Mỗi đêm khi tắt đèn, tôi đều trốn trong chăn nói chuyện với khủng long giấy. Tôi không thể rời khỏi bệnh viện tâm thần, bên ngoài không có tín hiệu."


Đón lấy ánh mắt đau lòng của Sầm Sênh, khuôn mặt đầy nếp nhăn của người đàn ông nở một nụ cười nịnh nọt.


"Tôi biết mà, con khủng long giấy chắc chắn hữu dụng. Tối hôm qua tôi vừa mới nói với nó, tôi muốn gặp con trai, hôm nay các cậu đã đến rồi."


"Đồng chí cảnh sát, cậu lại cho tôi gặp lại Tuế Tuế được không? Đây là tiền tôi tiết kiệm được, còn có trứng gà mà gà mái nhà tôi mới đẻ, đều cho cậu."


Người đàn ông móc ra một đống mảnh báo nhăn nheo và mấy quả bóng bàn từ dưới giường.


Ông cầm chúng bằng hai tay, đưa đến trước mặt Sầm Sênh. Miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại: "Tất cả ở đây, tôi không dám dùng."


Sầm Sênh liếc nhìn đống giấy báo, đều là báo mới trong tuần này.


Người bệnh có cơ hội cất giấu vật phẩm, xem ra bệnh viện gần đây quả thật thiếu nhân lực.


Giống như rất nhiều bệnh nhân khác, người đàn ông cũng chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của mình, không nghe thấy âm thanh bên ngoài.


Sầm Sênh theo kịch bản của ông, giả vờ thành cảnh sát. Anh từ chối hối lộ bằng giấy báo, đưa Tuế Tuế vào trong tay người đàn ông.


Búp bê nhỏ chờ đợi đã lâu, lập tức ôm lấy ngón tay ba ba, thân mật cọ qua cọ lại.


Cho dù không thể nghe thấy Tuế Tuế nói chuyện, Sầm Sênh cũng có thể đoán ra, nó hơn phân nửa là đang nói "Ba ba, Tuế Tuế rất nhớ ba!"


Dung Dã ném một bình nhựa chứa đầy hạc giấy đến trước mặt người đàn ông.


Người đàn ông trung niên rúc ở góc giường, cùng búp bê nhỏ mở từng con hạc giấy ra.


Tuế Tuế vẫn luôn bị giam cầm trong tầng hầm ngầm, không được học nhiều, lời chúc phúc nó biết được rất ít.


Lúc đầu trong hạc giấy vẫn viết lời chúc phúc của nó dành cho ba ba, về sau lại biến thành nhật ký của nó.


Người đàn ông đọc nhật ký, vừa cười vừa khóc, giọng nói run rẩy quanh quẩn trong phòng bệnh.


"Hôm nay anh Tiểu Bạch lừa con, nói rằng anh ấy đặc biệt hầm canh xương người cho con. Con ăn xong mới phát hiện đó là mì ăn liền!"


"Chị Nguyệt Nguyệt ban đêm không ngủ được, lén ra ngoài phát ngốc. Tuế Tuế không ngủ được, nghĩ về ba ba, còn chị Nguyệt Nguyệt thì nhớ mẹ của chị ấy."


"Chú Dung thích hôn trộm ba Sầm lắm, tay còn sờ tới sờ lui. Thánh Hậu không cho con xem, nhưng con biết sau đó bọn họ sẽ làm gì. Hừ hừ, Tuế Tuế hiểu rất nhiều!"



Cô y tá cầm điện thoại, mở cửa gọi Sầm Sênh ra ngoài.


Ngoại trừ anh, bệnh viện còn liên lạc với mẹ của Tuế Tuế. Chỉ là người phụ nữ đã lập gia đình mới, từ chối đón chồng cũ về nhà.


Ban đầu thái độ của người phụ nữ rất cứng rắn, lặp đi lặp lại rằng bọn họ đã không còn quan hệ gì, đừng làm phiền cô nữa.


Cô khó khăn lắm mới có cuộc sống mới, thoát ra khỏi cơn ác mộng đó, cô không muốn sống chung với một người điên.


Sầm Sênh nghe cô phát tiết xong, nhẹ nhàng trò chuyện với cô thật lâu.


Thái độ của người phụ nữ dần dần mềm mỏng, trong thanh âm cũng mang theo tiếng nức nở.


Cô nói rất nhiều với Sầm Sênh.


Nhiều năm trôi qua như vậy, cô đã không nhớ rõ khuôn mặt của Tuế Tuế, nhưng trong giấc mơ, cô vẫn nghe thấy con khóc lóc gọi mẹ.


Gia đình chồng trước đối xử với cô rất tốt, cô cảm thấy mình không thể mặc kệ ông ấy. Nhưng vừa nhìn đến mặt chồng cũ, cô lại nhớ về những ngày cả nhà phải ăn ngủ đầu đường để tìm con.


Không có chỗ ở cố định, phiêu bạt khắp nơi. Bọn buôn người đã bắt cóc con cô, gió đêm thổi tan ý chí của cô.


Ngay cả khi chỉ nghe thấy giọng chồng cũ, đều sẽ khiến cô nhớ lại những hồi ức thống khổ nhất.


"Không cần tự trách, tôi có thể hiểu khó khăn của cô. Có lẽ cô không hiểu, nhưng Tuế Tuế cũng là gia đình của tôi. Cô không cần lo lắng, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cha của nó."


Sầm Sênh dựa vào vai Dung Dã, lẳng lặng nghe tiếng khóc của người phụ nữ.


"Không sao đâu, không ai trách cô cả. Đừng tự gây áp lực quá lớn cho mình, ác mộng đã qua rồi. Tuế Tuế nhất định cũng hy vọng mẹ của nó có thể sống hạnh phúc.


————


Khi Sầm Sênh hoàn thành thủ tục và đưa cha của Tuế Tuế rời khỏi bệnh viện tâm thần, trời đã tối.


Gần đó không bắt được xe, Ngũ Bàng đặc biệt lái xe van tới đón anh.


Chỉ cần búp bê nhỏ ở trong tầm mắt, biểu hiện của người đàn ông thật sự rất bình thường. Không nổi điên, không gọi bậy. Sầm Sênh mang theo Tuế Tuế đi đâu, ông sẽ đi theo đến đó.


Lần trước Sầm Sênh đi, người đàn ông vẫn luôn đòi học gấp giấy. Một y tá thực tập nhiệt tình đã mua cho ông một quyển sách hướng dẫn.


Khi ở bệnh viện, ông thích nhất ngồi ở khu vực chung gấp giấy báo.


Lên xe của Ngũ Bàng, ông ôm quyển sách hướng dẫn, yên tĩnh gấp giấy, gấp cho Tuế Tuế từng con khủng long giấy.


Sầm Sênh vốn còn lo lắng bọn họ không chăm sóc tốt cho bệnh nhân. Thấy phản ứng của người đàn ông, anh hoàn toàn yên tâm.


Người đàn ông đã không nhớ rõ tên mình là gì. Cho dù được gọi tên, ông cũng không có phản ứng.


Khi tự giới thiệu, ông sẽ nói mình là khủng long ba ba.


Ngũ Bàng ngồi trên ghế lái, đau lòng đến lau nước mắt.


"Anh trai, anh về sau theo chúng tôi làm việc, đảm bảo không để anh phải chịu ấm ức nữa!"


"Nhìn anh gầy như vậy, lát nữa trở về, tôi mời mọi người đi ăn thịt nướng, rồi đi hát karaoke! Nghỉ ngơi thật tốt một ngày, quên hết những chuyện tồi tệ kia đi!"


Thân thể cha Tuế Tuế lắc lư qua lại, cũng không biết có nghe hiểu hay không.


Sầm Sênh ngồi bên cạnh người đàn ông, cúi đầu xem tin nhắn trong nhóm.


Ngoại trừ bốn hộ gia đình ở tầng 5 và cặp vợ chồng già ở phòng 101, tất cả cư dân tòa nhà số 4 đều đã gia nhập nhóm cư dân của anh.


Dưới sự hâm nóng của Tiêu Khiết Khiết và Dung Dã, trong nhóm đã náo nhiệt hơn một chút.


Phòng 204 - Bé 0: Tôi và chồng tôi vừa mới nghe thấy tiếng động kỳ quái trong tòa nhà. Chúng tôi nhìn qua mắt mèo, Quỷ Vương đi ngược kia đang tuần tra ở tòa nhà số 4.


Phòng 202 - Nuôi chó nhỏ: Tôi không dám nhìn, Quỷ Vương kia trông như thế nào? Có hung dữ không?


Phòng 204 - Bé 0: Không khoa trương như Đổi Vận, nhìn tựa như một người bình thường. Hơn nữa rất manly, vai rộng eo thon. Nhìn là biết trên giường rất mạnh.



Phòng 402 - Cuộn chít các người: Đù? Bây giờ mới có 7 giờ mà đã ra tuần tra? Tôi còn chưa tan làm!


Phòng 301 - Xương cốt: Có thể quảng cáo không?


Phòng 404 - Quản lý đại lý: Có thể.


Phòng 301 - Xương cốt: Trống da người thủ công, nhẫn xương, đồ trang trí đầu người. Đảm bảo xương người thật, không treo đầu người bán xương chó.


Phòng 104 - Người sống cần giết: Đồ nội thất của tôi bị chuột gặm hết rồi, nhận được giấy phép ra ngoài ba ngày. Có ai muốn trả thù không? Tôi đi giết giùm cho. Gần đây cần tiền gấp, cho tôi mười nghìn tám nghìn là được. Có thể quay video, đảm bảo giết sạch sẽ.


Phòng 303 - Tình yêu vĩnh cửu: Phòng chúng tôi bị hao tổn không nghiêm trọng, buổi tối có thể ngủ tạm. Cho thuê giấy phép ra ngoài, tổng cộng ba ngày, tính phí theo ngày.


Phòng 402 - Cuộn chít các người: Tôi muốn! Inbox đê!


Tin nhắn được gửi vào rất nhanh, Sầm Sênh dựa vào nội dung cuộc trò chuyện, nhanh chóng phân chia cư dân thành ba loại.


Loại thứ nhất là những người bình thường như luật sư Lưu, Tiêu Khiết Khiết. Không có bản lĩnh đặc biệt, có thể sống sót đến bây giờ hoàn toàn dựa vào may mắn.


Loại thứ hai là ác quỷ, bọn họ coi các cư dân khác thành thức ăn.


Mỗi lần chủ nhà họ Vân đón nhận cư dân mới, đều sẽ bị bọn họ ăn thịt. Nhưng rất ít khi rời khỏi phòng, sẽ không tấn công người qua đường.


Loại thứ ba là quái vật nửa người nửa quỷ. Bà già ở phòng 101 và sát thủ ở phòng 104 chính là thuộc loại này.


Trước khi chuyển đến tiểu khu, bọn họ đã giết rất nhiều người. Gan lớn lại tàn nhẫn, đối mặt với ác quỷ cũng sẽ không sợ hãi. Có thể là do giết người quá nhiều, cũng có thể là bị sức mạnh của tiểu khu ảnh hưởng, thân thể bọn họ đang dần chuyển hóa thành quái vật.


Sầm Sênh đã coi tòa nhà số 4 là tòa nhà của mình.


Anh không hy vọng trong tòa nhà có tồn tại nhân tố không ổn định. Nếu tiếp tục mặc kệ, không biết sẽ còn hại chết bao nhiêu người vô tội.


Chờ đến khi làm xong công việc hiện tại, anh sẽ nâng cấp và tối ưu hóa tòa nhà số 4, loại bỏ cư dân loại ba.


Qua việc theo dõi nhóm chat, Sầm Sênh còn phát hiện một thông tin.


Cư dân trong tòa nhà số 4 cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy anh.


Có một vài cư dân đã từng gặp qua một người đàn ông dung mạo tương tự anh đứng ở cổng tiểu khu, nói chuyện phiếm với chủ nhà họ Vân.


Cảm xúc hai người đều rất kích động, giống như đang cãi nhau. Không nghe rõ cụ thể đang nói gì, chỉ mơ hồ nghe thấy "Dựa vào cái gì các người đều thiên vị hắn, thật không công bằng."


Người đó thật sự rất giống Sầm Sênh, nghe Sầm Sênh phủ nhận, mấy cư dân đều rất kinh ngạc.


Dung Dã treo trên lưng Sầm Sênh, nghiêng đầu lật xem lịch sử trò chuyện.


"Sầm Sênh của thế giới khác quả nhiên đã đến tìm Vân Hành phiên bản Tháp Thông Thiên. Kế hoạch của Bạch Ngọc Kinh liên quan mật thiết đến thế giới đó."


Sầm Sênh xuất thần nhìn chằm chằm vào nhóm chat, mở thiết bị mô phỏng, kiểm tra tình hình của các đạo cụ.


Nhóm bạn thân đạo cụ chen chúc trong một ô, xem kẹp tóc biểu diễn cá nhân.


Trên màn hình không ngừng b*n r* thông báo, quan hệ của nhóm bạn thân còn thân thiết hơn so với trước đây.


Vịt mẹ xa người yêu quá lâu, tinh thần có chút hoảng hốt. Lớp da cao su vốn vàng óng trở nên xám xịt.


Sầm Sênh lấy con vịt vàng ra, cầm trên tay xoa xoa.


Đạo cụ mới rút được "Ô màu đen" đã được Dung Dã nghiên cứu kỹ lưỡng.


Chiếc ô đen bình thường


Đánh giá: Cực Hiếm


Tính cách: Khiêm tốn, kín đáo


Giới thiệu cơ bản: Một chiếc ô có cảm giác tồn tại rất thấp.


Báo cáo nghiên cứu của cộng sự: Hạ thấp cảm giác tồn tại của bạn, sử dụng kết hợp với kỹ năng "Tôi đồng hành cùng bóng tối", đạt được hiệu quả ẩn thân vào ban ngày. Chiếc ô có lực phòng ngự rất mạnh, có thể ngăn trở va chạm trực diện của ác quỷ trung cấp. Ẩn mình dưới ô, có thể ngăn chặn "Ác quỷ than khóc".



Sầm Sênh lấy chiếc ô ra nghiên cứu một trận, càng nhìn càng thích.


Anh vừa định khen ngợi Dung Dã, vừa quay đầu đã đối diện với một đôi mắt xanh biển.


Người đàn ông lai lẳng lặng nhìn anh, rõ ràng biểu tình rất lãnh đạm, lại khiến người ta cảm thấy, hắn đang chờ đợi lời khen ngợi.


Sầm Sênh không nhịn được, giơ tay v**t v* mái tóc xoăn mềm mại của hắn.


Nam quỷ người đầy vết thương hơi hơi nghiêng đầu, nhắm hai mắt lại, dựa tựa vào lòng anh.


So với ác quỷ hung ác, hắn càng giống như một chú chó lớn đang làm nũng.


Sầm Sênh v**t v* thân thể lạnh băng của người đàn ông, đầu ngón tay lướt xuống từng chút một dọc theo lưng hắn.


"Anh, anh lại giúp em rất nhiều. Có anh ở đây, em luôn cảm thấy rất yên tâm."


"Đây là toàn bộ phần thưởng?"


"Anh còn muốn gì nữa? Hôn một cái?"


Tơ máu dày đặc bay ra từ trên người Dung Dã, chui vào vạt áo Sầm Sênh.


Nụ cười trên mặt Sầm Sênh cứng đờ, dùng sức đè lại tay Dung Dã.


"Đừng nghịch, trên xe còn nhiều người."


Ngũ Bàng xấu hổ ho khan một tiếng, mắt liếc nhìn về ghế phụ.


Gia đình quỷ của anh ta chồng lên nhau, sáu đôi mắt đồng thời nhìn chằm chằm vào ghế sau.


Tiểu Huệ bắt chước giọng điệu của Dung Dã, làm nũng ở bên tai Ngũ Bàng, cuối cùng ghét bỏ đẩy đẩy anh ta.


"Chẳng biết dỗ vợ vui vẻ gì cả, học hỏi người ta đi."


————


Khi Sầm Sênh trở lại khách sạn, Tiêu Khiết Khiết và Bùi Nguyệt đã chờ ở dưới lầu. Bên cạnh bọn họ còn đậu một chiếc xe tải.


Đó là xe mượn từ cửa hàng tang lễ, bên trong chứa đầy đồ vật bằng giấy.


Bùi Nguyệt làm tài xế ngất xỉu, đưa lên ghế phụ.


Lái xe đến nơi Tiêu Khiết Khiết đã chuẩn bị trước, Sầm Sênh dỡ đồ vật bằng giấy trong xe xuống, ngồi xổm trên đất trống bắt đầu hoá vàng mã.


Đồ cần đốt rất nhiều, Tiêu Khiết Khiết và Ngũ Bàng cũng mỗi người nhóm một đống lửa.


Ngũ Bàng ném một chiếc TV giấy vào đống lửa, dùng sức quạt gió cho lửa cháy mạnh.


Cư dân của chung cư Hạnh Phúc bay ra từ trong thân thể Sầm Sênh, vây quanh bên cạnh ba đống lửa, dõi mắt trông mong đồ gia dụng mới.


Liễu quản gia trầm mặc trong chớp mắt: "Thành phố cũ phía Bắc không thể hoá vàng mã?"


Tiêu Khiết Khiết sặc đến ho sù sụ: "Hiện tại ở đâu cũng không cho đốt, thị trấn và nông thôn còn đỡ hơn một chút."


"Anh Sênh sắp xếp thời gian rất kín, hôm nay lại không thể cách tiểu khu quá xa. Khu nhà bỏ hoang này vị trí xa xôi, không có người ở, không có vật liệu dễ cháy, bình thường cũng không có ai qua lại. Tôi và Nguyệt Nguyệt hỏi thăm rất lâu mới tìm được chỗ này."


Liễu quản gia nhìn khắp nơi xung quanh.


Bùi Nguyệt giúp đỡ Tiêu Khiết Khiết hóa vàng mã, Ngũ Bàng và gia đình quỷ của anh ta đi qua lại vận chuyển đồ nội thất bằng giấy.


Sầm Sênh đang dựa theo nhắc nhở của trợ thủ nhỏ, lần lượt in lại dấu tay máu của mình lên đồ nội thất bằng giấy.


Chỉ khi ký kết khế ước, những đồ vật này mới có thể sử dụng trong chung cư Hạnh Phúc.


Dung Dã dường như nhận thấy khác thường, hắn ngồi thẳng lưng, cảnh giác nhìn về phía xa.


Người đàn ông trung niên ôm Tuế Tuế, an tĩnh ngồi trên xe. Bên cạnh xe van còn có bù nhìn canh gác.



Không khí có chút áp lực, Liễu quản gia bay tới bên cạnh Dung Dã, bất an hỏi: "Ở gần đây có nguy hiểm sao? Không bằng chúng ta đổi chỗ khác..."


Dung Dã nhíu mày, nghiêm túc gật đầu.


"Là rất nguy hiểm, đội quản lý thành phố đến rồi. Bùi Nguyệt, Tiểu Bạch, theo tôi đi che mắt bọn họ."


Hắn đẩy Liễu quản gia sang một bên: "Nói chuyện với tôi làm gì? Mấy cái TV kia đều hỏng rồi, nhanh chóng tổ chức người dọn dẹp đi!"


"Tiểu Sênh chiều các người, yêu cầu gì em ấy cũng đều muốn đáp ứng. Đòi thiết bị điện thì thôi đi, một đống hình nhân nam nữ với đống đồ chơi người lớn bằng giấy kia, là ai đòi? Còn dám đòi linh tinh nữa, tôi vặn đầu các người xuống!"


"Dọn xong hết đồ đạc rồi cũng đừng đi, dùng âm khí của các người để dập lửa, quét dọn sạch sẽ! Chậc, Tiểu Sênh dễ mềm lòng với người một nhà. Chính anh tự đếm xem có bao nhiêu chiếc TV, đây có khác gì nhập hàng vào cửa hàng điện tử hả! Toàn bắt nạt người, trở về sẽ xử lý từng người các ngươi!"


Liễu quản gia cũng không nghĩ tới Sầm Sênh lại dễ nói chuyện như vậy.


Trước đây Sầm Sênh chỉ đáp ứng ngoài miệng, nhưng không có thực hiện. Anh ta còn tưởng rằng Sầm chủ nhà căn bản không để bụng cảm thụ của nhóm cư dân.


Thì ra trong lòng anh luôn vẫn luôn nhớ kỹ, chỉ là quá bận rộn, không thể rút ra thời gian.


Một hình nhân giấy không mặc quần áo bay ra từ đống lửa. Đợi nửa ngày cũng không có cư dân nào đến nhận.


Gió đêm thổi qua, Liễu quản gia mơ hồ nghe thấy một cư dân nhỏ giọng lẩm bẩm.


"Trời ơi, nhiều người nhìn như vậy, tôi còn tưởng là giao hàng riêng tư, sớm biết vậy không đòi nữa."


Liễu quản gia: "..."


Bảo vệ Dung nói đúng, phải quản.


————


1 giờ rạng sáng, lễ tân đang chơi điện thoại, ngơ ngác ngẩng đầu. Nhìn mấy vị khách mặt xám mày tro, xách theo thịt nướng đi vào thang máy.


Cho đến khi thang máy dừng ở tầng 7, lễ tân mới nhớ ra, người đi đầu là mỹ nhân tóc dài vừa đến thuê phòng vào buổi chiều.


Ban ngày vẻ ngoài anh lịch sự văn nhã, đeo kính gọng đen. Buổi tối lại giống như người tị nạn, còn đổi thành kính râm. Trong lúc nhất thời cô cũng không nhận ra.


Lễ tân vừa định đặt mua một món đồ, cánh cửa tự động lại lần nữa mở ra.


Hai thân ảnh một đen một trắng nâng đỡ nhau, nghiêng ngả lảo đảo đi vào. Hai người đàn ông làn da tái nhợt như tờ giấy, dáng người thon dài, khuôn mặt âm nhu tuấn mỹ.


Bộ dáng vừa quái dị vừa đẹp mắt, lễ tân không nhịn được nhìn vài lần.


Người đàn ông mặc đồ đen ho khan vài tiếng nặng nề.


"Có phải có một vị khách bọn họ Sầm thuê phòng ở khách sạn này hay không?"


Lễ tân chưa kịp trả lời, người tóc trắng áo trắng giơ cây gậy trong tay lên, chỉ lên phía trên.


Người đàn ông áo đen gật đầu, mang theo cậu ta lên lầu.


Thang máy vừa mới đi lên, cửa tự động lại mở ra một lần nữa.


Một con mèo đen đến mức phát sáng ngoe nguẩy bước vào.


Ở gần đây có rất nhiều chuột, bọn họ thường thấy mèo hoang. Lễ tân thở dài, cầm cây chổi định đuổi đi.


Mèo đen ngửi một đường, bỗng nhiên nhảy lên trên bàn, nghiêng đầu nhìn chằm chằm lễ tân.


"Chủ nhân? Xoa đầu."


Thấy lễ tân không phản ứng, mèo đen huệ mấy tiếng.


Cơ thể co giật hai cái, từ trong miệng phun ra một cái đầu tăng nhân.


"Chủ nhân? Xoa đầu."


Lễ tân: "..." ?


Đêm nay rốt cuộc làm sao vậy? Cô trực đêm, trực ra ảo giác rồi sao?!


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 118: Học hỏi người ta đi
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...