Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 114: Chuột


Dung Dã giống như một dã thú bị x*m ph*m l*nh th*, không ngừng phát ra tiếng gào rống phẫn nộ. Phản ứng của hắn quá lớn, làm Sầm Sênh cũng có chút không được tự nhiên.


Anh khẩn trương chạm vào mặt mình, chỉ sờ đến một tay đầy máu, lại quay đầu nhìn Ngũ Bàng.


"Lũ chuột kia có để lại thứ gì dơ bẩn trên mặt em không?"


Biểu tình Ngũ Bàng rất phức tạp: "Sáng nay anh đi WC, vừa mới mở nắp bồn cầu đã có một đám chuột nhảy ra lao vào anh, Khiết Khiết cũng hét lên trong bếp. Anh bị hoảng sợ, chạy vào phòng ngủ của hai người."


"Vừa vào cửa đã thấy Dung Dã đánh bay con chuột tới gần cậu, nhanh chóng dùng tơ máu quấn lấy cậu. Sau đó, ừm... Mấy con chuột lớn bám trên cửa sổ, giơ mấy con chuột con béo mập lên, ném vào mặt cậu."


Sầm Sênh: ?


"Anh Dung không nghĩ tới còn có chiêu này, mấy con chuột con đầu tiên hắn không ngăn lại được. Con chuột kia vừa rơi lên mặt cậu, liền chui vào miệng cậu. Vừa vào miệng đã tan, anh Dung cạy miệng cậu cũng không cách nào lấy ra được, sau đó hắn liền mất khống chế."


Sầm Sênh: ???


"Em ăn chuột con?!"


"Không hẳn, là chuột chủ động bò vào, tổng cộng bốn con. Mấy con chuột con đó rất sạch sẽ, chỉ có một lớp lông ngắn, rất đáng yêu. Hơn nữa anh Dung nói, thứ đó không thực sự là chuột, là vật nguyền rủa nào đó ngưng tụ từ sức mạnh."


Ngũ Bàng còn chưa nói xong, Sầm Sênh đã bịt miệng lại, nhanh chóng vọt vào phòng vệ sinh. Anh mở nắp bồn cầu ra đang muốn huệ, vừa cúi đầu đã đối diện với một con chuột đen sì.


Con chuột kia to hơn cả giày của anh, lông dài đen bóng. Đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm vào anh, hét lên một tiếng, chuẩn bị lao ra ngoài.


Sầm Sênh mạnh mẽ đậy nắp bồn cầu lại.


Theo một tiếng vang lớn, bên trong phát ra tiếng thét bén nhọn của một người đàn ông.


"Sầm Sênh! Chúng ta không oán không thù, tại sao ngươi lại phá hoại chuyện của tộc chuột chúng ta!"


"Chúng ta sống dưới lòng đất, ăn cơm thừa canh cặn. Ban ngày người người đòi đánh, chỉ có ban đêm mới dám ra ngoài. Mấy trăm năm qua hành thiện tích đức, chưa bao giờ làm ra chuyện gì thương thiên hại lý. Tại sao! Các ngươi lại tàn nhẫn như vậy, diệt toàn tộc ta!!!"


Sầm Sênh vuốt yết hầu, vẫn cảm thấy buồn nôn.


Suy xét đến mấy năm nay chuột tinh dưới chùa Ứng Nam xác thật giúp một số du khách giải quyết phiền toái. Sầm Sênh kiềm chế cảm giác ghê tởm, thử giao tiếp với nó.


"Là các ngươi giết Huyền Lễ và mấy hòa thượng đó?"


Chuột tinh không trả lời, nắp bồn cầu bị đập rung dữ dội.


"Các tăng nhân chùa Ứng Nam không có khả năng không biết trong chùa có chuột. Nhưng hòa thượng không sát sinh, ngôi chùa cổ rộng lớn như vậy, không có một cái bẫy chuột. Cho dù phát hiện các ngươi là chuột tinh, bọn họ cũng sẽ dùng cách ôn hòa nhất thương lượng với các ngươi."


"Ta biết bởi vì vấn đề chủng tộc, các ngươi mấy năm nay trải qua không dễ dàng, nhưng những khổ nạn đó cũng không phải do các tăng nhân tạo thành. Bọn họ chưa bao giờ kỳ thị chuột, là chính các ngươi, giết hại tăng nhân, lan truyền bệnh dịch, tự tay đẩy chùa Ứng Nam về phía đối lập."


Cảm xúc chuột tinh bỗng nhiên kích động.


"Nếu không phải sáu người bọn họ tra xét khắp nơi, phát hiện thông đạo giấu dưới nhà ăn, chúng ta cũng sẽ không..."


"Tại sao bọn họ phải điều tra, còn cần ta nhắc nhở ngươi sao? Chẳng lẽ không phải các ngươi âm thầm tính kế chùa Ứng Nam trước sao!"


"Thông đạo kia vừa dài vừa sâu, hòa thượng Huyền Lễ cho dù tìm thấy, cậu ấy cũng không biết bên dưới có cái gì. Các ngươi hoàn toàn có thể phá hỏng thông đạo đó, có thể chuyển nhà. Có rất nhiều cách giải quyết, cố tình lại chọn cách tàn nhẫn nhất!"


Nhớ tới thi thể bị tàn phá của Huyền Lễ, Sầm Sênh chỉ cảm thấy hốc mắt cay cay.


"Đừng có kêu trời kêu đất với ta, mỗi một câu ngươi nói, ta đều cảm thấy ghê tởm!"


Anh bất ngờ mở nắp bồn cầu ra, vung "Thế giới ấm áp" hung hăng nện l*n đ*nh đầu nó.


"Ta và Huyền Lễ không tính là bạn bè, nhưng ta biết cậu ấy thiện lương đến mức nào. Các ngươi giết cậu ấy, sỉ nhục thi thể cậu ấy, còn hắt nước bẩn lên người cậu ấy!"


"Chít —"


Chuột tinh không hề phòng bị, đầu đụng phải sách bìa cứng.


Đầu chuột nháy mắt nổ tung, máu tươi bắn tung tóe, óc chuột dính đầy bìa sách.


Nó chỉ kịp kêu thảm một tiếng, rồi hoàn toàn chết hẳn.


Đây chỉ là một con chuột bình thường có linh tính, biết nói tiếng người, không tính là chuột tinh.


Sầm Sênh rút vài tờ giấy vệ sinh, nhíu mày lau sạch quyển sách.


Anh vốn chỉ muốn đập ngất nó, không ngờ đập một cái đã chết rồi.


Ổn định lại tâm trạng, Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ.


Chúc mừng ngài Sầm chính thức mở ra nhiệm vụ phụ — Sự trả thù của gia tộc chuột.


Yêu cầu nhiệm vụ: Tránh thoát khỏi sự trả thù của quân đoàn loài chuột, không để gia tộc chuột phát hiện ra cậu là người g**t ch*t Tiêu Thư.


Phần thưởng nhiệm vụ: Meo? Meo meo meo?


Sầm Sênh chọc chọc quang cầu nhỏ: "Tiểu Âm, lũ chuột đó đã biết Tiêu Thư là do tôi hại chết, nhiệm vụ phụ tại sao chưa thất bại?"


Sau khi rời khỏi trò chơi mộng cảnh của Bạch Xảo, giọng nói máy móc của trợ thủ nhỏ đã nhiều thêm một tia cảm xúc.


Tần suất nhấp nháy của quang cầu không còn theo quy luật như trước, nó dường như đang tự hỏi chuyện gì đó.



Quang cầu không trả lời ngay, Sầm Sênh hỏi lại hai lần nữa, nó mới mới lấy lại tinh thần.


Hại chết và g**t ch*t là hai khái niệm khác nhau. Chúng chỉ biết cậu tham dự trong đó, không biết cậu là kẻ dẫn đầu.


Sầm Sênh hiểu ra.


Trước đây anh mượn năng lực của Tuế Tuế sửa chữa ký ức của những người tham dự khác. Không ai nhớ rõ, là Sầm Sênh đứng đầu g**t ch*t Tiêu Thư.


Bọn họ chỉ biết, mình thoát khỏi thế giới của đứa trẻ lưu lạc. Sau đó gặp phải Tiêu Thư lúc đó đến xử lý chuyện của bọn họ, rồi vây công cô ta đến chết.


Sầm Sênh chẳng qua chỉ là một trong số rất nhiều người tham dự.


Ngủ một giấc dậy, trong nhà xảy ra nạn chuột. Ngũ Bàng và Tiêu Khiết Khiết đều phát ra tiếng hét nổ đùng sắc bén.


Vừa rồi còn có chuột xâm nhập vào giấc mơ của anh. Muốn dùng tấn công tinh thần tra tấn anh đến chết.


Lăn lộn lâu như vậy mà Sầm Sênh vẫn không tỉnh, mấy con chuột con vào miệng là tan kia chắc chắn có vấn đề.


Sầm Sênh vừa mới click mở giao diện cá nhân, trên màn hình lập tức nhảy ra dấu chấm than.


Nhắc nhở anh đã nhận ba buff tiêu cực, cần kịp thời loại bỏ.


Bóng đè vô tận: Sẽ khó khăn đi vào giấc ngủ, trong mơ cũng liên tục thấy hình ảnh mình sợ hãi nhất.


Trong lúc buff này có hiệu lực, cậu sẽ mất ngủ, lo lắng, bất an. Thiếu ngủ kéo dài sẽ làm giảm điểm sinh mệnh.


Vạn người ghét: Mọi người rất ghét cậu, khuyết điểm của cậu sẽ bị phóng đại vô hạn. Người thân, bạn bè, người yêu đều sẽ mất kiên nhẫn với cậu.


Trong lúc buff này có hiệu lực, xác suất cậu bị tấn công sẽ tăng cao. Cộng sự hiện tại có tỷ lệ nhất định sẽ chán ghét cậu, đồng thời cũng ra khỏi danh sách cộng sự.


Chuột đực: So với người, cậu càng giống chuột hơn. Tiếng vang kịch liệt, thuốc diệt chuột, tiếng mèo kêu, những thứ này sẽ khiến cậu sợ hãy, xuất hiện phản ứng kích ứng.


Trong lúc buff này có hiệu lực, động vật thích săn chuột sẽ chủ động tấn công cậu. Áp lực quá lớn sẽ khiến cậu sinh ra ảo giác.


Điểm sinh mệnh: 5 (cậu cảm thấy bất an)


Sức hấp dẫn: 0 (vạn người ghét)


May mắn: - 5 (xui xẻo bám thân)


Sau khi loại bỏ buff tiêu cực sẽ khôi phục trị số ban đầu.


Sầm Sênh sửng sốt hai giây mới lấy lại tinh thần.


Những con chuột nhỏ đó vậy mà lại dùng để thêm buff cho con người?!


Không chỉ mình anh có, những cộng sự khác cũng có.


Ngũ Bàng trúng buff nhát gan như chuột, quá hoảng sợ sẽ ngất xỉu.


Tiêu Khiết Khiết trở thành kẻ thích khóc, không ngừng rơi nước mắt, hạ thấp tất cả chỉ số.


Bạch Xảo còn thiếu vài điểm mới để mở khóa cộng sự. Trước mắt không nhìn ra cô có xuất hiện buff tiêu cực hay không.


Dung Dã đối phó với bầy chuột trong phòng ngủ, trên người dính một chuỗi debuff.


Cũng may hắn có thuộc tính đặc thù, có thể tự loại bỏ hiệu quả tiêu cực.


Sầm Sênh lâm vào trầm tư.


Không biết làm chuyện đó vài lần với anh Dung, có thể xóa hết debuff trên người anh hay không.


————


Ở trong phòng vệ sinh dừng lại hai ba phút, bồn cầu cũng không có chuột mới chui ra.


Phần lớn tộc chuột đều ở lại chùa Ứng Nam, chỉ có một số ít tìm đến nhà Sầm Sênh.


Anh ở lại trong phòng vệ sinh quá lâu, các cộng sự chờ không kịp. Bên ngoài cửa kính mờ xuất hiện một bóng người mơ hồ. Nhìn chiều cao và hình thể, hẳn là Tiêu Khiết Khiết.


Cô gõ nhẹ lên cửa vài cái, dường như còn nói gì đó.


Bên ngoài quỷ khóc sói gào, hoàn toàn át đi tiếng của cô. Chỉ có thể qua tốc độ nói chuyện, nghe ra cô rất nôn nóng.


Sầm Sênh đi đến cạnh cửa, vừa muốn duỗi tay mở cửa. Nghe giọng của người phụ nữ, động tác lại đột nhiên dừng lại.


Tiêu Khiết Khiết có buff thích khóc, tình hình hiện tại khẩn cấp như vậy, khi cô nói chuyện chắc chắn phải mang theo tiếng nức nở.


Người ngoài cửa, ngữ khí lại rất bình tĩnh.


Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng ra, xem xét tình huống của Dung Dã một chút.


Nam quỷ còn đang nổi điên, bên dưới hình vẽ không ngừng b*n r* dòng chữ.


Các ngươi nhét cái gì vào trong miệng Tiểu Sênh! Một đám dơ bẩn, đi chết đi!


Một đám súc sinh, làm người ta ghê tởm! Đánh không lại ta, còn muốn dùng đạo đức trói buộc? Có bản lĩnh thì đến tìm chùa Ứng Nam mà đánh, đào binh còn ra vẻ anh hùng!


Tên chết tiệt kia! Buông Tuế Tuế ra! Ai cho phép các ngươi chạm vào nó!!!



Xác định anh Dung không sao, Sầm Sênh để hắn vào chế độ nền, đưa Tiêu Khiết Khiết ra giao diện chính.


Hình vẽ chibi vừa hiện ra, bên dưới liền b*n r* khung thoại.


A a a a a!!!


Chuột, chuột chồng lên nhau, xếp thành hình người, đang gõ cửa phòng anh Sênh!


————


Chuột Tam Nương nhẹ nhàng gõ cửa kính, trong miệng không ngừng phát ra giọng nữ nhu hòa.


Con chuột xếp bên dưới nhỏ giọng nhắc nhở, Tiêu Khiết Khiết trúng nguyền rủa, nói chuyện phải mang theo tiếng khóc.


Chuột Tam Nương lập tức nghẹn ngào, thân thể nhỏ như bàn tay không ngừng run rẩy.


So với những con chuột thành tinh khác, hình thể của Chuột Tam Nương thật sự là nhỏ xinh quá mức.


Nhưng cô ta có một bản lĩnh trấn cửa, có thể bắt chước giọng nói của tất cả nữ giới.


Khi vẫn còn là chuột bình thường, cô ta đã có thể phát ra tiếng kêu giống như phụ nữ.


Hồi đó còn chưa thành tinh, cô ta sẽ dẫn theo mười mấy con chuột, tìm kiếm trẻ em ở nhà một mình. Ban đêm ở bên ngoài cửa chống trộm, vừa gõ cửa vừa dịu dàng gọi biệt danh của đứa nhỏ.


Ngay khi mở cửa ra, lũ chuột lập tức bổ nhào vào người đứa nhỏ.


Chuột Tam Nương và Chuột Đại Lang nghiên cứu ra một kế hoạch tấn công trẻ con.


Tiếng hét sẽ thu hút những nhân loại khác, cho nên phải có một con chuột chuyên chui vào trong miệng đứa trẻ, ăn lưỡi của nó.


Đứa trẻ sẽ chạy, với hàm răng của chuột, một chốc một lát không thể cắn đứt chân nó, nhưng người mù sẽ không chạy được xa.


Sau khi bịt miệng, trực tiếp ăn luôn hai mắt đứa nhỏ.


Chờ đến khi đứa trẻ bị đau đớn, tra tấn đến mất đi sức lực, ngã trên mặt đất. Chúng có thể chậm rãi gặm xuyên làn da nó, ăn hết nội tạng, ăn hết sạch sẽ.


Sau đó lấy đầu đứa trẻ, mang về cất giữ.


Sau này có cơ hội bỏ ác theo thiện, lại mang cái đầu đứa trẻ lên, đi ra ngoài xin khẩu phong.


Chúng chính là dựa vào một chiêu này, từ chuột thường ăn thành chuột tinh. Đội chuột nhỏ ban đầu cũng phát triển trở thành gia tộc chuột.


Một con chuột nhỏ ưu tú nhất, có triển vọng nhất trong đó, đã sớm hóa thành hình người. Gia nhập Bạch Ngọc Kinh, không ngừng mang tài nguyên về cho gia tộc chuột.


Tiêu Thư mạo hiểm sinh mệnh, giúp Bạch Ngọc Kinh giết không ít cảnh sát, đạo sĩ, hòa thượng.


Trên dưới toàn gia tộc không biết đã chết bao nhiêu chuột, mới đưa được Tiêu Thư vào kế hoạch phong thần.


Chuột Tam Nương bỏ nhiều công sức nhất, nhưng nguyện vọng của cô ta kỳ thật rất đơn giản.


Cô ta muốn được người tôn kính, muốn giống các yêu quái khác, được người thờ cúng ở trong nhà.


Người ta nói Ngũ Đại Tiên "Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi"(*), dựa vào cái gì người thờ phụng bốn đại tiên kia nhiều như vậy.


(*) Ngũ Đại Tiên "Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi (Khôi)" trong văn hoá dân gian Trung Quốc, lần lượt là Hồ tiên (hồ ly), Hoàng tiên (chồn), Bạch tiên (nhím), Liễu tiên (rắn), Khôi tiên (chuột). May mắn là tui tra gg ra được bài viết trên FB của ông nì thấy khá rõ ràng nè các babi, nếu muốn có thể vào link đọc thử nha https://www.facebook.com/vuphacchudich/posts/-gian-trung-qu/4191869067734969/


Chuyện về Hồ tiên Hoàng tiên nhiều không kể hết, Chuột tiên lại không có mấy ai thờ.


Khi vẫn còn là con chuột nhỏ, Chuột Tam Nương tận mắt thấy anh chị em dính trên tấm bẫy chuột. Bị người dùng nước sôi, dùng gậy gỗ, từng chút một tra tấn đến chết.


Cô ta đã chịu đủ những ngày tháng bị người người hô đánh, chỉ có thể chạy trốn khắp nơi rồi.


Cô ta muốn biến thành người.


Không, cô ta muốn trở nên cường đại hơn cả con người!


Bảng Phong Thần mới sắp được mở ra. Bạch Ngọc Kinh đã chọn sẵn địa điểm cho gia tộc chuột, ngay tại chùa Ứng Nam.


Chỉ cần khống chế các tăng nhân bên trong, truyền bệnh dịch cho tín đồ, là có thể khống chế chùa Ứng Nam, nhận được hương khói thờ phụng.


Thực lực tăng đến một trình độ nhất định, chúng sẽ có năng lực truyền bệnh đến mọi ngóc ngách của thành phố thông qua nguồn nước, lây nhiễm cho tất cả mọi người.


Nhân loại đã từng thống trị thành phố này, sẽ trở thành súc vật mà loài chuột nuôi dưỡng.


Một mặt điên cuồng tín ngưỡng tộc chuột, không ngừng cung cấp sức mạnh. Một mặt nhanh chóng sinh sản, hiến tế những đứa trẻ tươi ngon nhất cho Chuột tiên, thỏa mãn d*c v*ng ham ăn của chúng.


Không ai có thể ngăn cản kế hoạch của Bạch Ngọc Kinh, tương lai tươi đẹp đã nằm trong tầm tay.


Cho đến một ngày, Bạch Ngọc Kinh truyền tin đến.


Nòng cốt của thành phố Dương Bắc, đại diện của gia tộc chuột Tiêu Thư, bị người g**t ch*t, ngay cả linh hồn cũng không còn.


Bạch Ngọc Kinh thiếu nhân thủ, nhưng không thiếu người tham dự kế hoạch phong thần.


Bên này vừa thiếu một danh ngạch, nòng cốt ở thành phố Trường Khánh đã bắt đầu tìm cửa sau cho anh trai của mình.


Gia tộc chuột chỉ có hai lựa chọn.


Đưa ra chuột tinh lợi hại hơn, thay thế vị trí của Tiêu Thư.



Không đưa ra được, thì cuốn gói khỏi kế hoạch phong thần. Đổi thành nam hồ ly tinh dẫn theo nhóm hồ tiên gia nhập Bảng Phong Thần mới.


---


Gõ cửa nửa ngày, Sầm Sênh vẫn không ra.


Một con chuột to hơn cả mèo, lông bóng loáng, khẩn trương giật nhẹ quần áo trên người.


Không biết nó lấy đâu ra một chiếc áo sơ mi hoa, lông đen trên đầu cũng nhuộm thành màu vàng.


"Tam Nương, Sầm Sênh này thật sự có thể giết sao? Ta thấy ý của tổ chức, hình như hắn ta là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của bọn họ."


Tháp chuột lắc qua lắc lại, chuột cái đè lại đỉnh đầu cắm hoa, bực bội chậc một tiếng.


"Ngươi có bị ngu hay không hả, đến giờ này vẫn còn nhớ đến chuyện lấy lòng Bạch Ngọc Kinh! Chúng ta chết chắc rồi, làm xong vụ này, g**t ch*t Sầm Sênh, lập tức rời khỏi thành phố cũ phía Bắc!"


Chuột lớn hung hăng run rẩy một cái.


"Chạy? Chết chắc rồi?"


"Chuột tiên dưới chùa Ứng Nam khó khăn lắm mới liên hệ được với Bạch Ngọc Kinh. Hiện tại ổ chuột tinh bị phá, kế hoạch phong thần chuẩn bị lâu như vậy, tiến độ trực tiếp giảm một nửa. Trách nhiệm lớn như vậy, nhất định sẽ đổ lên đầu chúng ta."


"Nhưng mấy hòa thượng kia không phải người của chúng ta ăn, xin khẩu phong cũng không phải chúng ta xin. Chúng ta không..."


"Nói chuyện với ngươi thật là lãng phí thời gian! Ta thực sự nhớ em gái ngoan của ta, em gái đáng thương của ta, có một câu nhân loại nói rất đúng, trời đố kị người tài, tuổi xuân chết sớm."


Chuột Tam Nương cảm thán xong, không thèm để ý đến chuột lớn nữa.


Gõ cửa vài lần, nó kêu chít chít hai tiếng, quay đầu nhảy xuống đất.


"Trước khi đến đây ta đã điều tra qua tư liệu của Sầm Sênh. Với năng lực hành động của hắn, nghe thấy tiếng gõ cửa, chậm nhất là nửa phút sẽ mở cửa ra. Cho dù phát hiện bất thường, cũng có thể khống chế thời gian trong vòng hai phút."


"Hắn cho tới bây giờ vẫn chưa ra, nhất định là đã nhận ra kế hoạch của chúng ta, chuẩn bị nghẹn đại chiêu!"


Chuột lớn vẻ mặt mờ mịt: "Nghẹn đại? Hắn đang đi vệ sinh? Có cần ta dẫn chuột chui qua cống nước đánh lén hắn hay không?"(*)


(*) Ở đây nhỏ chuột này tưởng là đang bảo anh Sênh nghẹn đại = nhịn xi xi :)))


"Ngươi thực sự nên ăn vài viên thuốc chuột, chữa trị cái đầu của ngươi. Ôi... em gái thông minh của ta."


Chuột Tam Nương lau nước mắt, nhanh chóng bay xa khỏi phòng vệ sinh, tìm nơi ẩn nấp trong phòng khách.


Chuột lớn không rõ nguyên do, còn muốn mở miệng dò hỏi. Phía sau cánh cửa bỗng nhiên truyền ra một tiếng nổ vang.


Một cột sáng xanh nổ vỡ cửa kính, nháy mắt nuốt chửng tháp chuột ngoài cửa. Những con chuột không kịp rút lui, một tiếng kêu thảm thiết cũng không thể phát ra, đã bị cột sáng đốt thành tro bụi.


Chỉ có chuột ở cao nhất và thấp nhất mới tránh được một kiếp. Không ngừng có tro bụi rơi xuống, mấy con chuột cuộn tròn trên mặt đất run bần bật.


Một bóng người đi ra từ phòng vệ sinh.


Ngay khi anh bước ra, những mảnh kính vỡ trên khung cửa bỗng nhiên rơi xuống.


Anh phản ứng rất nhanh, giơ quyển sách trong tay lên ngăn mảnh kính nhỏ lại.


Hai mảnh kính sau khi đụng vào quyển sách thì vỡ vụn. Mảnh vỡ văng khắp nơi, đâm vào mu bàn tay anh.


Chàng trai tóc dài dừng lại tại chỗ một chút, bất đắc dĩ thở dài.


"Buff tiêu cực xui xẻo bám thân, thật đúng là phiền phức."


Những con chuột chồng lên nhau này đều đã thành tinh.


Thực lực tuy rằng không mạnh, không thể hóa thành hình người, nhưng ít nhiều cũng biết chút pháp thuật.


Chuột Tam Nương lo lắng chúng nó không phải đối thủ của Sầm Sênh, mới nghĩ đến việc dùng chiêu cũ đánh lén.


Cho dù bị phát hiện, cũng có thể dựa vào chiến thuật biển chuột, cắn Sầm Sênh mấy cái.


Nhưng cô ta như thế nào cũng không ngờ, đối phương có thể nháy mắt hạ gục nhiều chuột tinh cấp thấp như vậy.


Chuột lớn đã bị dọa phát ngốc, ngơ ngác nằm giữa phòng khách.


Chàng trai tóc dài ngồi xổm trước mặt nó, bàn tay đeo găng tay cao su nhẹ nhàng vuốt đầu nó.


"Có ai từng nói với ngươi, lông của ngươi rất đẹp chưa? Bé đáng thương, sao lại run rẩy thế, ngươi rất sợ ta?"


"Không phải sợ, ta không phải người xấu, sẽ không tùy tiện giết người. Lại đây, nựng cằm nào."


Chuột lớn có thể cảm giác được, thực lực của chàng trai không bằng nó. Chỉ cần nó dùng pháp thuật, có thể cắn nát cổ người này trong nháy mắt.


Nhưng tro cốt của đồng loại còn đang chất đống cách đó không xa.


Nó sợ tới mức không dám phản kháng, ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.


————


Khi Sầm Sênh ra ngoài, phòng 404 đã một mảnh hỗn loạn.


Phòng khách, nhà bếp, phòng ngủ, mọi nơi trong nhà đều bị bầy chuột chiếm cứ.



Có con chuột chỉ lớn bằng ngón tay, có con cao hơn nửa người.


Ghế sofa và bàn trà bị chúng gặm nát. Trong không khí tràn ngập mùi tanh hôi.


Tiêu Khiết Khiết và Ngũ Bàng đã không còn ở phòng khách. Bọn họ mang theo mấy cộng sự còn đang hôn mê trốn vào phòng ngủ.


Dựa vào sự bảo vệ của Bạch Xảo và Dung Dã mới miễn cưỡng thoát khỏi bầy chuột vây công, không bị gặm thành xương trắng.


Sầm Sênh vừa xuất hiện, chuột trong phòng khách lập tức đồng loạt nhìn về phía anh.


Trên mặt đất đen nhánh bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều đôi mắt đỏ tươi.


Một con chuột nhỏ cắm một bông hoa trên đỉnh đầu, vẫn luôn kêu chít chít, giống như đang ra lệnh.


Nhưng Sầm Sênh vừa rồi bắn một phát pháo bằng vòng tay bổ sung năng lượng, hiệu quả k*ch th*ch thị giác thật sự quá lớn.


Mặc cho con chuột nhỏ ra lệnh như thế nào, chúng nó cũng không dám tiến lên.


Trong phòng ngủ vang lên tiếng la của Ngũ Bàng và Tiêu Khiết Khiết.


Bọn họ đang lớn tiếng hỏi, Sầm Sênh có bị thương không.


Một gương mặt trắng bệch thò ra từ phòng ngủ.


Bạch Xảo duỗi dài cổ nhìn, thanh âm nghẹn ngào nói: "Không sao, rất an toàn."


Ngay sau đó, Dung Dã ném cái đầu ra ngoài.


Cái đầu đẫm máu đập vào tường, lấy một góc độ quỷ dị, vòng vào trong lòng Sầm Sênh.


Trên gương mặt tái nhợt tuấn mỹ máu tươi đầm đìa kia mang theo một chút đau lòng.


"Tiểu Sênh, trán em có đau không? Anh đã nói rồi, bọn họ đập không đúng chỗ, phải đập vào giữa mày. Bọn họ quá sốt ruột, căn bản không nghe lời anh nói."


"Trên mu bàn tay sao lại có nhiều mảnh kính như vậy? Để anh lấy ra giúp em."


Từng sợi tơ máu chui ra từ đỉnh đầu người, quấn quanh đôi tay Sầm Sênh.


Chuột lớn nằm bên cạnh chân Sầm Sênh, ngửa đầu nhìn nửa ngày.


"Cái gì vừa bay ra vậy, chôm, chôm chôm?"


Sầm Sênh:...?


Dung Dã: !


————


Dung Dã lo lắng cho người yêu, cũng không muốn buông tha cho chuột lớn.


Hắn bẻ đầu ra làm đôi theo chiều dọc. Một nửa bay trở về phòng ngủ, một nửa ở lại trong tay Sầm Sênh.


Sầm Sênh nâng nửa cái đầu của chồng mình, ngơ ngác đứng tại chỗ.


Phòng khách rơi vào yên tĩnh giống như chết.


Bầy chuột cũng chưa từng thấy qua thao tác kiểu này, tất cả đều ngơ ngác nhìn.


Cho đến khi tơ máu của Dung Dã bay ra, siết chặt cổ chuột lớn, bầy chuột mới phản ứng lại.


Chuột nhỏ đội hoa cười lạnh khanh khách vài tiếng.


Dưới ánh nhìn chăm chú của Sầm Sênh, thân thể nó dần dần vặn vẹo, tứ chi càng ngày càng dài. Cuối cùng biến thành một người phụ nữ diễm lệ mặc váy dài màu đen.


Giữa mày người phụ nữ mang theo bi thương nồng đậm.


"Em gái đáng thương của ta, hôm nay rốt cuộc chị ba cũng có thể báo thù cho em."


Sầm Sênh trầm mặc trong chớp mắt: "Em gái của cô? Có phải là Tiêu Thư?"


"Ngươi còn có mặt mũi nhắc đến tên nó!"


Sắc mặt người phụ nữ âm trầm, váy dài không ngừng lay động, ẩn ẩn có dòng khí đen bay ra từ dưới chân.


"Ngươi hại chết em gái ta, còn làm hại bầy chuột chúng ta mất đi con đường thăng tiên! Chúng ta và ngươi không thù không oán, tại sao ngươi..."


"Đúng vậy, cô cũng nói, chúng ta không thù không oán. Cho nên người không phải tôi giết, các người đã bị Bạch Ngọc Kinh lợi dụng."


Sầm Sênh gãi gãi bụng chuột lớn qua lớp găng tay, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Chuột Tam Nương.


"Nếu em gái cô là người phụ trách ở thành phố Dương Bắc, chắc chắn các người cũng biết, tổ chức nuôi dưỡng một Quỷ Vương ở nơi đó, chính là đứa trẻ lưu lạc."


"Manh mối không đủ, tôi cũng không xác định được chân tướng phía sau. Nhưng cô có từng nghĩ tới một khả năng, Tiêu Thư kỳ thật là do Bạch Ngọc Kinh g**t ch*t. Cô ấy bị xem là vật tiêu hao, đút cho Quỷ Vương ăn."


"Dù sao bầy chuột khổng lồ không dễ khống chế, tộc chuột và Bạch Ngọc Kinh chỉ là quan hệ hợp tác. Còn đứa trẻ lưu lạc, mới là quái vật một tay tổ chức đào tạo ra, là chó trung thành thực sự của tổ chức!"


"Tôi rất thông cảm với hoàn cảnh của cô, cũng hiểu sự phẫn nộ của cô. Tôi hy vọng chúng ta có thể ngồi xuống, nói chuyện tử tế."


Chuột Tam Nương: ?


Chít?!


Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Truyện Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao Story Chương 114: Chuột
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...