Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 98


Ngoại truyện: Sau này tuyệt đối không để cô uống rượu bên ngoài nữa


 


Buổi bảo vệ tốt nghiệp diễn ra rất nhẹ nhàng, vừa kết thúc, cô lập tức chạy ngay đến trước mặt Thẩm Hạo Bác, khoác tay anh đi ra khỏi lớp học.


 


“Sao anh lại tới đây? Hôm nay công ty không có việc à?”


 


“Đến để tiếp thêm tự tin cho em.” Thẩm Hạo Bác giơ ngón tay cái với vẻ tán thưởng: “Bài bảo vệ tốt nghiệp của em rất tuyệt.”


 


“Có gì đáng để khen chứ, chỉ là đọc lại bản thuyết trình mình làm, thầy cô hỏi mấy câu cũng không khó, ai cũng qua được thôi mà.” Cô nhón chân thì thầm vào tai Thẩm Hạo Bác: “Nhưng vẫn phải cảm ơn ông xã đã tiếp thêm động lực cho em.”


 


Đã vượt qua suôn sẻ rồi thì tất nhiên sẽ thấy chẳng có gì khó khăn, thế nhưng với những người chưa vượt qua thì đúng là còn khó hơn lên trời.


 


“Lát nữa anh có phải quay lại làm việc không?” Phó Tư Dư hỏi.


 


Thẩm Hạo Bác: “Em muốn làm gì?”


 


“Em thì có thể muốn làm gì được chứ.” Phó Tư Dư cười khúc khích: “Em hẹn với Lương Thu và mấy người bạn nữa đi ăn trưa nay. Nếu anh không bận thì đi cùng bọn em luôn đi. Nhân dịp này anh mời mọi người một bữa nhé. Bây giờ mấy bạn gái đại học yêu đương, bạn trai đều phải mời bạn cùng phòng của bạn gái đi ăn một bữa đấy. Anh đến rồi mà không mời thì người ta lại bảo tụi mình keo kiệt mất, được không?”


 


Ánh mắt Phó Tư Dư nhìn anh sáng lấp lánh.


Lời hay lời dở đều để cô nói hết rồi, nếu Thẩm Hạo Bác từ chối thì chẳng khác nào tự nhận là mình nhỏ mọn.


 


Anh khẽ vuốt mũi cô: “Đương nhiên là được rồi. Anh đã đặt sẵn phòng riêng ở một nhà hàng gần trường các em.”


 


“Đặt trước rồi á?”


 


Thẩm Hạo Bác hơi nhướng mày, trên mặt hiện rõ vẻ đắc ý chờ khen.


 


Phó Tư Dư bắt chước anh, cũng nhướn mày, cười tủm tỉm: “Cũng được đấy, tổng giám đốc Thẩm, anh biết điều lắm nha. Xem ra hôm nay anh đến là có chuẩn bị từ trước rồi. Mau khai thật đi, có phải anh đang âm mưu gì đó không?”


 


Thẩm Hạo Bác lúc nào cũng hay ghen với các bạn của cô, trước đây bao lần cô đi ăn với bạn bè, anh gọi điện đến, cô rủ anh qua thì anh lại không chịu đi. Phó Tư Dư cứ tưởng anh ngại chênh lệch tuổi tác nên không muốn tiếp xúc nhiều với bạn bè cô nữa cơ.


 


Không ngờ hôm nay anh lại chủ động đặt sẵn nhà hàng, còn muốn mời cả bạn cùng phòng của cô đi ăn.


 


Mà Thẩm Hạo Bác thì chẳng bao giờ làm chuyện gì vô nghĩa cả.


 


Thẩm Hạo Bác: “Không âm mưu gì hết.”


 


Phó Tư Dư chẳng tin chút nào, bàn tay đang khoác lấy tay anh liền nhéo một cái vào phần thịt mềm bên trong cánh tay anh: “Khai mau!”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Tháng sau là đám cưới của chúng ta, em chọn phù dâu xong chưa?”


 


Phó Tư Dư: “...”


 


Bảo sao hôm nay Thẩm Hạo Bác lại đột nhiên chủ động mời bạn cùng phòng của cô đi ăn, thì ra là đang có ý định nhờ người ta làm phù dâu.



 


Vài ngày trước, Thẩm Hạo Bác cùng Phó Tư Nghiên và Hàn Nhậm Bân tụ tập ở câu lạc bộ của Tần Cảnh Diệu, sau đó về nhà thì cứ mím môi, vẻ mặt u oán ngồi phịch xuống ghế sô pha, chẳng nói chẳng rằng.


 


Phó Tư Dư đoán chắc lại bị Hàn Nhậm Bân khoe con trước mặt chọc tức rồi. Để dỗ dành anh, giúp anh nở mày nở mặt với anh em bạn bè, cô chủ động nói rằng sau khi tốt nghiệp là có thể tổ chức đám cưới bất cứ lúc nào.


 


Nhưng lúc ấy cô đang bận rộn chuyện bảo vệ tốt nghiệp, nào có thời gian chọn ngày cưới. Vậy mà anh nghe xong câu đó đã lập tức nóng lòng chọn luôn ngày cưới vào tháng sau.


 


Mấy việc chuẩn bị khác có thể để cho hai bên gia đình lo liệu, song phù rể và phù dâu thì hai người họ phải tự mình mời bạn thân.


 


Vừa mới bảo vệ tốt nghiệp xong mà anh đã nhắc cô chuyện chọn phù dâu rồi, cứ như sợ không nhắc thì cô sẽ quên mất vậy.


 


Phó Tư Dư không còn gì để nói: “Mấy đứa bạn em ai cũng trọng nghĩa khí cả, dù mai cưới, hôm nay bảo làm phù dâu thì bọn họ cũng chẳng nói gì đâu. Anh vội như thế làm gì chứ, giấy đăng ký kết hôn cũng lấy rồi, chẳng lẽ em còn chạy được ư?”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ nắm đầu ngón tay cô: “Mợ Thẩm, em chạy không thoát đâu.”


 


“...” Cô có nói là mình muốn chạy đâu?


 


Hai người đứng ở hành lang ngoài cửa lớp đợi mấy cô bạn cùng phòng khác. Một lát sau, Lương Thu và Hồng Hiểu mỗi người khoác một bên vai Thái Thiến đang trông như thể bầu trời vừa sụp xuống cùng bước ra.


 


Nhìn phản ứng của ba người bọn họ, Phó Tư Dư đoán chắc Thái Thiến không vượt qua buổi bảo vệ, đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào thì Thái Thiến đã buông tay Lương Thu và Hồng Hiểu ra, nhào thẳng vào lòng Phó Tư Dư.


 


“Tư Dư, tớ không qua được buổi bảo vệ rồi, vừa nãy thầy hỏi tớ mấy câu liền mà tớ chẳng trả lời được. Trong đó có hai câu tớ nhớ là cậu từng nhắc với tớ nhưng mà lúc đó tớ nghĩ mãi vẫn không nhớ ra.”


 


Thái Thiến ôm chặt lấy cô, còn Thẩm Hạo Bác vừa thấy cô ấy nhào tới thì lập tức buông tay Phó Tư Dư, lùi một bước né sang bên cạnh.


 


Phó Tư Dư vỗ vai cô ấy an ủi: “Không sao đâu, không sao đâu. Lần một không qua thì còn lần hai, lần sau chuẩn bị kỹ lại là được mà.”


 


Thái Thiến đau khổ nói: “Bây giờ giảng viên phản biện đã biết tớ là ai rồi, lần sau chắc chắn cũng không qua nổi đâu.”


 


Phó Tư Dư không hiểu: “Sao cơ? Giảng viên phản biện biết cậu là ai thì có sao đâu?”


 


Thái Thiến: “Lúc nãy thầy hỏi tớ mấy câu, tớ hồi hộp quá, chẳng trả lời được câu nào. Thầy tức giận hỏi tớ có phải bài luận này là tớ tự viết không. Tớ đã nói không phải tớ tự làm một mình mà là bạn tớ hướng dẫn, thế là thầy hiểu lầm rằng tớ thuê người viết hộ luận văn.”


 


Phó Tư Dư: “…”


 


Bảo sao lúc nãy cô còn nói thầy phản biện hôm nay không quá nghiêm khắc, trước đó cũng có người không trả lời được câu hỏi nhưng chỉ cần thuyết trình PowerPoint trôi chảy, luận văn không có lỗi nghiêm trọng thì đều được thông qua. Hóa ra Thái Thiến lại nói với thầy là bài luận có bạn hướng dẫn viết.


 


Cô ấy nói như vậy, cộng thêm việc không trả lời nổi câu nào, thầy đương nhiên sẽ nghĩ là cô ấy thuê người viết hộ.


 


“Giờ phải làm sao đây, chắc tớ không tốt nghiệp nổi rồi…”


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu đưa mắt nhìn Lương Thu và Hồng Hiểu, cả hai đều không dám đảm bảo rằng lần sau sẽ qua.


 


Tâm lý của Thái Thiến thật sự không vững. Bình thường nói chuyện lanh lẹ, hoạt bát như vậy mà đến lúc quan trọng lại dễ bối rối, hỏng việc. Trong suốt thời gian đại học, cô ấy đã từng trượt môn không ít lần.


 



 


Vốn dĩ tưởng rằng xong buổi bảo vệ tốt nghiệp là được giải phóng, định đi ăn mừng một bữa, ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này, e là Thái Thiến cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, mà mấy người họ đi ăn riêng cũng thấy không tiện.


 


Phó Tư Dư trao đổi ánh mắt với Lương Thu và Hồng Hiểu, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.


 


Lương Thu đứng phía sau Thái Thiến, mấp máy môi ra hiệu rằng cô và Hồng Hiểu sẽ đưa Thái Thiến về ký túc xá, để Phó Tư Dư đi cùng Thẩm Hạo Bác.


 


Hôm nay là lần đầu tiên bọn họ gặp Thẩm Hạo Bác nhưng trong tình huống thế này, Phó Tư Dư cũng khó mở miệng giới thiệu với bọn họ.


 


Lương Thu nói với Thái Thiến: “Hay là bọn mình về ký túc xá trước nhé?”


 


Thái Thiến ngẩng đầu khỏi vai Phó Tư Dư, hít sâu một hơi rồi lên tiếng: “Về ký túc xá làm gì, chẳng phải nói đi ăn à?”


 


Lương Thu sững người: “Ờ, đúng rồi, đi ăn, vậy thì giờ đi luôn.”


 


Thái Thiến nhìn ba người Phó Tư Dư, Lương Thu, Hồng Hiểu nói năng dè dặt như sợ chọc phải mình, bỗng bật cười khúc khích: “Làm gì mà cả đám các cậu trông như đi trên vỏ trứng thế, chẳng qua chỉ là không qua bảo vệ tốt nghiệp thôi mà. Cho dù phản biện lần hai cũng không qua, phải hoãn tốt nghiệp thì cũng có sao đâu, năm sau quay lại là được. Chẳng lẽ các cậu tưởng tớ sẽ đau khổ đến mức không buồn ăn cơm à? Không có chuyện đó đâu, chuyện lớn đến mấy cũng không quan trọng bằng ăn cơm.”


 


Lương Thu: “… Được rồi, đừng có tự trù ẻo mình nữa. Bảo vệ lần hai phải chuẩn bị thật tốt, nhất định phải qua đấy.”


 


Thấy Thái Thiến đã ổn hơn, Lương Thu và Hồng Hiểu mới không nhịn được mà bắt đầu hóng hớt, liếc nhìn Thẩm Hạo Bác rồi khều tay Phó Tư Dư, chớp mắt trêu chọc: “Bạn trai đến rồi kìa, sao không giới thiệu cho tụi này biết tí?”


 


“Chẳng phải mấy cậu đều biết rồi sao?” Phó Tư Dư bước lên hai bước, đứng cạnh Thẩm Hạo Bác: “Vậy thì giới thiệu lại cho chính thức, đây là bạn trai tớ, Thẩm Hạo Bác.”


 


Phó Tư Dư quay sang nói với anh: “Còn mấy đứa này em cũng từng kể với anh rồi, đây là Lương Thu, Thái Thiến và Hồng Hiểu.”


 


Phó Tư Dư vừa nói tên ai liền giơ tay chỉ người đó.


 


Thẩm Hạo Bác khẽ gật đầu: “Chào mọi người, tôi là chồng chưa cưới của Tư Dư.”


 


Cả ba người Lương Thu đều sững người, đồng thanh xác nhận lại với Phó Tư Dư: “Chồng chưa cưới? Hai người đính hôn rồi á?”


 


Phó Tư Dư liếc nhìn Thẩm Hạo Bác đang cong mắt mỉm cười rồi khoác tay anh, cười nói: “Đúng vậy, bọn tớ đã đính hôn rồi, chuẩn bị kết hôn vào tháng sau.”


 


Lương Thu ngạc nhiên: “Tháng sau luôn á, nhanh vậy? Mới vừa tốt nghiệp là cưới luôn à?”


 


Nói xong câu đó, cô ấy mới nhận ra mình lỡ lời, lúng túng nhìn Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư nghiêng đầu tựa lên vai anh: “Cũng không tính là nhanh đâu, tớ đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi.”


 


Nghe cô nói với bạn bè như thế, khóe môi Thẩm Hạo Bác cũng không kìm được mà cong lên.


 


Trước đây Phó Tư Dư có đăng vài tấm ảnh anh lên vòng bạn bè, lần nào mặt mũi cũng nghiêm túc, thoạt nhìn khá lạnh lùng, khí chất mạnh mẽ, đối với sinh viên năm cuối còn chưa tốt nghiệp như bọn họ thì đúng là khí thế của anh có phần áp bức, thế nên lúc nãy mọi người cũng không dám nói chuyện thoải mái.


 


Nhưng giờ thấy một người đàn ông khí chất lạnh lùng như vậy cũng có thể cười ngọt ngào đến thế, bọn họ cảm thấy anh gần gũi hơn nhiều mới dám đùa giỡn với Phó Tư Dư.


 



 


Lương Thu khoát tay: “Ây, cậu với Thiến Thiến là FA chứ tớ thì không nha, tớ cũng có người yêu đấy nhé.”


 


Thái Thiến cảm thán: “Bảo sao hôm nay Tư Dư phát huy tốt như vậy trong buổi bảo vệ, thì ra là có người nhà đến cổ vũ. Biết thế thì trước khi bảo vệ, tớ cũng kiếm một anh người yêu để dắt theo bảo vệ rồi, biết đâu cũng đậu như ai.”


 


Phó Tư Dư mỉm cười ngước mắt nhìn gương mặt Thẩm Hạo Bác, không hề phủ nhận lời nói của Thái Thiến về chuyện có người thân đi cùng khiến biểu hiện tốt hơn.


 


Cô cảm thấy khoảnh khắc đứng trên bục giảng nhìn thấy Thẩm Hạo Bác ở bên dưới, trong lòng quả thực vững vàng hơn rất nhiều. Giống như có một hậu phương mạnh mẽ chống lưng, dù cô thể hiện ra sao thì vẫn luôn có một người vỗ tay cho cô.


 


Trong lúc ăn cơm, Lương Thu đề nghị uống chút rượu để chúc mừng Phó Tư Dư sắp bước vào lễ đường hôn nhân cùng Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác phải lái xe nên không thể uống rượu, còn tật xấu của Phó Tư Dư là cứ hễ uống chút men là lại thích ôm hôn người khác nên khi ra ngoài cũng không dám buông thả.


 


Nhưng người ta uống là để chúc mừng hai người bọn họ, nếu cả hai đều không uống thì cũng khó xử.


 


Thẩm Hạo Bác móc chìa khóa xe trong túi ra đưa cho Phó Tư Dư: “Lát nữa em lái xe.”


 


Đưa chìa khóa cho cô sớm như vậy chẳng khác nào tuyên bố rõ ràng hôm nay không say không về.


 


Phó Tư Dư đẩy tay anh trở lại: “Thôi anh lái xe đi, để em uống. Dù sao có anh ở đây thì chắc chắn sẽ không sao. Chứ nếu anh say rồi, em mà phải vác anh về thì chịu.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Yên tâm, anh không đến mức say bất tỉnh đâu.”


 


Phó Tư Dư: “Anh đừng xem thường ba cô bạn cùng phòng của em. Hồi mới vào năm nhất, ba người họ đã uống đến nỗi hạ gục hết đám con trai trong lớp rồi đấy. Anh là đàn ông, thể nào cũng bị các cậu ấy thay nhau chuốc rượu. Em thì khác, em là con gái, các cậu ấy biết tửu lượng của em không tốt, chỉ cần uống cho có lệ là được.”


 


Thẩm Hạo Bác trêu: “Quan tâm anh à, sợ anh bị bọn họ chuốc gục sao?”


 


Phó Tư Dư: “Bạn cùng phòng em đều đang ở đây, anh nói chuyện cẩn thận chút.”


 


Hai người ghé đầu vào nhau thì thầm một hồi, cuối cùng Phó Tư Dư quyết định để cô uống một ít với bạn cùng phòng.


 


Quả đúng như Phó Tư Dư nói, Thẩm Hạo Bác không uống rượu, chỉ ngồi đó, ba cô bạn kia cũng không cố ý chuốc rượu Phó Tư Dư, chỉ mỗi người một ly, uống xong lại rót tiếp.


 


Chỉ là tửu lượng ba người họ đều rất khá, ăn xong bữa chỉ có mỗi Phó Tư Dư là hai má đỏ hây hây, còn ba người kia mặt mày vẫn tỉnh bơ.


 


Thẩm Hạo Bác thanh toán xong, bế Phó Tư Dư lên xe.


 


Lên xe rồi, anh bật điều hòa làm mát trước, sau đó cúi người thắt dây an toàn cho cô.


 


Phó Tư Dư ngoan ngoãn tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu, đuôi mắt ửng hồng, trong mắt ánh lên nụ cười. Ánh nhìn của cô mơ màng, cô cắn môi, ngơ ngẩn ngắm gương mặt anh.


 


Trông có vẻ say thật rồi.


 


Thẩm Hạo Bác đóng cửa sổ xe lại, cúi đầu hỏi cô: “Muốn hôn anh à?”


 



 


Dù men rượu lên đầu nhưng Phó Tư Dư vẫn rất lễ phép, dù có muốn hôn người ta thì trước đó cũng phải được đối phương đồng ý.


 


Thẩm Hạo Bác chợt nhớ đến lần trước cô say rồi đòi hôn Tần Cảnh Diệu, mắt hơi nheo lại: “Em biết anh là ai không?”


 


Phó Tư Dư bật cười, còn biết mặc cả nữa: “Biết anh là ai thì mới được hôn à?”


 


Cô cười như một tên nhóc lưu manh, cứ như người trước mặt là ai không quan trọng, quan trọng được hôn mới là chính.


 


Thẩm Hạo Bác không hài lòng, bóp mũi cô: “Em nói trước đi, anh là ai?”


 


Phó Tư Dư bị anh bóp mũi đến nỗi không thở được, vươn tay ôm lấy cổ tay anh, há miệng gào lên: “Khó chịu quá, buông ra! Đồ khốn, bóp nữa là em đấm anh đó!”


 


Tuy không nói tên anh ra nhưng nghe cái kiểu hung hăng dọa đánh người thế kia, Thẩm Hạo Bác biết cô hoàn toàn ý thức được mình đang định hôn ai.


 


Vì chỉ có anh mới bị cô đòi đánh, còn người khác thì không.


 


Thẩm Hạo Bác bật cười, giơ một ngón tay lên trước mặt cô: “Giờ đang ở ngoài, sẽ bị người ta nhìn thấy đấy. Chỉ được hôn một cái thôi.”


 


 “Á, chỉ được hôn một cái thôi à? Không được hôn hai cái sao?” Giọng Phó Tư Dư tràn đầy thất vọng, một cái ít quá.


 


Thẩm Hạo Bác vuốt má cô, bật cười trầm thấp: “Nhóc lưu manh, hai cái cũng được, em hôn đi.”


 


Được sự đồng ý của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư sung sướng ngẩng đầu hôn lên môi anh.


 


Cô thè đầu lưỡi l**m nhẹ lên môi anh rồi rời khỏi, thấy môi anh dính chút son bóng màu cam đỏ, cô chu môi, cong khóe mắt hỏi: “Em có ngọt không?”


 


Ánh mắt Thẩm Hạo Bác tối đi, yết hầu khẽ chuyển động. Anh giữ cằm cô, cúi đầu cắn lấy môi cô, giọng trầm khàn: “Rất ngọt.”


 


Trong mắt Phó Tư Dư thoáng qua vẻ tinh nghịch: “Hôm nay em dùng son vị cam đấy, anh thấy ngọt thì phải hôn em nhiều lên, hôn năm cái nhé.”


 


Hành động quyến rũ của cô khiến bụng dưới Thẩm Hạo Bác hơi căng lên, anh ngước mắt nhìn mặt trời vẫn còn treo cao trên bầu trời ngoài xe.


 


Giữa ban ngày ban mặt, quả thật không thích hợp làm chuyện vượt quá giới hạn.


 


Thẩm Hạo Bác lại hôn cô một cái: “Ngoan, hôn trước hai cái, còn ba cái để về nhà hôn tiếp.”


 


Anh ngồi thẳng lại, thắt dây an toàn, điều chỉnh hô hấp rồi khởi động xe.


 


Người phụ nữ ngồi trên ghế phụ chưa được hôn đủ lại bắt đầu nhõng nhẽo: “Thẩm Hạo Bác, mặt em nóng quá, tay anh có lạnh không, đưa tay chạm em thử đi.”


 


Gân xanh trên mu bàn tay Thẩm Hạo Bác nổi lên, cố gắng kiềm chế bản thân không nhìn cô.


 


Phó Tư Dư say rượu đúng là một yêu tinh mê người.


 


Sau này tuyệt đối không thể để cô uống rượu bên ngoài nữa, có uống thì chỉ uống ở nhà thô


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 98
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...