Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 96
Ngoại truyện: Nói dối bị phát hiện mà còn hung dữ thế à?
Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Phó Tư Dư chính thức bước vào giai đoạn bận rộn nhất của sinh viên sắp tốt nghiệp. Cô bắt đầu dồn toàn bộ thời gian để chuẩn bị viết luận văn tốt nghiệp. Do giáo sư hướng dẫn của cô, giáo sư Lý đã lớn tuổi nên việc trao đổi qua mạng không mấy thuận tiện, vì vậy Phó Tư Dư đã cùng với một vài sinh viên khác cũng theo thầy Lý làm luận văn thường xuyên phải đến trường để gặp trực tiếp xin ý kiến của ông ấy.
Cũng chính vì lý do này mà Lương Thu cùng vài người bạn khác đã quyết định kết thúc kỳ thực tập ở nơi khác trước Tết. Một mặt là vì cảm thấy ở lại quê nhà phát triển sẽ an toàn và thoải mái hơn, mặt khác là để quay về trường chuẩn bị viết luận văn.
Ngành học của họ nổi tiếng với phần bảo vệ luận văn nghiêm ngặt nhất trong trường. Mỗi năm đều có rất nhiều sinh viên không thể vượt qua lần bảo vệ đầu tiên, phải chờ đến lần thứ hai, thậm chí có người còn bị kéo dài thời gian tốt nghiệp. Sau mỗi đợt bảo vệ, sinh viên ngành họ lại lên các diễn đàn lớn nhỏ của trường để viết bài than phiền về mức độ khó khăn khi bảo vệ, kêu ca việc các giáo viên phản biện hỏi quá nhiều câu hỏi hóc búa.
Chính vì vậy, để thuận lợi tốt nghiệp thì không ai dám xem nhẹ việc viết luận văn tốt nghiệp ngành này.
Ban đầu, Phó Tư Dư dự định sẽ gửi đề cương cho giáo sư Lý vào đầu tháng ba, có điều đến giữa tháng Hai cô đã nhận được email từ ông ấy, thúc giục cô tranh thủ hoàn thiện đề cương để giáo sư Lý kịp thời đọc và đưa ra ý kiến chỉnh sửa.
Thực ra, đề cương của cô đã được viết xong từ trước Tết, giờ chỉ còn chờ gửi đi nữa thôi. Tuy nhiên, Lương Thu và hai người bạn còn lại thì vẫn chưa bắt đầu viết, hoàn toàn mù mờ không biết nên viết từ đâu, cũng không hiểu được mẫu đề cương và định dạng tài liệu mà giáo sư gửi qua.
Vì đều cùng được một giáo sư hướng dẫn nên họ đã thống nhất sẽ gửi đề cương cùng lúc. Như vậy, nếu có ai gửi sớm quá sẽ khiến giáo sư giục những người còn lại đang chưa làm xong.
Mặc dù Phó Tư Dư không phải kiểu sinh viên quá chăm chỉ trong suốt bốn năm đại học nhưng cô luôn nghiêm túc trong việc học, ít khi nghỉ học nếu không có lý do chính đáng. Trái ngược với ba cô bạn cùng phòng thường xuyên trốn học, trong giờ học thì toàn làm việc riêng như chơi game hay đọc tiểu thuyết thì Phó Tư Dư đã có thể được xem là sinh viên giỏi rồi. Thêm vào đó, bản thân cô rất yêu thích ngành học của mình, trong thời gian thực tập ở tập đoàn Quang Trì, Phó Tư Dư cũng được làm công việc đúng chuyên ngành, lại còn nhận được sự hướng dẫn từ giáo sư Lý nên việc viết đề cương luận văn đối với cô không phải việc quá khó khăn.
Trong suốt kỳ nghỉ Tết, ai cũng mải mê chơi bời. Vì vậy, khi nhận được email giục viết đề cương, ba cô bạn cùng phòng đều rơi vào trạng thái cuống quýt. Họ lập tức gửi chủ đề, mẫu đề cương, cùng email hướng dẫn định dạng tài liệu mà giáo sư Lý đã gửi để nhờ Phó Tư Dư giúp đỡ.
Ở nhà, Phó Tư Dư mở video nhóm với họ trong group chat. Suốt mấy ngày liên tiếp, cô đều thức khuya để hướng dẫn từng người viết xong bản đề cương của mình.
Tối hôm đó, khi Phó Tư Dư ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, vừa vươn vai duỗi người thì đã là mười giờ rưỡi. So với hai hôm trước thì hôm nay kết thúc sớm hơn nhiều. Cô đoán Thẩm Hạo Bác chắc cũng phải sau mười một giờ mới xong việc. Lúc này bụng cô bắt đầu thấy đói, bèn lấy ra một hộp mì cỡ lớn mà cô đã lén giấu dưới ngăn tủ bàn học trong phòng đọc, định bụng sẽ ăn ngay tại đó.
Thẩm Hạo Bác thường hay càm ràm mỗi khi cô ăn những thứ đồ ăn nhanh không tốt cho sức khỏe. Anh hay lặp đi lặp lại rằng mì ăn liền hay đồ ăn vặt đều không tốt. Không muốn phải nghe anh nói dai dẳng như tụng kinh, Phó Tư Dư đã cất giấu rất nhiều đồ ăn vặt trong ngăn tủ dưới bàn học của mình.
Cô và Thẩm Hạo Bác dùng phòng làm việc riêng biệt, khi cô làm việc thì anh cũng vậy, dù có sang tìm cô thì cũng không tùy tiện lục lọi đồ đạc của cô. Vì vậy, chỗ này là nơi giấu đồ hoàn hảo nhất.
Phó Tư Dư nhẹ nhàng đi vào khu nghỉ ngơi, rót một bình nước nóng thật đầy bằng bình giữ nhiệt loại lớn đủ để pha một tô mì rồi quay trở lại trước cửa phòng đọc. Đúng lúc đó, Thẩm Hạo Bác bước ra từ phòng làm việc của mình.
Có tật giật mình, Phó Tư Dư theo phản xạ giấu bình giữ nhiệt ra sau lưng. Giấu xong mới nhận ra mình đâu có cầm tô mì, mà chỉ là cái bình nước thôi khiến cô bỗng có phần lúng túng, Phó Tư Dư vung tay cầm bình nước lên xuống vài cái, giả vờ như đang giãn cơ rồi cười cười hỏi Thẩm Hạo Bác: "Anh xong việc rồi à?"
"Ừ, xong rồi." Thẩm Hạo Bác bước lại gần cô, hỏi: "Bạn cùng phòng em vẫn chưa viết xong luận văn à?"
Phó Tư Dư trả lời: "Viết xong cả rồi."
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác liếc nhìn chiếc bình giữ nhiệt to gấp đôi loại thường mà cô đang cầm trong tay: "Viết xong rồi mà còn quay lại phòng làm việc làm gì? Khuya rồi còn uống nhiều nước như vậy?"
Phó Tư Dư không biết đáp sao, tay phải bắt đầu gãi gãi tay nắm cửa, trong đầu loay hoay nghĩ xem nên bịa lý do gì.
Trước mặt Thẩm Hạo Bác, cô thật sự không giỏi nói dối. Mỗi lần nói dối là ngón tay lại vô thức nghịch linh tinh. Rõ ràng việc uống nước thì chỉ cần nói một câu em khát là xong, vậy mà cô lại khiến tình huống giống như đang làm chuyện mờ ám bị bắt quả tang. Thẩm Hạo Bác có muốn không nghi ngờ cô đang làm chuyện gì cũng khó.
Thẩm Hạo Bác đứng một bên, rất ung dung chờ cô nghĩ ra lý do.
Một lúc sau, Phó Tư Dư mới mở miệng: "Em muốn kiểm tra lại bản luận văn của mình, nếu thấy ổn thì sẽ gửi cho thầy hướng dẫn. Tại miệng hơi khô nên phải uống thêm nước."
Thẩm Hạo Bác khẽ cười một tiếng, nói: "Vào đi."
Phó Tư Dư nhìn anh rồi hỏi lại: "Sao anh chưa về phòng ngủ? Còn đứng đây làm gì?"
Thẩm Hạo Bác đáp: "Anh vào cùng em."
Nghĩ đến tô mì to đang đặt ngay trên bàn học, Phó Tư Dư lập tức từ chối: "Em chỉ xem lại luận văn thôi, anh vào làm gì. Anh đâu có học chuyên ngành này, cũng không hiểu bài viết của em. Mau về phòng tắm rửa đi, tranh thủ ngủ sớm chút đi."
Thẩm Hạo Bác nói: “Mới có mười giờ rưỡi thôi, không cần vội, anh ngồi cạnh em, sẽ không làm phiền đâu.”
Trước kia, mỗi lần cô làm việc mà anh không bận gì, anh thường lặng lẽ ngồi bên cạnh nhìn cô, mà lúc cô rảnh rỗi cũng hay chạy sang phòng làm việc của anh chơi.
Cho nên Phó Tư Dư thật ra cũng không có lý do gì chính đáng để cấm anh bước vào phòng làm việc của mình.
“Dạo gần đây em toàn thức khuya, giấc ngủ không được tốt lắm, hôm nay muốn tranh thủ đi ngủ sớm một chút. Đã vậy anh hôm nay lại xong việc sớm như thế, thôi thì em cũng khỏi kiểm tra nữa, để mai làm tiếp cũng được.”
Phó Tư Dư buông tay khỏi tay nắm cửa phòng làm việc, khoác tay Thẩm Hạo Bác, vừa kéo vừa nói: “Đi ngủ thôi.”
Thẩm Hạo Bác cúi xuống, nâng cằm cô lên, giọng nói mang theo chút trêu chọc: “Gấp vậy à?”
Phó Tư Dư liếc anh một cái đầy bất mãn: “Em mệt thật, muốn ngủ sớm một chút, anh đừng có cố tình hiểu sai ý em như thế.”
Thẩm Hạo Bác bật cười: “Anh hiểu sai gì nào?”
Phó Tư Dư hất tay anh ra, nhún vai một cái, nói: “Đừng có giả vờ ngây thơ nữa được không? Đ* c*m th* như anh, chẳng lẽ em còn không hiểu anh nghĩ gì sao?”
Thẩm Hạo Bác gật đầu, giọng có phần sâu xa: “Chẳng lẽ em nghĩ anh không hiểu em chắc?”
Lời anh còn chưa dứt, Phó Tư Dư vẫn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Hạo Bác đã giơ tay đẩy cửa phòng làm việc ra.
Phó Tư Dư vội vàng chắn trước mặt anh, dáng vẻ như một con gà con đang bảo vệ đồ ăn, kiên quyết không để anh bước vào.
Nhưng Thẩm Hạo Bác cao hơn cô, ánh mắt dễ dàng lướt qua đỉnh đầu cô mà đảo qua cả căn phòng, rất nhanh đã nhìn thấy lý do khiến Phó Tư Dư không muốn để anh bước vào.
Anh nhướng mày, hỏi: “Đói rồi à?”
Bị bắt quả tang rồi.
Giờ Phó Tư Dư cũng chẳng buồn giấu nữa, thẳng thắn: “Đúng vậy, em đói bụng, muốn pha một bát mì ăn liền, thế thì đã sao?”
Cô cố làm ra vẻ mạnh mẽ, ngẩng cao đầu, khẩu khí đầy chính nghĩa, định dùng khí thế để áp chế Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh nói: “Nếu em thấy không có gì sai thì việc gì phải lén lút ăn sau lưng anh?”
Phó Tư Dư nghẹn lời, hàng mi khẽ rung, ánh mắt có chút né tránh: “Ai... ai nói là em lén ăn? Em vừa làm bài tập thì thấy đói, tiện tay pha một tô mì thôi, sao lại thành lén lút được chứ?”
“Em mua từ bao giờ, sao anh không thấy trong nhà có?”
Phó Tư Dư đáp: “Mua từ lâu rồi, anh chẳng để ý nên không biết thôi.”
Thẩm Hạo Bác bước đến trước bàn học của cô, ánh mắt quét qua mặt bàn rồi dừng lại nơi chiếc tủ nhỏ ở phía dưới.
Chiếc tủ ấy có ổ khóa. Thẩm Hạo Bác hất cằm chỉ về phía đó: “Chìa khóa để đâu?”
Phó Tư Dư bắt đầu nổi cáu: “Anh quản em để chìa khóa ở đâu làm gì, có phiền không vậy. Khuya rồi còn đến lục tủ em, anh muốn gây chuyện hay hả? Có định ngủ không đây?”
Cô càng chột dạ thì phản ứng lại càng gay gắt.
Thẩm Hạo Bác chẳng buồn tranh cãi với cô, vòng tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô ngồi lên bàn học.
Phó Tư Dư muốn xuống nhưng bị anh giữ chặt eo, không cho cô nhúc nhích. Ánh mắt Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, hàng mi cụp xuống như đang suy tính điều gì đó.
Ánh mắt ấy như thể có thể nhìn thấu lòng người. Dù giờ Phó Tư Dư không còn quá sợ anh nữa nhưng bị anh nhìn như vậy vẫn khiến cô không khỏi hoảng loạn. Cô vỗ nhẹ lên ngực anh: “Anh làm gì vậy?”
“Chìa khóa đâu?”
Phó Tư Dư bặm môi, nghiêng đầu lườm anh một lúc, biết anh chắc chắn đã đoán được trong tủ có giấu gì đó nên cũng mạnh miệng: “Tủ thì có gì đâu, mà anh làm như em phạm tội vậy. Được rồi, em lấy chìa khóa mở ra cho anh xem. Nếu trong đó không có gì thì tối nay anh đừng mong ngủ chung giường với em.”
Thẩm Hạo Bác chắc chắn trong tủ toàn là đồ ăn vặt, thản nhiên đáp: “Nếu thật sự không có gì thì cả tháng này anh cũng không ngủ cùng giường với em.”
Phó Tư Dư sững lại một chút, chỉ tay vào anh: “Được rồi, là anh nói đấy nhé. Nếu không có gì, anh dọn ra phòng khách ngủ một tháng.”
Cô tìm thấy chìa khóa trong hộp đựng đồ bên trái bàn học. Thẩm Hạo Bác chìa tay định lấy nhưng cô không đưa, còn đá nhẹ vào chân anh: “Thả em xuống, em tự mở.”
Thẩm Hạo Bác buông tay ra. Phó Tư Dư nhảy xuống đất, chìa khóa vừa tra vào ổ, cô còn quay lại, cố làm vẻ chính nghĩa đe dọa anh: “Anh chắc chắn muốn em mở phải không? Em mà mở ra thì anh khỏi mong ngủ giường em tháng này.”
Thẩm Hạo Bác điềm nhiên: “Mở đi.”
Ngón tay đang mân mê vạt áo của cô đã sớm để lộ sự chột dạ, song ngoài miệng vẫn cứng rắn đến cùng: “Được thôi, em mở. Anh cứ chuẩn bị tinh thần ngủ phòng phụ đi là vừa.”
Phó Tư Dư vặn chìa khóa, mở tủ ra, bên trong toàn là mì ăn liền, khoai tây chiên, và rất nhiều đồ ăn vặt khác.
Thẩm Hạo Bác nhìn cảnh tượng trước mắt mà không biết nên nói gì: “Không phải em nói bên trong chẳng có gì sao?”
Gương mặt Phó Tư Dư không còn chút khí thế nào nữa, thay vào đó là nụ cười nịnh nọt. Cô ôm lấy cánh tay anh, nghiêng đầu dỗ: “Em mua lâu lắm rồi, thỉnh thoảng mới nhớ ra ăn một chút thôi mà.”
Thẩm Hạo Bác nhéo má cô: “Học ai nói dối mà lại còn tự tin đến thế?”
Miệng Phó Tư Dư bị nhéo đến phồng cả lên, nói ra câu nào cũng trông buồn cười. Cô tức quá, giẫm chân anh một cái rồi lúng búng: “Đừng có nhéo mặt em nữa, nhéo nữa là em đánh anh thật đó.”
Nói xong cô liền bất ngờ vung nắm đấm định đánh, có điều bị anh chụp lấy: “Nói dối bị phát hiện mà còn ngang ngược thế à?”
Phó Tư Dư vừa xoa má vừa khó chịu nói: “Em nói bao nhiêu lần rồi, đừng có nhéo mặt em, thành nếp nhăn mất.”
Thẩm Hạo Bác ôm lấy eo cô, chỉ tay vào đống đồ ăn trong tủ: “Đừng đánh trống lảng, đống này tính sao đây?”
Phó Tư Dư đáp lại: “Tính gì mà tính? Em tự mua chút đồ ăn vặt thì đã sao? Anh đừng có làm quá mọi chuyện lên, rõ ràng là anh đang muốn kiếm cớ để bắt lỗi em. Em biết thừa anh đang muốn làm gì.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Phó Tư Dư không trả lời, chỉ lặng lẽ lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với anh.
Tên cầm thú Thẩm Hạo Bác này từ lần đánh cô một cái trên giường thì bắt đầu tìm được thú vui mới, mang luôn cái gọi là "trừng phạt" lên giường.
Còn thích bới lông tìm vết để thỏa mãn chút thú vui kỳ quặc đàn ông. Không có lỗi cũng phải bới ra lỗi, giờ thì chính cô lại tự dâng bằng chứng tới cửa, chẳng phải đang tạo cơ hội cho anh lợi dụng một cách triệt để sao.
Thẩm Hạo Bác ngồi xổm bên cạnh tủ sách, từng gói từng gói đồ ăn vặt trong tủ bị anh lấy ra, mỗi lần lấy một gói là anh lại đếm một tiếng: “Một, hai, ba…”
Phó Tư Dư đứng nhìn anh mở từng túi lớn lạp xưởng cay, khoai tây chiên, rồi còn nghiêm túc ngồi đếm. Trong mỗi gói lạp xưởng to kia có thể chứa đến năm mươi gói nhỏ bên trong.
Nghĩ đến cảnh mỗi khi anh muốn trị cô trên giường, bản thân mình hoàn toàn không có chút sức lực nào để phản kháng khiến Phó Tư Dư bất giác hít sâu một hơi. Cô đứng ngay sau lưng Thẩm Hạo Bác, ánh mắt nhanh chóng lướt từ đầu anh sang chiều rộng của chiếc tủ rồi lặng lẽ đánh giá, nếu mình thực sự tung một cú đá, có lẽ có thể đá bay đầu anh vào trong tủ.
Nhưng vì nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng, Phó Tư Dư vẫn nhẫn nhịn, cố gắng kiềm chế cái chân đang ngứa ngáy muốn hành động.
Chỉ là đến khi bị anh đè xuống giường tối hôm đó, Phó Tư Dư mới thấy thật sự hối hận, hối hận vì lúc đó không đá một cú thật mạnh mà lại mềm lòng.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 96
10.0/10 từ 39 lượt.
