Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 94
Sáng hôm sau, Thẩm Hạo Bác dậy lúc năm giờ rưỡi.
Khi anh rửa mặt xong Phó Tư Dư vẫn đang ngủ, anh bước đến bên giường, ghé sát tai cô rồi khẽ gọi: "A Dư, anh phải đi rồi."
Phó Tư Dư mở mắt nửa tỉnh nửa mê, rồi lại bị cơn buồn ngủ kéo về nhắm mắt lại.
Nhìn vậy biết cô chưa hoàn toàn tỉnh, đến khi anh đi rồi, cô tỉnh chắc chắn sẽ quên anh đã gọi rồi lại tìm anh làm ầm lên.
Thẩm Hạo Bác vuốt đầu cô, gọi nhẹ: "A Dư."
"Hửm?"
Thẩm Hạo Bác: "Anh phải đi công tác rồi."
"Cái gì?" Đầu óc Phó Tư Dư chậm chạp nhận ra, bỗng nhớ hôm nay anh phải đi công tác và hơn một tháng mới về, cô mở mắt, giọng vẫn còn mơ màng: "Anh sắp đi rồi phải không?"
Cô dụi mắt cho tỉnh ngủ: "Sắp đến giờ chưa, em sẽ dậy ngay đây."
Khi cô định kéo chăn lên, Thẩm Hạo Bác bèn giữ lại rồi nói: "Em ngủ tiếp đi, không cần tiễn đâu."
"Không được." Phó Tư Dư lắc đầu: "Em đã bảo em tiễn mà."
Thẩm Hạo Bác giơ đồng hồ cho cô xem: "Không kịp rồi, anh chỉ đợi được năm phút thôi."
Năm phút không đủ cô đánh răng rửa mặt, huống chi cô còn phải trang điểm trước khi ra ngoài.
"Sao lại vội thế, sao không gọi em sớm hơn?" Phó Tư Dư thầm trách.
Thẩm Hạo Bác đáp: "Anh cũng không dậy sớm."
"Ai bảo tối qua anh..." Phó Tư Dư định nói tiếp nhưng nghĩ tới anh sắp đi, bỗng thấy lưu luyến, cô ôm eo Thẩm Hạo Bác rồi mặt áp vào ngực anh.
Thẩm Hạo Bác vỗ vai cô, cúi đầu hôn lên trán: "Anh đi rồi, có nhớ anh không?"
Phó Tư Dư gật đầu: "Dĩ nhiên rồi, ngày nào cũng nhớ anh hết."
Anh nói: "Khi nào anh nhắn tin hay gọi video thì nhớ phải trả lời, đừng giả vờ không thấy."
Thẩm Hạo Bác biết, ngoài lúc ngủ và tắm ra thì Phó Tư Dư luôn cầm điện thoại, bạn thân nhắn tin là cô trả lời ngay,
"Được, em thấy là sẽ trả lời. Nhưng hai bên chênh lệch múi giờ, anh đừng vì để gọi video mà thức khuya, phải nghỉ ngơi tốt, giữ gìn sức khỏe. Nếu bên anh quá muộn thì em sẽ không bắt máy đâu."
Thẩm Hạo Bác gật đầu, dịu dàng nói: "Hôn một cái."
Phó Tư Dư ôm cổ anh, hôn lên má và môi anh.
Sau khi Thẩm Hạo Bác đi, cô ngủ thêm một giấc đến tận chiều, tỉnh dậy không muốn cử động, nằm trên giường lướt điện thoại. Không biết đã bao lâu, điện thoại nhận được tin nhắn của Thẩm Hạo Bác báo anh đã hạ cánh, hỏi cô có nhớ anh không.
Câu hỏi này ai cũng biết phải trả lời thế nào.
Phó Tư Dư nhắn: [Nhớ, em nhớ đến mức không thèm ăn cơm luôn.]
Thẩm Hạo Bác: [...]
Phó Tư Dư: [Thật mà, trưa em không ăn.]
Thẩm Hạo Bác: [Sao lại không ăn?]
Phó Tư Dư: [Nhớ anh, em đã nói rồi mà.]
Thẩm Hạo Bác: [Nhớ anh cũng không thể bỏ ăn được, đến lúc anh về, không được thiếu một lạng thịt nào đâu.]
Phó Tư Dư: [Không thể nào, hơn một tháng, em chắc chắn sẽ gầy đi nhiều đó.]
Thẩm Hạo Bác: [Nếu thiếu một lạng, anh sẽ xử lý em.]
Phó Tư Dư: [Anh thật quá đáng, em nhớ anh đến mức không ăn nổi cơm, anh không thương em sao?]
Thẩm Hạo Bác: [Không được bỏ ăn.]
Phó Tư Dư: [Em sẽ cố.]
Thẩm Hạo Bác: [Ngoan, anh đi làm đây.]
Phó Tư Dư: [Ừ.]
Kết thúc cuộc trò chuyện với Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư nằm trên giường cầm điện thoại lặng người một lúc, nghĩ đến việc anh phải hơn một tháng nữa mới về, thật sự bắt đầu nhớ anh.
Cô lấy chăn bên anh kéo lại, đưa lên mũi ngửi, dường như còn vương chút mùi hương của Thẩm Hạo Bác.
Ngửi chăn một lúc rồi trở người úp mặt vào gối anh, ngửi tiếp, cảm giác mình như một kẻ b**n th**.
Thẩm Hạo Bác mới đi chưa đầy một ngày mà cô cảm thấy nỗi nhớ đã lên đến đỉnh điểm, những ngày tới sao mà chịu được đây.
Có điều, cảm giác khó chịu khi thiếu vắng Thẩm Hạo Bác chỉ kéo dài chưa đến mười phút, Phó Tư Dư lại vui vẻ dậy đi rửa mặt và trang điểm.
Bởi vì chị dâu vừa nhắn tin cho cô, nói rằng tối nay anh trai sẽ nấu cơm, hỏi cô có muốn lên ăn cùng không.
Từ sau lần đầu ăn chực cơm anh trai nấu, Phó Tư Dư thèm cơm anh ấy nấu đến mức không chịu nổi. Cô chẳng còn thấy ngại vì sợ làm bóng đèn giữa anh trai và chị dâu mà từ chối cơ hội được ăn ké nữa.
Vì vậy, chỉ ba tiếng sau khi cô nhắn với Thẩm Hạo Bác rằng nhớ anh đến mức không ăn nổi cơm, anh đã thấy một bài đăng của Nguyễn Hân trên vòng bạn bè.
Bài đăng gồm hai bức ảnh. Ảnh đầu tiên là cảnh Phó Tư Dư cười tươi rói ngồi trước bàn ăn nhà Phó Tư Nghiên, trên bàn bày đầy món ngon, cái bát cơm trước mặt cô gần như to bằng cái tô đựng thức ăn.
Ảnh thứ hai thì gần như toàn bộ món ăn trên bàn đã hết sạch.
Cả cái tô cơm trước mặt cô cũng chẳng còn hạt nào.
Đây mà gọi là nhớ anh đến mức ăn không vô sao?
Thẩm Hạo Bác cảm thấy mình lo lắng thật dư thừa.
Hơn một tháng anh đi công tác, dù Phó Tư Dư không phải đi làm nhưng ngày nào cũng bận bịu, gần như chẳng ở nhà mấy.
Đầu tiên là tụ tập ăn uống, dạo phố với bạn đại học rồi đăng lên vòng bạn bè, bạn cấp ba thấy nên cũng rủ cô ra ngoài ăn liên hoan. Ngày thường thì hẹn mấy người không phải làm công việc hành chính 9 giờ vào làm 5 giờ đi về như Nguyễn Hân, Tần Xu. Cuối tuần thì gặp gỡ bè lũ công việc như Hứa An An, Kiều Viện.
Bộ phim Phó Tư Dư đầu tư đã được xác định sẽ quay, cô cũng đã gặp gỡ biên kịch và đạo diễn vài lần để bàn bạc.
Vì lần đầu đi ăn liên hoan với bạn đại học đã đăng ảnh nên về sau nếu không đăng sẽ không ổn lắm, thành ra cứ mỗi lần đi ăn với ai Phó Tư Dư cũng đều đăng lên vòng bạn bè.
Vì vậy, Thẩm Hạo Bác thường xuyên thấy cô hôm nay đi chơi với người này, ngày mai lại tụ tập với người khác, chơi vui tới nỗi chẳng biết trời trăng là gì.
Gọi video thì cô luôn nghe máy, song mười lần thì chín lần là cô đang ở ngoài, nói được mấy câu rồi vội cúp máy, khiến Thẩm Hạo Bác chỉ muốn mau chóng về nhà, đóng cửa lại để xử lý Phó Tư Dư cho biết ai mới là chồng cô.
Hai ngày trước Tết Thẩm Hạo Bác trở về, cũng ngay lập tức phải đối mặt với một vấn đề nghiêm túc.
Năm nay ăn Tết ở nhà ai.
Trước đó hai bên gia đình đã có một bữa tiệc đính hôn đơn giản sau khi từ Úc Sơn trở về, vậy nên trong mắt người lớn hai nhà, họ vẫn chỉ là cặp đôi chưa cưới chính thức.
Thẩm Hạo Bác muốn ăn Tết cùng Phó Tư Dư, không quan trọng là ở đâu. Nhà anh không câu nệ chuyện này, nếu cô muốn về nhà ăn Tết cùng ông cụ thì anh sẵn sàng theo cô về nhà họ Phó đón giao thừa.
Nhưng Phó Tư Dư không đồng ý. Cô cảm thấy ai cũng mong muốn được sum họp cùng gia đình vào đêm giao thừa, nhất là người lớn tuổi như ông nội cô và ông nội Thẩm Hạo Bác, người già càng muốn con cháu quây quần. Thẩm Hạo Bác lại là trưởng nam của nhà họ Thẩm, cho dù ông nội có nói ngoài miệng rằng không sao, thì đến lúc tiếng pháo vang lên, nhìn thấy thiếu một người trong nhà, chắc chắn lòng sẽ thấy trống vắng.
Nếu mọi người đều biết họ đã kết hôn thì dễ giải quyết hơn. Năm nay về nhà cô, năm sau về nhà anh. Có điều bây giờ trong mắt người ngoài họ vẫn chưa là vợ chồng, cô dẫn anh về nhà ăn Tết sẽ khó tránh khỏi bị đàm tiếu.
Hai người không đạt được đồng thuận. Trên giường, Thẩm Hạo Bác hết lời năn nỉ, vẫn muốn đi theo cô về nhà họ Phó đón giao thừa. Nhưng Phó Tư Dư kiên quyết từ chối, khiến người đàn ông đã bị kiêng khem hơn tháng trời phải chịu giày vò đến khổ.
Sáng hôm sau, Phó Tư Dư một mình dắt Tiểu Tiên Nữ về nhà.
Bỏ lại Thẩm Hạo Bác đối mặt với căn phòng trống, cuối cùng đành mặt lạnh quay về nhà họ Thẩm.
Trước đó anh đã nói với người nhà rằng năm nay có thể sẽ không về, muốn ở nhà họ Phó đón Tết với Phó Tư Dư.
Lúc nói chuyện, anh vô cùng đắc ý. Là người duy nhất trong bốn anh em có bạn gái, quyết định đó của Thẩm Hạo Bác được cả nhà họ Thẩm nhiệt liệt ủng hộ, nói Tết này không về cũng chẳng sao.
Ông cụ Thẩm còn lấy anh làm tấm gương để dạy dỗ ba đứa em trai, bảo tụi nó học tập, mặt dày lên thì mới có vợ.
Giờ cả nhà thấy anh một mình quay về, cả nhà đều thắc mắc sao Phó Tư Dư không đi cùng.
Không phải vì cho rằng cô nhất định phải đến nhà họ Thẩm ăn Tết.
Mà là, Phó Tư Dư không tới, vậy anh về làm gì?
Vì sĩ diện, Thẩm Hạo Bác đành lặp lại lý do của cô. Là trưởng nam trong nhà, sợ nếu không có mặt vào đêm giao thừa sẽ khiến người lớn buồn lòng.
Cả nhà lớn nhỏ cùng khuyên nhủ, tỏ vẻ thiếu anh thì cũng chẳng ai buồn, bảo anh mau chóng quay lại nhà họ Phó.
Cả chiều hôm đó tâm trạng Thẩm Hạo Bác u ám, ăn cơm tất niên cũng chỉ cười gượng.
Tối đó, Phó Tư Dư gọi video cho anh, dỗ dành hồi lâu rồi hứa hẹn ngày mai sẽ về ngay, sau khi về sẽ đền bù xứng đáng, đối xử tốt với anh gấp bội, lúc đó tâm trạng anh mới khá lên chút.
Sáng hôm sau, Thẩm Hạo Bác lại thấy Phó Tư Nghiên khoe tình cảm trên vòng bạn bè.
Anh ấy đăng ảnh nắm tay Nguyễn Hân, hai người đeo nhẫn, ở giữa là chiếc khăn choàng do Nguyễn Hân tự tay đan.
Bài đăng ngập tràn mùi cơm chó đó khiến Thẩm Hạo Bác lập tức thấy bất công.
Người ta có thể công khai vợ trên vòng bạn bè.
Người ta có thể cùng vợ đón giao thừa.
Anh cũng có vợ, cũng có nhẫn cưới nhưng vợ anh không cho khoe.
Vợ anh còn không chịu đón giao thừa với anh.
Anh âm thầm nhắn tin cho Phó Tư Nghiên để hỏi xin hỏi chút kinh nghiệm.
Thẩm Hạo Bác: [Làm sao để phụ nữ yêu tôi đến chết đi sống lại?]
Tuy Phó Tư Dư nói anh rất quan trọng đối với cô, thế nhưng trong lòng cô, có quá nhiều điều quan trọng.
Gia đình, bạn bè, và cả con mèo đó.
Người nhà thì nhịn, chứ anh không thể chịu đựng được con mèo kia.
Đêm Giao thừa.
Phó Tư Dư để mặc anh nhưng lại không quên dắt theo con mèo kia.
Chẳng lẽ trong mắt cô, anh còn không bằng một con mèo?
Không lâu sau, Phó Tư Nghiên trả lời: [Dựa vào sức hút.]
Thẩm Hạo Bác thật sự không nhịn nổi nữa.
Anh lập tức lái xe đến nhà họ Phó tìm cô.
Trên đường đi, Phó Tư Dư bất ngờ gọi điện đến.
Vừa bắt máy, cô đã tức giận mắng:
“Thẩm Hạo Bác, anh hâm hả, cớ gì lại hỏi anh trai em cái loại câu hỏi đó!”
Thẩm Hạo Bác hơi sững người, hỏi lại: “Sao thế?”
Phó Tư Dư nói: “Sao cái gì mà sao, anh không hiểu à? Làm sao để một người phụ nữ yêu anh đến chết đi sống lại, thế bao nhiêu lần em nói yêu anh trước đây đều là vô ích hết à."
Lúc đó Thẩm Hạo Bác mới hiểu là Phó Tư Nghiên đã bán đứng mình. Anh khẽ mím môi, muốn giải thích nhưng không biết phải nói từ đâu.
“A Dư, anh đang lái xe.”
Phó Tư Dư hỏi: “Anh đi đâu?”
Thẩm Hạo Báo đáp: “Đến nhà họ Phó.”
Phó Tư Dư hừ lạnh một tiếng: “Anh chẳng bảo em không yêu anh sao? Vậy đến làm gì? Không cần đến nữa, anh tới em cũng không thèm để ý.”
Thẩm Hạo Bác im lặng vài giây rồi buồn bã nói: “Anh chỉ muốn em yêu anh thêm một chút thôi.”
Phó Tư Dư: “...”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 94
10.0/10 từ 39 lượt.
