Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 70
Phó Tư Dư bật cười khi nghe Thẩm Hạo Bác nghiêm túc hỏi rằng lúc cười thì phải để lộ mấy chiếc răng, suýt nữa không cầm chắc điện thoại. Cô lùi lại hai bước ngồi ở mép giường, sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo đến nỗi chảy cả nước mắt.
Thẩm Hạo Bác đi đến véo nhẹ khuôn mặt cô, giọng nói mang theo ý tức giận: “Em cười cái gì?"
"Không, em có cười gì đâu." Cô ngẩng mặt lên, khoát tay với Thẩm Hạo Bác: “Em không cười nữa, chúng ta chụp ảnh đi."
Thẩm Hạo Bác lau khóe mắt cô bằng ngón tay cái rồi ngồi xuống bên cạnh, Phó Tư Dư lập tức nghiêng đầu rồi cả người cô hơi nghiêng về phía anh, sau đó cô giơ điện thoại lên chĩa vào mặt hai người và nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng tinh. Cô huých khuỷu tay vào ngực Thẩm Hạo Bác, nói: "Anh học theo em này, cười chỉ lộ tám chiếc răng thôi."
Thẩm Hạo Bác thấy nhe răng ra cười to như thế hơi khó. Anh quay đầu nhìn biểu cảm trên mặt Phó Tư Dư: “Em có lộ tám chiếc răng đâu, là mười chiếc đấy chứ."
Phó Tư Dư: "..."
Hai người họ chỉ chụp một bức ảnh thôi mà, đẹp là được. Cô từng nghe người khác nói cười phải để lộ tám chiếc răng nên nói vậy cho có, không ngờ Thẩm Hạo Bác lại thật sự đếm xem cô lộ mấy chiếc.
Mặc dù biết Thẩm Hạo Bác luôn nghiêm túc khi làm việc nhưng anh cũng đừng nghiêm túc quá như vậy chứ.
Phó Tư Dư đếm lại số răng của mình trong điện thoại, đúng là mười chiếc thật.
"Mười chiếc thì mười chiếc, anh cũng cười lộ mười chiếc đi, nào, nhanh lên."
Màn hình điện thoại để chế độ chờ lâu quá nên tối lại, Phó Tư Dư chạm vào màn hình thì thấy môi Thẩm Hạo Bác nhúc nhích nhưng mãi mà không thấy anh mở miệng.
"Anh nhanh lên đi, nếu không điện thoại lại tắt mất, tay em cũng bắt đầu mỏi rồi đây này."
Thẩm Hạo Bác đưa tay muốn cầm lấy điện thoại nhưng Phó Tư Dư lại lắc đầu từ chối: “Không cần, anh chụp ảnh không biết tìm góc, chụp không đẹp."
"Sao anh vẫn không cười thế?"
Hơn nữa biểu cảm của anh còn nghiêm túc hơn bình thường.
Thẩm Hạo Bác mấp máy môi một lúc rồi mới khẽ khàng nói: "Cứ chụp như vậy đi."
Phó Tư Dư: "Thế này không được, vẻ mặt của anh quá lạnh lùng, trông anh cứ như không muốn chụp ấy. Ai không biết còn tưởng anh bị em bắt cóc đến đây, bị ép yêu em nữa."
Thẩm Hạo Bác vẫn không thể cười nổi.
Phó Tư Dư đành phải ra tay xử lý, cô chạm vào mặt Thẩm Hạo Bác rồi dùng hai ngón tay kéo khóe miệng anh lên để tạo thành một đường cong, sau đó quay mặt anh về phía ống kính chụp một bức.
Trong bức ảnh, trông khuôn mặt của Thẩm Hạo Bác vẫn cứng đờ.
Phó Tư Dư thở dài châm biếm: "Bức ảnh này không ổn tí nào, em không thể đăng bức ảnh như vậy lên WeChat đâu. Có nhiều bạn cùng trường em biết nhà em cũng có điều kiện, mặt anh như vậy thì chắc chắn họ sẽ nghĩ anh là kẻ bám váy, bị em mua về, buộc phải ở bên em mất. Anh không thể cười hơn một tí sao?"
Thẩm Hạo Bác mím môi, khóe miệng anh nhếch lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ gượng gạo.
Phó Tư Dư thở dài rồi cứ thế từ bỏ: “Thôi, em không chụp nữa."
Cô xoay người lên giường, Thẩm Hạo Bác ôm cô từ phía sau, để cô ngồi lên đùi mình: “Hay mình thử lại lần nữa xem."
Phó Tư Dư liếc nhìn anh với ánh mắt u oán: “Không thử nữa, em mệt rồi, ngày mai em còn phải dậy sớm đi làm, phải ngủ sớm."
Thẩm Hạo Bác nói: "Chỉ vài phút thôi là xong mà."
Mười phút sau, Phó Tư Dư ném điện thoại cho Thẩm Hạo Bác: “Em không chụp nữa đâu, nếu anh muốn chụp thì cứ tự chụp đi, em phải đi ngủ đây, anh chụp xong thì sáng mai gửi cho em."
Thẩm Hạo Bác không biết chụp ảnh thật, mỗi lần mặt anh lọt vào ống kính là biểu cảm lại rất nghiêm túc.
Phó Tư Dư buồn ngủ vô cùng, cô ngáp liên tục rồi bò ra khỏi lòng anh, sau đó kéo chăn chui vào và nhắm mắt ngủ.
Thẩm Hạo Bác thấy cô mệt quá thì không quấy rầy cô nữa, anh tự cầm điện thoại tựa vào đầu giường rồi điều chỉnh biểu cảm trên khuôn mặt nhưng làm thế nào cũng không thể đạt được yêu cầu của Phó Tư Dư là khóe miệng nhếch lên, nhe răng lộ ra tám chiếc răng, có vài biểu cảm có thể tạm tính là phù hợp với tiêu chuẩn nhưng nụ cười lại rất giả.
Thẩm Hạo Bác nghiên cứu cách cười hơn nửa tiếng thì đột nhiên Phó Tư Dư đang ngủ say bỗng trở mình ôm lấy eo anh, cọ cọ vào lòng anh như một chú mèo con, miệng còn chép mấy cái.
Thẩm Hạo Bác đặt điện thoại xuống rồi cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi và gò má cô.
Ngày hôm sau, Phó Tư Dư bị chuông đồng hồ đánh thức, cô còn nhớ tối qua đã để Thẩm Hạo Bác tự chụp ảnh nhưng khi mở điện thoại ra nhìn thoáng qua thì không thấy có bức ảnh nào mới được thêm.
Có vẻ như tối qua anh đã thất bại trong thử thách này rồi.
Phó Tư Dư kéo chăn xuống giường rồi xỏ dép vào nhà tắm để rửa mặt.
Thẩm Hạo Bác biết giờ cô dậy, anh thấy giờ này chắc là cô đã tỉnh rồi nên đẩy cửa đi vào rồi dựa vào khung cửa phòng tắm nhìn cô.
Miệng Phó Tư Dư đầy bọt kem đánh răng, cô bị anh nhìn chằm chằm như thế thì hơi ngượng nhưng bàn chải điện trong miệng vẫn còn đang chạy rì rì, cô quay sang hừm hừm với anh rồi chỉ tay ra ngoài bảo anh ra ngoài chờ.
Thẩm Hạo Bác bước đến sau lưng Phó Tư Dư rồi ôm lấy eo cô.
Dù giữa họ đã có không biết bao nhiêu lần tiếp xúc thân mật rồi nhưng mỗi lần bị anh chạm vào eo, Phó Tư Dư đều cảm thấy cực kỳ nhạy cảm, cơ thể cô sẽ trở nên căng cứng.
Cô dùng tay còn lại đẩy anh, sáng sớm ngày ra người đàn ông này đã quấn quýt ôm ấp, da mặt dày, sức lực lớn, cô không đẩy anh ra được, anh thậm chí còn cúi đầu hôn lên vành tai cô.
Phó Tư Dư đánh răng xong thì trừng mắt nhìn anh: “Anh không thể để yên cho em rửa mặt đánh răng sao?"
Thẩm Hạo Bác nâng cằm cô bằng một tay rồi xoay mặt cô lại hôn.
Sáng nay khi Phó Tư Dư dậy, cô còn hơi cáu kỉnh, không ngừng phàn nàn việc anh phiền phức như thế nào nhưng vẫn ngoan ngoãn ôm cổ anh để đáp lại nụ hôn.
Sau khi trao nhau một nụ hôn dính nhớp, Phó Tư Dư véo cánh tay anh một cái.
Phó Tư Dư đã tính toán thời gian dậy rất kỹ, cô dậy rồi rửa mặt, ăn sáng và đi làm bình thường, thời gian vừa đủ để không bị muộn.
Thế nhưng hôm nay do bị Thẩm Hạo Bác quấn quýt trong phòng tắm một lúc nên Phó Tư Dư đến muộn mười mấy phút.
Cô mở máy tính đăng nhập vào tài khoản công ty, chuẩn bị làm việc thì đột nhiên điện thoại cô rung lên một tiếng thông báo có tin nhắn WeChat.
Cô cầm lên xem thì thấy là tin nhắn từ Nhậm Bằng Phi.
Nhậm Bằng Phi: [Chào buổi sáng.]
Phó Tư Dư: "???"
Chẳng phải cô đã nói với Lương Thu về việc mình đang yêu đương rồi sao? Lẽ nào cô ấy không nói cho Nhậm Bằng Phi biết.
Cô không trả lời Nhậm Bằng Phi mà tìm tên Lương Thu trong danh sách tin nhắn.
Phó Tư Dư: [Cậu có nói với Nhậm Bằng Phi về việc tớ đang có người yêu không?]
Lương Thu: [Chưa, tớ còn chưa biết mở lời thế nào, hôm qua tớ tìm cậu ấy nói chuyện, chuẩn bị nói cho cậu ấy biết thì cậu ấy hỏi tớ hỏi cậu thích gì, cậu ấy muốn mua quà cho cậu. Tớ thấy Bằng Phi nhiệt tình như vậy thì sợ nếu nói ra sẽ làm cậu ấy buồn. Tớ muốn tìm thời điểm thích hợp để ám chỉ, chẳng lẽ cậu ấy đã tìm cậu rồi à?]
Phó Tư Dư: [Ừm.]
Lương Thu: [Xin lỗi nhé.]
Phó Tư Dư: [Việc này không thể trách cậu được, là cậu ấy thầm thích tớ chứ có phải là cậu thầm thích tớ đâu. Chuyện này vốn không liên quan đến cậu, cậu và Nhậm Bằng Phi là bạn bè nhiều năm, chuyện này khó mở lời thật. Thôi cậu đừng nói, tớ sẽ tự xử lý.]
Lương Thu: [Cậu ấy đã thổ lộ với cậu chưa?]
Phó Tư Dư: [Chưa.]
Lương Thu: [Chưa thì cậu định nói sao?]
Nếu Nhậm Bằng Phi thổ lộ thì cô có thể từ chối ngay, thế nhưng giờ mọi chuyện mới chỉ bắt đầu, chắc chắn Nhậm Bằng Phi cũng không có gan thẳng thắn thể hiện mình thích cô.
Chỉ cần cậu ta không bộc lộ tình cảm của mình với Phó Tư Dư thì cô cũng không thể từ chối cậu ta được.
Phó Tư Dư: [Không sao, tớ có cách mà.]
Năm phút sau, Thẩm Hạo Bác gửi tin nhắn cho Phó Tư Dư.
Thẩm Hạo Bác: [Em lên đây.]
Phó Tư Dư: [Em lên làm gì?]
Thẩm Hạo Bác: [Em chụp ảnh anh từ lúc nào vậy?]
Vừa rồi Phó Tư Dư đã đăng một bức ảnh Thẩm Hạo Bác ngồi ở phòng khách lên WeChat, bức ảnh đó là cô chụp lén từ trước mà không nói cho Thẩm Hạo Bác biết.
Do Thẩm Hạo Bác thường xuyên ngồi ở sofa với cùng một tư thế nên anh cũng không nhận ra được cô chụp bức ảnh đó lúc nào.
Nhưng điều này đã không còn quan trọng với Thẩm Hạo Bác nữa, quan trọng là Phó Tư Dư đã đăng ảnh của anh lên WeChat và còn kèm theo một dòng trạng thái.
“Bạn trai.”
Thẩm Hạo Bác ngồi trong văn phòng nở một nụ cười tiêu chuẩn lộ ra tám chiếc răng, bất chấp ánh nhìn chòng chọc từ Phan Vĩnh Khang đang đứng đối diện.
Anh cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Tần Cảnh Diệu, Hàn Nhậm Bân, Phó Tư Nghiên và một số người khác.
[Cậu có thấy bài đăng WeChat hôm nay của Tiểu Ngũ không?]
Gửi xong, anh lại nghĩ đến bốn người em họ Thẩm Hạo Vĩ cũng có WeChat của Phó Tư Dư, thế là anh lại gửi tin nhắn cho cậu em họ.
[Em có thấy bài đăng hôm nay trên WeChat của chị dâu không?]
Một lúc sau, anh nhận được phản hồi từ Tần Cảnh Diệu: [Sáng sớm ra mà cậu vẫn chưa tỉnh ngủ hay đang mơ mộng gì vậy, hôm nay Tiểu Ngũ đăng WeChat khi nào cơ?]
Thẩm Hạo Bác: [Cậu không thấy cô ấy đăng WeChat à.]
Tần Cảnh Diệu gửi một bức ảnh chụp màn hình WeChat của Phó Tư Dư, trên đó hiển thị lần cuối cô đăng WeChat đã là nửa tháng trước.
Không lâu sau, Hàn Nhậm Bân cũng gửi phản hồi.
Hàn Nhậm Bân: [WeChat gì? Không có đâu.]
Thẩm Hạo Bác nhìn vào màn hình điện thoại mình, trong WeChat của Phó Tư Dư có ảnh của anh, nụ cười trên mạng từ từ vụt tắt.
Người khác không thấy, chỉ có anh mới thấy, cho nên Phó Tư Dư đã đăng một bài WeChat chỉ mình anh nhìn thấy
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 70
10.0/10 từ 39 lượt.
