Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 68
“Nhậm Bằng Phi là bạn học của em, có phải cậu ấy gọi điện cho em không?”
Phó Tư Dư khum hai tay lại hứng nước dưới vòi rồi hất qua loa lên mặt, dù trên khuôn mặt vẫn chưa sạch bọt, thậm chí vẫn còn đầy nước nhưng cô vẫn vội vàng đi đến trước mặt Thẩm Hạo Bác: “Đưa cho em, để em nghe máy.”
Phó Tư Dư mải đưa tay quệt những giọt nước còn vương trên mắt nên không chú ý đến sắc mặt của Thẩm Hạo Bác. Sau khi lấy điện thoại từ tay anh, cô bước vài bước ra ngoài rồi bắt máy.
Thẩm Hạo Bác đứng bên cạnh cửa phòng tắm, anh không nghe rõ Nhậm Bằng Phi ở đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy Phó Tư Dư đang cười cười nói nói qua điện thoại.
“Alô, là tôi, chào buổi tối.”
“Đề tài luận văn tốt nghiệp đã chọn xong rồi à, mấy người chúng ta đều chung một giảng viên hướng dẫn sao?”
“Thế thì tốt quá, nếu cùng một giảng viên hướng dẫn thì mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau rồi.”
“Ừ, tôi đã lưu email của giảng viên hướng dẫn rồi, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, lần này thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, hôm nào tôi mời cậu và mấy người Thu Thu đi ăn nhé.”
“À, cậu muốn mời tôi ăn hả? Thế thì không được, như vậy không hay cho lắm, cậu là người đã giúp tôi, tôi nên mời cậu ăn mới phải.”
“Ai nói khi con trai và con gái cùng đi ăn thì con trai phải trả tiền chứ, nam nữ đều như nhau thôi, tôi đã nhờ cậu giúp đỡ rồi mà còn bắt cậu trả tiền ăn thì ngại lắm. Nói trước vậy nhé, nếu cùng đi ăn thì tôi sẽ trả tiền, cậu đừng có tranh việc đó với tôi.”
“Tôi sao, bây giờ tôi đang ở Nam Kinh, nhà tôi ở đây mà. Dạo này tôi không về trường nữa, nếu đã chọn đề tài tốt nghiệp xong thì tạm thời không cần về trường, chờ giảng viên gọi chúng ta đến họp thì tôi mới về.”
“Ừ, được rồi, chờ Thu Thu và mọi người về thì chúng ta lại tụ tập nhé, tạm biệt.”
Phó Tư Dư tắt điện thoại rồi sờ mặt mình. Bọt rửa mặt đã khô khiến mặt cô trở nên dinh dính, nhớp nháp.
Phó Tư Dư thả điện thoại sang một bên rồi lại chạy vào phòng tắm nhưng khi cô vừa đến cửa thì đã bị Thẩm Hạo Bác chặn lại.
“Ấy, anh làm gì vậy?”
Thẩm Hạo Bác ôm chặt eo Phó Tư Dư rồi kéo cô vào lòng.
Phó Tư Dư tưởng anh muốn thân mật với mình nên cười đẩy tay anh ra: “Anh đừng đùa nữa, thả em ra, em chưa rửa mặt xong.”
Thẩm Hạo Bác đưa tay quệt lên tóc cô, đầu ngón tay anh dính một chút bọt, sau đó anh giơ ngón tay trước mặt Phó Tư Dư rồi lấy ngón cái xoa xoa.
Phó Tư Dư bị anh ôm chặt đến mức không thể thở nổi, lúc này cô mới nhận ra sắc mặt anh không được ổn lắm, cô ngơ ngác hỏi: “Anh sao vậy?”
Thẩm Hạo Bác nheo mắt lại: “Nhậm Bằng Phi là ai?”
“Cậu ấy là một người bạn của em.”
Chẳng phải cô đã nói với anh rồi hả? Sao anh lại hỏi lần nữa nhỉ?
“Sao muộn như thế này rồi mà bạn của em còn gọi điện cho em?”
Thực ra từ nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi của Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác đã biết đại khái, có thể cô đã nhờ Nhậm Bằng Phi chọn đề tài luận văn tốt nghiệp giúp nhưng anh không rõ mối quan hệ của Phó Tư Dư với cậu bạn đó là như thế nào.
Nội dung của cuộc trò chuyện cũng không liên quan gì đến việc viết luận văn cả.
Anh không nghĩ rằng chuyện này gấp đến mức người đó cần phải gọi điện vào buổi tối để nói cho cô biết.
Đàn ông hiểu đàn ông nhất.
Chưa cần gặp Nhậm Bằng Phi thì anh cũng đã biết chắc chắn đối phương có ý đồ xấu xa với Phó Tư Dư rồi.
Qua những ngày ở bên nhau, Phó Tư Dư đã hiểu rất rõ Thẩm Hạo Bác là người hay ghen tuông như thế nào, anh chỉ cần mở miệng ra thôi là cô đã ngửi thấy mùi chua lòm xộc lên rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh, giải thích với vẻ không biết phải nói gì hơn: “Chiều nay trường bọn em bắt đầu cho chọn đề tài luận văn tốt nghiệp và giảng viên hướng dẫn, hơn nữa còn phải đến trường ký tên nữa. Anh cũng biết là đề tài luận văn có cái dễ và cũng có cái khó mà, có những giảng viên có tính cách nghiêm khắc, có những giảng viên thì lại khá hiền hoà. Mọi người đều muốn chọn đề tài dễ viết mà mình quan tâm nhưng đề tài chỉ có bấy nhiêu đó thôi, chắc chắn là đến trước mới có thể lựa chọn, đến sau chỉ có thể chọn những cái còn lại. Chiều nay nhiều người đã bắt đầu đến trường chọn rồi, gần như mỗi phòng ký túc xá đều có một người ở đó để có thể chọn giúp những người khác trong phòng. Lúc đó em đang ở công ty, không thể chạy đến kịp nên bạn cùng phòng em đã nhờ Nhậm Bằng Phi giúp mọi người trong phòng chọn đề tài luận văn.”
Thẩm Hạo Bác nghe xong nhưng vẻ mặt vẫn không có gì thay đổi: “Cậu ta và em chọn cùng một giảng viên hướng dẫn à?”
“Đúng vậy, mấy người trong phòng chúng em đều chung một giảng viên hướng dẫn với cậu ấy.”
Thẩm Hạo Bác: “Em vừa nói sẽ mời cậu ta ăn cơm à?”
“Người ta đã giúp em thì em phải mời lại người ta một bữa cơm để cảm ơn chứ, em cũng đâu phải chỉ mời một mình cậu ấy, đến lúc đó mọi người trong phòng em đều sẽ ở đó.”
Thẩm Hạo Bác: “Em có quen thân gì với cậu ta không?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không.” Suốt bốn năm đại học mà hai người cũng không nói được mấy câu.
“Vậy tại sao cậu ta lại có số điện thoại của em?”
“Bởi vì khi chọn đề tài luận văn, bọn em phải cung cấp email và số điện thoại cho giảng viên hướng dẫn để tiện liên lạc khi có việc. Cậu ấy đã đến chỗ giảng viên ký tên giúp em nên mọi người đều đưa thông tin liên lạc cho cậu ấy. Em không thân với cậu ấy, với cả cũng chỉ mới kết bạn WeChat vào chiều nay thôi.”
Thẩm Hạo Bác nói một cách bình tĩnh: “Nhưng em cũng đã lưu số của cậu ta rồi.”
“Giảng viên hướng dẫn mà bọn em chọn là một giáo sư gần tám mươi tuổi, đã nghỉ hưu, năm nay được trường mời quay trở lại, ban ngày cần thời gian nghỉ ngơi đầy đủ. Cố vấn của chúng em còn nhắc nhở rằng nếu có việc gì thì chỉ có thể gửi email cho giảng viên hoặc đến nhà thăm. Chúng em không ở trường, vậy nên có thể sau này sẽ cần Nhậm Bằng Phi chuyển tin tức giúp bọn em. Em lưu số của cậu ấy là để tránh cho việc gửi WeChat mà lỡ tin nhắn, gọi điện thì tiện hơn.”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu nhìn khuôn mặt cô, Phó Tư Dư thấy có vẻ như anh còn muốn hỏi gì đó nhưng cảm giác dính dính trên mặt khiến cô hơi khó chịu, cô bực mình đẩy anh ra: “Anh hỏi thế đủ rồi đấy, Thẩm Hạo Bác, em đã nói rất rõ ràng rồi, em và cậu ấy chỉ là bạn chung trường bình thường thôi, không thân thiết gì đâu, anh đừng có làm như đang thẩm vấn tội phạm nữa.”
Phó Tư Dư bước ra khỏi vòng tay anh rồi vào phòng tắm mở vòi nước rửa mặt, cô nghe thấy Thẩm Hạo Bác đứng bên ngoài nói: “Bạn học nam mà gọi điện muộn như vậy là có động cơ không trong sáng rồi.”
“Thẩm Hạo Bác, anh có thấy mình phiền phức lắm không hả?” Phó Tư Dư tức giận nói: “Không phải người ta chủ động tìm em, mà là bạn cùng phòng của em nhờ người ta giúp, người ta tốt bụng giúp em, anh đừng có suy đoán ác ý về người khác như thế nữa được không? Cậu ấy đã giúp bốn người trong phòng bọn em chứ không phải chỉ giúp một mình em. Em và cậu ấy đã học chung với nhau ba năm rồi, nếu cậu ấy có ý với em thì sao đến giờ này mới kết bạn WeChat? Hơn nữa, cậu ấy và bạn cùng phòng Lương Thu của em đã quen biết từ hồi trung học, hai người họ có mối quan hệ rất tốt, lần này chính là Lương Thu nhờ cậu ấy giúp em đấy.”
Mặc dù Phó Tư Dư không sống ở ký túc xá nhưng ba người còn lại trong phòng đã lập nhóm và thêm cô vào. Khi mới vào đại học, hai bạn cùng phòng khác thường hay trêu chọc Lương Thu trong nhóm, nói rằng Lương Thu lại đi hẹn hò với Nhậm Bằng Phi.
Dù Lương Thu luôn nói họ chỉ là bạn bè nhưng vì hồi trung học hai người học cùng lớp, đại học lại cũng thành bạn cùng trường, quan hệ cũng trở nên gần gũi hơn. Mỗi lần đi ra ngoài còn có những bạn cùng trường trung học khác thi đậu vào trường này, không chỉ có hai người họ. Nhưng nhiều năm qua, Lương Thu và Nhậm Bằng Phi vẫn mãi độc thân, quan hệ giữa họ lại tốt, mọi người đều mặc định rằng Nhậm Bằng Phi thích Lương Thu, sớm muộn gì hai người họ cũng sẽ ở bên nhau.
Vì vậy, việc Thẩm Hạo Bác ghen tuông khiến Phó Tư Dư vừa tức vừa buồn cười.
Thứ nhất, trong lòng cô đã xác định Nhậm Bằng Phi thích Lương Thu nên không thể nào có ý với mình.
Thứ hai, Nhậm Bằng Phi đã giúp cô nên cô rất cảm ơn nhưng Thẩm Hạo Bác còn chưa thấy mặt người ta, vậy mà đã nói người ta có ý đồ với cô thì thật không nên chút nào.
Cô nói hơi nặng lời, sau khi nói xong Thẩm Hạo Bác lập tức im lặng.
Phó Tư Dư rửa mặt xong ra khỏi phòng tắm nhưng cô không thấy Thẩm Hạo Bác trong phòng ngủ, cũng không có ai trong phòng khách, vậy chắc là anh đang ở trong phòng làm việc.
Khi tan làm, Thẩm Hạo Bác đã nói với cô là hôm nay không có việc gì, về nhà cũng không cần làm việc, anh có thể dành thời gian nói chuyện với cô.
Vậy mà giờ anh lại chui vào phòng làm việc, có phải anh đang giận cô không?
Tức thì cứ tức đi.
Cái đồ chúa ghen!
Cô đâu phải là tiên nữ mà ai cũng thích cô được.
Phó Tư Dư nhìn cánh cửa phòng làm việc đang đóng im ỉm, cô không muốn nói nhiều với anh nữa nên đi thẳng vào phòng của Tiểu Tiên Nữ, chuẩn bị chơi với con một chút.
Nhưng cô vừa đi đến trước cửa phòng Tiểu Tiên Nữ thì đã thấy Thẩm Hạo Bác đang cầm một gói đồ ăn vặt cho mèo, chơi với nó.
Tiểu Tiên Nữ giơ hai chân trước lên, nhảy nhót trước mặt anh, trông rất vui vẻ.
Hóa ra không phải anh đang ở trong phòng làm việc để tức giận, mà là ở đây cho Tiểu Tiên Nữ ăn.
Có vẻ như cô đã hiểu lầm anh.
“Anh cho Tiểu Tiên Nữ ăn món gì vậy, anh mua cho nó từ lúc nào thế?”
Phó Tư Dư đi đến rồi ngồi xổm trước mặt anh.
Thẩm Hạo Bác liếc cô một cái, thản nhiên nói: “Anh mua hôm qua.”
Anh đưa gói ăn vặt cho Phó Tư Dư, cô nhận lấy và tiếp tục cho Tiểu Tiên Nữ ăn.
Tiểu Tiên Nữ rất thích món ăn mới này, nó ăn rất vui vẻ, Phó Tư Dư cười nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh xem Tiểu Tiên Nữ ăn dễ thương quá nhỉ, cứ thè cái lưỡi nhỏ xíu ra ngoài kìa.”
Thẩm Hạo Bác ừ một tiếng, vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng, dường như anh không mấy hứng thú với việc này. Anh đứng dậy rời khỏi phòng Tiểu Tiên Nữ.
Phó Tư Dư: “...”
Hóa ra anh vẫn còn giận.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 68
10.0/10 từ 39 lượt.
