Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 66


Phó Tư Dư đang nói móc mỉa châm chọc Thẩm Hạo Bác vài câu, trước khi anh kéo ghế ra sau định đứng dậy tóm lấy cô thì cô đã chủ động chạy lon ton về phía anh với dáng vẻ nịnh nọt.


 


Cô vừa đến bên cạnh Thẩm Hạo Bác đã bị anh kéo vào lòng rồi cúi xuống hôn lên môi cô.


 


"Không được, đang ở trong phòng làm việc của anh mà." Phó Tư Dư giãy giụa nhưng không thoát ra được mà ngược lại còn bị anh đưa đầu lưỡi vào khiến nụ hôn sâu hơn.


 


Cô không khỏe bằng anh nên mỗi lần rơi vào tình cảnh này mà muốn thoát ra chỉ còn cách nhân lúc anh say đắm đến mê muội rồi cắn mạnh vào môi hoặc lưỡi anh. Trong lúc hôn nhau là thời điểm khó kiềm chế được cảm xúc, mặc dù Thẩm Hạo Bác biết cô thích cắn anh nhưng không thể lúc nào cũng đề phòng cô được, chỉ cần hơi sơ ý là bị cô cắn ngay, vậy nên môi của Thẩm Hạo Bác thường xuyên có vết thương.


 


Phó Tư Dư theo phản xạ định cắn anh nhưng nghĩ đến chủ đề mà các thư ký và trợ lý vừa thảo luận ở khu vực nghỉ ngơi bên ngoài. Cô sợ lát nữa sau khi rời đi, những thư ký và trợ lý tinh mắt kia sẽ phát hiện vết thương trên môi anh sâu hơn rồi tụ tập lại bàn tán, nghi ngờ thân phận của cô. Sau đó, họ sẽ đi tám chuyện khắp nơi, tin tức cô và Thẩm Hạo Bác hôn nhau trong phòng làm việc sẽ lan truyền khắp công ty, một đồn mười, mười đồn trăm thì xấu hổ lắm.


 


Chưa biết chừng bọn họ còn thêm mắm dặm muối, tưởng tượng ra cảnh cô và Thẩm Hạo Bác làm những chuyện còn xấu hổ hơn trong phòng làm việc.


 


Phó Tư Dư thu chiếc răng nanh nhỏ đang ngứa ngáy lại, vòng tay ôm cổ anh, nâng cằm lên, phối hợp với nụ hôn của anh.


 


"Sao tự nhiên em lại ngoan thế?"


 


Thẩm Hạo Bác dừng lại nhìn khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng của Phó Tư Dư, cô bị hôn đến mức hơi thở không đều, ánh mắt hơi mơ màng, lông mi rũ xuống, lười biếng như một chú mèo con, ngón tay cái của anh chạm vào đôi môi hồng của cô.


 


Phó Tư Dư th* d*c mấy hơi rồi tức giận lườm anh: "Đồ lưu manh già, anh gọi em lên đây chỉ để lợi dụng em chứ gì."


 


Thẩm Hạo Bác nghe thấy chữ "già", bàn tay đang đặt trên eo cô bóp mạnh một cái, mắt nheo lại nói: "Em muốn bị phạt hả?"


 


Phó Tư Dư không hề báo trước mà há miệng ra, ngậm ngón tay anh đang đặt trên môi cô.


 


Thẩm Hạo Bác phát hiện hành động của cô nhưng không hề tránh, anh để mặc cô dùng hai hàm răng cắn ngón tay mình, chỉ cúi đầu yên lặng nhìn chăm chú lên mặt cô.


 


Đôi mắt của Phó Tư Dư rất sáng, khóe mắt hơi nhướng lên toát ra vẻ rực rỡ của tuổi trẻ, cô như một người chiến thắng, hàm răng cọ vào đầu ngón tay anh đầy vẻ đe dọa nhưng không cắn xuống mà lại nhả ra.


 


Thẩm Hạo Bác nhéo mặt cô: "Em không cắn à?"


 


Phó Tư Dư hừ một tiếng, kiêu ngạo nói: "Tha cho anh đó."


 


"Em mềm lòng rồi à?"


 


Phó Tư Dư không nói gì, bất ngờ đấm nhẹ vào ngực anh một cái.


 


Thẩm Hạo Bác nắm tay cô, cúi đầu hôn lên mu bàn tay mềm mại kia rồi đùa nghịch mấy ngón tay ấy. Khi anh cúi đầu không hiểu cô đang nghĩ gì mà vành tai bắt đầu ửng đỏ, lan xuống đến tận cổ.


 


Mỗi lần xấu hổ, tai đều rất dễ đỏ, anh véo vành tai cô, bật cười hỏi: "Không phải em hung dữ lắm sao? Sao bây giờ lại thẹn thùng thế?" Còn đánh anh nữa cơ mà.


 


Phó Tư Dư liếc nhìn anh rồi nói: "Em phải quay về rồi."


 


"Em có việc gì à?"


 


Phó Tư Dư lắc đầu: "Không có."


 


Thẩm Hạo Bác: "Không có việc thì về làm gì? Ở lại đây với anh đi."


 


"Không được, bên ngoài phòng làm việc của anh có rất nhiều ánh mắt đang dòm ngó đấy, em lấy lý do báo cáo công việc để vào đây, ở lâu quá sẽ khiến họ nghi ngờ."


 


Thẩm Hạo Bác biết rõ còn cố tình hỏi: "Họ nghi ngờ gì cơ?"


 


Phó Tư Dư: "Họ nghi ngờ mối quan hệ của chúng ta chứ còn gì nữa."


 


Thẩm Hạo Bác không quan tâm: "Biết thì biết thôi, chúng ta là vợ chồng, có phải mối quan hệ không đáng để người khác biết đâu."


 



Anh chỉ ước gì có thể nắm tay Phó Tư Dư ra ngoài ngay bây giờ để cho mọi người biết đây là vợ anh.


 


"Không được, không thể để họ biết."


 


Thẩm Hạo Bác hơi nhíu mày: "Tại sao lại không được?"


 


Trước đây, mỗi lần Phó Tư Dư tới đây đều đeo khẩu trang và đội mũ, lén lút cứ như đến để ngoại tình với anh vậy. Hôm nay, anh thấy cô không đeo khẩu trang hay đội mũ, anh tưởng cô đã nghĩ thông suốt, không còn để ý việc người khác biết mối quan hệ của họ nữa.


 


"Không được là không được."


 


Thẩm Hạo Bác mím môi, sắc mặt không vui nhìn cô.


 


Phó Tư Dư thấy anh tức giận cũng chẳng sợ vì cô có lý do chính đáng.


 


Cô ngồi thẳng dậy trong lòng anh, ngón tay chọc vào ngực anh, than phiền: "Anh còn mặt mũi mà tỏ thái độ với em à? Em không muốn để người trong công ty biết em là vợ anh, chẳng phải vì ​​anh không biết giữ ý, suốt ngày mang đôi môi đầy dấu vết gợi cảm này đi khoe khoang khắp nơi sao? Bây giờ ở trong công ty, chỉ cần là người không có rào cản giao tiếp đều tụ tập lại buôn chuyện, ai cũng biết bạn gái anh thường xuyên cắn rách môi anh. Làm sao em dám để người khác phát hiện ra em chính là người phụ nữ hay cắn rách môi anh chứ?"


 


Thì ra vì lý do này nên cô sợ người khác biết về mối quan hệ của họ.


 


Vẻ mặt của Thẩm Hạo Bác dịu lại, véo cằm cô hỏi: "Anh khoe khoang hửm?"


 


Phó Tư Dư: "Đúng vậy, tất cả là tại anh khoe khoang đó, biết môi mình có vết thương mà còn chạy ra cho người ta nhìn thấy."


 


Thẩm Hạo Bác: "Vậy anh không cần làm việc à?"


 


Phó Tư Dư biết mình đuối lý nên nghẹn họng.


 


Anh bận công việc, tần suất môi bị rách lại quá thường xuyên, không thể mỗi lần môi bị rách đều trốn ở nhà không ra ngoài được.


 


Nhưng trong những chuyện kiểu này, phụ nữ luôn có lý do của mình.


 


Phó Tư Dư chớp chớp lông mi, nhanh chóng tìm được lý do: "Vậy... Vậy nếu không phải anh cứ trêu chọc em, động tay động chân với em thì làm sao em cắn anh được? Hơn nữa nếu anh không hôn em thì em cũng chẳng cắn anh làm gì."


 


Phó Tư Dư càng nói càng cảm thấy tự tin: "Anh phải xin lỗi em mới đúng."


 


Cô nhìn anh với vẻ mặt ngang ngược.


 


Thẩm Hạo Bác buồn cười hỏi: "Anh phải xin lỗi vì chuyện gì?"


 


Phó Tư Dư: "Anh hủy hoại danh dự của em, rõ ràng em là một cô gái dịu dàng và ngọt ngào, vậy mà vì anh, bây giờ ai cũng nghĩ em là một người phụ nữ đanh đá, hung dữ, có tính chiếm hữu cao."


 


"Tại sao lại là tính chiếm hữu cao?"


 


Phó Tư Dư oan ức muốn chết: "Em nghe mọi người bàn tán sau lưng, họ nói em cố ý cắn rách môi anh để cho người khác thấy anh đã có bạn gái rồi, để tuyên bố chủ quyền ấy."


 


Thẩm Hạo Bác như vỡ lẽ, nắm ngón tay cô nói: "Bảo sao lần nào bé cưng cũng dữ dằn như vậy, hóa ra là muốn tuyên bố chủ quyền."


 


"Không phải, em không có suy nghĩ đó đâu, do mấy người trong công ty đoán mò thôi."


 


Thẩm Hạo Bác ngả người ra sau, hoàn toàn không nghe cô giải thích, chỉ nhìn cô với nụ cười khó hiểu.


 


Vẻ mặt anh như kiểu "Hóa ra em là kiểu phụ nữ như vậy, bây giờ anh mới nhận ra".


 


Phó Tư Dư thẹn quá hóa giận, theo phản xạ định giơ tay đánh anh nhưng lại phát hiện anh đã đoán trước mình sẽ bị đánh nên đã đề phòng bằng cách đan mười ngón tay với cô.


 


Phó Tư Dư không rút tay ra được, tức đến nỗi dùng đầu húc thẳng vào ngực anh.


 


Thẩm Hạo Bác buông tay cô ra, nắm lấy gáy cô xoa xoa: "Được rồi, được rồi, bé cưng đừng giận nữa."



 


"Ai là bé cưng, anh đừng có gọi lung tung."


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu lên, để trả đũa chuyện anh vừa trêu chọc mình, cố tình đáp trả: "Gọi bé cưng nghe sến súa quá đi, nghe thấy chỉ muốn nôn."


 


Thẩm Hạo Bác: "…"


 


"Còn nữa, lúc nãy em bảo anh xin lỗi mà anh vẫn chưa xin lỗi. Giờ anh mau xin lỗi em đi, nếu anh không xin lỗi thì sau này đừng hòng hôn em nữa."


 


"Thật à?" Thẩm Hạo Bác nheo mắt lại.


 


Phó Tư Dư cảm nhận được nguy hiểm nên ngậm cái miệng đang nói không ngừng vào, chống tay lên bàn làm việc định đứng dậy rời khỏi lòng anh nhưng lại bị anh giữ chặt eo.


 


Phó Tư Dư thử đứng dậy hai lần nhưng đều không được, thỏa hiệp còn nhanh hơn lật bánh tráng, đối diện với mặt anh, cười tủm tỉm nói: "Không phải, tất nhiên là không phải rồi."


 


"Không cho hôn hử?"


 


"Cho, cho chứ."


 


Phó Tư Dư khoác tay lên vai anh, cúi xuống hôn lên đôi môi anh mấy cái như gà mổ thóc.


 


Thẩm Hạo Bác cầm tập tài liệu mà cô tiện tay đặt lên bàn làm việc lúc mới vào, hỏi: "Đây là gì?"


 


Phó Tư Dư nói: "Em không biết, em lấy đại một cái trên bàn làm việc thôi, chưa xem nội dung. Em bảo với người khác là đến tìm anh để báo cáo công việc nên cũng phải làm ra vẻ, phải diễn cho giống thật chứ, có phải em rất chú ý đến từng chi tiết không?"


 


Thẩm Hạo Bác đáp một tiếng “ừ”, ánh mắt dịu dàng đang định khen cô vài câu.


 


Phó Tư Dư cúi đầu nhìn thời gian, vội vàng đẩy anh ra: "Không được rồi, em không thể ở lại đây nữa, phải về ngay thôi. Em vào đây gần hai mươi phút rồi, không đi ra thì chắc chắn mấy người kia sẽ nghi ngờ mất."


 


Thẩm Hạo Bác nói: "Họ không rảnh rỗi đến mức cứ để ý em mãi đâu."


 


"Ai nói thế?" Phó Tư Dư hơi trợn mắt, định nói họ không những rất rảnh rỗi mà còn nhàm chán đến mức bày trò lừa cô, cố ý làm rơi bút trước mặt cô để cô nhặt lên, muốn nhìn rõ mặt cô. Nhưng cô lại nghĩ lỡ như nói ra, Thẩm Hạo Bác thấy họ rảnh quá, giao thêm việc cho họ thì không hay.


 


Suy cho cùng, suy nghĩ của sếp và nhân viên không giống nhau. Nhiều nhà tư bản không muốn thấy nhân viên mà mình bỏ tiền ra trả lương lại sống quá nhàn nhã.


 


Hơn nữa mấy thư ký và trợ lý kia cũng chỉ tám chuyện vu vơ, không hề có ý xấu gì, cô không muốn trở thành kiểu phụ nữ động một tí là thổi gió bên gối*.


 


*Thổi gió bên gối: Lời nỉ non của vợ bên tai chồng là thổi gió bên gối. Tuy chỉ là một cơn gió nhỏ nhưng lại có sức công phá lớn, có tính quyết định thành bại trong một số sự việc.


 


"Dù sao thì ở trong phòng làm việc của anh lâu quá em cũng thấy chột dạ, cứ có cảm giác người khác nghi ngờ chúng ta đang làm chuyện gì mờ ám ở trong này vậy."


 


Thẩm Hạo Bác cạn lời nhìn cô.


 


Phó Tư Dư nịnh nọt hôn chụt lên mặt anh: "Anh đẹp trai, tối gặp nhé."


 


Phó Tư Dư đứng dậy định đi thì bị Thẩm Hạo Bác kéo cổ tay, túm cô quay lại.


 


"Đợi đã."


 


Thẩm Hạo Bác lấy một hộp quà từ ngăn kéo dưới bàn làm việc ra đưa cho cô.


 


"Cái gì vậy?"


 


Phó Tư Dư mở hộp quà ra, bên trong là một sợi dây chuyền, mặt dây là viên kim cương hồng hình giọt nước.


 


Phó Tư Dư vừa nhìn đã thích ngay mặt dây trong suốt lấp lánh này, cô lấy sợi dây chuyền ra, mỉm cười nhìn Thẩm Hạo Bác: "Được đó nha, Thẩm Hạo Bác, gu thẩm mỹ của anh cũng được phết đấy nhỉ?"


 



Loại kim cương hồng nhạt này nhìn kiểu gì cũng không giống thứ mà một người đàn ông như anh sẽ mua.


 


"Em thích không?"


 


"Có." Phó Tư Dư gật đầu, đưa sợi dây chuyền cho anh: "Anh đeo cho em đi."


 


Thẩm Hạo Bác giúp cô đeo dây chuyền lên cổ, Phó Tư Dư cúi đầu chạm vào mặt dây, sau đó ngẩng đầu lên hỏi anh: "Đẹp không anh?"


 


Thẩm Hạo Bác: "Đẹp."


 


"Em hỏi người cơ, không phải dây chuyền."


 


Thẩm Hạo Bác cúi xuống, trán chạm vào trán cô rồi cọ nhẹ: "Anh cũng đang nói đến người mà, đẹp lắm."


 


Khóe môi Phó Tư Dư không nhịn được mà cong lên, đột nhiên cô hơi ngượng ngùng nhảy khỏi đùi anh: "Em đi đây."


 


Cô chạy đến cửa, quay đầu lại nhìn anh rồi quay người chạy về, cúi đầu hôn lên môi anh, sau đó nhanh chóng chạy đi, đứng bên cạnh cửa phòng làm việc làm động tác trái tim với anh: "Chồng ơi, em sẽ nhớ anh lắm đó."


 


Khi Thẩm Hạo Bác nghe thấy chữ "chồng", yết hầu khẽ chuyển động, vẫy tay với cô: "Em quay lại đây."


 


Phó Tư Dư cười tủm tỉm nói: "Làm việc chăm chỉ nha, yêu anh."


 


Trước khi Thẩm Hạo Bác đứng dậy đi tới, cô đã mở cửa phòng làm việc bước ra ngoài, để lại câu "yêu em" trầm ấm của Thẩm Hạo Bác bị chặn lại bên trong cánh cửa.


 


Bước ra khỏi phòng làm việc của Thẩm Hạo Bác, cả người cô như nở hoa trong lòng, đi trên đường mà mặt mày rạng rỡ, trong đầu toàn là hình bóng Thẩm Hạo Bác, hoàn toàn không để ý xung quanh có những ai.


 


Cô mỉm cười ngọt ngào đi qua khu vực làm việc của bộ phận thư ký, đúng lúc bị Miêu Vi ngồi ở bàn làm việc nhìn thấy khuôn mặt cô. Cô ấy ngẩn người ra một lúc, ánh mắt cứ dán chặt vào người cô, nhìn theo cô đi một đoạn xa cho đến khi bóng dáng cô biến mất ở chỗ rẽ, còn đứng hẳn dậy nhìn theo.


 


Đinh San ngồi ở bàn làm việc phía sau cô ấy bèn hỏi: "Vi Vi, cô nhìn gì vậy?"


 


Vẻ mặt Miêu Vi hưng phấn nói: "Cô ấy chính là bạn gái của tổng giám đốc Thẩm."


 


Mấy người ngồi ở các bàn phía trong đều đang cắm cúi làm việc nên không để ý đến Phó Tư Dư đi ngang qua, nghe thấy cô ấy nhắc đến bạn gái của tổng giám đốc Thẩm, mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía Miêu Vi.


 


"Ai cơ, ai là bạn gái tổng giám đốc Thẩm?"


 


"Chính là cô gái mà chúng ta gặp ở khu vực nghỉ ngơi lúc đang tám chuyện ấy, là người nói vào báo cáo công việc với tổng giám đốc Thẩm đó. Lúc nãy cô ấy đi ra, tôi nhìn thấy mắt cô ấy rồi, chính là bạn gái của tổng giám đốc Thẩm."


 


Đinh San nghi ngờ hỏi: "Lúc nãy chẳng phải cô cũng nói nhìn thấy mắt cô ấy, nói mắt cô ấy vô hồn, chắc không phải là bạn gái tổng giám đốc Thẩm sao?"


 


"Các cô tin tôi đi, chắc chắn là cô ấy. Lúc cô ấy chào chúng ta, mí mắt hơi sụp xuống nên nhìn có vẻ uể oải nhưng lúc nãy cô ấy đi ngang qua tôi, mắt mở to, rất đẹp. Hơn nữa dáng người của cô ấy giống bạn gái tổng giám đốc Thẩm mà chúng ta thấy trước đó."


 


Những người khác nửa tin nửa ngờ.


 


Sắc mặt Đinh San thay đổi: "Toang rồi! Lúc đó chúng ta đang nói chuyện về tổng giám đốc Thẩm và bạn gái, không biết cô ấy đứng đó từ lúc nào. Lúc tôi nhìn thấy thì cô ấy đã ở đó rồi, chắc không nghe thấy chúng ta nói gì đâu nhỉ?"


 


Miêu Vi cũng nhận ra điều gì đó, hít sâu một hơi rồi nói: "Chắc chắn cô ấy nghe thấy rồi. Tôi nhớ lúc đó tôi nói tôi đã nhìn thấy mắt của bạn gái tổng giám đốc Thẩm, biết mắt cô ấy trông như thế nào, sau đó cô ấy cố tình híp mắt lại làm như mắt không mở nổi, chắc là không muốn tôi nhận ra cô ấy. Nhưng khi cô ấy đi ra từ phòng làm việc của tổng giám đốc Thẩm, mí mắt không hề sụp xuống, nếu cô ấy không phải là bạn gái của tổng giám đốc Thẩm thì tại sao cô ấy lại cố ý cụp mí mắt làm gì?"


 


Mọi người nhìn nhau.


 


Mọi dấu hiệu đều cho thấy người vừa bước vào phòng làm việc của tổng giám đốc Thẩm chính là bà chủ của họ.


 


Hơn nữa còn nghe thấy họ đang bàn tán chuyện đời tư của người ta.


 


Mọi người đều thấy xấu hổ, đặc biệt là Miêu Vi, vì cô ấy là người nói nhiều nhất.


 


Miêu Vi lo lắng hỏi: "Chắc bà chủ sẽ không nói với sếp chuyện chúng ta ngồi buôn dưa lê đâu nhỉ?"



 


Nếu nói rồi thì có khi lát nữa cô ấy phải lên các trang web tuyển dụng xem có công ty nào khác phù hợp không.


 


Đinh San: "Không biết nữa, dù sao thì chúng ta cứ chuẩn bị tâm lý trước đi."


 


Giờ làm việc mà lại ngồi buôn chuyện của ông chủ và bà chủ, lại còn bị bà chủ bắt quả tang, có vẻ ngày thất nghiệp không còn xa nữa rồi.


 



 


Phó Tư Dư trở lại phòng làm việc, thấy Hứa An An đang ngồi ở bàn làm việc vò đầu bứt tai, trông như muốn đập đầu vào tường chết quách đi cho rồi. Cô cười hỏi: "Cô sao vậy?"


 


"A, a, a." Hứa An An ngửa cổ kêu than ba tiếng, sau đó ôm eo Phó Tư Dư, tựa đầu vào lòng cô: "Sao bây giờ cô mới về?"


 


Phó Tư Dư xoa đầu cô ấy: "Làm sao thế?"


 


Vẻ mặt Hứa An An đầy xấu hổ: "Chẳng phải cô đã giới thiệu nha sĩ đó cho tôi sao?"


 


Phó Tư Dư gật đầu: "Đúng vậy."


 


"Sau đó tôi tìm anh ấy nói chuyện, cô chưa kịp nói tên anh ấy thì đã đi mất, tôi không biết phải xưng hô thế nào. Nhưng người ta là nha sĩ, tôi cần nhờ người ta giúp, nếu tôi không chủ động chào hỏi thì anh ấy cũng sẽ chẳng để ý đến mình."


 


"Rồi sao nữa?"


 


Hứa An An: "Sau đó tôi đã đắn đo rất lâu, nghĩ rằng nha sĩ do tổng giám đốc Thẩm giới thiệu chắc chắn là người rất được kính trọng, tôi cũng không thể chỉ nói 'A lô, có đó không', như vậy là bất lịch sự nên tôi đã thêm một cách xưng hô lịch sự."


 


Phó Tư Dư: "Cách xưng hô lịch sự gì?"


 


Hứa An An: "Tôi nói, chào bác sĩ, xin hỏi chú có đó không?"


 


Sở dĩ Hứa An An gọi là chú là vì nha sĩ hiện tại của cô ấy cũng trạc tuổi ba cô ấy nên cứ đinh ninh nha sĩ do tổng giám đốc Thẩm giới thiệu chắc cũng không còn trẻ.


 


Phó Tư Dư: "…"


 


Chú?


 


Mặc dù cô không biết rõ lắm về người bạn cùng phòng thời cấp ba này của Thẩm Hạo Bác nhưng là bạn cùng phòng của Thẩm Hạo Bác chắc hẳn cũng trạc tuổi anh. Mà Hứa An An còn hơn cô một tuổi, sao lại gọi người ta là chú được?


 


Phó Tư Dư im lặng một lúc rồi không nhịn được bật cười: "Chắc anh ấy tầm tuổi anh nhà tôi, gọi là chú thì hơi không hợp lý lắm. Anh ấy phản ứng thế nào?"


 


Hứa An An mặt mày ủ rũ nói: "Anh ấy hỏi tuổi tôi, tôi nói tôi hai mươi hai tuổi, thế là anh ấy không trả lời tôi nữa. Tôi tưởng anh ấy bận nên đợi một lúc vẫn không thấy trả lời. Sau đó tôi mặt dày hỏi anh ấy có đó không, anh ấy nói có và bảo năm nay anh ấy hai mươi sáu tuổi."


 


Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.


 


Hứa An An thấy đối phương chủ động nói tuổi của mình thì lập tức hiểu anh ấy có ý gì.


 


Chắc người ta đang chê bai cách gọi "chú" kia của cô ấy, không muốn tiếp nhận bệnh nhân là cô ấy nữa rồi.


 


Sau khi nghe xong câu chuyện "xấu hổ chết đi được" của Hứa An An, Phó Tư Dư còn chưa kịp an ủi cô ấy thì điện thoại nhận được tin nhắn của Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác: [Em nghe thấy anh nói gì chưa?]


 


Phó Tư Dư giả vờ không biết: [Gì cơ?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Yêu em.]


 


Phó Tư Dư nhìn chằm chằm vào hai chữ "Yêu em", cười híp cả mắt lại.


 


Phó Tư Dư: [Ừm, em nghe thấy rồi, yêu anh, yêu anh.]


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 66
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...