Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 64
Phó Tư Dư uống thuốc tiêu viêm xong, chưa đến hai ngày sau cái bọc sưng tấy trong miệng đã lặn hẳn. Nhưng vết cắn trên môi dưới của Thẩm Hạo Bác do bị cô trút giận vẫn còn rất rõ ràng.
Thứ hai, Phó Tư Dư ngủ một mạch đến tận mười giờ rưỡi, mở mắt ra thấy một nửa bên giường đã trống trơn. Hình ảnh Thẩm Hạo Bác hôn chào buổi sáng cô lờ mờ xuất hiện trong đầu.
Hai hôm trước cô bị cơn đau răng hành hạ cho tơi bời khói lửa, yếu ớt nằm trên giường như thể còn yếu ớt mảnh mai hơn cả Lâm Đại Ngọc. Hôm nay răng hết đau rồi, cô lập tức hồi máu sống lại.
Cô rời giường đi rửa mặt rồi ăn cơm trưa, ăn xong thì ngồi xuống trước bàn trang điểm, trang điểm kỹ lưỡng rồi tung tăng xách túi đi làm.
Không bệnh không tật, cơ thể khỏe mạnh đúng là điều vui vẻ nhất mà!
Khi cô vui vẻ đi vào văn phòng, đặt túi lên bàn, kéo ghế ra ngồi thì Hứa An An vừa hay bưng cà phê, mắt lim dim, vẻ mặt mệt mỏi như người thiếu ngủ đi từ phòng trà nước ra. Trông thấy Phó Tư Dư, cô ấy cứ như thể uống phải thuốc k*ch th*ch, rảo bước thật nhanh về chỗ ngồi của mình rồi kéo ghế sát lại gần Phó Tư Dư, tò mò hỏi: "Sao hôm nay cô lại đi làm?"
Phó Tư Dư không khỏi sửng sốt, phải cầm cái điện thoại lên xem lịch, sau khi chắc chắn hôm nay là thứ hai thì lại liếc một vòng các đồng nghiệp khác trong phòng rồi mới khó hiểu hỏi lại: "Hôm nay công ty có chế độ gì đặc biệt mà không phải đi làm à? Tôi thấy mọi người đều có mặt mà."
"Sáng nay cô không đến còn gì, tôi còn tưởng cô xin nghỉ cả ngày cơ."
"Đâu có, sáng nay tôi buồn ngủ quá không dậy nổi thôi, dậy rồi thì ở nhà cũng chẳng có việc gì làm nên mới đến đây."
Cô làm việc theo kiểu được chăng hay chớ, bình thường nếu sáng ra không dậy nổi thì cô thường nghỉ cả ngày luôn. Đối với cô, việc bỏ ra hơn một tiếng để trang điểm rồi chỉ đi làm có nửa ngày là không đáng, thà nằm ở nhà chơi còn hơn.
Hôm nay đến đây làm nửa buổi chiều chẳng qua là vì hai hôm thứ bảy, chủ nhật bị đau răng, mệt mỏi nằm trên giường suốt nên cảm thấy rất nhàm chán. Bây giờ khỏe lại rồi, tất nhiên cô muốn ra ngoài đi dạo và nói chuyện với mọi người.
Đang là ngày làm việc nên ai cũng đi làm hết, muốn tìm người tán gẫu thì cũng chỉ có thể đến công ty.
Hứa An An nghe được mấy chữ "không dậy nổi" của cô thì ánh mắt nhìn cô trở nên đầy ẩn ý.
"Sao thế? Sao cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đấy?"
Hứa An An nhếch môi, mày khẽ nhướng lên, trêu chọc: "Xem ra đêm qua cô và người ấy 'kịch liệt' lắm nhỉ? Còn không dậy nổi được cơ đấy!"
"Hả?" Phó Tư Dư lườm nguýt: "Đừng có nói vớ vẩn!"
Hứa An An tặc lưỡi: "Xem cái khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn thùng của cô kìa, mới bước vào công ty đã tí ta tí tởn rồi, còn dám nói không phải được tình yêu tưới tắm à?"
Phó Tư Dư đỏ mặt tía tai, mặc dù bọn họ thường xuyên trêu đùa nhau, cùng tụ tập xem phim cấm, cũng đều biết bản chất háo sắc của nhau nhưng nói đùa ngoài miệng và bị người khác đoán trúng chuyện này vẫn hoàn toàn khác nhau. Cô thẹn quá hóa giận, khẽ véo cánh tay Hứa An An: "Cô im đi!"
Hứa An An cười khúc khích: "Nói tí thì làm sao? Bạn trai bạn gái với nhau thì chuyện đó là bình thường mà."
Nói rồi, cô ấy quét mắt một vòng, thấy không có ai ngồi gần thì hạ giọng nói: "Tôi vẫn luôn hiếu kỳ đấy, làm chuyện đó có thật sự thoải mái đến mức phải rên lên không? Lần nào xem phim cũng thấy diễn viên kêu la ầm ĩ, không biết có phải diễn không nữa."
Phó Tư Dư tức tối lườm cô ấy: "Có thật hay không thì cô đi tìm người thử nghiệm là biết ngay còn gì?"
Hứa An An thản nhiên: "Tôi cũng muốn lắm nhưng mà vẫn còn đang độc thân mà, lấy đâu ra bạn trai? Cô kể cho tôi nghe đi."
Phó Tư Dư phất tay, vừa mở máy tính lên vừa nói: "Không có thì đi tìm đi."
"Bạn trai có phải cải trắng ngoài chợ đâu mà cứ ra đường là mua được? Nếu mà dễ tìm thế thì tôi đã không độc thân mấy năm nay, thật sự là không tìm được mà, cũng chẳng biết bị làm sao nữa."
Phó Tư Dư: "Chắc là duyên chưa tới, lúc trước tôi cũng có yêu ai đâu, còn chẳng gặp được chàng trai nào khiến mình rung động cơ, thế mà giờ đột nhiên lại có rồi đấy thôi."
Hứa An An chống cằm, thành khẩn học hỏi kinh nghiệm: "Thế sao cô đột nhiên lại có thế? Tôi cứ cảm thấy cuộc sống hiện tại cứ lặp đi lặp lại, ngày nào cũng như ngày nào, cứ đi làm rồi lại tan làm, cảm giác về sau cũng vẫn thế này thôi, hết năm này đến năm khác cũng chẳng có cơ hội thay đổi. Cô đột nhiên xảy ra chuyện gì mà lại phá vỡ quy luật sống cũ để đến với người ấy vậy?"
Thật ra, so với việc học hỏi kinh nghiệm yêu đương thì Hứa An An càng muốn biết tại sao Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác quen biết nhau bao nhiêu năm mà đột nhiên lại nảy sinh tình cảm với nhau như lửa gặp gió, muốn cản cũng không cản được như vậy. Tóm lại là cô ấy vẫn khá hứng thú với Thẩm Hạo Bác hơn.
Từ khi vào công ty đến giờ cô ấy đã nghe được vô số tin đồn về Thẩm Hạo Bác, anh giàu có đẹp trai, được bao nhiêu nhân viên công ty thầm thương trộm nhớ, bao nhiêu cô chiêu trong giới thượng lưu tán tỉnh làm quen trong tiệc rượu mà đều bị anh lạnh lùng từ chối.
Những câu chuyện ly kỳ về "những người phụ nữ từng bị tổng giám đốc Thẩm từ chối" lan truyền trong tập đoàn Quang Trì đủ để dựng thành một bộ phim dài tập rồi, đã thế còn chưa dừng lại.
Bây giờ, may mắn được kết bạn với bạn gái của tổng giám đốc Thẩm, tất nhiên cô ấy phải nắm bắt cơ hội này để tìm hiểu xem tổng giám đốc Thẩm có giống như lời đồn, là một người đàn ông "thẳng như sắt thép", không hiểu chuyện yêu đương hay không.
Phó Tư Dư tưởng cô ấy muốn yêu đương thật nên đành phải dựa vào kinh nghiệm tình trường ít ỏi của mình và vốn hiểu biết sau khi xem vô số bộ phim ngôn tình ngọt ngào để gợi ý: "Bây giờ xung quanh cô có đối tượng nào có khả năng phát triển tình cảm được không? Là cái kiểu mà cô hơi có hảo cảm ấy."
Hứa An An lắc đầu: "Không có."
"Bạn thời đại học hay bạn cấp ba cũng không có à?"
Hứa An An: "Hồi đi học tôi khá hướng nội, gần như không nói chuyện với con trai, bây giờ trong danh bạ WeChat cũng chỉ có mấy người bạn là nam. Thôi, đừng nói chuyện này nữa, mau kể vài chuyện của cô và người đó đi, sao đột nhiên lại chuyển từ tình anh em sang tình yêu thế?"
Phó Tư Dư bất đắc dĩ nói: "Sao cô cứ hỏi chuyện này vậy!"
"Tôi chỉ tò mò thôi mà."
"Thôi được rồi, thật ra cũng chẳng có gì đâu, chẳng qua lúc trước tôi không biết mình có cái tật hễ uống say là lại thích... Hôn người khác thôi."
Hứa An An trợn tròn mắt: "Hôn người khác? Là cái ý mà tôi hiểu à?"
Phó Tư Dư gật đầu: "Đừng có hoài nghi nữa, chính là ý mà cô nghĩ đến đó. Nhưng mà tôi chưa từng hôn ai, lần đầu uống rượu là vào dịp sinh nhật năm nay, thế là tôi đã... Cưỡng hôn anh ấy luôn."
"Thế cũng được á?" Tạm chưa kể đến việc tổng giám đốc Thẩm của bọn họ không ham nữ sắc, cứ có phụ nữ ở gần trong vòng ba mét là anh đã nâng mức đề phòng lên tối đa để tránh bị những cô gái có ý đồ không chính đáng đụng phải rồi, còn khó tiếp cận hơn cả Đường Tăng nữa, vậy mà lại bị Phó Tư Dư cưỡng hôn sao?
"Ừm, chính xác là thế." Phó Tư Dư kiêu ngạo hếch cằm lên.
Cô và Thẩm Hạo Bác tiếp xúc nhiều hơn sau chuyện đó, chẳng qua sau này anh đã thừa nhận rằng hôm đó anh hoàn toàn có thể né được nụ hôn của cô nhưng vẫn ngầm cho phép thôi.
Vậy là anh đã động lòng với cô từ lâu rồi, dù không xảy ra chuyện này thì chắc anh cũng sẽ nghĩ cách quyến rũ cô.
Cái đồ xấu xa!
Phó Tư Dư chửi thầm, khóe môi lại vô thức cong lên.
Hứa An An nghiêng đầu cảm thán: "Phụ nữ đang yêu đúng là... Toàn thân đều tràn ngập mùi chua lè của tình yêu!"
Phó Tư Dư chợt hoàn hồn: "Hả? Cô bảo gì cơ?"
"..." Hứa An An cạn lời: "Không có gì, tối nay cô rảnh không?"
"Sao? Muốn rủ tôi đi ăn cơm à?"
"Ừ, đi ăn lẩu đi."
Vừa nghe đến hai chữ "ăn lẩu" là Phó Tư Dư đã đau hết cả răng rồi: "Sao tự nhiên cô lại muốn đi ăn lẩu? Tuần trước đã ăn hai lần rồi mà?"
Hứa An An nằm vật ra ghế, nhăn nhó nói: "Vì nhổ răng đó! Mấy hôm nữa tôi phải đi nhổ răng rồi, nhổ xong bao nhiêu ngày sau cũng không được ăn đồ k*ch th*ch, tranh thủ lúc này ăn được nên muốn ăn cho đã."
Phó Tư Dư lại hỏi: "Răng cô bị sao vậy?"
Hứa An An tự bóp má, đáp: "Hồi bé tôi thích ăn kẹo, gia đình cũng không để ý nên giờ sâu tận bốn cái răng. Lúc trước không ảnh hưởng gì nên tôi cũng mặc kệ nhưng từ năm ngoài cứ ăn đồ cứng vào là đau. Nếu không ảnh hưởng đến việc ăn uống thì tôi còn chẳng thèm quan tâm đến mấy cái răng này đâu."
"Răng sâu thì nên đi chữa sớm đi, để càng lâu càng nặng đó."
"Ừ." Hứa An An vắt tay lên thành ghế, vừa lắc lư vừa than thở: "Cô biết muốn khám răng ở bệnh viện Nam Kinh khó đến mức nào không?"
Cô ấy nói xong mới chợt nhớ ra một cô chiêu giàu có như Phó Tư Dư, có thể vung tay chi vài triệu chỉ để đu idol thì chắc chẳng bao giờ gặp phải khó khăn này đâu.
Phó Tư Dư chăm chú lắng nghe: "Tôi chưa đi bệnh viện khám răng bao giờ, bây giờ đi khám răng cũng khó thế cơ à?"
Hứa An An: "Khó lắm."
Tuy biết Phó Tư Dư không phải đối mặt với chuyện này nhưng khi nói chuyện với người khác cô rất ít khi khoe khoang gia thế của mình, càng không tỏ ra kiêu ngạo nên nói chuyện với cô rất thoải mái.
"Tôi chỉ muốn đi khám răng thôi mà phải chạy đi chạy lại đến bệnh viện từ ba tháng trước rồi, đi bao nhiêu lần mới đăng ký được, đăng ký xong vào khám còn phải xếp hàng để lấy máu xét nghiệm. Khó khăn lắm mới đến bước khám răng thì một lần chỉ được khám được một chiếc thôi. Tôi bảo bác sĩ khám cả ba chiếc răng kia cho tôi xem chúng nó bị làm sao mà người ta lại bảo chỉ cho khám một chiếc, khám ba chiếc không thuộc trách nhiệm của bọn họ, nếu muốn khám thì phải đặt lịch lần sau!"
Phó Tư Dư: "Khám một chiếc răng khó lắm à?"
Hứa An An: "Không khó, còn chưa đến một phút nữa, có chiếc bị sâu nặng quá thì phải nhổ hoặc điều trị tủy, nhẹ thì trám lại là được.Tôi muốn bác sĩ khám thử xem nặng nhẹ thế nào thôi, cũng có bắt phải nhổ hết một lượt đâu mà năn nỉ mãi cũng chẳng chịu khám. Ba tháng ròng rã mà tôi mới khám được một chiếc răng nhưng mới chỉ là khám thôi đấy, họ hẹn là thứ tư tuần này đi nhổ, thế mà vẫn chưa xong đâu. Đợi chữa xong mấy chiếc rằng này chắc phải đến mùa ĐSng năm mất."
Ánh mắt Phó Tư Dư nhìn cô ấy có vẻ rất thương cảm, cô vừa trải qua nỗi khổ của việc đau răng và ăn kiêng khem nên có thể thấu hiểu được.
"Nha sĩ của cô lạnh lùng thật đấy!"
Hứa An An: "Cũng không hẳn là do bác sĩ đâu, chắc đó là quy định của bệnh viện. Giờ nhiều người bị sâu răng lắm, ngày nào bệnh viện cũng có cả đống người đến xếp hàng ra tận ngoài cổng, hôm tôi đăng ký được thì đã xếp hạng hơn một nghìn rồi. Bác sĩ ngồi đó cả ngày, cứ mấy phút lại khám một người, khám xong người này là gọi người khác vào ngay, cứ như công nhân ở dây chuyền sản xuất ý."
Phó Tư Dư khẽ gật đầu: "Ừm, thế thì cũng khổ thật."
"Khổ thì có khổ nhưng nghề nha sĩ bây giờ ngon lắm, mấy bữa nay lăn lộn với bệnh viện mãi không đến lượt tôi còn có ý nghĩ quen bạn trai làm nha sĩ cơ. Chưa tính đến những thứ khác thì chỉ riêng việc khám răng cũng không phải phiền phức như vậy rồi."
Cô ấy chống hai tay lên bàn, thở dài: "Tối qua tôi còn xem được video nhổ răng trên mạng còn thấy bác sĩ lỡ tay cắt cả vào mép bệnh nhân lúc nhổ răng, không biết tay nghề của nha sĩ tôi hẹn nhổ răng thế nào, mong là lúc tiêm thuốc tê không tiêm trúng vào cái dây thần kinh nào rồi khiến mặt tôi méo xệch luôn."
Hứa An An càng nói càng sợ, mặt cắt không còn giọt máu.
Phó Tư Dư ân cần vỗ vỗ lưng cô ấy, an ủi: "Chắc chắn không có vấn đề gì đâu, xác suất đấy nhỏ lắm, cô có thể lên mạng tra thông tin của nha sĩ đó xem thế nào mà, trước khi đặt lịch cô không tìm hiểu à?"
Hứa An An đáp: "Tôi có tra rồi, mà bác sĩ được đánh giá cao thì không đặt lịch được, tôi đành phải chọn đại một người."
Bác sĩ thường đã khó đặt lịch thế rồi huống chi là chuyên gia.
"Cô chữa răng như thế thì lâu quá, bây giờ có đau lắm không?"
Hứa An An đáp: "Bình thường thì không có cảm giác gì, chỉ ảnh hưởng đến việc ăn uống thôi, có lúc chỉ cắn mạnh một chút là đau điếng cả người."
Phó Tư Dư hít sâu một hơi, cứ như cô cũng đang trải qua cơn đau vậy.
Hứa An An bật cười: "Hít gì mà hít, tôi đau chứ cô có đau đâu."
Phó Tư Dư xoa chỗ sưng tấy ở má phải hôm qua cho cô ấy xem: "Trưa hôm kia tôi ăn lẩu nên bị nóng trong, đến chiều là đau luôn, có cái cục nổi lên trong miệng, nhìn từ bên ngoài còn thấy sưng hết cả nửa bên mặt."
"Sao nặng thế?" Hứa An An lo lắng xích lại gần, chăm chú quan sát mặt cô: "Bây giờ đã hết chưa?"
"Hết rồi, lợi bị nhiễm trùng thôi, không nghiêm trọng lắm nhưng mà đau muốn chết luôn ấy. Bác sĩ bảo tôi uống thuốc tiêu viêm, đến sáng hôm sau đã bắt đầu giảm sưng rồi."
Nhắc đến chuyện đau răng của mình, Phó Tư Dư chợt nhớ đến chuyện bạn cùng phòng của Thẩm Hạo Bác là nha sĩ. Mặc dù không biết người bạn đó làm việc ở bệnh viện nào nhưng có thể được Thẩm Hạo Bác nhớ khám răng cho cô thì cũng đủ chứng tỏ đó là một nha sĩ giỏi.
Nghĩ đến đây, Phó Tư Dư bèn cầm điện thoại lên nhắn tin cho anh.
Hứa An An ngồi ngay bên cạnh Phó Tư Dư, vô tình liếc thấy ba chữ "Thẩm Hạo Bác" trên đầu khung chat WeChat của cô thì tự giác kéo ghế về chỗ của mình.
Phó Tư Dư: [Anh đang bận à?]
Chưa đến nửa phút sau Thẩm Hạo Bác đã trả lời.
[Không bận, em dậy rồi à?]
Phó Tư Dư: [Đã là mấy giờ rồi mà anh còn hỏi nữa, sao em có thể ngủ đến tận bây giờ được? Em dậy từ lâu rồi, giờ đang ở văn phòng đấy.]
Thẩm Hạo Bác: [Em đi làm rồi sao?]
Phó Tư Dư: [Ừm.]
Vì cô thường xuyên xin nghỉ phép nên sau này Nhạc Mạn bảo cô không cần báo cáo nữa luôn. Dù là vì lý do gì thì công ty cũng không dám không phê duyệt, khỏi cần phải nhắn tin xin nghỉ phép cho thêm phiền. Bây giờ cô cứ muốn nghỉ là nghỉ, chẳng ai quản, cũng chẳng cần xin phép trước.
Sáng nay cô không dậy đi làm cùng nên Thẩm Hạo Bác tưởng cô nghỉ luôn, không ngờ buổi chiều cô lại đến công ty.
Thẩm Hạo Bác: [Lên đây.]
Phó Tư Dư: [Em lên làm gì? Có bao nhiêu ánh mắt nhìn vào, em không lên đâu.]
Thẩm Hạo Bác: [Trong văn phòng không có ai.]
Phó Tư Dư: [Nhưng ngoài hành lang tầng đó vẫn có người mà.]
Tầng làm việc của Thẩm Hạo Bác còn có văn phòng của thư ký và trợ lý, mỗi lần đi qua đều thấy có rất nhiều người. Dù họ đều cúi đầu bận rộn làm việc, không hề để ý đến cô nhưng nhìn cách Hứa An An và các đồng nghiệp lén lút bàn tán về Thẩm Hạo Bác thì cô biết chắc trợ lý của anh cũng sẽ lén bàn luận sau lưng, chẳng qua là bọn họ không biểu hiện ra trước mặt cô thôi.
Lần trước cô còn nghe các đồng nghiệp khẳng định chắc chắn là có tin tức truyền ra từ văn phòng trợ lý của tổng giám đốc Thẩm là anh đã có bạn gái rồi, cô từng đến văn phòng của anh rất nhiều lần nhưng toàn đeo khẩu trang và đội mũ nên không ai biết mặt.
Nghe đến "khẩu trang và mũ", Phó Tư Dư biết ngay bọn họ đang nói đến mình.
Đúng là ở tầng lớp nào thì con người cũng không thoát khỏi bản chất tò mò hóng chuyện.
Cô không muốn trở thành chủ đề bàn tán của họ đâu.
Phó Tư Dư: [Em hỏi anh chuyện này.]
Thẩm Hạo Bác: [Lên đây nói.]
Phó Tư Dư chẳng quan tâm yêu cầu của anh, hỏi luôn: [Trình độ anh bạn cùng phòng làm nha sĩ của anh hôm trước khám cho em thế nào? Anh ấy làm việc ở bệnh viện công hay tư? Có bận lắm không? Em có một người bạn muốn khám răng, nghe nói khó hẹn lịch khám răng ở bệnh viện công Nam Kinh lắm.]
Chuyện còn lại không cần cô nói Thẩm Hạo Bác cũng hiểu, ý cô là muốn nhờ Diệp Húc giúp.
Một lát sau, Thẩm Hạo Bác gửi WeChat của anh ấy cho cô.
Thẩm Hạo Bác: [Anh bảo Diệp Húc rồi, bảo bạn em cứ liên hệ trực tiếp với cậu ấy là được.]
Phó Tư Dư: [Phí khám bệnh của anh ấy có đắt lắm không anh? Đắt thì mình trả tiền luôn đi.]
Nếu mức phí như bệnh viện bình thường thì để Hứa An An tự trả.
Thẩm Hạo Bác: [Không đắt đâu, bảo bạn em không phải trả tiền. Em lên đây đi.]
Lại bắt cô lên nữa!
Phó Tư Dư: [Anh đang làm việc thì em lên làm gì? Em cũng phải làm mà.]
Thẩm Hạo Bác: [Không nhớ anh à?]
Phó Tư Dư: "..."
Còn chưa đến một ngày mà, nhớ gì mà nhớ?
Cô rất bất lực: [Mới xa nhau có mấy tiếng, mà sáng nay trước khi đi làm anh cũng hôn em rồi mà?]
Thẩm Hạo Bác: [Lúc đó em có mở mắt đâu, cả ngày hôm nay em chưa nhìn thấy mặt anh một lần nào.]
Phó Tư Dư: "..."
Cái lý do này của Thẩm Hạo Bác có vô lý quá không?
Thẩm Hạo Bác: [Em không nhìn anh một cái thì anh chẳng thiết làm gì cả.]
Phó Tư Dư: [Thế giờ em chụp bức ảnh cho anh xem nhé?]
Thẩm Hạo Bác: [Ảnh chụp không giống người thật, hay gọi video cũng được.]
Video?
Cô đang ở văn phòng mà, gọi video với anh kiểu gì?
Thẩm Hạo Bác đang cố ý làm khó cô đây mà.
Phó Tư Dư: [Được rồi, anh đợi chút, em lên ngay đây.]
Để xem hôm nay có phải anh biến thành hoa không mà cứ khăng khăng bắt cô lên gặp cho bằng được.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 64
10.0/10 từ 39 lượt.
