Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 58


Phó Tư Dư bị câu nói của Thẩm Hạo Bác chặn họng, cô mím môi nói với vẻ đầy bất lực: "Thẩm Hạo Bác, anh đừng có b**n th** tới mức đó được không? Sao mỗi lần em nói chuyện nghiêm túc thì anh lại chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thôi vậy?"  


 


"Ngủ xong là không nghĩ nữa ấy mà." Thẩm Hạo Bác kề sát môi vào tai cô, giọng nói trầm thấp: "Em nói đúng lắm, muốn ăn thì ăn chứ đừng nên nhịn, nhịn lâu quá để bị bội thực càng tệ hơn."  


 


Từng chữ Thẩm Hạo Bác nói đều bình thường nhưng khi ghép thành câu lại khiến Phó Tư Dư rùng mình vì sự ám muội bên trong.  


 


Đương nhiên cô không ngây thơ đến mức nghĩ anh đang đồng tình với lý thuyết kiêng khem mình vừa nói, cũng hiểu rõ "ăn" mà anh nói ám chỉ cái gì.  


 


Phó Tư Dư muốn thoát khỏi vòng tay anh nhưng Thẩm Hạo Bác ôm chặt eo cô lại, ngón tay lướt nhẹ trên vùng da lộ ra khi cô giãy giụa. Vòng eo của Phó Tư Dư nhạy cảm đến mức cả người mềm nhũn như bị điện giật, đôi tay đẩy vai anh cũng trở nên mất sức, chỉ còn cách để mặc anh muốn làm gì thì làm.  


 


Cảm giác bất lực này khiến Phó Tư Dư vừa tức vừa sốt ruột, cô luôn cảm thấy mình đang bị anh bóp nặn như đồ chơi. Cô liếc nhìn vẻ mặt điềm nhiên của Thẩm Hạo Bác, dùng gót chân đá nhẹ vào bắp chân anh.  


 


"Thẩm Hạo Bác, đồ b**n th**... Anh đừng sờ eo em nữa, nhột lắm!"  


 


Cô cựa quậy trong lòng anh, tuy Thẩm Hạo Bác ra vẻ dễ dàng kiềm chế cô nhưng thực ra rất khó.


 


"Em đừng nhúc nhích, nếu em còn nhúc nhích nữa thì đừng trách anh làm chuyện đó đấy."  


 


Thẩm Hạo Bác ghì chặt cô vào lòng, giọng trầm khàn đe dọa: "Em xem anh đã thành ra thế nào rồi kìa."  


 


Phó Tư Dư cảm nhận được sự khác thường trên cơ thể anh, cô sợ cứng đờ người lại, không dám nhúc nhích nữa. Cô vội hít vào hai hơi thật nhanh, im lặng một lúc rồi mới nhớ ra phải biện hộ cho mình, cô bèn liếc anh bảo: "Anh tự b**n th**, tự sàm sỡ em xong không kiềm chế được còn đổ lỗi cho em hả?"  


 


Phó Tư Dư hất cằm, đôi mắt phượng hơi khép lại, đuôi mắt đỏ ửng dễ dàng kích động trái tim Thẩm Hạo Bác.  


 


Anh cúi người ép xuống, Phó Tư Dư cảnh giác che miệng, ngả người ra sau để né nụ hôn của anh.  


 


Khi Thẩm Hạo Bác kéo tay cô ra, Phó Tư Dư vội lo lắng nói: "Không được, chúng ta còn chưa ăn cơm mà, anh ráng đợi tí... Đợi tí nữa..."  


 


Thẩm Hạo Bác nhắm mắt làm ngơ, chỉ lo kéo cổ áo cô xuống.  


 


Phó Tư Dư thấy anh muốn làm thật, đầu óc căng thẳng, biết mình có trốn cũng chẳng thoát được nên đành nhắm mắt buông xuôi chiều theo ý anh.  


 


Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên.  


 


Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm, vỗ nhẹ lên tay anh: "Có người đến rồi, anh mau đứng dậy đi."  


 


Thẩm Hạo Bác không nhúc nhích.  


 


Phó Tư Dư đỏ mặt vì ánh mắt đầy h*m m**n của anh, cô thúc giục: "Anh mau đi ra mở cửa đi, hình như đồ ăn đến rồi phải xong? Em đói lắm rồi."  



 


Cô vươn tay sờ bụng, hơi nhướng mày nhìn anh đầy mong đợi.  


 


Thẩm Hạo Bác giúp cô cài lại khuy áo mà anh đã mở, hơi thở gấp gáp, giọng nói trầm khàn: "Vậy em đi ăn trước đi, sau khi ăn no rồi thì đừng than mệt nữa đấy."  


 


Thẩm Hạo Bác đặt cháo cho cô. Phó Tư Dư vừa nhìn đã thấy chán ngán, lẩm bẩm: "Anh không thể gọi món gì đó đậm đà hơn sao?"  


 


Thẩm Hạo Bác ngồi vào bàn, ngẩng đầu lên nhìn cô đứng ngoài cửa phòng ăn chứ không vào, khẽ hỏi: "Em không muốn ăn à?"  


 


Phó Tư Dư lắc đầu, nhân cơ hội than vãn: "Em đã ăn cháo suốt mười mấy ngày qua, sắp mất vị giác luôn rồi này. Anh mau đặt món khác cho em đi."  


 


Muốn đặt lại đồ ăn phải đợi thêm nửa tiếng nữa mới giao tới được. Thẩm Hạo Bác biết cô đang câu giờ, anh đập quả trứng luộc trên tay xuống bàn, vừa bóc vỏ vừa chậm rãi nói: "Em không muốn ăn tức là không đói, mà nếu đã không đói thì em đi tắm đi."  


 


Đây là lời con người nói được sao?  


 


Trong đầu của cái tên b**n th** này chỉ có chuyện đó thôi à?  


 


Phó Tư Dư bực bội đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, càu nhàu: "Anh nói không ăn thì không đói là sao vậy hả? Em đói lắm rồi đây này, được chưa? Anh chẳng quan tâm em gì cả, chỉ lo nghĩ đến mình mà thôi."  


 


Thẩm Hạo Bác không tức, anh đưa quả trứng đã bóc sạch vỏ cho cô.  


 


Phó Tư Dư cầm lấy cắn một miếng như đang cắn thịt anh, cô nhìn bát cháo nhạt nhẽo trước mặt, nhớ đến mùi cơm khi ở nhà anh cả rồi thở dài: "Chồng người ta ngày nào cũng nấu ăn cho vợ, dùng đủ mọi cách để dỗ vợ, còn chồng em chỉ biết đặt cháo với trứng luộc cho em thôi."  


 


Cô liếc Thẩm Hạo Bác, thấy anh không phản ứng gì như thể anh không nhận được ám hiệu của cô, bèn nhấc chân lên đạp nhẹ xuống chân anh.  


 


"Em ăn no rồi à?" Thẩm Hạo Bác hỏi.  


 


Phó Tư Dư bĩu môi: "Em không muốn ăn nữa."  


 


Thẩm Hạo Bác đặt đũa xuống, lấy khăn ra lau tay: "Nếu như em không muốn ăn nữa thì chúng ta về phòng thôi, anh muốn ăn."  


 


Phó Tư Dư: "..."  


 


Phó Tư Dư hiểu ra ý anh khi nói mình muốn ăn là gì ngay, cô còn chưa kịp nói câu nào, Thẩm Hạo Bác đã vươn tay ra ôm cô.  


 


"Này, anh đang làm gì vậy hả? Em còn chưa ăn cơm mà!"  


 


Thẩm Hạo Bác bình tĩnh nói: "Không phải em không muốn ăn nữa sao?"  


 


"Giờ em muốn ăn rồi." Phó Tư Dư vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh, nghĩ đến việc số phận mình đang nằm trong tay người đàn ông này, nếu cô tiếp tục kháng cự thì e rằng anh sẽ trả thù trên giường, cô đành mềm mỏng liếc mắt: "Nhìn anh sốt sắng chưa kìa, dù sao hai đứa mình cũng đã đăng ký kết hôn và sống chung dưới một mái nhà với nhau rồi, em còn chạy đi đâu được nữa chắc?"  



 


Thẩm Hạo Bác thấy thích thú vì mánh khóe vụng về và buồn cười của cô, anh vươn tay véo nhẹ tai cô: "Ừ, em không chạy đi đâu được cả, em cứ từ từ mà ăn đi."  


 


Phó Tư Dư ăn bữa ăn này rất chậm, dưới ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Hạo Bác, cô mất gần một tiếng đồng hồ để ăn xong một bát cháo, một quả trứng và một cái bánh ú. Khi húp ngụm cháo cuối cùng, nó đã nguội ngắt rồi.  


 


Cô cảm thấy bây giờ mình là tử tù thời cổ đại đang chờ lên đoạn đầu đài, ăn bữa cơm cuối cùng trước khi bị xử tử.


 


"Em ăn xong rồi, anh đi vứt rác đi."  


 


Phó Tư Dư buông đũa chạy vào phòng ngủ.  


 


Để đề phòng Thẩm Hạo Bác đột nhiên muốn tắm chung, cô khóa cửa phòng ngủ chính rồi lấy quần áo vào phòng tắm, khóa luôn cửa phòng tắm lại, chuẩn bị tận hai lớp bảo hiểm.


 


Sau khi lề mề trong phòng tắm hơn một tiếng đồng hồ, cả người cô đỏ ửng vì hơi nóng, mãi cho đến khi không chịu nổi nữa mới bước ra.  


 


Thẩm Hạo Bác vẫn chưa về phòng ngủ.


 


Cô cầm điện thoại lên để xem giờ, thấy là lạ. Với cái vẻ sốt ruột lúc nãy, lẽ ra anh phải tắm xong ở phòng ngủ khác, đợi cô ở bên ngoài sẵn rồi chứ?  


 


Hay anh thật sự không giấu chìa khóa phòng ngủ chính, rồi bị nhốt ở ngoài không vào được?  


 


Phó Tư Dư mơ hồ nghe thấy tiếng động ngoài cửa, lúc bước tới mở ra thì cô thấy Tiểu Tiên Nữ đang cào cửa, hai chân trước trượt xuống cửa từng chút một, nó vừa thấy cô đã lập tức nhảy lên đòi bế.  


 


Phó Tư Dư nhìn quanh phòng khách nhưng không thấy Thẩm Hạo Bác đâu, cô ngồi xổm xuống xoa đầu Tiểu Tiên Nữ, bảo: "Ngoan nào, lát nữa ba mẹ sắp làm chuyện người lớn rồi, không hợp với trẻ con, con mau trốn đi chơi trước đi."  


 


Cô xoa đầu Tiểu Tiên Nữ, có lẽ Tiểu Tiên Nữ tưởng cô v**t v* nó, nên nó từ ngồi xổm chuyển sang nằm trên mặt đất, nhìn cô với đôi mắt tròn xoe.  


 


Phó Tư Dư không thể cưỡng lại được một chú mèo nhỏ dễ thương như vậy. Cô đưa tay ra bế nó lên, rồi đi đến phòng làm việc để tìm xem Thẩm Hạo Bác có ở đó không.


 


Phó Tư Dư giơ tay gõ cửa, cánh cửa phòng làm việc không đóng chặt. Cô gõ hai lần, cửa tự động mở ra. Thẩm Hạo Bác đang ngồi trước máy tính, bên trong phòng làm việc có một giọng nói không phải của anh vang lên. Phó Tư Dư lập tức đoán ra Thẩm Hạo Bác đang họp qua video call. Trước khi cánh cửa khép lại, cô thấy Thẩm Hạo Bác giơ ba ngón tay ra. Ba ngón tay, ý là anh vẫn còn ba mươi phút nữa mới kết thúc cuộc họp được.  


 


Ba mươi phút?  


 


Phó Tư Dư nghĩ đến việc mình không có sức phản kháng mỗi lần bị Thẩm Hạo Bác "bắt nạt", cô quyết định đây sẽ là lần đầu cô không để anh được nước làm tới, phải cho anh biết sợ thì anh mới không dám tái phạm nữa.  


 


Cô định lấy còng tay, còng chân mình đã mua trước đó ra, nếu tối nay Thẩm Hạo Bác làm quá trớn thì cô sẽ đợi đến khi anh ngủ thiếp đi rồi xích anh lại.


 


Phó Tư Dư bế Tiểu Tiên Nữ sang phòng bên cạnh.  


 


Lần trước lúc lấy đơn hàng, cô sợ còng tay và còng chân trông lộ liễu quá khi dọn nhà, anh cũng sẽ dễ tìm thấy chúng, nên cô quyết định ném chúng ở đó, để hộp nguyên xi chưa mở ra.  



 


Cô vừa bế Tiểu Tiên Nữ vừa cầm hộp hàng, lén lút trốn vào trong phòng Tiểu Tiên Nữ để mở nó ra.  


 


Cô lấy kéo, nhét Tiểu Tiên Nữ vào ổ của nó vì sợ mình sẽ vô tình làm nó bị thương, rồi mới dùng kéo cắt băng dính quấn chặt trên hộp hàng. 


 


Nhưng Tiểu Tiên Nữ không muốn ở trong ổ, nó lại chạy ra bên cạnh cô rồi dụi đầu vào ống tay áo của cô, meo meo làm trò. 


 


Phó Tư Dư xoa đầu nó: “Ngoan nào, lát nữa mẹ sẽ ôm con sau nhé.” 


 


Phó Tư Dư mở thùng hàng, thấy năm chiếc hộp nhỏ màu đen ở bên trong.  


 


Nhiều đến thế à? 


 


Cô chỉ mua một cái còng tay và một cái còng chân thôi mà?  


 


Tiểu Tiên Nữ cũng tò mò thò đầu vào trong thùng để nhìn.  


 


Phó Tư Dư mở đại một hộp, khi nhìn thấy bên trong có gì, cô hơi nhíu mày.  


 


Đây là còng tay ư?  


 


Phó Tư Dư lấy đồ trong hộp ra, tiếng kim loại khẽ chạm vào nhau vang lên trong phòng. Còng tay này là kiểu hai vòng bạc nối với nhau bằng một sợi dây xích không dày không mỏng. 


 


Phó Tư Dư cau chặt đôi mày, tại sao còng tay này khác hình cô thấy khi đặt hàng thế? Cô nhớ lúc đặt hàng, rõ ràng hình mô tả sản phẩm là hai vòng bạc uy nghiêm, lạnh lẽo cơ mà. Nhưng bây giờ lại có một sợi xích ở giữa, tại sao trông nó lại có cảm giác kh*** g** thế này?


 


Phó Tư Dư mím môi mở hộp thứ hai, mí mắt phải bắt đầu giật liên hồi.  


 


Nếu nói đôi còng tay trong hộp đầu tiên là hàng thật khác hình trên mạng cũng miễn cưỡng thấy hợp lý, dù sao thì cô cũng thực sự đã mua đôi còng tay này. 


 


Nhưng hộp thứ hai này là cái gì vậy?  


 


Phó Tư Dư lấy ra xem, phía dưới có tờ hướng dẫn.  


 


Roi tua rua.


 


Cô có mua roi đâu? Lại còn là loại trông rất không đứng đắn này nữa chứ.  


 


Phó Tư Dư mơ hồ có linh cảm chẳng lành, vội vàng mở nốt ba hộp còn lại.  


 


Nhìn còng tay, còng chân, roi da, vỗ mông, bịt mắt xếp thành hàng trước mặt mình, cô thấy không được ổn lắm.



 


Tiểu Tiên Nữ nhìn mấy món ở trên đất, còn tưởng là đồ chơi, nó tò mò giơ chân định chạm vào cái roi.  


 


Phó Tư Dư thấy chú mèo con ngây thơ, cô xấu hổ ôm chặt nó vào lòng, che mắt nó lại.  


 


Tiểu Tiên Nữ bị che tầm mắt, nó lắc đầu rồi dụi vào lòng cô.  


 


Phó Tư Dư cố nhịn để không chửi thề, cô lấy điện thoại ra chụp lại mấy món trên mặt đất, tìm bộ phận chăm sóc khách hàng của chỗ bán rồi gửi cho họ.  


 


CSKH Thỏ con: [Chào khách yêu.]  


 


CSKH Thỏ con: [Khách yêu, shop đây ạ.]


 


Phó Tư Dư thấy có vẻ như người bán không nhìn thấy ảnh, nên đã gửi lại lần nữa.  


 


Phó Tư Dư: [Xin hỏi, tại sao hàng tôi nhận được khác với hàng trong hình quá vậy?]


 


CSKH Thỏ con: [Nó vẫn giống nhau mà khách yêu.]  


 


Phó Tư Dư: [Khác nhau mà.]


 


CSKH Thỏ con: [Giống nhau đó khách yêu ạ.] 


 


Phó Tư Dư: [...]


 


Đừng nói người đang trả lời là robot đấy nhé?  


 


Phó Tư Dư: [Bạn là người thật đúng không? Tôi muốn gặp nhân viên chăm sóc khách hàng thật, không phải robot.]  


 


CSKH Thỏ con: [Dạ vâng ạ, khách yêu, tôi không phải robot đâu~]  


 


Phó Tư Dư: [Còng tay, còng chân tôi mua không có dây xích ở giữa.]  


 


Phó Tư Dư gửi kèm ảnh sản phẩm cô đã nhìn thấy lúc đặt hàng cho đối phương.


 


CSKH Thỏ con: [Khách yêu, bức ảnh bạn gửi là mẫu cũ rồi ạ. Theo phản hồi của khách hàng, mẫu này mang lại trải nghiệm không tốt lắm, tay không cử động thoải mái được nên bên bên shop đã thiết kế lại mẫu mới, giúp tăng thêm niềm vui thú vị trong tình cảm vợ chồng ạ~]  


 


Phó Tư Dư: [Thế tại sao mấy người không đổi ảnh? Mấy người đang lừa dối khách hàng đấy!]  


 


CSKH Thỏ con: [Khách yêu ơi, không phải đâu ạ! Dạo gần đây bộ phận thiết kế của shop đang nghỉ phép nên chưa kịp đổi ảnh nhưng link mua hàng đã cập nhật chữ "phiên bản mới" rồi, khách yêu kiểm tra lại nhé.] 


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 58
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...