Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 55
Phó Tư Dư: [Vậy nên hai người họ chỉ vì bị tách ra ghi hình một hôm mà đã không chịu được nỗi khổ tương tư, phải công khai luôn sao?]
Hứa An An: [Ha ha ha đúng vậy, chính là như vậy đó, ai xem cũng nói vô lý.]
Phó Tư Dư: [Ekip chương trình quay vợ chồng Gia Mộc ở xa lắm à?]
Cô thấy Từ Gia Dịch và Mục Phù còn nói hai người bây giờ đang yêu xa ở trên Weibo, một ekip chương trình ghi hình mà thôi, cho dù chia thành hai nhóm cũng không đến nỗi gọi là yêu xa chứ.
Hứa An An: [Ha ha ha, xa chứ, siêu xa luôn, phòng hai người ngủ cách nhau mười mấy mét lận đó, Từ Gia Dịch bước một bước cũng không tới được bên cạnh Mục Phù, cô nói xem có xa không.]
“...”
Hứa An An: [Lần này thật sự phải cảm ơn fan only của hai người bọn họ, nếu không phải fan only gây chuyện với ekip chương trình, nhất định phải tách hai người họ ra thì bây giờ chúng ta cũng không thấy được cảnh này đâu. Hiện giờ bọn họ nên biết, không phải chúng ta muốn ship couple, mà là hai người họ muốn ở bên nhau.]
Kiều Viện: [Cạn ly vì tình yêu nào.]
Phó Tư Dư: [Ha ha ha, cạn ly.]
Hứa An An: [Ha ha ha, cạn ly.]
Phó Tư Dư @Hứa An An: [Khi nào cô quay lại công ty?]
Hứa An An: [Lẽ ra hôm nay chương trình quay xong là có thể về rồi nhưng tối qua Từ Gia Dịch và Mục Phù đột nhiên công khai, bây giờ có rất nhiều phóng viên ở bên ngoài muốn mời bọn họ cùng phỏng vấn và ghi hình chương trình. Tối qua sếp còn gọi bọn tôi dậy họp lúc nửa đêm, nói rằng chương trình vợ chồng ở sát vách đã nhìn để mắt đến bọn họ rồi. Nhìn vào độ dính nhau này, sợ hôm nay thả bọn họ về thì bọn họ sẽ đi đăng ký kết hôn và nhận lời tham gia chương trình vợ chồng kia mất, đến lúc đấy độ hot sẽ bị người khác cướp mất. Vậy nên quyết định thương lượng với bọn họ rằng tuần này quay thêm một tập nữa, tuyên truyền phát sóng trước.”
Hứa An An: [À, tôi không nói với các cô nữa, Từ Gia Dịch lại phát kẹo rồi.]
Phó Tư Dư: [Đừng đi, kẹo gì cơ.]
Hứa An An: [Là kẹo có thể ăn được đó, Từ Gia Dịch đích thân phát cho nhân viên, miệng cười đến tận mang tai rồi, không nói nữa, tôi thật sự không nói nữa, bye bye.]
Một phút sau, Hứa An An gửi ảnh một gói kẹo cưới và trà sữa vào trong nhóm, nói kẹo cưới là của Từ Gia Dịch, còn trà sữa thì là của Mục Phù.
Một màn khoe tình cảm trắng trợn.
Ban đầu Phó Tư Dư thấy ngưỡng mộ, sau đó bắt đầu thấy tức giận.
Vốn dĩ cô cũng có thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng đầu tiên sau khi Từ Gia Dịch và Mục Phù công khai, tất cả đều tại Thẩm Hạo Bác không cho cô đi.
Nếu cô đi, bây giờ cô đã có thể một tay cầm trà sữa, một tay cầm kẹo cưới, ngồi bên cạnh nhìn Từ Gia Dịch và Mục Phù quấn quýt yêu đương rồi.
Đều tại Thẩm Hạo Bác nhỏ mọn, xin anh lâu như vậy vẫn không được.
Cô hùng hổ gọi điện cho Thẩm Hạo Bác, không gọi được, lúc đó cô mới nhớ ra có lẽ hiện giờ Thẩm Hạo Bác đang ở trên máy bay.
Cô vào WeChat soạn tin nhắn, định báo cho Thẩm Hạo Bác biết lần này mình thật sự rất tức giận nhưng nghĩ tới việc dạo gần đây anh đi công tác chắc chắn rất bận, cuối cùng cô lại xóa đi.
Tạm thời không tính sổ với anh, đợi anh về rồi nói.
Phó Tư Dư nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ rồi, bây giờ sửa soạn đến công ty thì cũng muộn, cô bèn dứt khoát xin nghỉ thêm một ngày, nhắn tin hẹn Tần Xu đi dạo phố, tiện thể trò chuyện xem ở Nam Kinh có đối tượng liên hôn nào phù hợp với Tần Xu hay không.
Sau khi xuống máy bay, Thẩm Hạo Bác nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Phó Tư Dư, anh lập tức gọi lại cho cô.
“Có chuyện gì sao?”
Phó Tư Dư: “Không có gì, em chỉ gọi hỏi xem anh đã đến nơi hay chưa, anh không bắt máy, em đoán chắc anh vẫn còn đang ở trên máy bay.”
Thẩm Hạo Bác: “Ừm, anh vừa xuống máy bay, em đi làm rồi à?”
Phó Tư Dư: “Không, em đang đi dạo phố với Xu Xu, anh bận việc của anh đi, em cúp máy đây.”
Phó Tư Dư không đợi Thẩm Hạo Bác trả lời đã cúp máy.
Cô đang ở trong trung tâm thương mại, xung quanh tràn ngập những tiếng ồn ào huyên náo, Thẩm Hạo Bác vẫn không biết Phó Tư Dư đã ghi hận anh vì chuyện Từ Gia Dịch và Mục Phù công khai, tưởng rằng cô vội vàng cúp máy chỉ đơn giản là đang đi đường không tiện, anh bèn nhắn cho cô một tin.
Thẩm Hạo Bác: [Ngoan, anh sẽ cố gắng về sớm.]
Phó Tư Dư nhìn tin nhắn của anh, hừ lạnh một tiếng.
Ai thèm anh về sớm chứ.
Thẩm Hạo Bác đi công tác nửa tháng, mỗi ngày đều giữ liên lạc với Phó Tư Dư, hai người chào buổi sáng, chúc ngủ ngon với nhau.
Phó Tư Dư vẫn giữ thái độ nói chuyện với anh như thường ngày, cần làm nũng thì cứ làm nũng, cần than vãn muốn tiền thì cứ than vãn muốn tiền, không hề để lộ ra một chút xíu ý tứ giận dỗi anh nào cả.
Đêm trước khi Thẩm Hạo Bác về, hai người còn bàn bạc xem khi anh về sẽ cùng đi ăn ở nhà hàng nào, kết quả là máy bay vừa đáp đất, Thẩm Hạo Bác gọi điện cho Phó Tư Dư thì không liên lạc được.
Nhắn WeChat, WeChat cũng bị chặn luôn.
Ở nhà cũng không thấy bóng dáng cô đâu.
Ngay cả con mèo kia cũng biến mất.
Rất rõ ràng, anh không biết mình đã đắc tội với ông trời con kia ở điểm nào, giờ cô mang theo cả mèo bỏ nhà đi rồi.
Thẩm Hạo Bác ngồi trên sô pha, nhớ lại những cuộc trò chuyện gần đây của mình với Phó Tư Dư, không phát hiện ra điểm nào chọc phải cô. Anh day day huyệt thái dương, gọi điện cho Tần Cảnh Diệu, hỏi hôm nay anh ấy có muốn tụ tập hay không.
Tần Cảnh Diệu ngạc nhiên nói: “Anh Thẩm, cậu không bị thứ gì kỳ lạ nhập hồn đấy chứ, sao tự nhiên lại chủ động muốn tổ chức tụ tập?”
Các buổi tụ tập của mấy người bọn họ đa số là do anh ấy và Hàn Nhậm Bân khởi xướng, Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên gần như sẽ không đề nghị tụ tập trước, trừ khi có chuyện vui lớn. Ví dụ như lần trước Phó Tư Nghiên sắp kết hôn, mới mời bọn họ cùng nhau tụ tập trước đám cưới, trong suốt bao nhiêu năm bọn họ quen biết nhau, buổi tụ tập do Phó Tư Nghiên khởi xướng cũng chỉ có một lần đó, còn Thẩm Hạo Bác thì chưa có lần nào.
Thẩm Hạo Bác hờ hững nói: “Có tụ tập không?”
Tần Cảnh Diệu: “Không, tôi không ở Nam Kinh, không tụ tập được. Hay là cậu tự tag mấy người bọn họ ở trong nhóm đi, hỏi xem bọn họ có muốn tụ tập không.”
Thẩm Hạo Bác: “Coi như tôi chưa từng nói đến chuyện này, đừng nhắc chuyện này với bất kỳ ai đấy, cúp đây.”
Tần Cảnh Diệu: “...”
Thẩm Hạo Bác đang lên cơn thần kinh gì vậy, tụ tập ăn uống cũng có phải chuyện to tát gì đâu, làm cứ như phần tử phạm tội vậy, còn bảo đừng nhắc chuyện này với bất kỳ ai.
Nhưng anh ấy cứ muốn nhắc.
Thẩm Hạo Bác tự dưng muốn tụ tập ăn uống, rõ ràng là có dụng ý khác, nhất định có liên quan đến Phó Tư Dư, chắc anh lại cãi nhau với Phó Tư Dư, muốn mượn chuyện tụ tập để làm lành, mà lại ngại tự mình lên tiếng ở trong nhóm.
Vừa muốn có người đẹp, vừa muốn giữ thể diện, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.
Tần Cảnh Diệu nhắn tin vào trong nhóm nhỏ của mấy người: [Hạo Bác vừa gọi cho tôi, hỏi tôi hôm nay có muốn tụ tập không, các cậu có ai muốn đi không?]
Hàn Nhậm Bân: [Tôi tôi tôi, hôm qua tôi vừa về Nam Kinh.]
Tần Cảnh Diệu @Phó Tư Nghiên @Phó Tư Dư: [Hai anh em nhà cậu thì sao, có rảnh để tụ tập không?]
Phó Tư Nghiên: [Không rảnh.]
Phó Tư Dư không trả lời tin nhắn.
Tần Cảnh Diệu: [Tư Nghiên với Tiểu Ngũ đều không đi, tôi không ở Nam Kinh, không tụ tập được. Xem ra chỉ có Nhậm Bân với Hạo Bác thôi, Nhậm Bân cậu tự hẹn thời gian với Hạo Bác đi.]
Hàn Nhậm Bân @Thẩm Hạo Bác: [Anh Bác, mấy giờ tụ tập, ở đâu thế? Tôi hot lắm, mỗi lần ra ngoài tụ tập đều có thể gặp người hâm mộ, ăn ở ngoài không an toàn, hay là tụ tập ở nhà đi. Anh Bác, tôi tới nhà cậu nhé, cậu có ở nhà không? Bây giờ tôi sẽ sửa soạn rồi đi luôn, chuẩn bị đón tiếp tôi đi.]
Thẩm Hạo Bác: [Không hoan nghênh.]
Hàn Nhậm Bân: [... Đại ca, cậu có ý gì, có tụ tập hay không hả.]
Thẩm Hạo Bác: [Không tụ tập.]
Hàn Nhậm Bân: [Không phải cậu muốn tụ tập sao? Sao thế, mấy người bọn họ không đi, một mình tôi thì cậu lại không tụ tập nữa, cậu như vậy làm tôi rất mất mặt đấy. Cậu đợi đó cho tôi, hôm nay tôi nhất định phải tới nhà cậu, tối nay tôi sẽ ở lại nhà cậu, không đi luôn.]
Thẩm Hạo Bác: [Cút.]
Hàn Nhậm Bân: [...]
Hàn Nhậm Bân @Tần Cảnh Diệu @Phó Tư Nghiên @Phó Tư Dư: [Mấy người phân xử xem, có phải anh Bác coi thường tôi không?]
Tần Cảnh Diệu hóng hớt không sợ làm lớn chuyện: [Chắc chắn là cậu ấy coi thường cậu, đánh cậu ấy đi.]
Hàn Nhậm Bân: [Cậu cút đi, chỉ có cái đồ chó trà xanh như cậu mới thích ở đó chia rẽ quan hệ của tôi với anh Bác.]
Hàn Nhậm Bân và Tần Cảnh Diệu lại cãi nhau ầm ĩ ở trong nhóm.
Thẩm Hạo Bác không thấy Phó Tư Dư trả lời trong nhóm, anh bèn gọi điện cho Phó Tư Nghiên.
“Tư Nghiên, hôm nay Tiểu Ngũ có về nhà tổ không?”
Phó Tư Nghiên liếc nhìn Phó Tư Dư đang chơi game với Nguyễn Hân ở kế bên, thản nhiên đáp: “Tôi không về nhà tổ.”
Thẩm Hạo Bác: "Tôi không hỏi cậu, tôi hỏi Tiểu Ngũ.”
Phó Tư Nghiên: “Tôi không về nhà tổ, làm sao tôi biết được?”
"Tiểu Ngũ đang ở với cậu.” Thẩm Hạo Bác chắc nịch.
Làm anh em với Phó Tư Nghiên bao nhiêu năm, Thẩm Hạo Bác rất hiểu Phó Tư Nghiên. Nếu như anh ấy không biết thì sẽ nói thẳng rằng mình không biết, còn hỏi một đằng trả lời một nẻo như vậy chính là biết.
Phó Tư Nghiên: “Đó là cậu tự đoán ra mà thôi.”
Thẩm Hạo Bác: “Biết rồi, mười lăm phút nữa tôi tới nhà cậu.”
Thẩm Hạo Bác cúp máy, trước khi ra ngoài còn thoáng nhìn thấy ổ mèo ở bên cạnh, anh lấy một con cá đồ chơi để trêu mèo ở trong tủ ra rồi nhét vào túi.
...
Phó Tư Dư và Nguyễn Hân chơi xong một ván game, ngửi thấy mùi thơm bay ra từ trong bếp, cô ngó đầu vào bếp thì thấy Phó Tư Nghiên đang nấu cơm, không tin được mà hỏi: “Thơm quá, tay nghề nấu nướng của anh cả tốt vậy sao?”
Dạo gần đây cô hay thấy Nguyễn Hân khoe món ăn anh cả làm ở trong vòng bạn bè, bề ngoài trông có vẻ rất tuyệt, cô còn tưởng là thêm filter nên mới đẹp mắt đến thế. Dù sao thì anh cả của cô ngày nào cũng bận rộn chuyện công ty, không thể nào có thời gian học nấu ăn, có thể làm ra những món ở mức tạm được đã là rất tốt rồi, không ngờ thức ăn anh cả làm có vẻ còn thơm hơn cả dì Đàm nấu.
Nguyễn Hân: “Đúng đó, chị ăn đồ anh cả em nấu còn ngon hơn ăn ở nhà hàng bên ngoài, lát nữa em ăn thử là biết liền, đàn ông bây giờ nấu ăn còn giỏi hơn phụ nữ.”
Ai nói vậy, Thẩm Hạo Bác không biết nấu ăn, cô chưa bao giờ được ăn món ăn do Thẩm Hạo Bác nấu.
Phó Tư Dư ôm lấy cánh tay của Nguyễn Hân: “Chị dâu, tối nay em thực sự có thể ở lại đây sao? Liệu có làm phiền chị và anh cả không?”
Nguyễn Hân cười nói: “Đương nhiên là được, trong nhà có nhiều phòng thế cơ mà, em cứ ở thoải mái, sẽ không làm phiền chị với anh ấy đâu.”
Hôm nay Phó Tư Dư cũng chỉ nhất thời bốc đồng mới nghĩ rằng đến chỗ anh cả thì Thẩm Hạo Bác sẽ không tìm thấy cô, cho dù anh có tìm thấy cô thì có anh cả cô ở đó, anh cũng không thể làm gì được cô. Nhưng bây giờ cô lại cảm thấy đến đây quấy rầy anh cả và chị dâu ở riêng với nhau thì không hay cho lắm.
Tuy anh cả và chị dâu không nói gì nhưng bản thân cô vẫn cảm thấy mình ở chung với anh cả chị dâu thì có hơi phát sáng.
“Em vẫn nên đi thì hơn.”
Nguyễn Hân kéo tay Phó Tư Dư rồi nói: “Đi gì chứ, em ở lại nhà anh cả chị dâu một đêm cũng có làm sao đâu, chị và anh cả của em có ghét bỏ em đâu, đúng không, Phó Tư Nghiên?”
Nguyễn Hân nói vọng vào trong bếp: “Anh ghét em gái anh đến ở nhà tụi mình sao?”
Phó Tư Nghiên bước đến cạnh cửa bếp, thản nhiên nói: “Không ghét.” Dù sao người đến đón cô cũng sắp tới rồi.
Vừa dứt lời, bên ngoài lập tức vang lên tiếng chuông cửa.
Phó Tư Dư nhiệt tình nói: “Em đi mở cửa, chị dâu cứ ngồi đó là được.”
Phó Tư Dư chạy ra mở cửa, vừa kéo cửa ra thì thấy người đang đứng ngoài cửa là Thẩm Hạo Bác, “rầm” một tiếng, cô nhanh chóng đóng sầm cửa lại, quay đầu nhìn về phía Phó Tư Nghiên: “Anh cả, chẳng phải đã nói là không ghét bỏ em sao, có phải anh nói cho anh ấy biết em ở đây không?”
Phó Tư Nghiên không hề chột dạ: “Là tự cậu ấy đoán được.”
Phó Tư Dư: “...” Nếu không có ám thị gì đó, anh có thể đoán ra được cô ở đây nhanh như vậy sao?
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 55
10.0/10 từ 39 lượt.
