Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 53


Dù anh rất tự tin nhưng Phó Tư Dư lại thấy quyền quyết định là ở cô.


 


“Anh nói có cửa là có à, em không nói, để xem anh đào đâu ra cái cửa đấy.”


 


Cô bặm môi, đắc ý lắc đầu trước mặt anh.


 


Thẩm Hạo Bác điềm đạm nói: “Mỗi câu một trăm nghìn.”


 


Phó Tư Dư lập tức dừng động tác lắc đầu.


 


Mỗi câu một trăm nghìn.


 


Mắt cô đảo vòng vòng.


 


“Mỗi câu chỉ một trăm nghìn thôi à, vậy tình yêu của em cũng rẻ mạt quá rồi đó.” Cô nhướng mày, liếc mắt nhìn anh.


 


Buôn bán mà không trả giá thì đâu phải buôn bán, ít nhất cũng phải thêm chút đỉnh chứ.


 


Thẩm Hạo Bác bắt đầu đếm: “Ba, hai...”


 


“Em yêu anh.” Phó Tư Dư ôm chặt lấy eo anh, dính sát vào người anh, ngẩng đầu nhìn anh nói: “Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh.”


 


Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em nói mấy lần rồi?”


 


“Anh đừng cắt ngang.”


 


Cắt ngang là làm chậm trễ việc kiếm tiền của cô, mỗi câu một trăm nghìn đó, hôm nay cô không ăn không uống không ngủ cũng phải kiếm cho đã.


 


Thẩm Hạo Bác: “Em phải tự nhớ số, không nhớ nổi thì không tính.”


 


Người bỏ tiền là ông chủ, Phó Tư Dư đành ngoan ngoãn làm theo.


 


“Vừa nãy coi như là mười lần đi, giờ tiếp tục, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh...”


 


“Hai mươi.”


 


“Em yêu anh, ba mươi, em yêu anh, bốn mươi.”


 


Thẩm Hạo Bác bị hành vi gian lận trắng trợn này của cô làm cho bật cười, bóp nhẹ má cô: “Giở trò hả?”


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi anh: “Em mặc kệ, em nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”


 


Thẩm Hạo Bác nhướng mày: “Dùng mỹ nhân kế à?”


 


“Anh có mắc câu không?”


 


Thẩm Hạo Bác đột nhiên đè cô xuống sofa, môi khẽ cắn lên xương quai xanh của cô: “Mắc câu chứ, sớm muộn gì anh cũng ăn sạch em.”


 


Anh không dùng sức, dù không đau nhưng dòng điện tê tê chạy dọc sống lưng khiến cô giật mình né tránh: “Đừng cắn, đau.”


 


“Biết đau mà còn dám trêu anh?”



 


Phó Tư Dư: “...”


 


Vậy mà cũng gọi là trêu sao? Anh yếu đuối vậy hả.


 


Cô đẩy vai anh: “Dậy đi, em còn chưa nói xong mà.”


 


Thẩm Hạo Bác đỡ cô ngồi dậy.


 


“Nè, vừa nãy em nói bao nhiêu lần rồi?” Cô ôm lấy cánh tay anh hỏi.


 


Thẩm Hạo Bác không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cô.


 


“Thôi kệ, coi như hai trăm lần đi.”


 


Quả thật là một con số rất tùy tiện, cô nói chưa đến hai mươi lần thì có.


 


Thẩm Hạo Bác nghi ngờ một cách hợp lý rằng nếu cứ để cô tiếp tục thế này, hôm nay anh sẽ bị cô tống tiền đến sạt nghiệp mất.


 


“Em yêu anh.”


 


Thẩm Hạo Bác ngắt lời cô: “Được rồi, đừng nói nữa.”


 


“Vì sao không cho em nói nữa?” Phó Tư Dư không chịu: “Rõ ràng anh bảo một câu một trăm nghìn mà, anh không chơi lại thì nói thẳng, còn nuốt lời nữa, đồ nhỏ mọn!”


 


Thẩm Hạo Bác buồn cười đến phát cáu, vỗ đầu cô: “Mê tiền đến mức này rồi à? Em muốn gì mà anh chẳng mua cho, như vậy mà còn nói anh nhỏ mọn?”


 


Tuy ngoài miệng Thẩm Hạo Bác nói mỗi tháng chỉ chuyển cho cô một triệu nhưng gần đây hễ Phó Tư Dư vừa thấy món đồ nào là lập tức gửi WeChat cho anh, chẳng bao lâu sau quần áo, túi xách, giày dép mà cô để ý đã có người đem đến tận tủ quần áo của cô.


 


Nếu không tính toán chuyện mỗi tháng một triệu kia thì đúng là Thẩm Hạo Bác chưa từng keo kiệt với cô về chuyện tiền bạc.


 


Phó Tư Dư thấy khó hiểu: “Lúc em mua đồ thì anh chi tiền cũng hào phóng mà, sao mỗi tháng không chịu chuyển cho em thêm chút tiền nhỉ?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Em nghĩ sao?”


 


Phó Tư Dư trầm ngâm một lúc, hỏi: “Là vì Xu Xu à? Anh nghĩ em có nhiều tiền sẽ đưa cho Xu Xu sao?”


 


Chuyện này thật ra là điều Phó Tư Dư luôn không muốn nhắc tới. Tuy Tần Xu là bạn thân của cô nhưng quả thực đã khiến nhà họ Thẩm mất mặt. Nhà họ Thẩm rất coi trọng tình cảm, trong mắt người ngoài thì rõ ràng là Tần Xu có lỗi với Thẩm Cố. Là anh họ của Thẩm Cố, Thẩm Hạo Bác có thành kiến với Tần Xu cũng là điều dễ hiểu.


 


Nhưng Phó Tư Dư cảm thấy Thẩm Hạo Bác không phải người sẽ vì chuyện đó mà làm khó một cô gái. Hôm sinh nhật cô còn mời cả hai đến. Tần Xu còn kể lúc cô say, Thẩm Hạo Bác đã nói chuyện với cô ấy, dặn dò cô ấy phải biết tự chăm sóc bản thân.


 


Nếu anh thật sự có ý kiến vì chuyện Tần Xu hủy hôn với Thẩm Cố thì với tính cách của anh, anh đã chẳng nói thêm một câu nào với cô ấy rồi.


 


Hơn nữa với tính cách của Tần Xu, nếu cảm thấy Thẩm Hạo Bác có ác ý với mình thì chắc chắn sẽ không chịu nhịn mà im lặng. Điều đó cho thấy những lời anh nói không hề thể hiện sự bất mãn với Tần Xu.


 


Thẩm Hạo Bác gõ gõ ngón tay lên ghế sofa, hỏi ba câu đánh thẳng vào lòng cô.


 


“Em có tiền rồi còn nghe lời anh như bây giờ nữa không?”


 


“…”


 


“Em có tiền rồi, suốt ngày đi chơi với bạn thân còn nhớ tới anh không?”



 


“…”


 


“Em có tiền rồi, anh còn dễ dàng nghe được ba chữ ‘em yêu anh’ nữa không?”


 


“…”


 


Hóa ra là cô nghĩ nhiều rồi, anh không cho cô tiền không phải vì tình nghĩa anh em, cũng chẳng phải để bênh vực em họ mà là muốn dùng tiền để kiểm soát cô.


 


Thôi được, cô cũng chẳng phải không bị tiền kiểm soát.


 


“Anh nói gì vậy chứ, em yêu anh như thế, sao anh lại nghĩ em là người chỉ yêu tiền của anh?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Nếu em không yêu tiền của anh, vậy từ tháng sau anh không chuyển tiền nữa, em yêu anh thế mà, chắc sẽ không để tâm đến chuyện anh không đưa tiền chứ?”


 


“…”


 


“Tình yêu là sự cho đi từ hai phía, em yêu anh, anh cũng phải yêu em. Anh yêu em thì sao lại nỡ không cho em tiền tiêu chứ? Với lại nếu anh thật sự nghĩ vậy thì mình có thể làm như anh nói, vậy thì anh còn phải cảm ơn Xu Xu đấy.” Phó Tư Dư phản ứng rất nhanh: “Nếu không phải nhà cô ấy đang khó khăn, em cũng chẳng cần tiền đến mức này, cũng sẽ không vì tiền mà ngoan ngoãn nghe lời anh, lúc nào cũng nghĩ đến anh đúng không?”


 


Cô chọt chọt vào ngực Thẩm Hạo Bác: “Anh không cần cho em nhiều tiền, cứ tiếp tục dùng tiền kiểm soát em cũng được nhưng mà Xu Xu là bạn thân của em, em có thể mượn anh chút tiền giúp cô ấy được không? Sau này chúng em chắc chắn sẽ trả lại cho anh mà.”


 


Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt hỏi: “Em với ai là chúng em?”


 


Phó Tư Dư: “…” Anh đúng là giỏi moi xương trong trứng.


 


Thẩm Hạo Bác: “Em tưởng vấn đề của nhà họ Tần chỉ cần em cho Tần Xu mượn chút tiền là giải quyết được à?”


 


“Vậy phải làm sao mới giải quyết được?” Phó Tư Dư lập tức nghiêm túc hẳn lên. Cô không rành chuyện thương trường, ngoài việc cố gom tiền thì cũng chẳng giúp gì thêm được nhưng Thẩm Hạo Bác thì hiểu mà, với đầu óc kinh doanh của người nắm trong tay tập đoàn Quang Trì, anh mà phân tích thì chắc chắn sẽ có ích cho nhà họ Tần.


 


Cô rời khỏi người anh ngồi sang một bên, mở điện thoại ra ghi âm, tập trung tinh thần chờ anh nói.


 


Thẩm Hạo Bác dời mắt đi, cầm iPad lên, tiếp tục làm việc.


 


Phó Tư Dư hơi ngẩn người, khều tay anh hỏi: “Này, anh không định phân tích vấn đề của nhà họ Tần à?”


 


Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt đáp: “Anh phải làm việc, bận lắm.”


 


Ngụ ý là anh không có thời gian phí vào chuyện chẳng liên quan đến mình.


 


“Bận thì bận, chậm một chút cũng không sao, anh nói xong rồi làm việc tiếp cũng được mà.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Thời gian của anh rất quý giá.”


 


Nói như thể thời gian của ai đó thì không quý bằng vậy.


 


Đang cần nhờ vả nên cô cũng không cãi lại, cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh xem anh xử lý công việc, anh đúng là nói làm là làm ngay, lập tức vào trạng thái.


 


Phó Tư Dư nghiêng đầu nhìn anh mãi cũng hơi mỏi, cô đưa chân lên ghế sofa, đổi sang tư thế nằm sấp, hai tay chống cằm, mắt nhìn chằm chằm vào anh, mặc kệ ánh mắt anh có nhìn qua không, thi thoảng còn nháy mắt đưa tình với anh.


 


Tới lần thứ năm cô nháy mắt lia lịa, cuối cùng Thẩm Hạo Bác cũng quay mặt sang nhìn cô.


 


Phó Tư Dư cười ngọt ngào với anh, hỏi: “Một tiếng đồng hồ anh kiếm được bao nhiêu tiền?”



 


Thẩm Hạo Bác nói: “Sao thế? Em muốn mua thời gian của anh à?”


 


Phó Tư Dư nghe ra được ý trêu ghẹo trong lời anh.


 


“Em có thể mua không?” Phó Tư Dư hỏi.


 


Thẩm Hạo Bác bật cười: “Em định trả bao nhiêu?”


 


Phó Tư Dư giơ hai ngón tay: “Em trả bằng một trăm lần em yêu anh.”


 


Một lần là một trăm nghìn, vừa rồi cô còn giở trò bảo mình đã nói hai trăm lần rồi, trừ đi một trăm lần thì còn dư một trăm.


 


Thẩm Hạo Bác như bị cô làm phiền đến phát ngán, anh cầm iPad đứng dậy khỏi ghế sofa.


 


“Đừng đi mà.” Phó Tư Dư kéo tay anh, lắc nhẹ, tăng giá: “Em trả hai trăm lần, anh nói đi mà, nếu không em tối nay dắt Tiểu Tiên Nữ bỏ nhà đi đấy.”


 


“Em định bỏ đi đâu?”


 


“Không nói cho anh biết, để anh không tìm ra em.”


 


Chiêu bỏ nhà đi hình như có chút hiệu quả, Thẩm Hạo Bác lại ngồi xuống, đặt iPad lên bàn trà, nói với cô: “Không cần ghi âm đâu, chỉ là chút nhận định cá nhân đơn giản thôi, em nghe một lần là hiểu được vấn đề nhà họ Tần rồi.”


 


Phó Tư Dư lập tức vỗ mông ngựa: “Nhận định của tổng giám đốc tập đoàn Quang Trì sao có thể gọi là đơn giản, chỉ cần anh mở miệng là vàng ngọc quý giá rồi. Nhưng nếu anh không thích ghi âm thì em tắt đi.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Em muốn ghi thì cứ ghi, vấn đề lớn nhất của nhà họ Tần bây giờ là người quản lý quá kém, ba và chú hai của bạn em chẳng có đầu óc kinh doanh gì cả, các quyết sách cho dự án quan trọng thường xuyên sai lầm. Tiếp nữa là họ không kịp thời kiểm soát dư luận trên mạng, khiến tin phá sản lan truyền mạnh, làm các nhà đầu tư mất niềm tin. Cách duy nhất bây giờ của nhà họ Tần là lấy lại niềm tin của các nhà đầu tư, thuê người có năng lực để quản lý công ty.”


 


“Vậy phải làm sao mới lấy lại được niềm tin?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Cho nhà đầu tư thấy công ty nhà họ Tần vẫn còn lợi nhuận.”


 


Chỉ nghe giọng anh thôi là Phó Tư Dư đã biết anh có cách rồi.


 


“Anh nói thẳng đi, họ nên làm gì.” Nếu cô biết cách giúp công ty nhà họ Tần có lãi thì đã chẳng cần hỏi anh.


 


Thẩm Hạo Bác: “Cách đơn giản nhất, cũng là cách duy nhất là tìm một gia tộc sẽ không bị nhà họ Tần liên lụy để kết thân qua hôn nhân, mượn danh tiếng và tiềm lực tài chính của nhà đó để vượt qua khủng hoảng lần này.”


 


Nhà họ Tần chỉ có hai cô con gái, ngoài Tần Xu còn có một cô em gái đang học trung học cơ sở, nếu muốn liên hôn thì chỉ có thể là Tần Xu.


 


“Thế sao được chứ, dùng liên hôn để cứu công ty, chẳng khác nào biến con gái thành công cụ trao đổi lợi ích cho gia tộc.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Cá và tay gấu không thể cùng lúc có được, mà mấu chốt của cách này không nằm ở chỗ bạn thân của em có đồng ý liên hôn hay không.”


 


“Vậy mấu chốt ở đâu?”


 


“Phải xem có gia tộc nào nguyện ý vì Tần Xu mà tiếp nhận mớ hỗn độn của nhà họ Tần hay không.”


 


“Xu Xu xinh đẹp thế cơ mà, chỉ cần cô ấy đồng ý, kiểu gì cũng có khối đàn ông sẵn sàng vì cô ấy mà lên núi đao xuống biển lửa.”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ mỉm cười, không đưa ra bình luận gì.


 


Phó Tư Dư ngồi trên sofa suy nghĩ một lúc về phương án này, sau đó cô đứng dậy, xỏ dép đi về phòng ngủ, nói ý kiến của Thẩm Hạo Bác cho Tần Xu qua WeChat.



 


Phó Tư Dư: [Cậu có bằng lòng liên hôn không?]


 


Tần Xu: [Nếu có thể giữ lại công ty của gia đình thì tớ đồng ý.]


 


Những cô gái xuất thân như bọn họ phần lớn kết hôn đều chọn gia tộc môn đăng hộ đối, liên hôn để cùng mạnh lên.


 


Nhưng ở Nam Kinh, gia tộc có đủ năng lực giải quyết mớ hỗn độn hiện tại của nhà họ Tần lại không nhiều.


 


Trong lúc trò chuyện với Tần Xu, đầu óc Phó Tư Dư không kìm được lại nghĩ đến người em họ thứ ba của Thẩm Hạo Bác là Thẩm Cố. Nhà họ Thẩm không chỉ có năng lực giúp đỡ nhà họ Tần mà bản thân Thẩm Cố và Tần Xu từng có hôn ước từ nhỏ. Mặc dù trong tiệc sinh nhật mười tám tuổi của mình, Tần Xu đã công khai từ hôn khiến Thẩm Cố mất mặt nhưng khi họ còn hứa hôn với nhau, Phó Tư Dư thấy hai người đó rất xứng đôi mà Thẩm Cố cũng hết mực chiều chuộng Tần Xu.


 


Dù sao cũng có hơn mười năm tình nghĩa hôn ước, vẫn hơn liên hôn với một người đàn ông xa lạ.


 


Chỉ là không biết bây giờ Thẩm Cố đã có bạn gái hay chưa.


 


Cô cầm điện thoại đi tìm Thẩm Hạo Bác, thấy anh đang đứng ở ban công gọi điện thoại, quay mặt vào phòng khách, vừa ra cô đã thấy anh ngay.


 


Cửa ban công đóng kín nên không nghe rõ anh đang nói gì, Phó Tư Dư giơ tay ra hiệu chào anh, không đi qua mà ngồi xuống ghế chờ.


 


Thẩm Hạo Bác đang cầm điện thoại nói với Thẩm Cố bên kia: “Anh đã đề xuất phương án liên hôn với chị dâu em rồi, chắc cô ấy cũng đã nói với Tần Xu rồi. Vợ của em thì tự em đi mà theo đuổi, đừng làm phiền đến anh nữa.”


 


Thẩm Cố như không nghe hiểu tiếng người: “Cảm ơn anh cả, sau này còn nhiều chỗ cần anh và chị dâu giúp đỡ rồi, làm phiền anh vậy.”


 


Thẩm Hạo Bác dứt khoát cúp máy, đẩy cửa ban công ra bước vào.


 


Phó Tư Dư hỏi: “Anh vừa gọi điện với ai vậy?”


 


Thẩm Hạo Bác thành thật: “Thẩm Cố.”


 


Trùng hợp ghê, cô vừa nghĩ đến việc có khi nào Tần Xu và Thẩm Cố có thể nối lại tình xưa thì anh đã gọi cho Thẩm Cố rồi, đây chẳng phải là duyên số sao?


 


“Em họ của anh à?”


 


“Ừ.”


 


Phó Tư Dư xoa xoa đùi, giả vờ lơ đãng hỏi: “Lần trước đến nhà anh thấy mấy anh em nhà anh trông cũng giống nhau lắm ấy, mấy người đó đều có bạn gái rồi sao?”


 


Thẩm Hạo Bác đáp: “Chưa ai có.”


 


Thẩm Cố chưa có bạn gái, tuyệt quá rồi!


 


Thẩm Hạo Bác lạnh giọng hỏi: “Em thấy họ giống anh sao?”


 


“Đúng mà, anh không thấy mấy anh em các anh rất giống nhau à?”


 


“Họ có đẹp trai bằng anh không?”


 


“…”


 


Phó Tư Dư cạn lời: “Không ai đẹp trai bằng anh hết, anh đẹp trai nhất.”


 


Ngay cả với anh em trong nhà mà còn phải so ai đẹp trai hơn thì làm sao người nhà họ Thẩm có thể duy trì hòa khí nổi. Thẩm Hạo Bác tự luyến như thế không bị ba đứa em liên thủ đánh chết thì đúng là kỳ tích.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 53
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...