Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 44


Thẩm Hạo Bác ngồi trước bàn làm việc, khi anh nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa thì hơi nhướng mày. Anh thấy khe cửa thư phòng dần mở to, Phó Tư Dư thò đầu vào, nở nụ cười nịnh nọt.


 


“Thẩm Hạo Bác, anh có khát không?”


 


Thẩm Hạo Bác chỉ nhìn thoáng qua thôi thì cũng đã nhìn ra ý đồ của cô. Sáng nay cô đi dạo phố với bạn thân, anh đưa thẻ cô không lấy, còn nói bạn thân có thể nuôi cô. Giờ công ty nhà bạn thân gặp vấn đề tài chính, chắc là cô gái này muốn xin tiền từ anh để giải quyết chuyện của bạn thân rồi.


 


Ngây thơ quá.


 


Một chuỗi vốn của cả tập đoàn thì tí tiền tiêu vặt cô muốn xin cũng chẳng thể tạo nổi một gợn sóng.


 


Thẩm Hạo Bác vẫy tay gọi cô.


 


Phó Tư Dư cười hì hì, bưng một ly nước ép, đẩy cửa bước vào. Cô đi đến trước mặt anh, đưa ly nước cho anh: “Đây là nước ép em vừa ép, anh uống thử không?”


 


“Em còn biết ép nước hoa quả cơ à?”


 


Phó Tư Dư nhướng mày: “Anh không ngờ em giỏi thế đúng không? Nhìn này, đây là sữa chuối em tỉ mỉ pha chế cho anh đấy, giàu giá trị dinh dưỡng, vừa bổ vừa lành mạnh. Uống một ngụm là thông ruột trơn phổi, hai ngụm xua tan mệt mỏi, ba ngụm tỉnh táo tinh thần.”


 


Thẩm Hạo Bác cúi đầu nhìn ly sữa chuối đặc quánh như hồ, nhàn nhạt nói: “Ừ, đúng là thông ruột thật, em để đó đi.”


 


“Bây giờ anh không uống à?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Để lát anh uống.”


 


“Lát nữa thì không tươi nữa, nước ép phải uống ngay mới ngon.”


 


Cô nghĩ, uống rồi cô mới tiện mở lời xin thẻ. Dù sao ăn của người thì miệng mềm, uống nước ép cô làm thì anh phải trả tiền chứ.


 


Thẩm Hạo Bác thoáng nở nụ cười như có như không: “Em muốn gì thì nói thẳng đi.”


 


“Anh xem anh nói kìa, em có muốn gì đâu. Em chỉ thấy anh làm việc vất vả nên thương anh, ép cốc nước giảm căng thẳng cho anh thôi. Anh lại coi thường tấm lòng của em thế à?”


 


Thẩm Hạo Bác chầm chậm nói: “Cho em cơ hội cuối cùng, không nói thì đừng nói nữa.”


 


“Ơ, em nói em nói.” Phó Tư Dư nắm vạt áo trên vai anh, xoắn xuýt trong tay: “Tấm thẻ sáng nay anh định đưa em đâu rồi?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Ở trên người anh.”



 


Chỉ nói trên người anh là hết chuyện à?


 


Anh không thấy cô đang ám chỉ việc muốn tấm thẻ đó sao?


 


Phó Tư Dư đợi một lúc thì thấy anh nhìn màn hình máy tính đọc email. Cô đành hít sâu một hơi.


 


Thôi, cứ thẳng thắn vậy.


 


Cô chọc chọc vai anh: “Vậy anh cho em được không?”


 


“Cho em cái gì?”


 


Phó Tư Dư: “Thì tấm thẻ sáng nay ấy.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Không phải em không cần à?”


 


“Bây giờ em lại muốn nó rồi.”


 


Thẩm Hạo Bác vừa làm việc vừa nói, anh gõ bàn phím trả lời một email, nhàn nhạt hỏi: “Không phải em có bạn thân nuôi em à? Muốn thẻ của anh làm gì?”


 


Phó Tư Dư nghẹn lời, dù cô nghe ra trong lời anh có ý mỉa mai câu cô nói sáng nay nhưng cô vẫn nhún nhường: “Hôm nay em suy nghĩ lại rồi. Anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng, em không thể cứ để bạn thân nuôi mãi được. Vì thế nên em nghĩ, để anh nuôi em là hợp lý hơn.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Anh dựa vào đâu mà nuôi em?”


 


Phó Tư Dư bị hỏi vặn lại đến độ muốn mắng người ta nhưng vì tấm thẻ, cô nhịn.


 


“Dĩ nhiên là vì anh là chồng em.”


 


Giọng Thẩm Hạo Bác trầm trầm: “Bình thường anh cũng đâu thấy em gọi thế.”


 


Phó Tư Dư lập tức hiểu, anh muốn nghe cô gọi chồng.


 


Không sao, chỉ là một cách xưng hô thôi mà. Anh vốn là chồng cô, gọi cũng chẳng mất mặt.


 


Cô hít sâu, cúi người ghé sát tai anh rồi thủ thỉ: “Chồng ơi.”


 


Thẩm Hạo Bác vẫn nghiêm túc làm việc.



 


Phó Tư Dư gọi to hơn: “Chồng ơi, vợ anh gọi anh kìa.”


 


Yết hầu Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống, anh nắm cổ tay cô kéo vào lòng và ôm eo cô. Eo của Phó Tư Dư khá nhạy cảm nên cô bèn co người lại. Ánh mắt sâu hun hút của Thẩm Hạo Bác khiến tim cô đập mạnh, căng thẳng mím môi.


 


“Em quyến rũ anh?” Thẩm Hạo Bác hỏi, nụ cười như có như không.


 


Phó Tư Dư cúi đầu, tránh ánh mắt anh, nói nhỏ: “Không có, là anh bảo em gọi mà.”


 


Thẩm Hạo Bác sờ má cô: “Anh bảo em gọi là em gọi, em ngoan thế.”


 


Phó Tư Dư vỗ tay anh: “Anh biết vì sao em ngoan mà.”


 


“Vì sao?”


 


Cô tự nhận mình vì tiền mà thỏa hiệp thì đúng là hơi mất mặt, rõ ràng là anh đang muốn thấy cô lúng túng.


 


Cô tức tối lườm anh: “Em đã nói rồi, em muốn thẻ.”


 


Thẩm Hạo Bác híp mắt: “Em đang thầm mắng anh ở trong lòng.”


 


“Không có.”


 


Thẩm Hạo Bác lặng lẽ nhìn mặt cô chằm chằm.


 


Phó Tư Dư không chịu nổi ánh mắt tình tứ của anh nên đành để tay lên vai anh rồi ngẩng đầu, môi kề sát môi anh: “Vậy được chưa, chồng à?”


 


Đây là cách lấy lòng anh tốt nhất mà cô nghĩ ra được.


 


Chiêu này với cô không khó nhưng cùng lắm cô chỉ làm được đến mức này.


 


Hơi thở Thẩm Hạo Bác bị cô trêu chọc nên hơi rối loạn, nếu tiếp tục đùa nữa sẽ có chuyện. Anh véo eo cô, hôn mạnh lên môi cô một cái rồi mở ngăn kéo bàn lấy tấm thẻ đưa cho cô.


 


Phó Tư Dư nhận thẻ xong thì nhảy xuống khỏi người anh. Cô cười tươi rói, lại kề sát má anh hôn một cái: “Cảm ơn sếp Thẩm rộng lòng giúp đỡ, em không làm phiền sếp Thẩm làm việc nữa. Sếp Thẩm cố lên, kiếm tiền nuôi vợ nhé.”


 


“Gọi anh là gì?”


 


Thẩm Hạo Bác định túm cô nhưng cô nhanh nhẹn nhảy ra sau. Phó Tư Dư đắc ý lắc đầu, dặn dò: “Anh nhớ uống nước ép chuối nhé, thật sự là em vừa ép đấy. Đây là lần đầu tiên trong đời em ép nước hoa quả đó.”



Nói xong, cô chẳng quan tâm Thẩm Hạo Bác có uống hay không, hai tay chắp lại ôm tấm thẻ như báu vật rồi rời khỏi thư phòng.


 


Về đến phòng ngủ, cô mới nhớ ra là mình quên hỏi mật khẩu thẻ. Không có mật khẩu, cô cũng không thể chuyển tiền cho Tần Xu. Thế là cô quay lại thư phòng hỏi Thẩm Hạo Bác mật khẩu.


 


Cô đến trước cửa thư phòng, gõ hai cái: “Thẩm Hạo Bác, mật khẩu thẻ là gì thế?”


 


Không có ai trả lời.


 


Phó Tư Dư nhíu mày thắc mắc.


 


Không phải chứ, cô nói chuyện ở đây thì hẳn Thẩm Hạo Bác phải nghe được.


 


“Thẩm Hạo Bác?”


 


Vẫn không có ai đáp lại.


 


Cô đứng trước cửa một lúc, do dự không biết có nên để lát nữa rồi quay lại hay không.


 


Thẩm Hạo Bác không trả lời, có thể là anh đang tập trung làm việc nên không nghe thấy.


 


Thôi thì lát quay lại vậy, dù sao thẻ cũng ở trong tay cô rồi, lúc này cô không cần vội.


 


Cô ngồi trên sofa phòng khách nhắn tin cho Tần Xu, nói rằng Thẩm Hạo Bác đã đưa thẻ cho cô. Bây giờ cô có tiền, nếu Tần Xu cần tiền thì cứ nói với cô.


 


Vài phút sau, Tần Xu trả lời: [Được, tạm thời tớ chưa cần tiền, nhà tớ còn một ít bất động sản.]


 


Tần Xu: [Không phải cậu nói anh ấy đưa thẻ là có bẫy à? Cậu có bị anh ấy bắt nạt không?]


 


Phó Tư Dư: [Không có, là tớ nghĩ nhiều rồi. Giờ tớ với anh ấy là vợ chồng hợp pháp, anh ấy là kiểu đàn ông có tư tưởng truyền thống nên chắc chắn nghĩ vợ tiêu tiền của mình là chuyện đương nhiên. Vì thế, nếu cậu hết tiền cứ yên tâm nói với tớ, không cần lo tớ xin tiền anh ấy sẽ bị khó xử. Anh ấy rất hào phóng với tớ.]


 


Cô nói chuyện với Tần Xu một lúc thì đã đến giờ ăn tối. Bình thường giờ này dì Đàm đã đến nấu cơm nhưng hôm nay không biết sao vẫn chưa thấy. Trưa nay Phó Tư Dư chỉ ăn được vài miếng thì thấy chuyện của tập đoàn Ích Viễn nên bây giờ bụng đã đói cồn cào. Cô ngẩng đầu nhìn thư phòng rồi lại đứng dậy đi tới.


 


“Thẩm Hạo Bác, tối nay chúng ta ăn gì vậy?”


 


Vẫn không có tiếng trả lời.


 


Cô kề tai vào cửa thư phòng lắng nghe nhưng không nghe thấy gì.


 



Cô cẩn thận đẩy cửa ra, nhìn sang bàn làm việc, thế mà lại không thấy bóng dáng Thẩm Hạo Bác đâu.


 


Cả thư phòng không có một bóng người.


 


Anh đi ra ngoài từ lúc nào vậy?


 


Cô cúi đầu lấy điện thoại định nhắn tin cho Thẩm Hạo Bác thì đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy rào rào từ phòng tắm.


 


Hèn gì không nghe thấy tiếng cô, hóa ra là anh đang ở trong phòng tắm.


 


Nhưng mà từ lúc cô gõ cửa đến giờ đã hơn hai mươi phút, anh tắm lâu thế sao?


 


Cô vô thức nhìn ly nước ép trên bàn làm việc mà cô mang đến.


 


Ly nước trống rỗng.


 


Anh ấy thực sự uống rồi.


 


Tim cô giật thót lên, không lẽ anh uống nước ép cô làm nên bị đau bụng?


 


Cô cũng không biết nước ép chuối có uống được không, trước khi ép cô chẳng tra gì cả. Trong nhà hiện chỉ có táo, chuối và nho, cô chọn ép chuối đơn giản vì vỏ táo và vỏ nho không dễ xử lý bằng vỏ chuối, cứ bóc ra cho vào máy ép là xong.


 


Nếu làm Thẩm Hạo Bác đau bụng thì cô đúng là có tội lớn.


 


Cô vội cầm điện thoại tra Baidu xem nước ép chuối có uống được không.


 


Baidu bảo uống được nhưng không nên uống quá nhiều vì như thế sẽ dễ bị đau bụng.


 


Toang rồi, toang rồi, chắc chắn cô đã làm Thẩm Hạo Bác đau bụng thật rồi.


 


Cô hoảng hốt lên mạng đặt thuốc. Cô vừa đặt đơn xong, trong lúc đang do dự có nên hỏi Thẩm Hạo Bác trong phòng tắm xem anh thế nào không thì cửa phòng tắm đột nhiên mở ra. Thẩm Hạo Bác đứng trước cửa, tóc ướt sũng nhỏ nước, thân trên để trần. Anh quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo quanh hông, cơ ngực và cơ bụng mượt mà, quyến rũ.


 


Phó Tư Dư sững sờ nhìn anh, trong đầu nhất thời ong ong như tiếng tàu hỏa chạy.


 


Giờ này mà anh tắm trong phòng tắm ư?


 


Tắm lâu như thế.


 


Phó Tư Dư cắn môi, vô thức nhìn xuống. Cô lờ mờ hiểu ra vì sao anh lại ở trong phòng tắm lâu đến như vậy rồi.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 44
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...