Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 38
Bảo sao hôm nay Thẩm Hạo Bác lại tức giận đến vậy, cứ liên tục hỏi cô có biết mình sau khi uống rượu trở nên thế nào không, hỏi cô có biết mình sai ở đâu không, rồi còn cấm cô không được uống rượu cùng anh Diệu, anh Bân nữa, hóa ra là vì cô đã định hôn anh Diệu lúc say.
Sau đấy cô lại dùng cái miệng vừa định hôn anh Diệu để hôn Thẩm Hạo Bác, còn mắng anh là trai đểu, trong khi thật ra chính cô mới là người tệ bạc.
Cô vội vàng cầm điện thoại gọi cho Tần Cảnh Diệu để xác nhận: "Alo, anh Diệu, hôm nay em uống rượu xong thì định hôn anh thật à?"
"Đúng vậy." Tần Cảnh Diệu nghe nhắc đến chuyện này thì sợ hết hồn, may mà lúc đó chưa hôn trúng, nếu không Hạo Bác chắc chắn sẽ liều mạng với anh ấy: "Lúc anh vừa quay lại phòng thì thấy em đang uống rượu, mặt mũi đỏ bừng, nhìn là biết say rồi, anh định lấy chai rượu trước mặt em đi thì tự dưng em giữ tay anh lại, rồi chồm lên định hôn anh, anh..."
Tần Cảnh Diệu còn chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng Phó Tư Dư khóc nức nở, anh ấy giật mình: "Ơ ơ, Tiểu Ngũ, sao em lại khóc? Đừng khóc nữa, có phải tên khốn Hạo Bác bắt nạt em không?"
Trong thư phòng, Thẩm Hạo Bác vừa mở máy tính thì nghe tiếng Phó Tư Dư khóc, anh biến sắc, vội lao nhanh vào phòng ngủ.
Phó Tư Dư đang ngồi trên giường, khóc tới khản cả cổ, Thẩm Hạo Bác cuống quýt ôm lấy vai cô, lo lắng hỏi: "Em sao thế?"
Ở đầu dây bên kia, Tần Cảnh Diệu cũng đang gấp gáp hỏi Phó Tư Dư có chuyện gì. Hôm nay chính Thẩm Hạo Bác là người đưa Phó Tư Dư đi, mới nãy cô lại nhắn tin nhắc đến Thẩm Hạo Bác, cộng thêm việc dạo gần đây Thẩm Hạo Bác tránh mặt cô ở chỗ anh ấy, khiến Tần Cảnh Diệu đoán rằng việc cô khóc dữ như vậy nhất định có liên quan đến Thẩm Hạo Bác. Giờ lại nghe thấy giọng Thẩm Hạo Bác, anh ấy càng chắc chắn hơn, cất giọng chất vấn: "Thẩm Hạo Bác, có phải tên chó đần độn nhà cậu làm Tiểu Ngũ khóc không đấy hả?"
Phó Tư Dư khóc đến mức không nói nổi thành lời. Thẩm Hạo Bác ôm lấy cô, liếc thấy chiếc điện thoại đang bật loa để một bên, trầm giọng hỏi: "Tần Cảnh Diệu, cậu vừa nói gì với Tiểu Ngũ?"
Tần Cảnh Diệu: "Cậu còn mặt mũi hỏi tôi à? Tiểu Ngũ ở cạnh cậu suốt mà giờ khóc thành ra thế này, cậu chờ đấy, đồ cẩu ngu ngốc, giờ ông đây sẽ tới nhà lấy cái mạng chó của cậu."
Thẩm Hạo Bác: "Thế thì nhanh cái chân lên."
"À được, chờ đấy, ông đây đang mặc quần."
Hai người cãi nhau ầm ĩ qua điện thoại, ai cũng cho rằng đối phương khiến Phó Tư Dư khóc.
Tần Cảnh Diệu: "Tiểu Ngũ đừng sợ, anh Diệu của em đến ngay đây."
Thẩm Hạo Bác vừa vỗ lưng an ủi cô vừa nói: "Khi nào cậu ta tới anh sẽ cho một trận."
Hôm nay Phó Tư Dư đã khóc quá nhiều, mắt sưng cả lên, cô ngẩng đầu, bám lấy cánh tay Thẩm Hạo Bác rồi nghẹn ngào nói: "Anh... anh Diệu."
Tần Cảnh Diệu: "Anh Diệu tới ngay đây."
Thẩm Hạo Bác hỏi: "Cậu ta đã nói gì với em?"
Phó Tư Dư ngẩng đầu, khóc còn lớn hơn: "Em đã hôn anh Diệu rồi, em không còn sạch sẽ nữa, hu hu hu, em không muốn sống nữa."
Tần Cảnh Diệu: "..." Gì mà hôn anh ấy là không sạch sẽ, chẳng lẽ anh ấy bẩn lắm à?
Thẩm Hạo Bác nghe cô nói đã hôn Tần Cảnh Diệu, tưởng cô vừa nhớ ra điều gì, cho rằng trước đó Tần Cảnh Diệu không dám nói thật với mình nên mặt anh lập tức sa sầm: "Tần Cảnh Diệu."
Tần Cảnh Diệu nhận ra mọi chuyện đang bị hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Tiểu Ngũ đừng khóc nữa, em như vậy Hạo Bác hiểu lầm mất, anh còn chưa nói xong mà, em chỉ là định hôn anh thôi chứ chưa hôn trúng."
Phó Tư Dư không tin, tưởng anh ấy đang dỗ mình: "Không phải ban nãy anh nói là em hôn anh sao?"
"Nghe anh nói đã, đúng là như thế thật. Lúc đó em say khướt rồi định hôn anh, nhưng trước khi hôn, em hỏi anh có được hôn không. Tất nhiên anh bảo không được, em là em gái anh mà, sao anh để em hôn được chứ?"
Phó Tư Dư lau nước mắt: "Thật không?"
"Tất nhiên là thật rồi. Có thể khi say rượu em có thói quen thích hôn người khác nhưng Tiểu Ngũ rất ngoan, trước khi hôn ai cũng sẽ hỏi, người ta không đồng ý em sẽ không hôn. Không tin thì hỏi Hạo Bác đi, trước khi hôn cậu ấy em có hỏi không."
Phó Tư Dư sụt sịt, nhìn sang Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì, xem như thừa nhận.
Ánh mắt Phó Tư Dư nhìn anh dần trở nên khác lạ.
Nói như vậy, trước khi hôn Thẩm Hạo Bác, cô thực sự đã hỏi và anh đồng ý thì cô mới hôn. Anh hoàn toàn có thể né tránh nếu không muốn, song anh đã không làm thế, cứ để cô hôn mình.
"Đúng như lời anh Diệu nói ư?" Phó Tư Dư hỏi.
Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ” một tiếng.
Cuối cùng Phó Tư Dư cũng rõ ràng đầu đuôi câu chuyện, cô nguýt anh một cái, nhỏ giọng trách móc: "Vậy sao trước giờ anh không nói, em cứ tưởng là mình cưỡng hôn anh, lo lắng cả mấy ngày nay, anh... anh đúng là xấu tính."
Thẩm Hạo Bác lau nước mắt cho cô, ra hiệu cho cô rằng Tần Cảnh Diệu vẫn còn đang nghe điện thoại, để lát nữa hãy nói tiếp.
Phó Tư Dư dần bình tĩnh lại, cầm điện thoại lên nói với Tần Cảnh Diệu:
"Anh Diệu, em xin lỗi, trước giờ em không biết sau khi mình uống rượu lại như vậy."
"Không sao đâu không sao đâu, khỏi cần khách sáo với anh trai em." Giọng anh ấy mang theo chút trêu ghẹo: "Nhưng mà Tiểu Ngũ à, em hơi thiên vị đấy nhé. Hôn Hạo Bác thì chỉ lo lắng sợ hãi, còn tưởng hôn anh thì em lại muốn chết luôn à?"
Phó Tư Dư vô thức nhìn sang Thẩm Hạo Bác, bốn mắt chạm nhau, mặt cô đỏ bừng lên, lúng túng nói: "Không có, em chỉ... em chỉ thấy khó chịu thôi. Em là một cô gái tốt, gốc gác đàng hoàng, không thể trở thành loại con gái hôn hai người trong một ngày được."
Thế tức là hôn Thẩm Hạo Bác thì được, còn hôn anh ấy là chết chắc.
Tần Cảnh Diệu nghe cô nói lắp bắp như vậy cũng không làm khó thêm: "Không sao là tốt rồi. Anh còn mặc đồ xong hết cả rồi, suýt nữa là đến nhà Hạo Bác tính sổ đấy."
Phó Tư Dư khách sáo hỏi: "Vậy anh Diệu còn đến nữa không?"
"Muộn rồi, anh không qua nữa." Đi con khỉ ấy, đi để xem hai người tình chàng ý thiếp, làm vì tinh tú bên cạnh à?
Tần Cảnh Diệu: "Em đưa điện thoại cho Hạo Bác đi, anh có vài câu muốn nói riêng với cậu ấy."
"À, được." Phó Tư Dư đưa điện thoại cho Thẩm Hạo Bác: "Anh Diêu muốn nói chuyện với anh."
Điện thoại vẫn đang bật loa ngoài, Thẩm Hạo Bác không né tránh gì Phó Tư Dư, thản nhiên nói với Tần Cảnh Diệu: "Cậu nói đi."
Tần Cảnh Diệu vốn định hỏi xem có phải Phó Tư Dư đã dọn đến sống cùng Thẩm Hạo Bác rồi không, song vì có mặt cô nên không tiện mở miệng, lại thấy cũng đã khuya nên anh ấy dứt khoát nói: "Không có gì quan trọng, để sau hẵng nói, tôi cúp máy đây."
Kết thúc cuộc gọi với Tần Cảnh Diệu.
Trong phòng ngủ im lặng vài giây, cả hai người đều cảm thấy hơi ngượng. Phó Tư Dư đưa tay dụi mắt, Thẩm Hạo Bác kéo tay cô xuống: "Không được dụi, dụi sẽ càng sưng hơn đấy."
Phó Tư Dư chớp mắt, một giọt nước mắt rơi xuống từ hàng mi, cô tựa vào ngực anh, khẽ nói: "Mắt em bị cái gì rơi vào ấy, khó chịu lắm."
"Em khóc lâu quá rồi." Anh ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn nhẹ lên mí mắt, dịu giọng nói: "Đồ mít ướt, sao trước đây anh lại không biết em dễ khóc thế nhỉ."
Thẩm Hạo Bác bế cô vào phòng tắm rửa mặt. Phó Tư Du mới nhớ lại, rõ ràng lúc trước là anh không né tránh khi cô định hôn anh, sau đó lại dùng chuyện đó để gài cô đóng vai bạn gái, cô bất giác nhận ra anh thật quá đáng, lập tức giơ chân đá vào đùi anh một cái.
Cô không đi tất, bàn chân trắng trẻo mềm mại bị anh tóm ngay lấy, ngón tay hơi chai của anh còn cào nhẹ vào lòng bàn chân cô.
"Á!"
Lòng bàn chân cô rất nhạy cảm, sợ nhột vô cùng, ngón chân co rút lại, định rụt chân về nhưng bị Thẩm Hạo Bác giữ chặt. Anh ngẩng đầu nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, cố tình trêu: "Tiểu Ngũ, gọi anh một tiếng đi."
Phó Tư Du nói: "Thẩm Hạo Bác."
Thẩm Hạo Bác vuốt qua lòng bàn chân cô.
"Ngứa..."
Cô giơ tay đẩy vai anh: "Anh làm gì vậy, chẳng phải chính anh bảo em gọi mà?"
Thẩm Hạo Bác nói: "Hai chữ cơ."
"Anh Bác."
"Không đúng."
Hai chữ mà anh muốn cô gọi cũng không khó đoán, Phó Tư Dư nghĩ ra ngay. Thế nhưng cô không muốn anh được như ý, sợ sau này anh cứ dùng chiêu đó để trêu mình nên cố ý không làm theo. Cô đảo mắt một vòng, trong đầu chợt nhớ lại cách Tần Cảnh Diệu gọi anh trong điện thoại vừa rồi, to gan gọi: "Cẩu ngốc nghếch."
Thẩm Hạo Bác giận dữ véo chân cô mấy cái, chồm qua hôn lên môi cô: "Gọi anh là gì?"
"Ơ kìa, hai chữ đấy thôi?"
"Phó Tư Dư, em muốn ăn đòn phải không?"
Phó Tư Dư chắp hai tay ra sau lưng, nheo mắt làm nũng: "Em buồn ngủ quá."
Thẩm Hạo Bác buồn cười: "Em ngủ cả ngày rồi đấy."
"Nhưng mấy ngày trước em ngủ không ngon mà." Cô ngập ngừng, ghé sát bên tai Thẩm Hạo Bác rồi khẽ thủ thỉ lấy lòng: "Vì em luôn nghĩ về anh."
Hơi thở của Thẩm Hạo Bác khựng lại, cánh tay đang ôm cô lại càng thêm siết chặt, giọng nói khàn đặc: "Phó Tư Dư, em muốn giết anh phải không?"
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 38
10.0/10 từ 39 lượt.
