Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 31


Trong lúc anh nói, môi anh vẫn ngậm lấy vành tai cô, một cảm giác lạ lẫm như có dòng điện chạy qua rồi lan đến trái tim Phó Tư Dư, cô vô cùng hoảng loạn, lồng ngực phập phồng lên xuống dồn dập. Sau một lúc giãy dụa, đuôi mắt cô ửng hồng, tóc tai rối bời, dáng vẻ đáng thương trừng mắt nhìn anh: "Thẩm Hạo Bác, anh là đồ khốn."


 


Đến cả anh Bác cũng không gọi nữa, Thẩm Hạo Bác buông vành tai cô ra, nắm cằm cô, hàng mi hơi rũ xuống nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng của cô như đang kìm nén điều gì đó, khẽ hỏi: "Tiểu Ngũ, sao em không gọi anh là anh trai nữa?"


 


Phó Tư Dư ấm ức tố cáo: "Có ai làm anh như anh không hả? Anh bắt nạt em, em sẽ mách anh cả."


 


Thẩm Hạo Bác chậm rãi nói: "Anh bắt nạt em thế nào? Em định mách anh cả em chuyện gì?"


 


Tất nhiên cô không thể nói với anh cả chuyện anh đã cắn vành tai cô được. Phó Tư Dư vốn chỉ mất bò mới lo làm chuồng, muốn lấy anh cả ra để dọa anh, chỉ phô trương thanh thế mà thôi nhưng không ngờ lại bị anh vạch trần thẳng thừng, cô cắn môi nói: "Anh buông em ra."


 


Thẩm Hạo Bác giả vờ như không nghe thấy, môi càng áp sát hơn, Phó Tư Dư nghiêng đầu né tránh nhưng nào ngờ lại một lần nữa đưa vành tai ửng hồng vì bị anh trêu chọc đến bên môi anh.


 


Thẩm Hạo Bác bật cười, ngón trỏ v**t v* chiếc cổ thon dài của cô: "Ai là người đá anh trước, sao Tiểu Ngũ lại vừa ăn cắp vừa la làng vậy?"


 


Chuyện đó đúng là cô sai thật, nghĩ đến dáng vẻ buồn cười của Thẩm Hạo Bác khi bị cô đá ngã xuống đất, Phó Tư Dư quên mất tình cảnh hiện tại của mình, "phụt" một tiếng cười ầm lên.


 


Thẩm Hạo Bác thấy cô không có lương tâm còn dám cười nhạo mình, ánh mắt anh trầm xuống, giữ lấy gáy cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi của cô.


 


Đến lúc Phó Tư Dư nhận ra có điều gì đó không ổn thì môi cô đã bị anh tách ra, đầu lưỡi bị anh quấn lấy m*t vào, dây dưa.


 


Phó Tư Dư lớn từng này tuổi nhưng ngoài lần say rượu hôn nhau không nhớ gì ra thì cô hoàn toàn không có kinh nghiệm gì cả. Cô bị hơi thở nam tính nồng đậm xâm chiếm, vừa kinh ngạc vừa ngơ ngác mở to mắt, đôi mắt hoa đào xinh đẹp như được phủ bởi một lớp sương mù, giống như say mà không phải say khiến tim anh rung động.


 


Hơi thở của Thẩm Hạo Bác trở nên nặng nề hơn, anh che mắt cô lại. Mất đi ánh sáng, Phó Tư Dư hoảng loạn giãy dụa, cắn lên môi Thẩm Hạo Bác, trong phòng làm việc yên tĩnh vang lên một tiếng rên trầm.


 


Phó Tư Dư giận anh già mà không đứng đắn nên cắn anh thật mạnh không chịu buông ra.


 


Thẩm Hạo Bác bỏ tay đang che mắt cô xuống, đuôi mắt cô hơi nhướng lên, đôi mắt đen trắng rõ ràng trừng anh đầy xấu hổ và tức giận, răng vẫn còn cắn vào môi anh.


 


Trong khoang miệng tràn ngập mùi máu tanh, Thẩm Hạo Bác bóp mũi cô, vài giây sau Phó Tư Dư phải há miệng ra thở vì không thở được, buông lỏng hàm răng đang cắn trên môi anh ra.


 


Thẩm Hạo Bác lau máu trên môi, Phó Tư Dư liếc nhìn vết thương trên môi anh, l**m đôi môi tê rần vì bị anh hôn, rụt rè nhìn anh.


 


Cô rất sợ anh.


 



Nhưng Thẩm Hạo Bác lại không muốn cô sợ mình.


 


Anh véo má cô: "Há miệng ra, để anh xem cái răng nào mà sắc thế."


 


Phó Tư Dư hành động còn nhanh hơn cả não, cô há miệng định cắn vào ngón tay anh. Thẩm Hạo Bác đoán được ý định của cô, rút ngón tay về, trêu chọc gõ nhẹ vào mũi cô: "Sao em hung dữ thế?"


 


Phó Tư Dư thấy anh không đứng đắn, sự kính sợ đối với anh cũng tan biến hơn phân nửa. Cô há miệng, khoe hàm răng trắng đều với anh, hung dữ nói: "Nếu anh còn bắt nạt em thì em sẽ cắn anh nữa đấy."


 


Cô nói xong mới nhận ra tay còn lại của Thẩm Hạo Bác vẫn nắm eo mình, cô cúi đầu gỡ từng ngón tay anh ra.


 


Tất nhiên sức của cô không thể so được với anh, gỡ hai lần vẫn không được, cô mất kiên nhẫn, tức giận giơ chân đá anh.


 


Thẩm Hạo Bác vừa chiếm được lợi nên không thèm né, để mặc cho cô đá. Phó Tư Dư đá anh mấy cái nhưng thấy anh chẳng bị ảnh hưởng gì, nhớ lại hành động xấu xa vừa rồi của anh, ấm ức đến mức nước mắt trào ra.


 


Thẩm Hạo Bác thấy mình đã chọc cô khóc, vội vàng buông eo cô ra, vỗ nhẹ lên lưng cô an ủi, chột dạ nói: "Sao em lại khóc rồi? Em đá anh, đánh anh, cắn anh, anh còn chưa khóc đây này."


 


Phó Tư Dư sụt sịt mũi, không thèm để ý đến anh, đẩy vai anh ý bảo anh ngồi xa ra.


 


Thẩm Hạo Bác rút một tờ khăn giấy định lau nước mắt cho cô, Phó Tư Dư nghiêng đầu tránh đi, dùng mu bàn tay lau nước mắt, nức nở nói: "Em muốn ly hôn với anh."


 


Thẩm Hạo Bác: "…"


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe nhìn anh: "Anh đi tra xem ly hôn cần những giấy tờ gì, bây giờ chúng ta đi ly hôn luôn."


 


Ánh mắt của Thẩm Hạo Bác hơi thay đổi: "Tại sao lại muốn ly hôn?"


 


Anh còn mặt mũi để hỏi tại sao lại muốn ly hôn à?


 


Phó Tư Dư lí nhí: "Anh hôn em."


 


Thẩm Hạo Bác: "Còn gì nữa không?"


 


Còn gì nữa không cái gì, đã nói là kết hôn giả, vậy mà ngay ngày thứ hai sau khi kết hôn anh đã giở trò lưu manh với cô. Cuộc hôn nhân này chắc chắn phải kết thúc, nếu không ly hôn thì không biết anh còn có thể làm ra chuyện cầm thú gì nữa.


 


"Không còn gì nữa."



Thẩm Hạo Bác hỏi: "Anh hôn em khiến em không vui à?"


 


Anh lại trở về dáng vẻ điềm tĩnh và lạnh nhạt như bình thường, như thể người vừa đè cô xuống sofa bắt nạt không phải là anh vậy.


 


"Không phải em không vui mà là anh không nên hôn em."


 


Trước mặt anh, hiếm khi tư duy của Phó Tư Dư mạch lạc đến vậy, không hề bị anh dắt mũi.


 


Vấn đề bây giờ không phải là thảo luận chuyện anh hôn cô, cô có vui hay không mà là anh không tuân thủ thỏa thuận, giở trò lưu manh với cô.


 


Thẩm Hạo Bác khẽ nói: "Người ta yêu đương đều hôn nhau, tại sao anh lại không thể hôn em?"


 


Phó Tư Dư bị anh hỏi đến ngẩn người: "Người khác là thật, chúng ta là giả, chúng ta chỉ cần diễn tốt vai vợ chồng yêu thương nhau trước mặt người lớn hai nhà là được rồi. Ở nơi riêng tư, người khác không nhìn thấy, sao anh có thể hôn em được."


 


"Em bảo anh học cách yêu đương, anh tưởng em muốn như vậy." Anh chủ động xin lỗi: "Do EQ của anh thấp, nếu em thấy anh làm sai thì cứ nói thẳng, lần sau anh sẽ sửa."


 


Môi anh bị cô cắn rách một mảng, thân hình cao hơn cô nửa cái đầu hơi cúi xuống, giơ tay lên xoa đầu cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, vẻ mặt còn mang theo vài phần u sầu.


 


Căn phòng chìm vào một khoảng lặng.


 


Anh nhìn cô như thế, cứ như việc cô đòi ly hôn với anh là lừa dối tình cảm của anh rồi lại nhẫn tâm bỏ rơi anh.


 


Cô không dám nhìn mặt anh nữa, nhỏ giọng nói: "Em bảo anh học cách yêu đương chỉ để tránh bị lộ trước mặt người lớn thôi, còn chuyện thân mật riêng tư thế này, đều là..." Đều là những việc chỉ vợ chồng thật mới làm.


 


Phó Tư Dư cắn môi, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Em thấy không nên phiền phức như vậy nữa, nhân lúc hai bên gia đình còn chưa biết chuyện chúng ta kết hôn, chi bằng chúng ta ly hôn đi."


 


Sắc mặt Thẩm Hạo Bác trầm xuống: "Mới kết hôn ngày thứ hai đã đòi ly hôn, em không thấy chuyện này quá trẻ con à?"


 


Phó Tư Dư suy nghĩ rồi nói: "Chúng ta vốn chỉ kết hôn giả, sớm muộn gì cũng phải ly hôn. Nếu đợi đến khi hai bên gia đình biết chuyện rồi thì sẽ khó ly hôn, hơn nữa em không muốn làm phiền anh nữa. Quyết vậy đi, em về nhà lấy sổ hộ khẩu và giấy đăng ký kết hôn, bây giờ chúng ta đi ly hôn luôn."


 


Cô nói xong không cho Thẩm Hạo Bác có cơ hội lên tiếng, quay người chạy về nhà.


 


Vì hôm qua họ mới nhận giấy đăng ký kết hôn nên sổ hộ khẩu, căn cước và các giấy tờ khác vẫn còn trong túi chưa lấy ra. Phó Tư Dư mở ra xem rồi gửi tin nhắn cho Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư: [Ê, em thu xếp đồ xong rồi, đi được rồi đó, anh nhanh lên đi.]



 


Thẩm Hạo Bác đang đứng ở phòng khách, nhìn thấy Phó Tư Dư nhắn tin giục anh nhanh chóng đi ly hôn, cục tức nghẹn trong ngực, sắc mặt u ám.


 


Anh cầm điện thoại soạn tin nhắn, muốn nói thẳng cho cô biết nhưng lại sợ cô biết mình mượn cớ giúp đỡ để lừa cô kết hôn thì cô càng làm ầm với mình hơn, anh gõ một đoạn rất dài rồi lại xóa hết đi.


 


Phó Tư Dư ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, mắt dán chặt vào khung chat với Thẩm Hạo Bác, cô thấy dòng chữ "đối phương đang nhập" ở trên cùng màn hình hiện rất lâu nhưng vẫn không có tin nhắn nào được gửi đến. Cô không biết rốt cuộc anh muốn nói gì mà gõ lâu đến thế.


 


Chẳng lẽ anh định khuyên mình đừng ly hôn sao?


 


Nếu anh khuyên mình không ly hôn thì mình có nên nghe theo anh không?


 


Lúc này đầu óc Phó Tư Dư hơi rối bời, cô sờ gò má nóng bừng của mình, đứng dậy đi đến trước gương.


 


Trong gương, cả khuôn mặt cô đỏ bừng, trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng trong phòng làm việc, trên môi dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của Thẩm Hạo Bác, cô không nhịn được mà tự hỏi tại sao Thẩm Hạo Bác lại hôn mình.


 


Không lẽ anh thích mình sao?


 


Nếu anh không thích mình thì tại sao anh lại hôn mình chứ?


 


Nhưng mà trước đây lúc cô say rượu cũng từng hôn anh, cô đâu có thích anh đâu.


 


Cô cầm điện thoại lên Baidu tìm kiếm, nếu một người đàn ông chủ động hôn một người phụ nữ, có phải điều đó chứng tỏ là anh ta thích người phụ nữ đó không.


 


Trước khi tìm kiếm câu hỏi này trên Baidu, cô nghĩ câu trả lời chắc chắn sẽ là có nhưng kết quả hiện ra lại là không nhất định.


 


Đàn ông là sinh vật phân biệt rõ ràng giữa t*nh d*c và tình yêu, khi đàn ông hôn một người phụ nữ chỉ có nghĩa là người đàn ông đó không bài xích người phụ nữ về mặt thể xác, có nhu cầu sinh lý cần giải quyết, chứ không đồng nghĩa với việc anh ta thích người phụ nữ đó.


 


Phó Tư Du đọc xong câu trả lời trên Baidu, chửi thề: "Loại đàn ông không thích người ta mà còn muốn hôn người ta là loại rác rưởi gì vậy chứ?"


 


Cô lại xem thêm mấy câu trả lời nữa, hầu hết đều nói không chắc chắn, trong xã hội hiện đại cởi mở hơn này, một nụ hôn không thể đại diện cho điều gì cả.


 


Phó Tư Dư tự an ủi mình: "Câu trả lời này chỉ áp dụng cho những người có tư tưởng cởi mở thôi, Thẩm Hạo Bác là người có tư tưởng cổ hủ bảo thủ, không phải là kiểu người tùy tiện như này."


 


Vậy có phải anh thích mình không?


 



 


Đến giờ anh vẫn chưa trả lời tin nhắn, có phải vì không muốn ly hôn không?


 


Phó Tư Dư nghĩ đến đây lại gửi thêm một tin nhắn nữa để thăm dò.


 


Phó Tư Dư: [Ê, anh xong chưa, nhanh đi ly hôn thôi.]


 


Cô nắm chặt điện thoại, hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Thẩm Hạo Bác.


 


Nếu anh thật sự thích cô, không muốn ly hôn hoặc lỡ như anh trực tiếp tỏ tình thì phải làm sao?


 


Phó Tư Dư tự tưởng tượng ra một đống cảnh Thẩm Hạo Bác tỏ tình với mình, không biết đã qua bao lâu cuối cùng cũng nhận được tin nhắn trả lời của anh.


 


Thẩm Hạo Bác: [Hôm nay là cuối tuần, Cục Dân chính không làm việc.]


 


Phó Tư Dư: "…"


 


Phó Tư Dư: [Vậy ngày mai đi ly hôn nhé?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Ngày mai anh phải đi công tác.]


 


Phó Tư Dư: [Anh đi công tác bao lâu? Em đợi anh về rồi ly hôn.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Nửa tháng.]


 


Trả lời nhiều câu như vậy mà không có nổi một câu nào khuyên cô đừng ly hôn, rõ ràng vừa rồi ở nhà anh, anh còn tỏ rõ là không muốn ly hôn cơ mà.


 


Xem ra anh không trả lời lâu như vậy là vì đã nghĩ thông rồi, không muốn níu kéo cuộc hôn nhân này nữa.


 


Vậy ra anh chẳng hề thích mình nhiều đến thế, anh hôn mình chắc chỉ do anh độc thân quá lâu, đột nhiên có nhu cầu sinh lý của đàn ông mà thôi.


 


Uổng công cô còn nghĩ anh là người đàng hoàng, xem anh như anh trai.


 


Rác rưởi.


 


Đúng là rác rưởi trong số những gã đàn ông tồi!


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 31
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...