Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 29


Ngày nào anh cũng làm việc bận rộn như vậy, thế mà cô còn vung tay giao hết chuyện đối phó với người lớn hai bên gia đình cho anh xử lý, bảo anh tự nghĩ cách. Trong lòng Phó Tư Dư dâng lên chút áy náy, không thể không biết xấu hổ lên tiếng làm phiền anh, đi đến ngồi xuống chiếc sofa nhỏ ở một bên, yên lặng chờ anh.


 


Một lúc sau, Thẩm Hạo Bác mới ngẩng đầu khỏi máy tính, liếc nhìn cô. Cô đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, trước ngực in hình một con thỏ bự, im lặng ngồi đó gẩy móng tay, vẻ mặt đờ đẫn không biết đang nghĩ gì, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu, dáng vẻ ngốc nghếch ấy khiến anh muốn ra tay véo mặt cô.


 


Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ lắc đầu, hỏi: “Không phải em đến đưa giấy chứng nhận kết hôn sao?”


 


Phó Tư Dư nghe thấy giọng anh, hoàn hồn lại, gật đầu, đưa tay lục trong túi áo ngực trước ngực lấy ra giấy chứng nhận kết hôn, đứng dậy đi đến trước bàn làm việc đưa cho anh: “Cho anh này.”


 


Thẩm Hạo Bác không đưa tay nhận lấy, ngón tay gõ lên bàn làm việc, dùng ánh mắt ra hiệu cô cứ để lên bàn là được.


 


Phó Tư Dư đặt giấy chứng nhận kết hôn xuống, hỏi: “Anh Bác, anh bận rộn xong chưa?”


 


Thẩm Hạo Bác không trả lời thẳng: “Em có việc gì à?”


 


Phó Tư Dư lắc đầu: “Không, em không có việc gì, vậy anh làm việc tiếp đi, em về đây.”


 


Cô quay người chậm rãi chạy ra khỏi thư phòng, đóng cửa lại.


 


Trong không khí thoang thoảng một mùi đồ ăn thơm lừng, Phó Tư Dư quay đầu đã thấy dì Đàm bưng một đĩa đồ ăn từ trong phòng bếp đi ra, cười híp mắt nói với cô: “Nói chuyện với Hạo Bác xong rồi à?”


 


Phó Tư Dư gật đầu: “Xong rồi, cháu về đây ạ, tạm biệt dì Đàm.”


 


“Đừng về vội, trong bếp dì nấu nhiều đồ ăn lắm, ở lại ăn chút rồi hãy đi.” Dì Đàm đặt đĩa đồ ăn lên bàn ăn, đi đến trước mặt Phó Tư Dư, nhỏ giọng nói: “Có thể nhờ cháu giúp dì Đàm một việc được không?”


 


Phó Tư Dư thoải mái gật đầu: “Dạ được, dì Đàm dì cứ nói đi ạ.”


 


Dì Đàm liếc về phía thư phòng, nói nhỏ: “Công việc của Hạo Bác không biết còn phải bận rộn đến lúc nào nữa, dì bảo cậu ấy ăn cơm trước mà cậu ấy không nghe, cứ như vậy mãi không tốt cho dạ dày. Cháu giúp dì Đàm gọi cậu ấy ra ăn cơm được không?”


 


Phó Tư Dư khó xử nói: “Nhưng anh ấy bận thật mà, cháu không dám làm phiền anh ấy.”


 


“Sợ gì chứ.” Dì Đàm dỗ dành cô: “Cháu là bạn gái của cậu ấy mà, cháu cứ nói là cháu đói rồi, muốn ăn cơm, muốn cậu ấy ăn cùng cháu, cậu ấy nhất định sẽ đi ra.”



 


Đây là muốn cô dùng danh nghĩa bạn gái để làm nũng sao?


 


Mặt Phó Tư Dư đỏ lên: “Vậy nếu cháu đi gọi mà anh ấy không ra thì sao ạ?”


 


Dì Đàm ôm lấy eo cô đẩy cô về phía thư phòng: “Cháu cứ thử xem sao.”


 


“Được rồi, để cháu thử.”


 


Phó Tư Dư gõ cửa, gọi: “Anh Bác.”


 


“Vào đi.”


 


Phó Tư Dư đẩy cửa thư phòng ra, thò đầu vào. Thẩm Hạo Bác vẫn đang chăm chú làm việc, không ngẩng đầu lên.


 


Phó Tư Dư quay lại liếc dì Đàm đang đứng sau lưng cổ vũ cho mình, đột nhiên nhớ ra bây giờ mình và Thẩm Hạo Bác cần phải diễn thành dáng vẻ tình cảm mặn nồng trước mặt người nhà họ Phó và nhà họ Thẩm, như vậy sau này hai người bọn họ tuyên bố chuyện đã đăng ký kết hôn mới sẽ không bị người hai nhà hoài nghi.


 


Cô hít sâu một hơi, nũng nịu gọi Thẩm Bác Hạo: “Anh Bác~~, anh đang làm gì thế? Màn hình máy tính đẹp được như em sao? Sao anh không nhìn em?”


 


Nghe thấy giọng điệu khác lạ của cô, Thẩm Hạo Bác ngước mắt lên nhìn về phía cửa thư phòng.


 


Phó Tư Dư chống tay lên tay nắm cửa, lén lút thò nửa người vào, đôi mắt sáng long lanh liều mạng chớp với anh, ra hiệu cho anh phối hợp với cô một chút, nghiêng đầu nói: “Em đói rồi.”


 


Từ góc độ của dì Đàm chỉ có thể nhìn thấy phần sau đầu đen nhánh của Phó Tư Dư, biết cô đang làm nũng với Thẩm Hạo Bác, bà ấy nở nụ cười hòa ái rồi quay vào bếp.


 


Thẩm Hạo Bác bị biểu cảm buồn cười của cô chọc cho không nhịn được cười, giơ tay lên che đi độ cong trên khóe môi mình.


 


Phó Tư Dư liếc thấy dì Đàm đã đi khuất, bước vào đóng cửa lại, đi đến trước mặt anh nhỏ giọng nói: “Dì Đàm bảo em ra gọi anh ra ăn cơm.”


 


Thẩm Hạo Bác đứng dậy nói: “Ừ, đi thôi.”


 


Phó Tư Dư hơi ngẩn ra, hỏi: “Không phải công việc của anh vẫn chưa xử lý xong sao?”



 


Thẩm Hạo Bác khẽ cười, giơ tay xoa nhẹ sau gáy cô: “Màn hình máy tính làm sao đẹp bằng em. công việc cũng không quan trọng bằng em. Em đói rồi, tất nhiên anh phải ăn cơm với em trước.”


 


Phó Tư Dư nghe mấy lời trêu chọc của anh, cả khuôn mặt đỏ bừng, lùi về phía sau một bước kéo giãn khoảng cách giữa hai người, giải thích: “Vừa nãy em chỉ diễn cho dì Đàm xem thôi, anh đừng coi là thật.”


 


Thẩm Hạo Bác biết rồi còn hỏi: “Diễn gì cơ?”


 


Phó Tư Dư: “Sắp tới chẳng phải chúng ta sẽ phải nói chuyện đã đăng ký kết hôn với người nhà sao? Nếu lỡ để dì Đàm nhìn ra bây giờ hai chúng ta không quen thì không hay lắm.”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ nhíu mày, giọng trầm hơn một chút: “Hai chúng ta không quen?”


 


Phó Tư Dư nhận ra sự không vui trong giọng nói của anh, ngượng ngùng nói: “Không phải kiểu không quen đó.”


 


“Vậy thì là kiểu nào?” Thẩm Hạo Bác truy hỏi: “Mười mấy năm rồi, em nói chúng ta không quen?”


 


Phó Tư Dư bị vẻ u ám trong giọng nói của anh dọa hơi hoảng. Cũng không trách Thẩm Hạo Bác nổi giận, khi nói ra hai chữ “không quen” bản thân cô cũng ý thức được mình lỡ lời. Anh Bác đối xử với cô tốt như vậy mà cô lại nói ra mấy lời khiến người ta thất vọng này.


 


Cô đảo mắt một vòng, miệng không ngừng giải thích: “Là… là thân thể chưa quen, đúng, là thân thể chưa quen ấy! Cử chỉ hành động của một cặp vợ chồng bình thường sẽ rất thân mật, hiểu rất rõ thói quen của đối phương, có tình cảm hay không liếc mắt là nhìn ra…”


 


Thẩm Hạo Bác nghe xong lời giải thích của cô thì cố nhịn cười, nói lời sâu xa: “Thân thể chưa quen?”


 


Anh tiến lên một bước đến gần cô, Phó Tư Dư vô thức lùi về phía sau.


 


Cánh tay thon dài của Thẩm Hạo Bác vung lên, vòng qua eo cô, nhẹ nhàng kéo cả người cô vào lòng.


 


Cơ thể mềm mại của Phó Tư Dư va vào lồng ngực rắn chắc của anh, cô giật nảy mình, giơ tay đặt lên vai anh đẩy anh ra.


 


“Đừng trốn.” Bàn tay ấm áp của Thẩm Hạo Bác đè ở sau lưng cô, anh cúi đầu, môi tiến gần vành tai trắng nõn của cô, giọng nói trầm thấp từ tính: “Tiểu Ngũ của chúng ta nói đúng, quả thật là cơ thể của chúng ta chưa quen thuộc. Vợ chồng thật sự sẽ không bài xích việc tiếp xúc thân mật của đối phương, đúng không?”


 


Dưới ánh mắt của Thẩm Hạo Bác, vành tai Phó Tư Dư lập tức đỏ bừng lên, tim đập loạn xạ. Cô đẩy vai anh nói: “Anh Bác, đừng như vậy.”


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác khẽ cong lên: “Không phải em nói sợ dì Đàm nhìn ra thân thể chúng ta không quen thuộc với nhau sao? Chúng ta phải luyện tập một chút, nếu không anh đến gần là em lập tức né tránh, người khác cũng nhìn ra biết hai chúng ta không quen.”



 


Phó Tư Dư đỏ mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Ở, ở trước mặt người ngoài cũng không cần thân đến mức ôm ôm ấp ấp như thế đâu.”


 


Cô đột nhiên dùng sức đẩy anh ra. Thẩm Hạo Bác biết nếu còn trêu nữa cô sẽ xù lông thật, thuận thế buông cô ra.


 


Phó Tư Dư lùi về sau mấy bước, cách xa anh, đôi mắt long lanh cảnh giác nhìn anh.


 


Thẩm Hạo Bác không cười nữa, vẻ mặt bình tĩnh, khẽ nói: “Là anh sơ ý, nghĩ chưa chu toàn, quên mất dì Đàm ở trong nhà. Chúng ta không thể để bà ấy nhìn ra cơ thể chúng ta rất xa lạ, mấy năm nay anh toàn bận rộn làm việc, cũng không biết người ta yêu đương như thế nào.”


 


Anh liếc nhìn Phó Tư Dư đang dần thả lỏng cảnh giác, mặt dày nói: “Em thường xuyên xem phim tình cảm, còn là fan cp gì đó, chắc biết yêu đương phải làm gì. Em dạy anh đi, đừng để lộ sơ hở trước mặt hai bên gia đình.”


 


Phó Tư Dư ngắt lời anh, đính chính lại: “Là fan cp vợ chồng Gia Mộc.”


 


Thẩm Hạo Bác lập tức hùa theo sở thích của cô: “Nghe nói hai người bọn họ rất ngọt ngào.”


 


Phó Tư Dư nói ngay: “Hai người bọn họ thật sự rất ngọt ngào, bọn họ thật sự yêu nhau.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Vậy em xem bọn họ yêu nhau thế nào, sau này ở trước mặt người lớn hai nhà chúng ta học theo bọn họ, như vậy sẽ không bị phát hiện.”


 


Phó Tư Dư bất mãn nói: “Sao lại là em dạy anh? Anh lớn hơn em mấy tuổi, đáng lý phải là anh phải dạy em chứ.”


 


Thẩm Hạo Bác tốt tính nói: “Anh dạy em cũng được, chỉ là anh không rành lắm.”


 


“Không biết thì học!” Phó Tư Dư nói: “Yêu đương thôi mà, chẳng phải đều là đàn ông chủ động sao? Em là con gái, sao mà chủ động được.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Được, anh chủ động. Nhưng EQ anh thấp, nếu có chỗ nào làm em cảm thấy không đúng, em EQ cao phải chỉ anh đấy nhé.”


 


Phó Tư Dư được Thẩm Hạo Bác khen đến lâng lâng. Cô cứ nghĩ trong mắt Thẩm Hạo Bác cô không được thông minh lắm, nghe anh nói cô EQ cao tự nhiên có cảm giác “cá chép hóa rồng”, không nhịn được mà mắt sáng lên, đắc ý nói: “Được rồi, em dạy anh. Nhưng bản thân anh cũng phải cố gắng học tập đấy nhé.”


 


Cô lại không nhịn được quảng bá cp mình đu: “Anh vào super topic của cp Gia Mộc xem thử đi, xem Từ Gia Dịch yêu đương như thế nào.”


 


Thẩm Hạo Bác cúi người, nghiêng đầu ghé sát tai cô, khiêm tốn học hỏi: “Được.”



 


“Tiểu Dư, Hạo Bác, cơm dọn xong rồi, hai đứa mau ra ăn đi, để một lát nguội mất.”


 


Dì Đàm ở bên ngoài gọi hai người bọn họ ra ăn cơm, Phó Tư Dư cất giọng trả lời: “Dạ, bọn cháu ra ngay!”


 


Cô ngẩng đầu nói với Thẩm Hạo Bác: “Dì Đàm gọi kìa, chúng ta ra ăn cơm thôi.”


 


Lúc ở nhà cô đã đói, ngửi thấy mùi đồ ăn là muốn ăn từ lâu rồi. Cô đi ra trước, Thẩm Hạo Bác ở phía sau gọi cô lại: “Chờ đã.”


 


“Sao thế?”


 


“Em cứ thế này mà ra ngoài à?”


 


Phó Tư Dư không hiểu ý anh là gì: “Không thế này thì phải thế nào?”


 


Thẩm Hạo Bác mở điện thoại, bấm vào super topic của cp Gia Mộc, tìm một bức ảnh Từ Gia Dịch và Mục Phù nắm tay nhau cho cô xem.


 


“Có phải hai chúng ta nên nắm tay không?” Vẻ mặt anh hơi do dự, không xác định hỏi ý kiến của Phó Tư Dư.


 


Phó Tư Dư làm gì biết yêu đương là thế nào, từ nhỏ đến lớn ngoài việc đu cp ra thì cô chẳng biết gì về yêu đương cả.


 


Nhưng Thẩm Hạo Bác vừa khen cô EQ cao, cô cũng không thể để anh phát hiện ra cô mù tịt chẳng biết gì, giả vờ bình tĩnh, khẳng định: “Đúng vậy, những cặp đôi có tình cảm tốt đều nắm tay.”


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, ngón tay với khớp xương rõ ràng chậm rãi đan vào giữa những ngón tay cô, mười ngón giao nhau.


 


Trái tim Phó Tư Dư đập mạnh, đang định rút tay ra.


 


Thẩm Hạo Bác nâng bàn tay hai người đang nắm chặt lấy nhau lên, ghé sát tai cô, dịu giọng hỏi: “Tiểu Ngũ, là nắm tay như thế này sao?”


 


Phó Tư Dư liếc thấy hàng chân mày anh khẽ chau lại, vẻ mặt nghiêm túc nghiên cứu, hít sâu một hơi, cố đè rung động trong lòng mình xuống, lưng thẳng tắp, gật đầu nói: “Là như vậy, đi thôi.”


 


Cô cất bước đi trước, Thẩm Hạo Bác theo sau, hàng mi rủ xuống, ánh mắt không chút kiêng kỵ rơi vào vành tai đỏ ửng của cô, đang nghĩ lúc nào có thể cắn một cái.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 29
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...