Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 25


Chiếc xe rời khỏi nhà tổ nhà họ Phó, quay đầu chạy ngược trở lại. Phó Tư Dư cúi đầu cào cào đầu ngón tay, trong xe yên ắng đến lạ, mấy phút liền chẳng ai mở miệng nói câu nào.


 


Cô len lén liếc nhìn Thẩm Hạo Bác. Anh mím đôi môi mỏng, gương mặt lạnh lùng nghiêm túc. Phó Tư Dư không nhận ra mu bàn tay đang nắm vô lăng của anh hơi nổi gân xanh, nhìn anh một lúc lâu vẫn không thấy anh có ý định chủ động bàn lại chuyện muốn giải tán mà cô vừa đề cập.


 


Cô khẽ thở ra một hơi, cong nhẹ khóe môi, cố tỏ ra thoải mái hỏi: “Anh Bác, anh còn nhớ anh nói là muốn bàn bạc trên xe không?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Ừm.”


 


Phó Tư Dư xoa xoa lòng bàn tay lên đùi, thầm nghĩ: “Đừng chỉ “ừm” nữa, nói gì đi chứ.”


 


“Anh Bác, em muốn…”


 


Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị Thẩm Hạo Bác cắt lời: “Ý em là em không muốn tiếp tục thử hẹn hò với anh nữa à?”


 


Phó Tư Dư nghe câu này mà thấy lạ lạ, cái gì gọi là không muốn tiếp tục thử hẹn hò? Nói cứ như giữa bọn họ từng thật sự thử tìm hiểu để trở thành người yêu không bằng. Rõ ràng chỉ là phối hợp diễn trò trước mặt phụ huynh hai bên mà thôi.


 


Cô gật đầu: “Dạ, dù sao ông nội em vẫn giữ tư tưởng của thế hệ trước, cho rằng đi xem mắt là để tiến tới hôn nhân. Ông ấy chắc chắn không thể hiểu nổi chuyện sau khi xem mắt rồi mà còn kéo dài mãi chưa chịu cưới. Nếu em không nói rõ với gia đình là tụi mình đã cắt đứt rồi, ông ấy vẫn sẽ tiếp tục giục cưới không ngừng.”


 


Thẩm Hạo Bác đáp: “Lo lắng của ông cụ anh hiểu được. Ông ấy sợ anh ở bên em lâu, ăn sạch sẽ rồi cuối cùng lại không cưới, em sẽ chịu thiệt nên không muốn anh cứ kéo dài như vậy.”


 


Phó Tư Dư: “…”


 


Tuy đúng là ông nội cô có ý đó thật nhưng cái cụm từ ăn sạch sẽ này khiến người ta lúng túng quá nhỉ?!


 


Cô ho nhẹ một tiếng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vâng, tư tưởng của ông nội em khá là bảo thủ.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Thế em có từng nghĩ đến việc nếu nói với gia đình là chúng ta đã chia tay thì sau đó sẽ xảy ra chuyện gì không?”


 


Phó Tư Dư lắc đầu: “Em chưa nghĩ tới.”


 


Cô chỉ biết là chuyện này không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, ông nội cô nhất định sẽ thúc cưới.


 


Thẩm Hạo Bác tấp xe vào lề, ngả người tựa vào ghế, tư thế lười nhác nhưng ánh mắt thì rõ ràng đang nghiêm túc phân tích những rắc rối mà cô sắp phải đối mặt.


 


“Ông cụ đã lớn tuổi lại còn mắc bệnh, ông ấy muốn sớm sắp xếp xong chuyện hôn nhân đại sự cho mấy anh em nhà em. Anh với em mới xem mắt được hơn hai tháng mà ông cụ đã thấy như vậy là quá lâu, chờ không nổi nữa rồi. Ông ấy chỉ cho chúng ta hai lựa chọn: hoặc là cưới, hoặc là chia tay. Nếu chọn chia tay, ông sẽ nhanh chóng sắp xếp cuộc xem mắt tiếp theo cho em, và chưa đến hai tháng sẽ lại giục cưới. Một người đàn ông mà em chỉ mới quen chưa đầy hai tháng, em dám lấy anh ta sao?”


 


Phó Tư Dư lắc đầu.


 


Hai tháng là quá ngắn, hoàn toàn không thể hiểu rõ sở thích tính cách của một người đàn ông, càng không thể biết có hợp nhau hay không.


 


Bàn tay đang siết chặt của Thẩm Hạo Bác hơi nới lỏng, sắc mặt có phần đắc ý nhưng giọng điệu lại làm ra vẻ vô tư: “Anh là người nhìn em lớn lên từ nhỏ, cho dù em bằng lòng thì anh, anh họ cả của em, anh Diệu và anh Bân của em cũng không yên tâm giao em cho một người đàn ông chỉ mới quen chưa tới hai tháng.”


 


Anh nói ra câu đó hoàn toàn như một người anh tốt đang thật lòng nghĩ cho em gái. Phó Tư Dư nghe vậy trong lòng không khỏi cảm thấy có phần ỷ lại với anh, cơ thể cũng hơi nghiêng về phía anh.



 


“Vậy anh Bác, bây giờ em phải làm sao đây…” Cô mím môi, vẻ mặt bối rối.


 


Bệnh tình của ông nội không thể để bị kích động. Ba cô, chú hai cô và mấy ông anh họ nữa thì người thì đánh bài, người thì bao nuôi ngôi sao, còn suốt ngày giục ông cụ chia tài sản. Ông cụ đã mệt lòng đến vậy rồi, cô thật sự không muốn vì chuyện của mình mà khiến ông nội lo nghĩ thêm.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn cô ngửa mặt lên, ánh mắt đầy tin tưởng dựa dẫm vào anh, trong lòng chợt dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp. Anh nhẹ giọng nói: “Lấy anh là lựa chọn tốt nhất cho em.”


 


Phó Tư Dư tròn mắt kinh ngạc: “Chúng ta kết hôn á?”


 


Thẩm Hạo Bác không hề khiêm tốn: “Anh là cháu rể mà ông cụ hài lòng nhất. Lời ông ấy nói hôm nay chính là muốn anh sớm thể hiện thái độ, kết hôn với em.”


 


Phó Tư Dư ngây người mấy giây, hé môi nhìn anh, không biết nên đáp thế nào.


 


“Em thấy thế nào?” Thẩm Hạo Bác hỏi. Trên gương mặt luôn điềm tĩnh của anh hiếm khi có nét căng thẳng thoáng qua khó phát giác.


 


“Em… em thấy anh rất tốt.” Phó Tư Dư nói mà lắp bắp: “Nhưng… nhưng tụi mình chắc là không hợp nhau lắm.”


 


“Chỗ nào không hợp?”


 


“Sở thích không hợp, thú vui của chúng ta khác nhau hoàn toàn.”


 


Thẩm Hạo Bác không phủ nhận: “Sở thích khác nhau có thể bổ trợ cho nhau, em thích gì anh cũng sẽ ủng hộ, không can thiệp vào tự do của em.”


 


“Ý anh là chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, giống như giả vờ yêu đương thì giờ là giả vờ làm vợ chồng trước mặt hai bên gia đình?”


 


Thẩm Hạo Bác hoàn toàn không ngờ câu nói mình dùng để tạo thiện cảm lại bị Phó Tư Dư hiểu lầm thành như vậy.


 


Vợ chồng trên danh nghĩa?


 


Ha, mấy lời thế này chỉ có mấy cô gái đơn thuần như Tiểu Ngũ mới tin. Đã kết hôn, sống dưới cùng một mái nhà, còn cái gì mà vợ chồng trên danh nghĩa nữa?


 


Thẩm Hạo Bác nhìn vẻ ngây thơ của cô, lông mi khẽ cụp xuống, nhàn nhạt nói: “Em có thể hiểu như vậy.”


 


Vậy tức là anh đề nghị họ kết hôn giả, để ông nội cô yên lòng.


 


Nếu chỉ là làm một đôi vợ chồng trên danh nghĩa, không can thiệp vào chuyện của nhau thì đúng là một chủ ý không tệ.


 


Nhưng Phó Tư Dư mơ hồ cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó đều là hào môn, hai người họ kết hôn chắc chắn sẽ dính dáng đến lợi ích của hai tập đoàn, đến lúc muốn ly hôn e là không dễ.


 


“Nếu là kết hôn giả thì chúng ta không cần đi đăng ký kết hôn đúng không?” Phó Tư Dư ngẩng đầu hỏi anh.


 


Thẩm Hạo Bác hỏi lại: “Không đăng ký thì ông cụ tin được à?”


 


Phó Tư Dư cắn môi: “Vậy nếu đăng ký rồi thì có thể ly hôn được không?”



 


Lông mày Thẩm Hạo Bác hơi chau lại, như thể mất kiên nhẫn trước câu hỏi của cô.


 


Phó Tư Dư thấy anh nhíu mày thì liền lo lắng: “Anh Bác, anh đừng giận, đăng ký kết hôn đâu phải chuyện nhỏ, em chỉ muốn hỏi rõ rồi mới quyết định.”


 


Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, nói: “Anh không giận. Anh nghĩ là cục dân chính có xử lý ly hôn, muốn ly hôn lúc nào cũng được.”


 


“Nhưng cũng chưa chắc.” Phó Tư Dư nhỏ giọng phản bác: “Giờ còn có thời gian làm lạnh trước khi ly hôn, đâu phải muốn ly hôn lúc nào là được ly hôn lúc ấy. Hơn nữa đến lúc đó, hai bên gia đình chắc chắn sẽ can ngăn chúng ta. Tuy ly hôn là chuyện của hai người nhưng cũng phải nghĩ đến cảm xúc của người lớn trong nhà.”


 


“Ý em là sau khi chúng ta kết hôn thì không thể ly hôn được nữa?” Thẩm Hạo Bác hỏi.


 


“Em đang lo là sau khi kết hôn rồi, muốn ly hôn cũng không ly hôn được.” Phó Tư Dư hết cách với cách hiểu của anh, nhỏ giọng làu bàu: “Anh Bác, sao anh cứ hiểu sai ý em hoài vậy, em nói gì anh cũng không hiểu, tụi mình đúng là có khoảng cách thế hệ.”


 


“...”


 


Nói xong câu đó, bầu không khí trong xe lại chìm vào sự tĩnh mịch chết chóc.


 


Phó Tư Dư cũng xem như nghiêm túc đối với chuyện kết hôn, lúc này cô không ngại khiến Thẩm Hạo Bác phật ý cũng nhất định phải phân tích toàn diện xem hai người họ có thực sự phù hợp để kết hôn hay không. Chỉ cần có một điểm cô thấy không ổn sẽ là nhân tố quyết định để cô từ chối.


 


Hai người không có đề tài chung thì sao sống cùng nhau cả đời được?


 


Phó Tư Dư cứ cào cào đầu ngón tay, trong lòng liên tục giằng co với vấn đề này.


 


Thẩm Hạo Bác nhận ra suy nghĩ trong lòng cô, cất tiếng: “Chúng ta có khoảng cách trong giao tiếp thì liên quan gì đến chuyện đăng ký kết hôn?”


 


Cũng đúng, dù sao cũng chỉ là kết hôn giả, không cần phải sống bên nhau sớm chiều như vợ chồng thật sự, vấn đề này quả thực không cần nghĩ nhiều.


 


Thẩm Hạo Bác thành công làm rối loạn dòng suy nghĩ của cô.


 


Cán cân trong lòng cô dần nghiêng về phía những lời anh nói.


 


“Anh Bác, em đồng ý kết hôn với anh là vì muốn ông nội yên tâm. Vậy còn anh? Lý do gì khiến anh muốn kết hôn với em?”


 


Chẳng lẽ chỉ là để tránh bị người nhà giục cưới, tránh phải cưới một người xa lạ?


 


Nếu thật là vậy thì anh tốt với cô quá rồi, cô không gánh nổi tình cảm nặng nề như vậy, cũng không thể ích kỷ vì bản thân mà kéo anh vào cuộc hôn nhân có giấy chứng nhận thật sự.


 


Còn nếu không phải vậy thì chắc chắn là có mục đích khác, hai bên cùng có nhu cầu thì lại không áp lực mấy.


 


“Người già đều suy nghĩ giống nhau, ông nội em lo lắng chuyện cưới gả, ông nội anh cũng vậy. Nếu đã có giấy chứng nhận rồi thì mấy ông cụ có thể an tâm tận hưởng tuổi già.”


 


Xem ra không chỉ người già có suy nghĩ giống nhau, ngay cả giới trẻ cũng chẳng khác là bao, kết hôn chủ yếu là để người lớn trong nhà yên lòng.


 


Tuy vậy, Phó Tư Dư vẫn cảm thấy cứ như vậy mà kết hôn thì quá vội vàng.



 


Cô thấy dạo gần đây mình sống cứ như đang mơ, rõ ràng vẫn là thiếu nữ tuổi xuân phơi phới, trước đây chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, ông nội cô cũng chưa bao giờ nói cô phải tìm bạn trai, lập gia đình. Thế nhưng không biết từ lúc nào, dường như có một bàn tay vô hình đang đẩy cô tiến vào con đường kết hôn sớm.


 


Không chỉ ba mẹ cô giục cô nhanh chóng ổn định với Thẩm Hạo Bác mà ngay cả ông nội cũng bắt đầu thúc giục rồi.


 


Cô có thể không bận tâm đến việc ba mẹ muốn gả cô đi, dù sao thì động cơ bọn họ muốn cô cưới Thẩm Hạo Bác cũng chẳng trong sáng gì. Nhưng cô không thể không để ý đến sức khỏe của ông nội.


 


Phó Tư Dư cố gắng nhớ lại mọi chuyện đã diễn ra như thế nào mà đến nước này.


 


Cô nhớ lần trước cô và Thẩm Hạo Bác vui vẻ quyết định giả vờ đang yêu nhau cũng chỉ để các trưởng bối trong nhà thôi thúc ép chuyện xem mắt.


 


Kết quả là giờ người lớn hai bên gia đình quả thực không còn thúc ép chuyện xem mắt nữa, họ bắt đầu giục cưới rồi.


 


Theo đà này, Phó Tư Dư đoán chừng đợi đến khi hai người họ kết hôn xong, hai bên trưởng bối sẽ bắt đầu giục họ sinh con.


 


Giả vờ yêu nhau thì dễ thôi, chỉ cần diễn vài phân cảnh trước mặt người lớn là được.


 


Giả cưới cũng không đến nỗi khó, ngày thường lúc nào cũng có thể đến cục dân chính làm thủ tục.


 


Nhưng nếu hai nhà bắt đầu thúc giục sinh con thì cô biết đi đâu sinh con cho bọn họ đây?


 


Phó Tư Dư nhắm mắt lại, cố làm cho bản thân tỉnh táo, đừng vì bốc đồng mà quyết định đi đăng ký kết hôn với anh. Nếu sau này thực sự bị ép sinh con thì rắc rối to.


 


Con người đúng là không thể nói dối, một lời nói dối cần một lời nói dối lớn hơn để che đậy. Bây giờ cô đã bắt đầu hối hận vì sao lúc đầu lại phải nói dối trước mặt người lớn rồi.


 


Nếu không nói dối thì cùng lắm bị thúc ép đi xem mắt, không đi thì thôi. Nhưng bây giờ bọn họ đang đối mặt với áp lực lớn hơn là bị ép cưới.


 


Thay vì bị thúc sinh con vài tháng sau, chi bằng bây giờ dứt khoát dừng lại, nói với người lớn rằng cả hai không hợp nhau.


 


Phó Tư Dư hạ quyết tâm, siết chặt tay: “Anh Bác, em suy nghĩ rồi, em thấy vẫn là…”


 


Thẩm Hạo Bác bình tĩnh ngắt lời cô: “Tiểu Ngũ, anh muốn cưới em không chỉ vì để người lớn hai nhà yên tâm mà còn vì một lý do quan trọng hơn.”


 


“Lý do gì cơ?”


 


Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt nói: “Anh nghĩ em cũng biết ba em với anh cả em không hợp nhau, đến giờ vẫn chưa từ bỏ ý định tranh giành quyền lực với anh cả em.”


 


Chuyện ba phòng nhà họ Phó không hòa thuận là điều cả giới thượng lưu Nam Kinh đều biết, huống chi Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên lớn lên cùng nhau, chuyện nhà họ Phó anh biết rõ như lòng bàn tay.


 


Phó Tư Dư cũng không có gì phải giấu: “Em biết.”


 


“Trước đây ông ấy từng tìm gặp anh, hi vọng anh có thể giúp ông ấy.”


 


Phó Tư Dư không thể tin nổi: “Quan hệ giữa anh và anh cả em tốt như thế, rốt cuộc ba em nghĩ gì mà lại cảm thấy anh sẽ giúp ông ấy đối phó với anh cả?”



 


Thẩm Hạo Bác nói: “Ông ấy cho rằng anh đang quen em, là con rể ông ấy thì nên đứng về phía ông ấy.”


 


Phó Tư Dư mím môi, sống mũi cay xè.


 


“Nếu em kết hôn với người khác, có khả năng ba em sẽ hợp tác với người đó để gây khó dễ cho Tư Nghiên.”


 


Giọng Phó Tư Dư nghèn nghẹn: “Sao ba em có thể như vậy chứ, chẳng phải là đang muốn bán em đi để đổi lấy lợi ích sao?”


 


Hốc mắt Phó Tư Dư đỏ hoe, nước mắt lăn tăn trong hốc mắt nhưng cố nén không để nó rơi xuống.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn mà thấy xót xa, cởi dây an toàn, khẽ đưa tay lên chạm vào mặt cô. Thấy cô cắn môi không nói gì, anh bèn dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt qua hàng mi ướt nhòe của cô, khẽ nói: “Tiểu Ngũ đừng khóc.”


 


Phó Tư Dư bỗng giật mình, lông mi run rẩy, một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt rơi xuống lòng bàn tay anh. Cô lập tức hất tay anh ra, hai tay nắm chặt lại dụi mạnh lên mắt, trợn to mắt, tự lừa mình dối người nói: “Em không khóc, ông ấy còn muốn bán em đi nữa, không đáng để em khóc vì ông ấy, đúng không?”


 


Thẩm Hạo Bác liếc qua mu bàn tay cô bị đánh đỏ, nói thuận theo lời cô: “Đúng.”


 


Phó Tư Dư hít mũi, giọng vẫn nghèn nghẹn không dứt, vai còn run run: “Nếu hai đứa mình kết hôn, anh sẽ không nghe lời ba em, giúp ông ấy đối phó với anh cả em chứ?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Tất nhiên là không rồi.”


 


“Vậy… vậy để em suy nghĩ thêm.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Phải nhanh một chút, ông cụ nhà anh cũng đang giục rồi. Nếu em thực sự không muốn kết hôn với anh, chúng ta có thể nói rõ ràng với hai bên gia đình. Em không cần phải vì ông nội và anh cả mà gả cho anh đâu, đây là chuyện cả đời của em.”


 


Ban đầu Phó Tư Dư còn đang do dự, nghe anh nói vậy thì tưởng anh đột nhiên hối hận không muốn cưới cô nữa, lập tức phản bác: “Chỉ là giả cưới thôi mà, sao mà so với ông nội và anh cả em được.”


 


Thẩm Hạo Bác bình thản nói: “Anh chỉ đề nghị em nên suy nghĩ kỹ.”


 


“Suy nghĩ cái gì mà suy nghĩ.”


 


“…”


 


“Không suy nghĩ nữa?”


 


Phó Tư Dư: “Không còn gì phải nghĩ cả.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Ý em là?”


 


Phó Tư Dư: “Em lấy anh.”


 


Thẩm Hạo Bác cố đè xuống khóe môi đang cong lên: “Vậy bây giờ chúng ta về lấy chứng minh nhân dân và sổ hộ khẩu.”


 


Phó Tư Dư: “Được.”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 25
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...