Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 23
Phó Tư Dư vẫn tự siết cổ mình, cứ lăn qua lăn lại trên giường, không hiểu nổi vì sao rõ ràng cô đang nhắn với Hứa An An và Kiều Viện mà cuối cùng lại thành ra gửi nhầm vào nhóm có bốn ông anh.
Cô nghĩ khéo mình giống như lời Kiều Viện và Hứa An An nói, đu cặp Gia Mộc nhiều quá đâm ra đầu óc không còn minh mẫn, tự suy diễn linh tinh rồi.
Gần đây Phó Tư Dư thường xuyên thức đêm xem mấy đoạn ngọt ngào của cặp Gia Mộc đến nửa đêm, thiếu ngủ trầm trọng, quả thật nên đi ngủ bù. Đầu óc cô lú đến mức cả tên nhóm cũng không nhìn rõ được nữa rồi.
Nhóm chat năm người vẫn còn đang náo loạn, chỉ mấy phút thôi mà tin nhắn đã vượt mốc 99+. Không cần đoán cũng biết là anh Diệu và anh Bân đang ráo riết tra hỏi “ai là người bóc nho” kia.
Phó Tư Dư không còn dũng khí nào để vào nhóm đối mặt với cảnh tượng quê muốn độn thổ khiến mình chết trong lòng một ít đó, cũng không nghĩ ra được lý do nào để chối rằng mình không phải đứa ảo tưởng đành buông xuôi vứt điện thoại sang một bên, quyết định giả chết đến cùng, nằm yên chịu trận.
Cô nhắm mắt lại, vừa xấu hổ vừa hối hận, lăn qua lăn lại trên giường mãi mới ngủ thiếp đi.
Sáu giờ sáng hôm sau, Phó Tư Dư tỉnh dậy. Cô chỉ ngủ được hơn năm tiếng, đầu óc vẫn còn mơ hồ nhưng cũng không thể ngủ tiếp được. Hễ nghĩ đến chuyện xảy ra đêm qua là mặt cô lại đỏ bừng.
Phó Tư Dư nằm đờ đẫn trên giường đến tận bảy giờ rưỡi mới dậy rửa mặt, trang điểm, chuẩn bị quay về nhà chính.
Nghĩ đến chuyện tối qua, Phó Tư Dư cảm thấy mình đang không được tỉnh táo cho lắm, chẳng dám tự lái xe nên ôm theo một thùng nho xuống lầu rồi gọi taxi.
Hơn mười giờ, xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Phó. Cô ôm thùng nho từ cốp xe bước xuống, lảo đảo đi vào trong sân. Dì Điền đang tưới hoa ngoài vườn, vừa thấy cô ôm một thùng lớn như vậy thì lập tức buông bình tưới, chạy vội đến: “Tiểu Dư về rồi à.”
Phó Tư Dư không có tinh thần, khẽ “vâng” một tiếng, ngẩng đầu chào dì Điền: “Chào buổi sáng, dì Điền.”
“Cháu đang ôm cái gì vậy, cái thùng to thế này, có nặng không?” Dì Điền vươn tay, gương mặt đầy vẻ xót xa: “Mệt rồi phải không, mau đưa cho dì, để dì xách cho.”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không cần đâu ạ, cháu xách được. Đây là nho người ta tặng, cháu mang về cho ông nội, lát nữa dì cũng nếm thử đi, ngon lắm ạ.”
Năm nay dì Điền đã ngoài sáu mươi, bà ấy làm việc ở nhà họ Phó nhiều năm, là người nhìn Phó Tư Dư lớn lên, biết cô tốt bụng, luôn sợ mấy dì lớn tuổi như bà ấy bị đau lưng, có việc nặng cũng không để họ động tay vào. Dì Điền cười nói: “Được, nho mà Tiểu Dư nhà ta mang về chắc chắn ngọt hơn nho thường rồi. Ông cụ đang đợi cháu trong phòng khách đấy, mau vào trò chuyện với ông đi. Thùng này cứ để đây, dì sẽ gọi người khác mang lên.”
Đúng lúc tài xế trong nhà lái xe về, thấy Phó Tư Dư đang ôm thùng, tài xế mau chóng xuống xe nhận lấy thùng nho.
“Tiểu Dư, hôm nay cháu về kiểu gì thế không thấy xe cháu đâu cả?”
Phó Tư Dư đáp: “Cháu bắt taxi về ạ.”
Đang nói chuyện, ông nội đẩy xe lăn từ trong nhà ra, đứng trước cửa mỉm cười nhìn cô: “Tiểu Ngũ.”
“Ông ơi!” Phó Tư Dư nở nụ cười, chạy tới chỗ ông nội.
“Ôi chao, ôi chao, chạy chậm thôi kẻo ngã.”
Phó Tư Dư khoác tay ông cụ, nghiêng đầu nũng nịu: “Chào buổi sáng ạ!”
Ông cụ Phó cười sảng khoái, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, bắt chước giọng điệu của cô: “Dạo này cháu thế nào á?”
“Cháu ổn lắm ông ui.”
“Công việc thì sao? Có vất vả không?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không đâu ạ.”
“Ừ, không vất vả là tốt rồi. À này, sao bạn trai cháu không đi cùng?”
Phó Tư Dư sặc nước miếng, biết ông nội đang nhắc tới Thẩm Hạo Bác. Nhớ lại chuyện tối hôm qua, mặt cô bắt đầu ửng hồng, cô cúi đầu đáp: “Anh ấy bận ạ.”
Dì Điền đứng bên thấy cô đỏ mặt, tưởng là do tình cảm với Thẩm Hạo Bác tốt nên vừa nghe ông cụ nhắc tới đã ngại ngùng, bà ấy mỉm cười gật gù đầy vui mừng.
Mắt ông cụ không tốt nên không nhìn thấy Phó Tư Dư đỏ mặt, nắm tay cô chậm rãi xoay người: “Vào trong ngồi đi, vào phòng ông, ông có chuyện muốn nói với cháu.”
Phó Tư Dư ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, ông đi chậm thôi.”
Cô dìu ông cụ vào phòng ngủ. Ông ấy ngồi xuống giường, thò tay xuống dưới gối mò mẫm một lúc rồi lôi ra một phong bao đỏ dày cộp, đưa cho cô một cách trân trọng như đang khoe báu vật: “Tiểu Ngũ, mau nhìn xem ông chuẩn bị gì cho cháu nè.”
Phó Tư Dư còn chưa kịp nói gì, ông cụ đã tự mình trả lời: “Lì xì đây!”
Cô bật cười, phối hợp nói: “Oa, phong bao to thật đấy, cháu thích lắm ông nội!”
Ông cụ cười tít mắt: “Ông chuẩn bị cho cháu đấy.”
Ông ấy nhét phong bao vào tay cô: “Cầm đi mua đồ ăn vặt, đừng nói với mấy thằng anh mất dạy của cháu nhé.”
Phó Tư Dư ôm phong bao lì xì, gật đầu: “Dạ, cháu không nói đâu. Phong bao này chỉ có mình cháu có thôi ạ?”
Ông cụ đáp: “Ông còn cho cả chị dâu cháu một cái, chỉ có hai đứa các cháu thôi. Đến cả anh cả cháu ông cũng không cho.”
Phó Tư Dư cất bao lì xì ông cụ Phó cho vào túi, ngẩng đầu định trò chuyện tiếp thì thấy ông ấy đã nhắm mắt lim dim ngủ gật. Cổ họng cô nghẹn ngào, lời định nói nghẹn lại, cô nhẹ nhàng đỡ ông cụ nằm xuống, kéo chăn đắp lại cho ông ấy rồi bước ra khỏi phòng.
Dì Điền bưng đĩa nho đã rửa sạch đi tới, thấy chỉ mình Phó Tư Dư bước ra thì hiểu ý: “Ông cụ ngủ rồi hả?”
Phó Tư Dư gật đầu, bước sang một bên vài bước, khẽ hỏi: “Dạo này ông có khỏe không ạ?”
“Khỏe lắm chứ, ăn được ngủ được, nhìn còn rắn rỏi hơn đợt trước nhiều. Sáng nay ông ấy cân thử, còn tăng một cân rưỡi so với tháng trước đấy. Chỉ là trong lòng cứ nhớ thương mấy đứa nhỏ các cháu thôi. Chỉ cần mấy đứa sống tốt là ông ấy vui rồi.”
Trong khi ông nội ngủ, Phó Tư Dư ngồi xem TV trong phòng khách. Không bao lâu sau, anh cả gọi điện kêu cô sang biệt thự của anh ấy một chuyến.
Vừa nghe giọng lạnh tanh của anh cả trong điện thoại, cả người Phó Tư Dư lập tức cứng đờ, biết ngay là anh ấy tìm mình vì tin nhắn cô gửi nhầm tối qua. Tinh thần Phó Tư Dư vốn đang khá lên nay lại rũ xuống như quả bóng xì hơi, cô thở dài não nề.
Dì Điền nghe tiếng cô thở dài bèn quay lại hỏi: “Còn trẻ thế này mà đã thở dài thườn thượt rồi.”
Phó Tư Dư ngồi trên sô pha, tựa lên lưng vào gối, vẻ mặt chán chường: “Anh cả gọi cháu sang nói chuyện.”
Dì Điền thấy biểu cảm như ăn phải mướp đắng của cô thì bật cười: “Biết đâu là gọi cháu sang tặng quà thì sao? Anh cả cháu thương cháu lắm, cái gì ngon, cái gì vui cũng đều nghĩ tới cháu. Sao cháu cứ sợ nó vậy?”
Phó Tư Dư lẩm bẩm: “Lần này không có gì phải sợ.” Lần này là xấu hổ. Cô chống tay đứng dậy, mặt mũi bí xị: “Dì Điền, cháu đi đây.”
Dì Điền thúc giục: “Mau đi đi, đừng để anh cả cháu đợi sốt ruột.”
“Vâng.”
Phó Tư Dư mặt mày ủ ê đi tìm Phó Tư Nghiên.
Cô tới biệt thự nơi Phó Tư Nghiên ở, không thấy anh ấy dưới phòng khách tầng một bèn đoán chắc anh ấy đang ở thư phòng trên tầng hai. Phó Tư Dư cố kìm mong muốn quay đầu bỏ chạy, lại hít một hơi thật sâu rồi leo lên cầu thang.
Khi đứng trước cửa thư phòng, Phó Tư Dư hít sâu một lần nữa, nhẩm đi nhẩm lại lời giải thích định nói với Phó Tư Nghiên trong bụng, điều chỉnh nét mặt sao cho tươi tắn rồi gõ cửa: “Anh cả, anh ở trong đó không?”
“Vào đi.” Giọng Phó Tư Nghiên vọng ra từ trong phòng.
Cô đẩy cửa bước vào, nở nụ cười xán lạn để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp: “Anh cả, chúc anh tân hôn hạnh phúc! Trong ngày đẹp trời thế này, sao anh không cùng chị dâu xinh đẹp, dịu dàng, hoạt bát của em ra ngoài hẹn hò lãng mạn nhỉ…”
Phó Tư Dư biết chị dâu rất quan trọng trong lòng anh cả nên vừa vào là lập tức ca ngợi chị dâu hết lời, hy vọng điều này sẽ làm tâm trạng Phó Tư Nghiên vui hơn. Nhưng khi cô nhìn về phía bàn làm việc và trông thấy Thẩm Hạo Bác đang ngồi đối diện anh cả, nụ cười trên môi cô lập tức cứng đờ: “Anh Bác, sao anh cũng ở đây?”
Thẩm Hạo Bác bắt tréo chân, ngồi tựa vào ghế sô pha, nét mặt nhàn nhã, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt nửa cười nửa không dán chặt vào Phó Tư Dư, chẳng nói lời nào.
Phó Tư Dư bị ánh nhìn chăm chú đó làm cho ngượng đến mức muốn chui xuống đất. Chưa kịp nhắc tới chuyện tin nhắn, trong lòng cô đã sắp sụp đổ. Phó Tư Dư quay đầu, mách với Phó Tư Nghiên: “Anh cả~~ hứ ~~ anh ấy cười nhạo em!”
Cô bĩu môi, một từ ngân ba tông, giọng điệu nghe cực kỳ uất ức.
Thẩm Hạo Bác khẽ nhướng mày, điềm nhiên trần thuật sự thật: “Anh còn chưa nói gì mà.”
Phó Tư Dư nghẹn lời. Trong đầu toàn là chuyện tối qua, mặc kệ anh nói hay không, ánh mắt kia rõ ràng đang chê cười cô. Cô thấy vô cùng xấu hổ, lập tức chạy tới bên cạnh Phó Tư Nghiên, níu lấy tay áo anh ấy, vai chùng xuống như con mèo nhỏ rũ lông, giọng ỉu xìu: “Anh cả ~~”
Phó Tư Nghiên đảo mắt nhìn qua lại giữa Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác, cuối cùng dừng lại ở Thẩm Hạo Bác, ra hiệu cho anh ra ngoài.
Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ liếc cô gái nhỏ đang chu môi như vòi bình dầu, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng.
“Cạch.” Cửa phòng đóng lại, trong thư phòng chỉ còn hai anh em.
Phó Tư Nghiên nhìn cô, ngón tay gõ lên mặt bàn một cái, giọng hờ hững: “Đứng thẳng lên.”
Phó Tư Dư lập tức đứng nghiêm, cảm thấy mặt mình như bốc cháy đến nơi bèn đưa tay che mặt.
Phó Tư Nghiên im lặng nhìn cô một lúc, để cô bình tĩnh lại. Đợi đến khi Phó Tư Dư bỏ tay xuống, anh ấy mới hỏi: “Em với Hạo Bác là sao thế?”
Phó Tư Dư không dám nói dối trước mặt anh ấy, nhưng cũng không dám nói thật, chỉ mím môi, cúi đầu nhìn mũi chân, không dám ngẩng lên nhìn Phó Tư Nghiên.
Ở cái tuổi này, con gái thường hay có nhiều tâm sự. Phó Tư Dư không muốn nói thì Phó Tư Nghiên cũng không ép, chỉ trầm giọng nói: “Chỉ là một tin nhắn thôi, gửi thì gửi, đâu phải chuyện to tát gì, chẳng có gì đáng xấu hổ, không cần phải như vậy.”
Phó Tư Du ủ rũ đáp: “Chắc chắn là anh Bác đang cười nhạo em.”
Phó Tư Nghiên nói: “Cậu ấy cười thì kệ cậu ấy chứ.”
“Thì... tại anh ấy là người bóc nho cho em mà.”
Phó Tư Nghiên chỉ cần vài câu đã moi được lời thật lòng từ em gái, giọng bình tĩnh: “Cậu ấy bóc nho cho em, khiến em nghĩ nhiều là lỗi của cậu ấy. Còn em có thể nghĩ đến từng ấy chuyện chứng tỏ em suy nghĩ chu đáo, rất thông minh.”
Nghe Phó Tư Nghiên nói vậy, lòng Phó Tư Du nhẹ nhõm hẳn, tinh thần cũng phấn chấn trở lại: “Cảm ơn anh cả.”
“Em có thích cậu ấy không?”
“Hả?” Phó Tư Du sững người nhìn Phó Tư Nghiên, không hiểu sao đột nhiên lại hỏi câu này.
Phó Tư Nghiên mấp máy môi trong chốc lát rồi nói: “Thôi được rồi, em ra ngoài chơi với ông nội đi.”
“À à, vâng.”
Phó Tư Dư nghe Phó Tư Nghiên cho mình đi thì lập tức quay người chạy ra ngoài. Vừa mở cửa thư phòng, cô nhìn thấy Thẩm Hạo Bác đang đứng ở hành lang, ánh mắt cô hơi khựng lại. Nhưng nghĩ đến đây là nhà họ Phó, có anh cả chống lưng cho mình, Phó Tư Dư lấy hết can đảm, chẳng buồn chào hỏi với Thẩm Hạo Bác mà cứ thế cắm đầu chạy vụt qua người anh.
Thẩm Hạo Bác đứng ở hành lang, ánh mắt dõi theo bóng dáng cô chạy trốn đầy hoảng hốt. Phó Tư Nghiên từ trong thư phòng đi ra, bước đến bên cạnh anh.
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Cậu muốn nói gì với tôi?”
Phó Tư Nghiên đáp: “May thật.”
“May gì cơ?”
Phó Tư Nghiên: “May là cậu không phải bọn buôn người.”
Thẩm Hạo Bác nhướng mày.
Phó Tư Nghiên đặt tay lên vai anh, giọng chứa đựng chút cảm khái như vừa thoát nạn: “Nếu không thì em gái tôi đã bị lừa bán lên núi nuôi heo rồi.”
Thẩm Hạo Bác: “…”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 23
10.0/10 từ 39 lượt.
