Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 15
Ngày đầu tiên đi làm đã đi muộn, còn bị Thẩm Hạo Bác bắt quả tang, gọi lên văn phòng của anh, đúng là chưa học thành nghề đã ngủm. Vừa rồi chỉ chậm một giây thôi là chuyến thang máy này đã đi, Phó Tư Dư cũng sẽ không chạm mặt Thẩm Hạo Bác, không hiểu cô xui xẻo kiểu gì nữa.
Phó Tư Dư cúi đầu đi theo sau lưng Thẩm Hạo Bác vào trong văn phòng của anh.
Thẩm Hạo Bác ngồi xuống ghế, Phó Tư Dư cúi đầu ủ rũ đứng trước bàn làm việc chờ nghe răn dạy.
Thẩm Hạo Bác ngẩng lên nhìn cô, giọng nói hết sức bình tĩnh: “Em đến muộn.”
Không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.
Phó Tư Dư ngoan ngoãn nhận lỗi: “Anh Bác, lần sau em sẽ chú ý.”
Lần này cô không dám cam đoan nhất định sẽ không đi muộn về sớm nữa, chỉ nói lần sau sẽ chú ý.
Phó Tư Dư nói dứt lời bèn nhìn trộm biểu cảm của Thẩm Hạo Bác.
“Sáng nay em dậy lúc mấy giờ?” Thẩm Hạo Bác hỏi.
Phó Tư Dư nói: “Bảy giờ mười.”
Thực ra giờ dậy này đã là rất sớm so với giờ dậy bình thường của cô, chỉ có điều chỗ ở của cô cách công ty quá xa, ngày đầu tiên đi làm cô không có kinh nghiệm, không biết sẽ tắc đường lâu như vậy.
“Dậy cũng sớm đấy.” Thẩm Hạo Bác chủ động vẽ đường cho hươu chạy.
Phó Tư Dư vốn không định biện bạch cho việc mình đi trễ, dù sao không phải chỉ có mình cô mới chịu cảnh tắc đường, tắc thì cả làng đều tắc, đây không phải lý do hợp lý cho việc đi muộn nhưng Thẩm Hạo Bác đã nói vậy rồi, cô lập tức được tiếp thêm sức mạnh.
“Đúng vậy, em dậy sớm mà, hôm qua em về nhà hết một tiếng, sáng nay dậy sớm một tiếng xuất phát, không ngờ đường tắc nặng như vậy.”
Thẩm Hạo Bác xuôi theo lý do cô nêu, dung túng nói: “Ừm, là do đường quá tắc, em ở xa, đi muộn là chuyện quá bình thường.”
Phó Tư Dư phát ngượng trước thái độ khéo hiểu lòng người của anh, cô cảm thấy giọng điệu của anh như đang dỗ trẻ con vậy.
“Ngày mai em đã biết phải dậy lúc mấy giờ thì có thể đến công ty đúng giờ rồi.” Chỉ có điều giờ đó thì hơi bị sớm quá, nếu muốn đi làm đúng giờ thì phải dậy từ sáu giờ.
“Em ăn sáng chưa?” Thẩm Hạo Bác đột nhiên lái sang chuyện khác.
Phó Tư Dư lắc đầu: “Chưa kịp ăn.”
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại di động lên, gọi một cú điện thoại.
Phó Tư Dư nghe anh nói với người bên đầu bên kia đem cho mình một suất ăn sáng lên đây.
Anh mua nó cho cô à?
“Anh Bác, anh cũng chưa ăn sáng à?”
Thẩm Hạo Bác nói: “Anh gọi cho em đấy.”
Phó Tư Dư nói: “Không cần không cần, sắp tới bữa trưa rồi, em đợi ăn trưa luôn là được, không cần phải ăn sáng nữa.”
Thẩm Hạo Bác không nói gì, chỉ nhìn mặt cô, ánh mắt lóe lên đôi chút ý cười khó bề phát hiện ra.
Phó Tư Dư nói xong mới nhận ra mình nói vậy thật không hay, mới ngày đầu tiên đi làm, chẳng những mình đi làm muộn mà còn vừa tới công ty, chưa kịp làm gì đã nghĩ tới chuyện ăn trưa rồi.
Phó Tư Dư mím môi, cảm thấy tốt hơn hết là mình bớt nói lại.
Hiện tại Thẩm Hạo Bác không chỉ là bạn thân của anh họ cô mà nay cô đã vào làm cho tập đoàn Quang Trì, Thẩm Hạo Bác xem như là ông chủ của cô. Ở trước mặt ông chủ mà nhân viên không cố gắng công việc, chỉ nghĩ tới chuyện ăn uống thật sự là điều cực kỳ không có IQ.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Thẩm Hạo Bác gọi đối phương vào.
Một trợ lý đi vào văn phòng, trong tay xách một túi đồ ăn sáng, để xuống bàn trà trước sô pha theo Thẩm Hạo Bác chỉ.
Sau khi xong xuôi, trợ lý đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Một lần nữa, trong văn phòng chỉ còn hai người. Phó Tư Dư đứng không nhúc nhích, Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng nói: “Em qua ăn đi, không ăn sáng không tốt cho sức khỏe, nếu em bị đói rồi gầy đi thì anh sẽ khó bề ăn nói với anh cả em và ông nội anh.”
Câu này vốn xen lẫn ý nói đùa nhưng khi được nói ra từ miệng Thẩm Hạo Bác lại chỉ hoàn toàn là một câu trần thuật điềm tĩnh.
Tối qua Phó Tư Dư không ngủ đủ, sáng nay lại bị tắc đường lâu như vậy nên giờ cô vừa đói vừa mệt, không khách sáo với anh nữa, ngồi xuống sô pha, mở túi đồ ăn sáng ra.
Trợ lý Thẩm Hạo Bác chuẩn bị cho cô một bữa sáng rất phong phú.
Một suất bánh bao súp, một suất xíu mại, một chiếc bánh ú, một quả trứng gà và một hộp sữa bò, một phần bánh mì đen. Phó Tư Dư luôn ăn ít vào bữa sáng, hơn nữa đã gần trưa, cô cần để bụng để ăn trưa nên chỉ ăn một chiếc bánh bao súp và một chiếc xíu mại rồi thôi.
Thẩm Hạo Bác đang giải quyết tài liệu công việc. Lúc cô dùng bữa, anh không nói một câu nào, đợi cô để đũa xuống, anh mới rời mắt khỏi máy tính, hỏi rất tùy ý: “Có phải tối qua em ngủ không ngon không?”
Nghe anh hỏi vậy, Phó Tư Dư cho là sắc mặt mình không được tốt, bị anh nhìn ra nên vội lấy gương nhỏ trong túi ra soi.
Mặc dù tối hôm qua thức đêm nhưng tình trạng da cô vẫn rất ổn, mịn màng, trắng trẻo, không có quầng thâm, bọng mắt, nhìn trong gương thì không thể nhận ra cô đã thức khuya.
Vậy tại sao Thẩm Hạo Bác biết cô không ngủ ngon?
Hay là thực ra hiện giờ sắc mặt cô rất tệ, chỉ là cô nhìn mình thì tự lắp filter vào mắt nên không nhận ra trạng thái tinh thần của mình không tốt?
“Anh Bác, sao anh nhìn ra em không nghỉ ngơi đầy đủ vậy?”
Thẩm Hạo Bác không trả lời câu hỏi này của cô mà nói sang chuyện khác: “Từ chỗ em ở hiện tại, hằng ngày đi làm mất hơn hai tiếng, cả đi lẫn về là tốn hơn bốn tiếng trên đường, lãng phí hết thời gian cho việc đi lại. Buổi sáng em dậy lúc 7:10 cũng không kịp ăn sáng, còn đi muộn hơn một giờ, nếu như muốn không đến muộn thì nhất định phải dậy từ sáu giờ sáng hằng ngày.”
Dậy từ sáu giờ chỉ là chuyện muỗi với Thẩm Hạo Bác, thậm chí hằng ngày anh còn dậy sớm hơn thế nhưng đối với một người đã quen nằm lười trong nhà cả ngày như Phó Tư Dư thì việc kiên trì ngày ngày sáu giờ thức dậy đi làm quả là thử thách lập kỷ lục Guinness thế giới.
Phó Tư Dư thầm nghĩ mình phải chuyển chỗ ở về gần công ty hơn, như vậy vừa tiết kiệm được thời gian đi lại vừa được ngủ thêm một, hai tiếng.
Có điều cô không có căn nào ở gần đây, giá căn hộ ở trung tâm Nam Kinh rất cao, hiện tại ông nội đã cắt sinh hoạt phí của cô, cô c*̃ng không mua nổi căn hộ ở chỗ này.
Vậy chỉ còn cách thuê một căn, lát cô phải nhờ người ta kiếm giúp một căn gần đây, tốt nhất là ngay bên cạnh tòa nhà của tập đoàn Quang Trì, chỉ đi bộ vài phút là tới, không cần phải lái xe đi làm.
Cô đang nghĩ như vậy thì Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em có muốn anh tìm giúp em căn nào gần đây để dọn vào ở không?”
Đề nghị này Thẩm Hạo Bác tình cờ trúng phóc suy nghĩ của Phó Tư Dư, cô lập tức gật đầu nói: “Có ạ.”
Từ nhỏ Phó Tư Dư đã được các anh họ chăm nom, Thẩm Hạo Bác nói muốn tìm căn hộ giúp cô, cô cũng không thấy như vậy có gì không ổn, dù sao nếu không phải Thẩm Hạo Bác giúp thì cũng là hội Tần Cảnh Diệu giúp cô.
“Em muốn tìm căn hộ như thế nào?”
Phó Tư Dư nói: “Môi trường sống của khu dân cư đó phải tốt, an ninh đảm bảo, phòng ngủ rộng, phòng làm việc có cửa sổ lồi, vậy là được.”
Thực ra không cần cô phải đưa ra yêu cầu gì, phòng ở mà Thẩm Hạo Bác giúp cô tìm chắc chắn đều là phòng cực tốt.
Thẩm Hạo Bác ừ một tiếng, nói: “Anh đang có căn hộ để không, chưa ai ở bao giờ, em có thể qua đó ở.”
“Có xa công ty lắm không ạ?”
Thẩm Hạo Bác nói: “Đi bộ mười lăm phút, ăn trưa xong anh dẫn em qua đó xem phòng.”
Vậy thì quá hoàn hảo, Phó Tư Dư gật đầu, đáp: “Dạ, cảm ơn anh Bác.”
Cô đứng dậy nói: “Vậy giờ em đi làm thủ tục nhận việc đây.”
Thẩm Hạo Bác giơ tay lên xem giờ, đã hơn mười một giờ rồi.
Mười hai giờ là bắt đầu giờ nghỉ trưa.
Thẩm Hạo Bác suy nghĩ một chút, để tránh đêm dài lắm mộng, anh nói: “Chuyện ký hợp đồng lao động không phải vội, anh dẫn em đi xem phòng xem em có thích hay không đã, chiều nay em chuyển nhà luôn.”
“Ồ, nhanh vậy ạ?” Phó Tư Dư sửng sốt.
Thẩm Hạo Bác nói: “Lẽ nào em muốn mai dậy từ sáu giờ à?”
Anh nói cũng đúng, hôm nay mới thứ ba, mấy ngày tới đều là ngày làm việc, nếu như không nhanh chóng chuyển nhà thì cô sẽ phải đối mặt với thử thách dậy sớm.
Vậy chi bằng hôm nay chuyển nhà luôn, sau này có thể ngủ đầy giấc.
Phó Tư Dư lại bắt đầu bội phục tốc độ giải quyết vấn đề của Thẩm Hạo Bác, chút chuyện này nếu để một mình cô giải quyết thì ít nhất cũng phải rề rà một tháng mới chịu chuyển.
...
Mười phút sau, chiếc Maybach dừng lại trong tầng hầm của một khu chung cư cao cấp.
Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác xuống xe, đi thang máy dưới tầng hầm lên trên tầng.
Bố cục nhà ở đây là hai căn hộ một tầng, khóa cửa bằng mật mã, Thẩm Hạo Bác nói mật mã cho Phó Tư Dư tự mở.
Phó Tư Dư nhập mật mã, mở cửa vào nhà, đập vào mắt chính là nguyên một phòng khách rộng rãi lắp kính sát đất, lấy sáng tốt, sáng sủa, thông thoáng, căn hộ quay về hướng nam, ngoài phòng ngủ chính có ban công lớn, các phòng ngủ khác đều có loại cửa sổ lồi mà Phó Tư Dư thích.
Phó Tư Dư rất ưng căn hộ này, tiếc là hiện tại cô không có tiền mua nó.
Phó Tư Dư tựa vào cạnh cửa phòng ngủ chính, quay đầu hỏi ý Thẩm Hạo Bác cho tượng trưng: “Anh Bác, tiền thuê nhà bao nhiêu vậy?”
Thẩm Hạo Bác nhìn cô chăm chú, mặt lạnh tanh: “Em muốn trả tiền thuê nhà à?”
Mỗi lần nghe Phó Tư Dư nói chuyện khách sáo với mình như vậy, trong lòng anh đều rất phiền muộn, bởi cô không hề khách sáo như vậy với bọn Tần Cảnh Diệu.
Phó Tư Dư thấy anh không vui bèn nhướng mày, cười híp mắt, nói: “Em biết chắc chắn anh Bác sẽ không lấy tiền thuê nhà của em đâu, em cũng sẽ không trả tiền thuê cho anh đâu, chỉ có điều em rất thích căn này, mỗi lần chuyển nhà đều rất phiền phức, chắc anh không chỉ cho em ở một thời gian rồi sút em đi đâu nhỉ?”
Thẩm Hạo Bác liếc cô, một lời khó nói hết: “Thích à?”
Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng nói: “Em thích thì tặng em đó.”
Phó Tư Dư khiếp sợ tròn mắt: “Anh Bác nói đùa em à.”
Giá trị căn hộ này phải cỡ trăm triệu tệ, anh hào phóng cỡ này khiến Phó Tư Dư khiếp hồn.
Cô lùi lại một bước, cảnh giác nhìn Thẩm Hạo Bác, nói: “Anh Bác, không phải là anh có chuyện gì muốn nhờ anh cả em hỗ trợ mà anh cả em không giúp nên anh chơi đường vòng, lừa em nhận lợi lộc từ anh để anh cả em nể mặt, phải giúp anh đấy chứ?”
Phó Tư Dư cảm thấy phỏng đoán của mình hợp tình hợp lý, thời cổ đại rất nhiều quan viên tặng quà cho quan trên đều nhắm tới các gia quyến của họ.
Thẩm Hạo Bác cảm thấy nực cười: “Em nghĩ em được Tư Nghiên nể mặt tới mức đáng để anh tặng em một căn hộ để lấy lòng Tư Nghiên à?’
Phó Tư Dư: “...”
“Vậy tại sao anh lại tặng nhà cho em? Vô công bất thụ lộc, trên đời này chẳng có ai ăn không của ai cái gì bao giờ.”
Thẩm Hạo Bác nói đầy ẩn ý: “Em không lấy thì thôi vậy.”
Thẩm Hạo Bác sải bước đi ra ngoài.
Phó Tư Dư đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn anh.
Sao tự nhiên cô lại có cảm giác anh Bác không vui nhỉ?
Không phải là vì anh tặng cô nhà, cô không nhận nên anh giận đó chứ?
Chắc không phải vậy đâu nhỉ?
Người này cũng đâu phải thừa tiền rửng mỡ, đầu óc chập cheng đâu mà không tặng được nhà thì giận.
“Anh Bác.” Phó Tư Dư gọi anh: “Anh Bác đừng giận mà, nếu anh dư tiền tới độ không có chỗ để tiêu thì em đành nhận căn hộ này vậy.”
Thẩm Hạo Bác quay đầu lại, giọng nặng nề: “Anh nói chơi thôi mà em tưởng thật hả, trong đầu em đang nghĩ những gì thế?”
“...”
Thẩm Hạo Bác đút một tay trong túi quần, biểu cảm có phần nghiền ngẫm: “Căn này của anh có thể để làm sính lễ rồi đấy.”
“...”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 15
10.0/10 từ 39 lượt.
