Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 126


Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (9)


 


Hứa An An độc thân suốt hơn hai mươi năm trời, khó khăn lắm mới gặp được Diệp Húc, một người đàn ông hội tụ đủ các yếu tố mà cô hài lòng. Mối tình đầu chớm nở khiến cô chợt muốn yêu đương.


 


Nhưng chỉ trong một tuần, ảo tưởng tươi đẹp này đã bị hiện thực đánh vỡ, bởi vì ba của cô nói rằng người đàn ông mà cô cẩn thận lựa chọn lại là một gã boy phố chính hiệu.


 


Từ thời niên thiếu, Diệp Húc thường xuyên đánh nhau, giành bạn gái với người ta, là khách quen của đồn cảnh sát, là một người đàn ông có vấn đề nên ông Hứa không cho phép Hứa An An qua lại với Diệp Húc nữa.


 


Sau khi trưởng thành, Diệp Húc đã được vô số người theo đuổi, thường xuyên được người lớn trong nhà, họ hàng và bạn bè giới thiệu bạn gái. Đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái khiến anh muốn gần gũi và tìm hiểu đối phương, ấy vậy mà chỉ trong vòng một tuần, anh bị buộc phải “chia tay” cô gái đó… Bởi vì ba của cô gái đó cảnh cáo anh hãy tránh xa con gái của ông ấy.


 


Rõ ràng hai người mới quen được một tuần, chỉ vừa gặp mặt hai lần, không mấy khi nhắn tin trò chuyện qua mạng nhưng ba của Hứa An An đã yêu cầu cô sau này không được liên lạc với Diệp Húc nữa, sau đó lập tức đưa cô về nhà. Hứa An An chỉ cảm thấy buồn bã hệt như Ngưu Lang Chức Nữ bị Vương Mẫu nương nương bắt chia tay.


 


Cảnh sát Hứa, ba của Hứa An An làm trong ngành nhiều năm nên chỉ mất chưa đầy mười phút đã hỏi rõ “lịch sử hẹn hò” của con gái nhà mình, hơn nữa ông ấy kiên quyết b*p ch*t mối tình vừa chớm nở của con gái ngay từ trong trứng nước.


 


Hứa An An ngủ trong phòng cả buổi chiều, nhớ lại những hành vi côn đồ đầu đường xó chợ của Diệp Húc thời niên thiếu qua lời kể của ba cô thì cảm thấy đau đớn như bị kim đâm vào tim.


 


Cô không thể liên tưởng một Diệp Húc tựa như thần tiên giáng trần trong mắt cô với thiếu niên lưu manh mà ba kể.


 


Tới buổi chiều, ông Hứa và bà Hứa cùng tan tầm về nhà, gõ cửa phòng Hứa An An.


 


Hứa An An ngồi dựa vào đầu giường, ôm gối, yếu ớt nói mời vào.


 


Ông Hứa và bà Hứa sốt ruột đẩy cửa ra.


 


“An An, con gái cưng của mẹ, con có sao không?”


 


Bà Hứa lao lên trước, ngồi xuống mép giường, lo lắng nhìn con gái.


 


Hồi chiều, ông Hứa đã kể lại toàn bộ sự việc với bà ấy. Ông ấy giải thích rằng cậu bạn trai mà con gái đang hẹn hò không phải người tử tế, nhân phẩm rất tệ, ông ấy bắt con gái phải chia tay nên tâm trạng của con gái không vui, bảo bà Hứa an ủi và khuyên nhủ con gái.


 


Hứa An An thở dài, ngẩng đầu nhìn ba mẹ rồi cố rặn ra một nụ cười: “Con không sao, con thì có chuyện gì được hả mẹ?”


 


Bà Hứa quan sát nét mặt của cô, cẩn thận nói: “Mẹ nghe ba con nói con đang quen một người bạn trai có nhân phẩm không được đàng hoàng.”


 


Hứa An An liếc nhìn ông Hứa, phản bác: “Ba mẹ đừng nói nha sĩ Diệp như thế. Dù gì chúng ta cũng chưa được tiếp xúc nhiều với người ta, nhân phẩm là thứ phải tiếp xúc lâu ngày mới đánh giá được, nếu chưa hiểu được con người của họ thì không nên tùy tiện nói xấu người khác. Trong khoảng thời gian con quen anh ấy, con không thấy nhân phẩm anh ấy có vấn đề ở đâu cả.”


 


Ông Hứa nói: “Con mới quen với cậu ta được bao lâu? Mấy thằng ẻo lả ưa nhìn đó chuyên lừa gạt mấy cô bé non nớt chưa rành sự đời như con đấy.”


 


“Ba à, anh ấy không lừa con, là do con thấy anh ấy quá đẹp trai nên muốn yêu đương với anh ấy. Hơn nữa con đã hứa với ba sau này sẽ cố gắng ít gặp mặt anh ấy lại, do đó nhân phẩm của anh ấy ra sao không liên quan gì đến nhà mình cả, đừng bàn tán về người ta nữa. Người ta đã nhổ răng cho con đấy ạ, con và anh ấy vẫn chưa chính thức yêu nhau, chỉ là chân con bị bong gân nên anh ấy có lòng tốt đưa con về. Hôm nay ba nói chuyện với người ta kiểu đó khiến con xấu hổ lắm.”


 


Hứa An An nghĩ đến cảnh hôm nay ông Hứa nghiêm giọng cảnh cáo Diệp Húc từ nay về sau phải cách xa cô thì vô cùng xấu hổ. Dù ba cô không căn dặn cô đừng liên lạc với Diệp Húc nữa thì cô cũng không còn mặt mũi nào chủ động tìm anh.


 


Bà Hứa lấy làm ngạc nhiên rồi hỏi: “Các con vẫn chưa chính thức hẹn hò hả?”


 



Hứa An An trả lời: “Tất nhiên là chưa ạ, con và anh ấy mới quen nhau được một tuần, sao có thể hẹn hò nhanh như vậy được?”


 


“Thế sao ông lại bảo con gái đang quen với một tên lưu manh?” Bà Hứa trừng ông Hứa: “Ông biết ăn nói không thế, lỡ như bị người khác nghe thấy thì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của An An nhà mình cỡ nào.”


 


Ông Hứa: “Tôi cũng chỉ vì lo lắng cho con gái thôi mà. Cũng may tôi phát hiện ra và ngăn chặn kịp thời, nếu không phát hiện thì không biết sẽ thế nào. Tên lưu manh đó đưa con gái chúng ta về nhà, vừa nhìn đã biết cậu ta có ý đồ đen tối với con gái chúng ta.”


 


Nghe thấy ba mình cứ luôn miệng gọi Diệp Húc là tên lưu manh, Hứa An An không kìm được nói: “Ba ơi, người ta có tên có họ đàng hoàng, tên người ta là Diệp Húc, ba đừng gọi người ta là lưu manh nữa được không. Ba là cảnh sát đó ba ạ, ba phá án đều chú trọng chứng cứ, đối xử với mọi người phải công bằng, không bằng không chứng thì sao tùy tiện gọi người ta là lưu manh như thế.”


 


Ông Hứa: “Trên cương vị công tác, tất nhiên ba phải phân tích mọi việc một cách lý trí, khách quan, chính trực và công bằng nhất nhưng hiện tại ba đang giải quyết việc nhà chứ không phải công việc. Tên lưu manh đó muốn làm con rể của ba thì phải được ba công nhận. Song ba không công nhận cậu ta, ba chỉ thấy cậu ta là gã lưu manh, dẫn theo một đám đàn em đánh nhau, cậu ta không phải tên côn đồ bình thường mà là kẻ cầm đầu băng nhóm du côn.”


 


Tài ăn nói của ông Hứa được trui rèn qua việc dạy dỗ vô số mầm non của Tổ quốc, do đó Hứa An An không nói lại ông ấy, chỉ đành cúi đầu than thở: “Nha sĩ Diệp không phải con rể của ba.”


 


Bà Hứa vỗ tay Hứa An An rồi nói: “Được rồi, được rồi, tạm thời chúng ta đừng nhắc đến vấn đề này nữa. An An, con nói thật với mẹ, con có ý gì với nha sĩ Diệp đó hay không?”


 


Hứa An An không giấu mẹ mình, thành thật trả lời: “Con cảm thấy anh ấy rất đẹp trai, lại còn tốt tính nên con rất thích anh ấy. Trước đó con muốn thử tìm hiểu anh ấy nhưng ba bảo là không được.”


 


Ông Hứa giơ tay nói: “Tuyệt đối không được, ba rất hiểu cậu thanh niên đó, năm cấp hai cậu ta đã bắt đầu cặp kè với nữ sinh, kéo bè kết phái ở trường, lần nào cũng hứa với ba là lần sau không tái phạm nữa nhưng lần sau ba vẫn tìm thấy cậu ta trong đám học sinh đánh nhau, dạy mãi không chịu sửa. Tục ngữ có câu giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, An An nhà mình tới từng tuổi này mà chưa từng yêu ai bao giờ nên không phải là đối thủ của một tay chơi như cậu ta. Hai đứa mới quen được một tuần mà con như thể bị cậu ta mê hoặc, nói tốt cho cậu ta, nếu để lâu hơn nữa thì sẽ thế nào?”


 


Ông Hứa liếc nhìn những tấm áp phích của các minh tinh treo trên tường trong phòng ngủ của Hứa An An: “An An là một đứa trẻ tốt bụng, nhìn ngôi sao mà con bé ủng hộ suốt mấy năm trời vẫn không thay đổi là biết con bé chung tình cỡ nào. Theo đuổi thần tượng chỉ là sở thích giải trí, chỉ cần bản thân con vui vẻ là được, tuy nhiên chuyện yêu đương và kết hôn là chuyện lớn cả đời người, con không thể bước sai dù chỉ nửa bước.”


 


Bà Hứa gật đầu đồng tình với lời của ông Hứa: “An An, ba con nói đúng, nhân lúc con vẫn chưa lún sâu, con nên dừng lại kịp thời để tránh thiệt hại nhiều hơn.”


 


Hứa An An cắn môi, gật đầu: “Con biết rồi ạ, ba mẹ cứ yên tâm, con hiểu rõ cả mà. Mẹ, bây giờ mẹ biết con nói sẽ tìm bạn trai không phải chỉ là lời qua loa lấy lệ với mẹ rồi chứ?”


 


Bà Hứa còn tưởng rằng chỉ vì mình nói một câu mà con gái nóng lòng đi tìm bạn trai, suýt bị một tên lưu manh lừa gạt thì rất áy náy: “An An, con vẫn còn rất trẻ, không cần phải nôn nóng kiếm bạn trai đâu, có thể từ từ chọn mà, mẹ không giục con nữa. Con gái phải biết bảo vệ, yêu thương bản thân, đừng bị đàn ông lừa gạt.”


 


Nếu là trước đây, mẹ cô nói không giục cô tìm bạn trai, Hứa An An sẽ nhảy cẫng lên vì vui mừng nhưng hôm nay nghe câu này, cô chẳng thể vui nổi.


 


Cô phải đánh đổi bằng mối tình đầu đơn phương ngắn ngủi của mình.


 


Bà Hứa: “Lát nữa mẹ sẽ bảo dì Tưởng gửi ảnh con trai của bà ấy, con xem thế nào, nếu con thấy cũng được thì hẹn địa điểm gặp mặt đối phương thử xem.”


 


“…”


 


“Mẹ à, chẳng phải mẹ đã nói không giục con tìm bạn trai sao?”


 


Bà ấy vừa bảo là không cần gấp mà chưa gì đã sắp xếp đối tượng xem mắt cho cô rồi. Đây có chắc là không nóng nảy hay không?


 


Bà Hứa đáp: “Mẹ không hối thúc con, tìm bạn trai thì phải lựa chọn từ từ mà. Con nên gặp mặt nhiều người hơn, con không đi xem mắt thì sao gặp được người phù hợp?”


 


Hứa An An chỉ muốn tự bế, úp gối lên mặt mình: “Giờ con đang rất khó chịu, mấy ngày tới ba mẹ đừng nhắc đến chuyện tìm bạn trai với con nữa.”


 


Hứa An An vốn không mấy tích cực trong chuyện tình cảm, bà Hứa sợ sau mối tình thất bại lần này thì cô sẽ không muốn yêu đương nữa, vì vậy kéo chiếc gối trên mặt cô xuống.


 


“An An, con nghe mẹ nói nè, trên đời này vẫn còn nhiều người đàn ông tốt, con đừng vì gặp được một người đàn ông tồi tệ mà phủ nhận tất cả đàn ông trên đời. Trước khi đến với ba con, mẹ cũng từng gặp phải một gã tệ bạc.”



 


Nghe bà Hứa nói vậy, ông Hứa lập tức nổi giận: “Chẳng phải bà nói tôi là mối tình đầu của bà à?”


 


Bà Hứa nhận ra mình vừa lỡ lời, vội ho khan che lấp, nói lảng sang chuyện khác: “Chúng ta đang nói chuyện của con mà.”


 


Ông Hứa: “Người đàn ông tệ bạc mà bà vừa nói là sao, trước giờ tôi chưa từng nghe bà nhắc tới.”


 


Bà Hứa không thể lấp l**m được nữa thì lập tức trấn áp bằng khí thế: “Ông câm miệng.”


 


Ông Hứa nhìn bà Hứa đầy ai oán, ấm ức không cam lòng ngậm miệng lại.


 


Tuy rằng Hứa An An cảm thấy Diệp Húc không phải là kiểu người lăng nhăng nhưng cô vẫn nghe lời ông Hứa, không chủ động liên lạc với anh nữa.


 


Chắc chắn ba của cô sẽ không lừa cô, việc ông ấy nói anh thường xuyên bị bắt vào đồn cảnh giác để giáo dục tư tưởng vì đánh nhau chắc chắn là sự thật.


 


Chỉ là một tuần trước đó, cô cứ vắt óc suy nghĩ cách tán đổ Diệp Húc, mỗi lần nhắn tin cho anh rồi nhận được hồi âm từ anh, cô đều rất vui.


 


Chỉ vỏn vẹn một tuần trôi qua nhưng dường như trải nghiệm lại phong phú hơn mười mấy năm cuộc đời trước đó của cô cộng lại.


 


Bỗng nhiên không được liên lạc với Diệp Húc khiến mỗi ngày cô lại trở nên rảnh rỗi, nhàm chán và tẻ nhạt.


 


Thi thoảng cô sẽ nhớ tới Diệp Húc, tò mò nghĩ anh là kiểu đàn ông thế nào.


 


Trước đây, cô ghét và khinh thường nhất là kiểu đàn ông trăng hoa, lăng nhăng. Dù biết Diệp Húc đã có bạn gái từ thời cấp hai, đánh nhau giành gái với người khác, là đại ca giang hồ nhưng cô vẫn không ngừng biện bạch vì anh.


 


Có lẽ là vì tuổi trẻ ngông cuồng, không thể vì quá khứ mà phủ nhận tất cả của người đàn ông đó.


 


Hứa An An cảm thấy mình đã bị điên mất rồi, trước đây cô không hiểu sao những người phụ nữ cứ đâm đầu vào một người đàn ông như thiêu thân, dù đã bị người đó tổn thương đến tan nát cõi lòng nhưng vẫn yêu đối phương da diết, bây giờ thì cô đã hiểu.


 


Hứa An An trằn trọc suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn kiềm chế được bàn tay cứ muốn chủ động nhắn tin cho anh.


 


Diệp Húc không chủ động nhắn tin cho cô, điều đó cho thấy người ta không quá hứng thú với cô.


 


Đã thế ba cô còn nói những lời rất khó nghe trước mặt anh, cô đừng nên tự rước nhục vào thân thì hơn.


 


Mỗi ngày cứ thế trôi qua, bà Hứa lại nhắc đến chuyện đi xem mắt, bị cô từ chối với lý do đang chữa lành vết thương lòng.


 


Lúc Hứa An An nhận được điện thoại của Diệp Húc thì vô cùng bất ngờ. Cô gần như không nghe điện thoại từ người lạ, trừ shipper. Hôm nay trùng hợp thay, ông Hứa và bà Hứa đều tăng ca ở cơ quan.


 


Một mình Hứa An An ở nhà gọi thức ăn ngoài, cô không lưu số điện thoại của Diệp Húc nên khi anh gọi điện đến, màn hình chỉ hiển thị một dãy số lạ. Cô còn tưởng đó là điện thoại của anh shipper nên bắt máy.


 


“Alo, chào anh.”


 


Bên kia điện thoại im lặng chừng vài giây, đến khi Hứa An An bực bội định cúp máy thì một giọng nói trầm thấp vang lên: “Hứa An An.”


 



Dù đã mấy ngày không liên lạc nhưng Hứa An An vẫn nhận ra giọng Diệp Húc, cô hốt hoảng, cứ ngỡ mình đang nằm mơ: “Nha sĩ Diệp, anh là nha sĩ Diệp đấy ư?”


 


Hứa An An gọi tên anh, sau đó chột dạ ngẩng đầu nhìn ra cửa phòng vì sợ ba mẹ đột ngột quay về nghe thấy. Cô lén lút đứng dậy khỏi sô pha, quay về phòng ngủ của mình.


 


Diệp Húc đáp: “Tôi đây.”


 


Hứa An An khó diễn tả được tâm trạng hiện tại của mình thế nào, tóm lại cô rất vui.


 


Cô nhoẻn miệng cười: “Nha sĩ Diệp gọi điện cho tôi có chuyện gì không?”


 


Diệp Húc im lặng một lát rồi hỏi: “Dạo này răng của cô có thấy khó chịu ở đâu không?”


 


Dịch vụ hậu mãi của bệnh viện à?


 


Hứa An An hơi thất vọng bĩu môi: “Vẫn ổn, nhổ răng xong, hôm sau tôi vẫn ăn uống không ảnh hưởng gì.”


 


“Ừ, vậy thì được.”


 


Không biết có phải ảo giác hay không, Hứa An An cảm thấy Diệp Húc có hơi căng thẳng.


 


“Anh còn việc gì nữa không?”


 


Diệp Húc: “Còn chân thì sao, chân cô thế nào rồi?”


 


Hứa An An: “Chân tôi gần như khỏi hẳn rồi, không ảnh hưởng tới việc đi lại, có điều tôi vẫn cảm nhận nó chưa hoàn toàn lành hẳn.”


 


Diệp Húc: “Ừ, vậy là tốt rồi.”


 


Hứa An An: “…”


 


“Anh còn chuyện gì nữa không?”


 


Diệp Húc: “Ngày mai là thứ bảy, cô có tăng ca không?”


 


“Không.”


 


Diệp Húc hỏi: “Cô thích xem phim không?”


 


Hứa An An suýt bật cười thành tiếng, cô vội vàng bịt miệng nhịn cười, hít thật sâu để mình bình tĩnh lại: “Thích, sao thế?”


 


“Tôi muốn mời cô đi xem một bộ phim, được không?”


 


Hứa An An hoàn toàn quên sạch lời dặn dò của ba mình, dứt khoát trả lời: “Được chứ.”


 


Trả lời xong, cô nghe thấy Diệp Húc bật cười, cô nhận ra mình không biết giữ giá gì cả bèn nói thêm: “Trùng hợp là cuối tuần tôi cũng muốn xem phim, đang không biết nên đi cùng ai thì anh đã hỏi.”



 


Giọng điệu của Diệp Húc bỗng trở nên mập mờ: “Chẳng lẽ đây gọi là tâm đầu ý hợp chăng?”


 


Hứa An An không biết nên đáp lại thế nào, cô cảm thấy mình cần phải giữ giá một chút.


 


Cô nằm sấp xuống giường rồi lăn một vòng.


 


Diệp Húc hỏi: “Cô muốn xem phim gì, để tôi đặt vé.”


 


Phim gì á? Làm sao cô biết gần đây đang chiếu những bộ phim gì? Vừa rồi cô chỉ cố tình nói vậy để trông hai người thật sự có duyên với nhau, đâu ra nhiều chuyện tâm đầu ý hợp như thế, chẳng qua cô cố tình làm như vậy thôi.


 


Hứa An An nhanh chóng đứng dậy khỏi giường, mở máy tính, tìm kiếm những bộ phim được công chiếu gần đây, ngoài miệng lại đáp: “Tên gì ấy nhỉ, đợi tôi nhớ đã, tự nhiên tôi quên mất tên phim rồi.”


 


Ở bên kia điện thoại, Diệp Húc nghe tiếng cô gõ bàn phím thì đoán cô đang tra tên phim, bật cười nói: “Cô cứ suy nghĩ từ từ, đừng gấp.”


 


Hứa An An tìm thấy một bộ phim mới chiếu gần đây trên trang web, không xem thể loại của nó là gì thì đã tùy tiện đọc một cái tên.


 


Diệp Húc nói: “Được, lát nữa tôi sẽ đặt vé, ngày mai tôi qua đón cô.”


 


Hứa An An đáp ừ.


 


Diệp Húc: “Vẫn tiếp tục đón cô trước cửa đồn cảnh sát hả?”


 


Lúc này Hứa An An mới nhớ đến ba cô cấm không cho cô liên lạc với Diệp Húc, vì vậy nhanh mồm nhanh miệng đáp: “Không được, ngày mai ba tôi có ca trực, nếu đón ở cửa đồn cảnh sát thì sẽ bị ông ấy nhìn thấy mất.”


 


Câu trả lời này của Hứa An An không khác gì việc nói thẳng rằng ba của cô không cho cô qua lại với anh. Cô nói xong mới nhận ra không ổn, xấu hổ giải thích: “Nha sĩ Diệp, anh đừng để bụng những lời ba tôi đã nói hôm nọ.”


 


Diệp Húc buồn cười: “Tôi không để bụng, tôi chỉ sợ cô để trong lòng thôi.”


 


Chuyện này nói không để bụng là nói dối.


 


Hứa An An suy nghĩ rồi hỏi: “Nha sĩ Diệp, những gì ba tôi đã nói đều là thật à?”


 


Diệp Húc hỏi ngược lại: “Nếu là thật thì cô sẽ nghe lời ba cô, cắt đứt liên lạc với tôi sao?”


 


Thật ra khi Hứa An An đồng ý lời mời xem phim cùng anh thì anh đã biết câu trả lời của cô, có điều anh bỗng nổi hứng muốn trêu cô thôi.


 


Hứa An An: “Tôi là người trưởng thành, thế giới của người trưởng thành không chỉ có trắng đen phải trái. Chỉ cần anh dũng cảm đối mặt với quá khứ, sẵn sàng thay đổi, tôi đã là người trưởng thành nên có suy nghĩ của riêng mình, biết mình có thể giao thiệp với ai và không nên giao thiệp với ai. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất ở một người đó là sự chân thành và thẳng thắn, chỉ cần anh không lừa dối và nói thật với tôi, tôi vẫn sẵn lòng làm bạn với anh. Thế nên, những gì ba tôi nói đều là thật ư? Anh thường xuyên bị tóm vào đồn cảnh sát vì đánh nhau thật hả?”


 


Diệp Húc thành thật trả lời: “Đúng, đều là sự thật.”


 


Hứa An An mím môi nói: “Vậy thì thôi đi, ngày mai chúng ta không nên xem phim thì tốt hơn. Tôi là con gái nhà lành, gia cảnh trong sạch, từ nhỏ chưa từng làm chuyện gì vi phạm pháp luật, chúng ta không phải người cùng một thế giới. Ba tôi là cảnh sát, trong mắt ông ấy không thể chấp nhận dù chỉ là một sai lầm nhỏ bé. Nha sĩ Diệp, chúng ta đừng gặp nhau nữa thì hơn.”


 


Hứa An An nói xong thì lập tức cúp máy.


 


Diệp Húc: “…”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 126
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...