Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 120
Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (3)
Hứa An An nhìn Diệp Húc, không che giấu vẻ trầm trồ trong ánh mắt.
“Hứa An An.”
Mãi tới khi Diệp Húc gọi tên cô, cô mới hoàn hồn: “Nha sĩ Diệp, anh đang gọi tôi à? Vừa rồi anh gọi tôi lại là vì có chuyện muốn nói với tôi sao?”
Nhìn đôi mắt to tròn sáng ngời của cô, Diệp Húc cất giọng vô cảm, thái độ dửng dưng như ra lệnh đuổi khách: “Tôi nói xong rồi.”
Nói xong rồi? Nói gì cơ? Cô không nghe gì cả.
Hứa An An ngại ngùng cúi đầu, kéo khẩu trang trên mặt lên rồi cười hỏi: “Vừa rồi tôi không chú ý nên không nghe rõ, anh có thể nói lại được không?”
Diệp Húc lặp lại câu nói vừa nãy một lần nữa, đơn giản là dặn dò cô sau khi trở về cần chú ý những điều gì.
Hứa An An gật đầu lia lịa: “Tôi biết rồi, làm phiền nha sĩ Diệp quá.”
Diệp Húc khẽ “ừ”, đoạn bước đến bên cạnh bàn làm việc rồi ngồi xuống.
Một lát sau, anh ngẩng đầu nhìn Hứa An An vẫn đứng yên tại chỗ, nói: “Không còn gì nữa đâu.” Nghĩa là cô về được rồi.
Hứa An An nghiêng đầu, hỏi: “Không còn việc gì nữa à?”
Diệp Húc hỏi ngược lại: “Cô cảm thấy tôi còn việc gì nữa?”
“Vậy… Vậy chắc là không còn việc gì nữa.” Hứa An An cảm thấy căng thẳng khi bị đôi mắt lạnh nhạt của anh nhìn chằm chằm: “Tôi về đây, tạm biệt nha sĩ Diệp.”
Cô vẫy tay chào anh, lưu luyến rời mắt khỏi gương mặt anh rồi xoay người đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa văn phòng, Hứa An An tháo khẩu trang bỏ vào túi xách, sau đó cầm điện thoại nhắn tin cho Phó Tư Dư.
Hứa An An: [Trời đất ơi, trai đẹp, đúng là trai đẹp trăm phần trăm, tớ thấy rồi, tớ thấy rồi!]
Phó Tư Dư: [… Cậu thấy cái gì?]
Hứa An An: [Diệp Húc, nha sĩ Diệp, hồi sáng tớ kể với cậu là tớ thấy một anh chàng đẹp trai mặc áo blouse trắng ở trước cửa bệnh viện còn gì, người đó chính là nha sĩ Diệp.]
Phó Tư Dư: [Sau đó cậu bảo là cậu không thấy anh ấy đẹp nữa mà?]
Hứa An An: [Đó là do tớ hoa mắt nhìn nhầm. Lúc đó tớ ở dưới lầu, cách cửa sổ chỉ lờ mờ thấy một người đeo khẩu trang, mặt mũi bình thường lắm, chắc là nha sĩ khác trùng hợp đứng ở đó, làm tớ lầm tưởng là anh ấy.]
Phó Tư Dư: [Tức là cậu nhầm người à?]
Hứa An An: [Chắc vậy, khuôn mặt đó khác xa nha sĩ Diệp, nha sĩ Diệp đeo khẩu trang rất đẹp, không đeo khẩu trang càng đẹp hơn.]
Phó Tư Dư: [Cậu có ảnh không?]
Hứa An An: [Không có, tớ không dám chụp. Cơ mà nha sĩ Diệp thật sự siêu đẹp trai, thuộc kiểu đàn ông điềm đạm tao nhã, vóc dáng cao ráo, đôi mắt màu nâu nhạt, sống mũi cao thẳng, môi rất mỏng, khí chất thanh nhã, lông mi của anh ấy vừa dày vừa dài, ngón tay cũng trắng trẻo thon dài, kết hợp với chiếc áo blouse trắng trông hệt như thần tiên không nhuốm bụi trần, chẳng trách người khác đều bảo bác sĩ là thiên thần, chỉ anh ấy chứ ai nữa.]
Phó Tư Dư: [Cậu quan sát kỹ thật đấy.]
Hứa An An: [Tất nhiên rồi, đối với trai đẹp, tớ đã gặp là không thể quên mà.]
Phó Tư Dư: [Tớ mới hỏi Thẩm Hạo Bác rồi, anh ấy bảo giờ Diệp Húc vẫn độc thân. Cậu muốn thử theo đuổi anh ấy không? Hay là không cần theo đuổi, chỉ cần bật đèn xanh cho anh ấy cũng được.]
Hứa An An: [Thôi khỏi đi, cỡ như anh ấy chắc chắn là chướng mắt tớ.]
Phó Tư Dư: [Cậu không thử thì sao biết anh ấy chướng mắt cậu? Cậu trẻ trung xinh đẹp, tính tình hoạt bát đáng yêu, cho dù là tiên nhân giáng trần thì cậu vẫn xứng đôi, sao lại không xứng với nha sĩ Diệp chứ? Giờ cậu đang ở đâu?]
Hứa An An: [Tớ đang đứng ngoài hành lang chỗ văn phòng của nha sĩ Diệp.]
Phó Tư Dư: [Vậy cậu tranh thủ chụp lén một bức ảnh của anh ấy gửi cho tớ xem. Tớ muốn xem thử mặt mũi anh ấy cỡ nào mà làm cho cô bạn xinh đẹp như tiên nữ của tớ bảo là không xứng với anh ấy.]
Hứa An An được cô ấy khen đến nỗi lâng lâng, trong đầu toàn là gương mặt tuấn tú của Diệp Húc. Cô nhất thời máu dồn lên não, không nghĩ ngợi mà trả lời ngay: [Ừ, cậu chờ một lát, tớ sẽ đi chụp ngay bây giờ.]
Gửi tin nhắn này xong, cô thoát ra khung chat rồi bật máy ảnh, rón ra rón rén lẻn về bên cửa, nhanh chóng thò đầu nhìn vào phòng.
Diệp Húc đang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú nhìn vào màn hình vi tính trước mặt, không biết đang xem cái gì.
Hứa An An lặng lẽ giơ điện thoại lên, vừa định chụp ảnh thì Diệp Húc thình lình ngẩng đầu, nhìn sang bên này.
Hứa An An làm chuyện đuối lý bị bắt quả tang tại trận, cô sợ hãi giật mình, không nắm chặt điện thoại khiến nó trượt xuống khỏi tay.
Một tiếng “cộp” vang lên, điện thoại rơi xuống sàn nhà. Hứa An An vội khom lưng nhặt điện thoại, khi ngẩng đầu lên thì đối diện với ánh mắt dò xét của Diệp Húc, cô vội giấu điện thoại ra sau lưng, xấu hổ đến nỗi đỏ mặt tía tai, nhếch miệng nói: “Nha sĩ Diệp.”
Diệp Húc không chỉ trích hành vi chụp lén của cô mà chỉ hỏi: “Cô có việc gì?”
Đã rời đi còn quay lại, dù không có việc thì cũng phải kiếm cớ là có việc. Hứa An An nhanh chóng động não, sau đó giơ tay sờ lên má phải, nói: “Hình như miệng tôi bị tê tê, cảm giác nói chuyện không được lưu loát cho lắm. Nha sĩ Diệp, đây không phải là di chứng sau khi tiêm thuốc tê đấy chứ?”
Diệp Húc bỗng bật cười, Hứa An An nhanh nhảu hỏi: “Nha sĩ Diệp, anh cười gì?”
Diệp Húc nói: “Cô vừa sờ lên má.”
Hứa An An ngơ ngác hai giây mới hiểu ý anh. Lúc nãy cô lấy cớ là bị tê miệng nhưng lại sờ lên má. Trời ạ! Cô vừa làm trò ngu ngốc gì vậy?
“À, răng tôi cũng hơi đau.” Cảm xúc trong lòng Hứa An An trào dâng mãnh liệt nhưng mặt ngoài vẫn cố giữ bình tĩnh.
Diệp Húc lại cười, giải thích: “Bị tê miệng trong vòng một ngày sau khi tiêm thuốc gây tê là hiện tượng bình thường. Tôi nghe cô nói chuyện rất trôi chảy, chắc không có vấn đề gì đâu. Mới trám răng xong nên việc răng nhạy cảm và đau nhói cũng là triệu chứng bình thường, cô về nhà nghỉ ngơi một ngày, tiếp tục theo dõi tình trạng răng là được.”
Hứa An An gật đầu: “Vâng, cảm ơn nha sĩ Diệp, vậy tôi đi trước đây.”
Đây là lần thứ ba cô nói chào tạm biệt anh. Diệp Húc cười thầm, chỉ đáp “ừ”. Tuy tiếng cười của anh rất ấm áp nhưng lọt vào tai Hứa An An lại như đang cười nhạo cô. Cô xoay người, xấu hổ chạy vội xuống cầu thang.
Cửa cầu thang đối diện với quầy lễ tân. Cô gái đứng quầy thấy cô chạy như điên trên cầu thang bèn nhắc nhở: “Cô Hứa, cô đi từ từ thôi, coi chừng ngã.”
Còn hai bậc thang nữa thì mới xuống dưới. Nghe lễ tân nhắc nhở, Hứa An An lập tức rụt chân về theo phản xạ nhưng vì quán tính nên cô bị mất thăng bằng, lập tức trượt chân ngã xuống cầu thang.
“Cô Hứa, cô không sao chứ?” Hai lễ tân vội chạy tới, đỡ cô đứng dậy.
“Tôi không sao, tôi không sao.”
Hứa An An được họ đỡ hai tay đứng lên, vội xua tay, nói: “Tôi không sao đâu, các cô cứ đi làm việc tiếp đi, tôi tự đi được.”
Lễ tân nhìn cô từ trên xuống dưới, lo lắng hỏi: “Cô thật sự không sao chứ? Cô có bị bong gân gì không? Cần chúng tôi gọi sếp đến đưa cô đến bệnh viện kiểm tra lại không?”
Nơi này là bệnh viện Nha khoa chuyên nghiệp, không có khoa chấn thương chỉnh hình.
Chỉ bị ngã một cái mà gọi sếp của bệnh viện tới thì làm rùm beng quá, chẳng trách mọi người đều bảo dịch vụ ở bệnh viện tư nhân rất tốt.
“Không cần, không cần, tôi không sao thật mà, tôi chỉ… Á…”
Hứa An An thử đi một bước nhưng vừa đặt chân xuống sàn nhà thì thấy đau nhói ở chỗ cổ chân. Cô hét lên một tiếng, lảo đảo suýt ngã xuống, may mà lễ tân kịp thời đỡ cô.
Hai lễ tân nhìn nhau, cô gái lúc đầu dẫn Hứa An An đến văn phòng Diệp Húc bèn nói: “Vẫn nên báo với sếp của bọn tôi một tiếng thì hơn. Cô bị thương trong bệnh viện của chúng tôi, chúng tôi phải có trách nhiệm với cô.”
“Không cần làm phiền các cô đâu.” Hứa An An liếc nhìn khu vực nghỉ ngơi gần đó rồi nghiêng đầu nói với lễ tân: “Hay là các cô đỡ tôi sang bên kia ngồi nghỉ một lát.”
Hứa An An được lễ tân đỡ đến chỗ sô pha trong khu nghỉ ngơi rồi ngồi xuống. Một lễ tân khác quay về quầy tiếp tục làm việc, người còn lại xoay người đi rót nước ấm cho Hứa An An.
“Cô Hứa, cô vẫn chưa ăn trưa phải không?”
Hứa An An khẽ đáp “ừ”. Cô trám răng xong thì ngủ quên trong văn phòng Diệp Húc.
Lễ tân nói: “Lúc tôi đưa bữa trưa cho sếp, định mang cho cô một suất cơm trưa nhưng sếp bảo là cứ để cô ngủ, vậy nên tôi không mang cơm cho cô. Giờ cô có muốn ăn chút gì đó không? Mới trám răng xong không nên ăn đồ cứng, tôi đi lấy một bát cháo cho cô nhé?”
Hứa An An đang cúi người xoa cổ chân, nghe cô ấy nói sếp của cô ấy bảo mình đang ngủ thì lập tức giữ chặt cánh tay cô ấy, hỏi: “Khoan đã, sếp của các cô bảo tôi đang ngủ, sếp của các cô là ai?”
Lễ tân nghe cô hỏi thì ngỡ ngàng: “Cô không biết sếp của chúng tôi là ai ư?”
“Tôi không biết, chẳng lẽ tôi phải biết sếp của các cô là ai ư?”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 120
10.0/10 từ 39 lượt.
