Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 12
“Cô Tư Dư, xin lỗi vì đã để cô đợi hơi lâu.” Nhạc Mạn bưng cốc nước ép hoa quả quay trở lại, ngoài ra còn cầm theo một ít đồ ăn vặt, đưa cho Phó Tư Dư: “Nếu chỉ tham quan thế này thì nhàm chán lắm, cô ăn chút gì nhé.”
“Cảm ơn nhưng không cần đâu.”
Thái độ nhiệt tình của Nhạc Mạn khiến Phó Tư Dư hơi bối rối. Các cụ có câu “há miệng mắc quai”, nếu đã ăn đồ của Nhạc Mạn, sau này Nhạc Mạn có gửi email hay gọi điện cho cô thì cô không thể làm ngơ hoặc giả vờ không thấy nữa.
Có vẻ Nhạc Mạn đoán được suy nghĩ trong lòng cô, cười nói: “Không sao đâu, tiếp đãi cô là công việc của tôi, những thứ này đều là đồ công ty chuẩn bị cho nhân viên, mấy cô gái trẻ đều thích đồ ăn vặt, cô nếm thử xem.”
Cô ấy đã nói đến nước này rồi nên Phó Tư Dư không từ chối nữa, nhận lấy đồ ăn vặt.
“Cô đã tham quan xong phòng marketing truyền hình và điện ảnh, đây là một bộ phận độc lập của công ty chúng tôi, nghe lãnh đạo nói cấp trên định tách bộ phận này ra thành công ty con hoạt động độc lập, bình thường nội dung công việc của bộ phận này cũng không liên quan quá nhiều đến các phòng khác.” Nhạc Mạn đề nghị: “Tôi đưa cô lên tầng thượng xem thử nhé, tầm nhìn trên tầng thượng khá thoáng đãng, có thể ngắm cảnh vật xung quanh.”
Phó Tư Dư muốn từ chối nhưng Nhạc Mạn đã ấn mở cửa thang máy, giơ tay chặn cửa rồi ra hiệu mời cô vào.
Phó Tư Dư đành bước vào thang máy. Nếu đã cất công đến đây rồi thì lên xem thử vậy.
Vừa ra khỏi thang máy, Phó Tư Dư đã cảm nhận được sự sạch sẽ và sáng sủa của tầng thượng. Rẽ trái là khu giải trí, đi sâu vào trong là khu vực làm việc. Mỗi người đều có một bàn làm việc rất lớn, không có nhiều vị trí làm việc, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng.
Có vài người đang ngồi ở bàn làm việc, chăm chú làm việc với máy tính, dù có người lên tầng này nhưng họ cũng không ngẩng đầu, cả khu văn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gõ bàn phím.
Phó Tư Dư lơ đãng đi theo sau Nhạc Mạn, bất chợt liếc thấy một bóng người cao lớn đang ngồi trước bàn họp trong phòng họp lắp tường kính trong suốt ở phía trước bên phải.
Thẩm Hạo Bác đang họp với các quản lý cấp cao của công ty, trước mặt anh là một chiếc máy tính được kết nối với màn chiếu, các quản lý cấp cao của công ty ngồi bên dưới chăm chú lắng nghe anh phát biểu. Phó Tư Dư không nghe rõ Thẩm Hạo Bác đang nói gì, chỉ có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ khắp người anh, hành vi cử chỉ đều toát lên sự điềm tĩnh và tự tin.
Phó Tư Dư ôm đồ ăn vặt đứng bên ngoài phòng họp, ánh mắt vô thức bị anh thu hút, rướn người nhìn vào bên trong.
Nhạc Mạn quay người lại, dõi theo ánh mắt cô nhìn Thẩm Hạo Bác, nhẹ nhàng cong môi mỉm cười rồi lùi sang một bên, không làm phiền cô.
Đây là lần đầu tiên Phó Tư Dư nhìn thấy Thẩm Hạo Bác trong lúc làm việc, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào phòng họp, vài tia sáng chiếu qua đỉnh đầu anh rồi đáp xuống ở đằng sau khiến khuôn mặt lạnh lùng của anh trông dịu dàng hơn hẳn.
Phó Tư Dư đang nhìn say sưa, Thẩm Hạo Bác thình lình quay đầu, ánh mắt lười biếng đảo qua rồi nhìn vào mặt cô, một tia sáng đầy ẩn ý thoáng hiện trong đôi mắt lạnh lùng của anh.
Phó Tư Dư bỗng bừng tỉnh, quay người định chạy về để tránh ánh mắt anh. Tuy nhiên, cô quên mất mình đang cầm một đống đồ ăn vặt nên khi vung tay, từng túi đồ ăn vặt rơi xuống đất.
Phó Tư Dư mắt chữ A miệng chữ O nhìn đống đồ ăn vặt vương vãi trên sàn, chết trân trong giây lát rồi vội vàng cúi xuống nhặt đồ ăn vặt.
Đồ ăn vặt Nhạc Mạn đưa cho cô đều là những gói nhỏ, có bảy tám gói nên khó có thể cầm hết bằng một tay. Ban nãy cô phải ôm bằng cả hai tay mới hết, giờ vì muốn nhặt thật nhanh nên cô nhét hết vào trong lòng.
Nhưng càng bối rối thì càng loạn, cô nhặt được hai gói thì lại bị rơi mất một gói.
Nhạc Mạn vội vàng cúi xuống nhặt giúp cô, Phó Tư Dư ôm một đống đồ ăn vặt vừa nhặt dưới đất lên, vô thức quay đầu nhìn Thẩm Hạo Bác.
Không biết ghế dựa của Thẩm Hạo Bác đã xoay lại từ lúc nào, vừa hay đối diện với cô. Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt nửa cười nửa không như đang chào hỏi cô.
Phó Tư Dư chỉ tìm một cái lỗ để chui xuống, xấu hổ đến độ đỏ cả mặt, ôm đồ ăn vặt chạy đi như một chú thỏ con.
Sau khi thoát khỏi tầm mắt của Thẩm Hạo Bác, cảm xúc căng thẳng của Phó Tư Dư thả lỏng hơn rất nhiều.
Nhạc Mạn đi bên cạnh cô giới thiệu: “Sếp Thẩm đang họp, ước chừng hai mươi phút nữa sẽ kết thúc, hay là cô đến văn phòng của anh ấy nghỉ ngơi chờ anh ấy nhé.”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Tôi không đợi anh ấy đâu, tôi tham quan xong rồi, làm phiền cô đưa tôi ra ngoài.”
Tập đoàn Quang Trì quá lớn, đây là lần đầu cô đến đây nên không biết đường.
Nhạc Mạn: “Cô muốn đi ngay bây giờ ư? Cô muốn tham quan văn phòng của sếp Thẩm không? Văn phòng của anh ấy là nơi mà tất cả nhân viên của tập đoàn Quang Trì chúng tôi đều ao ước muốn được chiêm ngưỡng, văn phòng là do sếp Thẩm tự tay thiết kế, được trang trí vô cùng đẹp mắt.”
Nghe cô ấy nói vậy, Phó Tư Dư bỗng hơi động lòng: “Văn phòng của sếp Thẩm các cô là nơi có thể tùy ý tham quan à?”
“Người bình thường không được phép bước vào văn phòng của sếp Thẩm nhưng trợ lý Phan đã căn dặn, cô là nhân tài xuất sắc mà sếp Thẩm coi trọng nên cô có thể vào đó.”
Phó Tư Dư được cô ấy ca ngợi nãy giờ nên đã miễn dịch khi nghe thấy cụm nhân tài xuất sắc này.
Nhạc Mạn thấy Phó Tư Dư do dự, nhân cơ hội nói: “Nếu đã cất công đến đây, chi bằng vào xem một chút nhé.”
Dù gì cũng đến đây rồi, Phó Tư Dư gật đầu, nghe theo nguyện vọng trong lòng mình: “Được, vậy tôi vào xem một chút.”
Hai mươi phút nữa Thẩm Hạo Bác mới họp xong. Cô vào văn phòng, nhanh chóng liếc nhìn một vòng thì chỉ mất mấy phút rồi rời đi ngay, như vậy sẽ không gặp Thẩm Hạo Bác, sau đó cô đi về luôn là được.
Phó Tư Dư đẩy cửa văn phòng của Thẩm Hạo Bác ra, đập vào mắt là một chiếc bàn làm việc sang trọng, trên bàn bày biện sạch sẽ gọn gàng, phía sau là giá sách chất đầy sách, kín cả mặt tường. Cả văn phòng rộng rãi sáng sủa, từ cửa sổ sát đất dõi mắt ra xa là những tòa nhà cao tầng của Nam Kinh, rất phù hợp với phong cách và khí chất của Thẩm Hạo Bác.
“Phòng bên trong này là phòng ngủ, sếp Thẩm sẽ nghỉ trưa ở đó.”
Nhạc Mạn định dẫn Phó Tư Dư vào trong nhưng cô nói: “Tôi không tham quan bên trong.”
Phó Tư Dư lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, bèn hỏi: “Anh ấy cũng cho người khác tham quan phòng ngủ à?”
Nhạc Mạn mỉm cười nói: “Người khác không được phép tham quan.”
Phó Tư Dư hiểu ra, nếu cô tiếp tục hỏi, chắc chắn Nhạc Mạn sẽ lại nói vì cô là nhân tài xuất sắc, không giống với những người khác nên Phó Tư Dư rất khôn ngoan không hỏi han gì nữa.
Ngoài phòng ngủ, văn phòng của Thẩm Hạo Bác còn có một phòng tập thể hình với đầy đủ các dụng cụ tập luyện.
Phó Tư Dư hơi khâm phục khả năng tự kiềm chế bản thân của anh, ngày ngày bận bịu với công việc mà anh vẫn còn thời gian tập thể hình, thảo nào dáng người chuẩn cỡ đó.
Phó Tư Dư đi một vòng trong phòng tập thể hình, đọc tên các dụng cụ tập luyện để giết thời gian. Cô nhìn thời gian trên điện thoại thì đã mười phút trôi qua, mười phút nữa Thẩm Hạo Bác sẽ họp xong, cô vội vàng nói với Nhạc Mạn: “Chúng ta đi thôi.”
Thế nhưng bên cạnh hoàn toàn im lặng. Phó Tư Dư không nhận được câu trả lời từ Nhạc Mạn nên quay người nhìn về vị trí cô ấy vừa đứng nhưng không có một bóng người. Phó Tư Dư dõi mắt nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng Nhạc Mạn, bỗng nhiên cô hơi sững sờ khi nhìn ra ngoài cửa văn phòng.
Thẩm Hạo đứng ở đó chăm chú nhìn cô tự bao giờ.
Sao anh quay lại nhanh thế? Cô nghe nói anh phải họp hai mươi phút nữa mới xong việc mà? Giờ mới mười phút trôi qua thôi!
“Anh Bác, anh họp xong rồi ạ?”
Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, sải bước đi vào.
Phó Tư Dư dõi mắt nhìn theo anh, Thẩm Hạo Bác đi đến máy lọc nước rót một cốc nước rồi cầm cốc lên uống.
Cả văn phòng lặng ngắt như tờ, chỉ còn hai người họ. Phó Tư Dư có cảm giác như mình đột nhập vào địa bàn của người khác, cô bước lùi lại một chút, hắng giọng, đợi anh uống nước xong và đặt cốc xuống thì mới giải thích: “Nhân viên công ty anh đưa em vào đây.”
Không phải cô muốn vào văn phòng của anh đâu nhé.
Thẩm Hạo Bác nghe vậy thì nghiêng đầu, thấy hai tay cô cầm đầy đồ ăn vặt. Vì cô còn nhỏ nên không biết cách che giấu cảm xúc của mình, đôi mắt sáng ngời tràn ngập sự ngạc nhiên khi nhìn thấy anh, không biết nghĩ đến điều gì mà khiến cô xấu hổ, đôi má trắng nõn chợt phớt hồng.
“Em thích không?” Thẩm Hạo Bác hỏi.
“...”
“Văn phòng.”
Ồ, Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm.
Tự dưng Thẩm Hạo Bác hỏi cô thích không làm gì? Cô còn tưởng anh muốn trêu chọc cô, vạch trần chuyện cô vừa lén lút nhìn anh ở bên ngoài phòng họp nữa chứ.
Văn phòng có gì để thích đâu, dù thích thì nó cũng không phải của cô.
Song vì phép lịch sự và bày tỏ lòng chân thành, Phó Tư Dư vẫn gật đầu đáp: “Thích.”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Anh sẽ sai người trang trí một phòng y hệt cho em.”
Sai người trang trí một phòng y hệt cho cô? Ý anh là văn phòng hả?
Thế thì hào phóng quá, cô chỉ là một sinh viên đại học chưa đi thực tập, sao có tư cách sử dụng văn phòng giống hệt văn phòng của tổng giám đốc tập đoàn như anh?
Phó Tư Dư tự biết thân biết phận, cô biết rõ năng lực của bản thân ở trình độ nào, không phải người ta tâng bốc cô hai câu, khen cô là nhân tài xuất sắc thì cô thật sự nghĩ mình là nhân tài xuất sắc.
Sau khi đi dạo một vòng trong tập đoàn Quang Trì, cô cảm nhận sâu sắc rằng bất kỳ nhân viên nào được làm việc ở nơi này đều không phải là người bình thường, vớ đại một người cũng giỏi hơn cô nhiều.
“Anh Bác, không cần phiền phức đến thế đâu. Ông nội em bảo em đi làm ở đây chỉ là nhất thời nổi hứng thôi, em có biết gì đâu, dù đi làm cũng chỉ tổ lãng phí thời gian của anh thôi.”
“Em chưa thử thì sao biết mình không làm được?” Thẩm Hạo Bác nói.
Phó Tư Dư câm nín, cúi đầu nói: “Em vốn không biết gì cả mà.”
“Thế nên em không muốn học mà cứ ở nhà chơi mãi ư?”
Anh nghiêm túc hỏi, y hệt giầy giáo đang hỏi học sinh, khuyên nhủ học sinh học tập nhưng giọng điệu khá ôn hòa, không khiến Phó Tư Dư cảm thấy căng thẳng hay áp lực gì cả.
“Không phải là em muốn ở nhà chơi mãi, em vẫn chưa tốt nghiệp mà, tạm thời cứ thế này đã, chuyện sau này để sau này rồi tính. Hơn nữa, em không muốn đi cửa sau.”
Thẩm Hạo Bác chợt bật cười: “Em muốn tự vào bằng năng lực của mình hả?”
“Cũng không hẳn.” Phó Tư Dư lắc đầu, nếu chỉ với khả năng của cô, cô sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được nhận vào tập đoàn Quang Trì.
“Có phải vì anh không?”
“Cái gì?” Phó Tư Dư không hiểu anh có ý gì.
Thẩm Hạo Bác trả lời: “Với chuyên ngành của em, ở Nam Kinh này, con đường tốt nhất là được làm việc ở tập đoàn Quang Trì. Em lại đây.” Thẩm Hạo Bác vẫy tay gọi Phó Tư Dư, quay người kéo một chiếc ghế rồi đặt bên cạnh ghế làm việc của mình, sau đó ngồi xuống, bật máy tính bảng.
Phó Tư Dư đi tới, đứng trước bàn làm việc.
Ngón tay thon dài của Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng lướt trên chuột máy tính, anh mở một tệp, ngước mắt nhìn Phó Tư Dư, sau đó gõ vào chiếc ghế bên trái mình, nhẹ nhàng bảo: “Ngồi xuống đây.”
Thật ra, Phó Tư Dư rất ngưỡng mộ dáng vẻ Thẩm Hạo Bác ngồi trước bàn làm việc ra lệnh, cô không thắc mắc anh gọi mình qua đó để làm gì mà chỉ ngoan ngoãn đi vòng qua bàn làm việc rồi ngồi xuống.
Hai người ngồi cạnh nhau, Thẩm Hạo Bác phân tích ngắn gọn cho Phó Tư Dư khoảng bảy tám phút về chuyên ngành và định hướng phát triển tương lai của cô. Anh nói chuyện từ tốn và mạch lạc, hoàn toàn đứng ở góc nhìn của cô để phân tích vấn đề.
Thái độ kiên quyết không muốn làm việc ở tập đoàn Quang Trì của Phó Tư Dư hơi lung lay. Trước đây cô không chịu làm việc ở đây là vì cho rằng Thẩm Hạo Bác mách lẻo với ông nội cô, sau đó đưa cô đến tập đoàn Quang Trì chỉ là để trả thù chuyện cô đã cướp nụ hôn đầu của anh.
Nhưng sau khi nhìn thấy Thẩm Hạo Bác họp với cấp dưới trong phòng họp, hơn nữa lắng nghe kế hoạch nghề nghiệp mà anh vạch ra cho mình, Phó Tư Dư cảm thấy mình lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử. Với tầm nhìn của Thẩm Hạo Bác, có lẽ anh chỉ nể mặt anh cả và ông nội, muốn giúp cô thay đổi thói quen lông bông, chơi bời lêu lổng, đu idol này nọ mà thôi.
Dù sao một người cổ hủ và nghiêm túc như Thẩm Hạo Bác sẽ không hiểu tại sao cô lại đu idol.
Phó Tư Dư nghe Thẩm Hạo Bác nói chuyện, vô thức chống tay lên bàn từ bao giờ, nhìn chằm chằm vào máy tính của anh, không hề nhận ra mặt mình đang cách mặt Thẩm Hạo Bác ngày càng gần.
Thẩm Hạo Bác quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt Phó Tư Dư đang ghé sát mặt mình, đôi môi đỏ mọng, sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt dịu dàng, làn da trắng hồng, trên người tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác sâu thẳm, nhìn mặt cô không chớp mắt, yết hầu nhẹ nhàng trượt lên. Có lẽ ánh mắt anh quá nóng bỏng khiến Phó Tư Dư cảm nhận được nên quay đầu lại, cô trợn tròn mắt khi thấy khuôn mặt anh ở gần trong gang tấc, vội vàng nghiêng người ra sau.
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác quá nóng bỏng khiến má Phó Tư Dư nóng bừng. Cô sờ má mình rồi hỏi: “Anh Bác, anh nhìn em làm gì?”
Ý cười thoáng vụt qua trong mắt anh: “Em muốn đi làm ở đây không?”
Lần này Phó Tư Dư không kiên quyết từ chối như lần trước. Cô suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Anh Bác, hay là thôi vậy.”
Dù Thẩm Hạo Bác nói rất hay nhưng trong lòng cô luôn có một cảm giác khó tả, giống như bị người khác dắt mũi.
Nếu bình tĩnh phân tích một cách lý trí thì cuộc sống hiện tại của cô rất tốt, mỗi ngày đều rất hạnh phúc, không cần thiết phải bước ra khỏi vùng an toàn.
Phó Tư Dư thầm thở dài. Cô cảm thấy mình có lẽ chỉ là một con cá ướp muối không có chí tiến thủ, không có mong cầu gì to tát.
Lúc này là 5 giờ rưỡi, Phó Tư Dư nhìn ráng chiều vàng ruộm rực rỡ bên ngoài cửa sổ văn phòng, bèn đứng dậy rồi nói: “Anh Bác, muộn rồi, em phải về đây.”
Thẩm Hạo Bác đứng dậy, Phó Tư Dư vội vàng nói: “Anh không cần tiễn em, em tự đi được rồi.”
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh hỏi: “Không đi ăn cơm sao?”
Giờ này đúng là giờ ăn tối, Phó Tư Dư định đi ăn nhưng cô không ngờ Thẩm Hạo Bác lại muốn đi ăn cùng cô.
Cô không muốn ăn cùng Thẩm Hạo Bác, cô sợ mình bị anh tẩy não, nhất thời nhiệt huyết dâng trào, bốc đồng quyết định sẽ đi làm ở tập đoàn Quang Trì. Ngay lúc cô đang nghĩ cách từ chối thì Thẩm Hạo Bác đi đến trước mặt cô nói: “Em từng nói muốn mời anh ăn cơm mà, chọn hôm nay luôn đi.”
Cô từng nói muốn mời anh ăn cơm thật hả?
Phó Tư Dư im lặng một lát, chợt nhớ ra lần trước cô cưỡng hôn Thẩm Hạo Bác, sau đó cô nhắn tin xin lỗi và bảo rằng sẽ mời anh ăn cơm thay lời tạ lỗi.
Nhưng chuyện này đã qua rồi mà? Sao bây giờ anh lại nhắc đến?
Có thể cho qua việc này luôn được không? Phó Tư Dư cảm thấy bực bội.
Cô rất không thích cảm giác bị người khác nắm thóp như thế này. Cô cào cào ngón tay, cam chịu nghĩ bụng, nếu không được nữa thì cô để Thẩm Hạo Bác hôn mình là huề, dù sao cũng dễ chịu hơn cảm giác mình bị biến thành một con nợ cứng đầu, bị chủ nợ dí theo sau đòi nợ mãi.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 12
10.0/10 từ 39 lượt.
