Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 108


Ngoại truyện: Anh hái một ngôi sao trên trời tặng em nhé


 


Ban đầu, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đã thống nhất với nhau sau lễ cưới sẽ ngừng sử dụng biện pháp tránh thai, cứ thuận theo tự nhiên để có một em bé đáng yêu.


 


Kết quả còn chưa kịp chuẩn bị mang thai thì chị dâu của Phó Tư Dư – Nguyễn Hân – vì nghén nặng mà nôn ọe không ngừng, ăn gì nôn nấy, mấy hôm liền chẳng nuốt được thứ gì, sụt cân rõ rệt, tình trạng nghiêm trọng đến mức phải nhập viện truyền dịch.


 


Phó Tư Nghiêm tất tả khắp nơi tìm cách chữa chứng ốm nghén cho Nguyễn Hân.


 


Mỗi khi rảnh rỗi, Phó Tư Dư đều lên nhà anh cả chị dâu ở tầng trên để chăm sóc Nguyễn Hân. Nhìn cô ấy khổ sở vì mang thai, nằm bẹp trên giường, không còn chút sức sống, cô không khỏi sợ hãi.


 


Hai nhà sống gần nhau, Thẩm Hạo Bác cũng nắm rõ tình hình của Nguyễn Hân. Anh đã mấy lần bắt gặp Phó Tư Nghiêm vì quá lo cho vợ mà đi xuống dưới chung cư mua thuốc lá, lại sợ mùi thuốc lá khiến Nguyễn Hân khó chịu nên đứng hút ngoài khu dân cư rồi mới về.


 


Thẩm Hạo Bác cảm thấy việc sinh con thực sự gây ảnh hưởng rất lớn cho cơ thể phụ nữ. Sau đó, anh nói với Phó Tư Dư rằng anh không muốn có con nữa, vì bản thân vẫn chưa sẵn sàng làm ba.


 


Sau một hồi bàn bạc, cả hai thống nhất tạm thời chưa có con. Dù sao Phó Tư Dư cũng vừa mới tốt nghiệp, vẫn còn rất trẻ, sinh con vào lúc này thật sự quá sớm.


 


Đúng lúc kịch bản bộ phim mà Phó Tư Dư đầu tư sản xuất đã chuẩn bị gần xong, hai người quyết định để cô tập trung vào công việc trước, yên tâm quay phim. Chuyện con cái thì cứ để sau này, khi cả hai thật sự muốn thì tính tiếp.


 


Phòng marketing truyền hình và điện ảnh của tập đoàn Quang Trì cũng vừa được tách ra hoạt động độc lập. Ban đầu Thẩm Hạo Bác định giao công ty cho Phó Tư Dư quản lý nhưng sau khi cân nhắc kỹ, Phó Tư Dư nhận thấy bản thân không phù hợp với công việc điều hành doanh nghiệp, chỉ muốn chuyên tâm làm một nhà sản xuất. Như vậy vừa được làm điều mình thích, lại không quá bận rộn.


 


Vì thế, công ty marketing truyền hình và điện ảnh Quang Trì được giao cho Thẩm Hạo Dục quản lý. Dưới sự điều hành của anh ấy, phạm vi đầu tư cũng được mở rộng đáng kể.


 


Ngoài chức danh tổng giám đốc công ty marketing truyền hình và điện ảnh Quang Trì, Thẩm Hạo Dục còn kiêm chức CEO điều hành trụ sở chính của tập đoàn Quang Trì. Trong thời gian Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đi hưởng tuần trăng mật, toàn bộ công ty đều do anh ấy tiếp quản.


 


Đây là lần đầu tiên Thẩm Hạo Bác buông bỏ công việc nên có chút không quen. Dù đang đi chơi xa cùng vợ, anh vẫn thỉnh thoảng tranh thủ kiểm tra điện thoại, cập nhật tình hình công ty.


 


Có lần đầu sẽ có lần thứ hai, rồi lần thứ ba.


 


Về sau, mỗi lần đi du lịch với Phó Tư Dư, anh đều thoải mái giao công ty lại cho Thẩm Hạo Dục.


 


Thẩm Hạo Dục có than vãn với người lớn trong nhà thì cũng chẳng ai để tâm. Ngay cả mẹ ruột anh ấy cũng chỉ nói: "Ai bảo con không có vợ, cũng chẳng yêu đương, một thân một mình chẳng cần tốn thời gian cho việc hẹn hò. Anh con thì phải dành thời gian cho chị dâu con, còn con rảnh rỗi không có gì làm, làm nhiều một chút thì có làm sao?"


 


Nếu thấy bất công thì lo mà đi kiếm người yêu rồi kết hôn đi.


 


Thẩm Hạo Dục nghẹn họng, than không được, trách chẳng xong, đành tiếp tục chịu đựng cảnh bị anh trai và chị dâu "bóc lột", chăm chỉ làm việc để họ an tâm đi chơi.



 


Nếu không chịu làm thì anh ấy sẽ bị mẹ càm ràm, giục đi tìm vợ cưới gấp mất.


 


Đúng thật là mẹ của Thẩm Hạo Dục đang rất sốt ruột chuyện kết hôn của anh ấy.


 


Nhà họ Thẩm có ba chi. Chi trưởng, Thẩm Hạo Bác đã kết hôn. Chi thứ hai, Thẩm Cố cũng đã cưới vợ. Còn chi thứ ba có hai người con trai thì chưa ai lấy vợ. Trước giờ Thẩm Hạo Dục chưa từng yêu đương, cứ làm như thể có bạn gái là anh ấy sẽ bị bạn gái ăn thịt không bằng. Thẩm Hạo Vĩ thì ngược lại, có bạn gái đấy nhưng thay người yêu như thay áo, chẳng có mối tình nào bền lâu.


 


Mẹ của Thẩm Hạo Dục thấy cô con dâu nào mà lấy Hạo Vĩ thì đúng là xui tám kiếp nên chẳng trông mong gì, dồn hết hy vọng vào Thẩm Hạo Dục.


 


Bà ấy thường xuyên mời mấy người bạn có con gái trong độ tuổi phù hợp về nhà, rồi nghĩ đủ cách gọi Thẩm Hạo Dục về để sắp xếp xem mặt.


 


Có lần mẹ của Thẩm Hạo Dục đang chơi mạt chược, than thở rằng gọi Thẩm Hạo Dục về nhà xem mắt khó quá, một người bạn trong nhóm bèn nghĩ cách, đề nghị một kế linh tinh: “Thay vì gọi từng người, hay là chị tổ chức một buổi tiệc nhỏ ở nhà đi, tụi tôi về xem có cô cháu gái nào hợp mắt thì dẫn đến. Nếu có ai vừa ý thì tốt quá rồi, còn không thì coi như mời mấy đứa nhỏ ăn bữa cơm, đỡ tốn công sức từng người một.”


 


Kết quả, hôm đó Thẩm Hạo Dục vừa bước vào nhà đã thấy một đám con gái ngồi kín sô pha trong phòng khách. Trước mặt bao nhiêu người, anh ấy cũng chẳng tiện quay đầu bỏ đi, sợ làm mẹ mất mặt, đành vào ngồi được một lát rồi kiếm cớ chuồn.


 


Từ đó về sau, mỗi lần về biệt thự nhà họ Thẩm, Thẩm Hạo Dục lại như Đường Tăng bước vào động Bàn Tơ, sợ mẹ mình lại lôi đâu ra cả đám con gái đến sắp xếp xem mắt.


 


Cho nên, có khi anh ấy cũng viện cớ công việc bận rộn để trốn tránh mấy màn mai mối ấy.


 


Hôm đó, sau khi tan làm, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đi hẹn hò. Ăn xong họ còn đi xem phim, đến tận mười rưỡi cô mới nhớ ra mình để quên tài liệu trong công ty. Ngày mai lại là thứ bảy, Phó Tư Dư không muốn quay lại nữa nên bảo Thẩm Hạo Bác đưa cô đến công ty lấy đồ.


 


Họ vừa lên thang máy thì tình cờ bắt gặp Thẩm Hạo Dục vừa kết thúc công việc của ngày hôm nay, đang từ văn phòng tầng trên đi xuống. Phó Tư Dư hơi ngại, dù gì thì cô và Thẩm Hạo Bác đi chơi, còn để anh ấy chạy qua chạy lại giữa trụ sở chính và chi nhánh lo hết mọi việc.


 


Thẩm Hạo Dục chào hai người rồi lặng lẽ rời đi.


 


Phó Tư Dư kéo tay Thẩm Hạo Bác, thì thầm hỏi: “Chúng ta như vậy có phải hơi quá đáng không?”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ siết ngón tay cô: “Không sao đâu. Dạo này công ty cũng không bận lắm. Với hiệu suất làm việc của cậu ấy thì không đến nỗi phải tăng ca đến giờ này đâu. Chắc cậu ấy đang cố tình kéo dài thời gian, lấy cớ không về nhà đấy mà.”


 


Hôm nay là thứ sáu.


 


Nhất định là mẹ Thẩm Hạo Dục đã gọi điện giục anh ấy về nhà rồi.


 


Phó Tư Dư “à” một tiếng rồi hỏi nhỏ: “Vậy có phải chúng ta nên đăng nhiều ảnh đi chơi, ăn uống lên vòng bạn bè không?”


 


Để người nhà họ Thẩm thấy hai vợ chồng bận yêu đương, Thẩm Hạo Bác không làm việc thì Thẩm Hạo Dục sẽ phải gánh vác mọi thứ, có lý do để nói bận.



Trước đó, Thẩm Hạo Dục từng cố tình nhờ hai người lúc đi chơi hay du lịch nhớ chụp nhiều ảnh, đừng đăng cùng lúc mà chia nhỏ ra đăng dần, tạo cảm giác như ngày nào họ cũng hẹn hò, để anh ấy có cớ nói mình bận việc không về nhà được.


 


Chuyện nhỏ thế này, giữa anh em với nhau giúp một tay cũng chẳng sao.


 


Huống hồ, dù không vì giúp Thẩm Hạo Dục thì Thẩm Hạo Bác cũng rất muốn Phó Tư Dư thường xuyên đăng ảnh của họ lên mạng.


 


Anh gật đầu đồng ý: “Được, em cứ đăng đi.”


 


Phó Tư Dư nhìn khóe môi cong cong của anh, hếch cằm trêu: “Nhìn anh đắc ý chưa kìa. Em mà đăng lên vòng bạn bè, lần sau tụi anh Diệu với anh Bân tụ tập anh lại có cái để khoe, đúng không?”


 


Mấy người đàn ông "lớn đầu" này, mỗi lần ngồi với nhau chẳng có gì mới, đề tài nói chuyện chỉ xoay quanh khoe vợ, khoe con, khoe ai được vợ tặng quà gì.


 


Thẩm Hạo Bác cũng chẳng phủ nhận suy đoán của Phó Tư Dư, ghé sát tai cô nói: “Cảm ơn vợ đã giữ thể diện cho anh bên ngoài.”


 


Phó Tư Dư cười khẽ, giả vờ nói đùa: “Vậy em không đăng nữa đâu.”


 


Thẩm Hạo Bác đã đoán được câu tiếp theo của cô bèn cười nói: “Không đăng bây giờ cũng được, lát nữa về nhà chậm rãi chọn vài tấm đẹp rồi hãy đăng.”


 


Mỗi lần Phó Tư Dư muốn trêu chọc anh đều bị anh đoán trúng bước tiếp theo. Cô trừng mắt lườm anh một cái, giả vờ tức giận: “Chỉ có anh biết nói chắc? Cướp luôn lời em rồi còn giả vờ thông minh phải không?”


 


Thẩm Hạo Bác: “…”


 


“Vậy anh rút lại lời ban nãy nhé.”


 


Phó Tư Dư hỏi: “Rút về nghĩa là nói tới đâu?”


 


Thẩm Hạo Bác đáp: “Nói tới đoạn em bảo không đăng nữa.”


 


Phó Tư Dư cười tủm tỉm, làm ra vẻ kiêu ngạo: “Vậy em nói xong rồi, đến lượt anh. Anh nói đi.”


 


Thẩm Hạo Bác giả vờ tin lời cô sẽ không đăng ảnh, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, chậm rãi nói: “Sao lại không đăng nữa? Vợ người ta đều khoe ảnh chồng lên vòng bạn bè, anh cũng muốn em khoe anh. Giờ em đăng một tấm đi.”


 


Phó Tư Dư bật cười khúc khích: “Thẩm Hạo Bác, không phải anh đang nói thật lòng đấy chứ?”


 


Thẩm Hạo Bác không xác nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ hỏi: “Giờ em vui chưa nào?”


 



 


Cô hắng giọng, cố tình tỏ vẻ sốt ruột: “Trời ơi, lần nào anh cũng bắt em đăng ảnh anh lên vòng bạn bè. Đâu phải là em không đăng, em đã đăng bao nhiêu tấm rồi còn gì? Vậy mà vẫn chưa đủ hả? Sao anh phiền thế, giờ đang ở ngoài, không tiện chọn ảnh, đợi em về nhà chọn rồi đăng được không? Cứ giục giục giục, chỉ biết giục thôi!”


 


Dạo gần đây cô hay tới phim trường, nhìn diễn viên đóng phim suốt, diễn xuất giỏi hơn Thẩm Hạo Bác nhiều.


 


Nhưng nói xong cô lại nhịn không nổi mà bật cười, ôm lấy eo anh rồi ngả người cười ngặt nghẽo trong lòng anh.


 


Thẩm Hạo Bác biết chắc cô lại nghĩ tới chuyện gì đó nên mới cười như thế, anh nhéo má cô một cái rồi hỏi: “Nghĩ gì mà cười vậy?”


 


Phó Tư Dư cầm tài liệu trên bàn làm việc lên, lắc đầu: “Không nói cho anh biết.”


 


Thực ra cũng chẳng có chuyện gì cụ thể, chỉ là cô đột nhiên nhớ lại lúc trước mình từng nghĩ Thẩm Hạo Bác nghiêm túc quá mức, ai lấy anh chắc bị gương mặt lạnh lùng đó dọa cho chết khiếp. Kết quả người cưới anh lại là cô, nghĩ tới thôi đã thấy buồn cười rồi.


 


Thẩm Hạo Bác nheo mắt, giọng hơi nguy hiểm: “Không nói cho anh nghe thật à?”


 


Phó Tư Dư: “Em không nói thì anh làm gì được em?”


 


Thẩm Hạo Bác cúi người bế cô ngồi lên bàn làm việc.


 


Anh nhấc cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống môi cô.


 


Phó Tư Dư vòng tay ôm cổ anh, để mặc anh hôn mình. Cô thấy Thẩm Hạo Bác không có ý định buông ra bèn đập nhẹ vào vai anh, cắn nhẹ môi dưới anh rồi nhắc nhở: “Làm gì đấy, đây là văn phòng mà.”


 


Thẩm Hạo Bác đỡ lấy đầu cô, hôn sâu hơn, trầm giọng đáp: “Bên ngoài có ai đâu.”


 


Tầng này là nơi làm việc của Phó Tư Dư và mấy nhà sản xuất khác, bình thường bọn họ chẳng mấy khi tới công ty. Giờ này thì càng không có ai.


 


“Nhưng không có ai cũng không thể hôn ở đây được, trễ rồi, về nhà ngủ thôi.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Ở đây cũng có giường mà.”


 


Trong văn phòng của Phó Tư Dư có phòng ngủ nhỏ, để nghỉ trưa. Nhưng cô chưa từng ngủ lại qua đêm ở đây bao giờ.


 


Dù sao công việc của cô cũng chưa đến mức bận rộn đến phải ngủ lại công ty.


 


“Ý anh là gì? Anh không định tối nay ngủ lại đây đấy chứ?”



Thẩm Hạo Bác hỏi lại: “Không được à?”


 


Anh vừa nói vừa cởi áo khoác, như thể thật sự định ngủ lại văn phòng.


 


“Nhưng mà, nhưng mà trong văn phòng đâu có bao cao su đâu…”


 


Thẩm Hạo Bác: “Không có chẳng phải càng tốt sao? Hôm qua em còn bảo muốn có em bé, hôm qua mình cũng không dùng gì. Biết đâu làm ở đây lại may mắn dính luôn, sau này con có chí tiến thủ, sớm tiếp quản công ty, để ba mẹ nó nghỉ hưu sớm đi du lịch. Không phải em luôn muốn cùng anh đi khắp nơi, vòng quanh thế giới à?”


 


Phó Tư Dư: “…”


 


Đúng là cô muốn đi đây đi đó với anh, ngắm nhìn thế giới nhưng không cần tính toán đến mức đáng sợ như vậy đâu.


 


Con cô còn chưa thành hình mà đã bị ba lên kế hoạch tiếp quản sự nghiệp rồi.


 


Thẩm Hạo Bác thấy cô tưởng thật thì bật cười, xoa đầu cô: “Em không muốn ở đây hả?”


 


Phó Tư Dư lắc đầu: “Em thấy mình nên về nhà thì hơn, ở đây lạ lắm.”


 


Thẩm Hạo Bác cười trầm thấp, dắt áo khoác lên tay: “Được, về nhà.”


 


Phó Tư Dư phát hiện mình lại bị anh trêu nữa, cô đá nhẹ một cú vào chân anh: “Lại lừa em, em phải phạt anh mới được.”


 


Thẩm Hạo Bác hỏi: “Phạt gì?”


 


Phó Tư Dư suy nghĩ một lát, liếc thấy sao ngoài cửa sổ lấp lánh giữa bầu trời đêm, ánh mắt ánh lên vẻ tinh quái nghịch ngợm: “Phạt anh phải hái một ngôi sao trên trời xuống tặng em. Không thì từ nay về sau ngủ ở phòng khách đi.”


 


Thẩm Hạo Bác: “…”


 


Món quà này anh thật sự không tặng nổi.


 


Phó Tư Dư hừ lạnh, cố tình gây sự: “Trước kia anh còn nói em muốn gì anh cũng tặng. Giờ em chỉ muốn một ngôi sao thôi mà anh lại không tặng nổi. Đúng là đàn ông, chỉ giỏi nói suông.”


 


“…”


 


Cô gọi cái này là… Chỉ một ngôi sao thôi ư?


 


Tất nhiên Thẩm Hạo Bác không hái sao được nhưng sau đó anh đã mua mấy viên kim cương vàng, tự tay mài thành hình ngôi sao, làm thành một chuỗi vòng tay hình ngôi sao tặng cô.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 108
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...